Nhạc nềnPrairie

Nhóm Lửa Tàn Binh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đập cửa rầm rầm như muốn đánh sập cánh cửa gỗ mục nát của y quán. Thẩm Vô Kỵ quay đầu nhìn Vân Nhạc đầy ám hiệu, bắp thịt trên gương mặt nhăn nheo của lão co giật kịch liệt dưới ánh đèn dầu leo loét. Bên ngoài, tiếng chó săn sủa dữ dội hòa lẫn với tiếng mưa bão gào thét và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng của đám chấp sự Chấp Pháp Điện. Mùi lưu huỳnh và đan hỏa nồng nặc từ xa ép tới, khiến không khí trong gian phòng nhỏ hẹp trở nên ngột ngạt đến mức nghẹt thở.


"Tiểu tử, Chấp Pháp Điện lần này đến thật rồi." Thẩm Vô Kỵ khàn giọng nói, ngón tay lão run rẩy thu hồi bộ kim châm bằng xương thú cổ vào hòm. "Ngươi lập tức đi lối cửa sau, chui qua đường rãnh thải thuốc bắc dẫn thẳng ra bìa rừng độc ngoại ô. Lão già này là phàm nhân thuần túy, bọn chúng không dám tùy tiện giết ta khi chưa có bằng chứng. Nhưng ngươi... nếu để bọn chúng ngửi thấy mùi oán khí trên vết sẹo bỏng má trái kia, vạn kiếp cũng không thể siêu sinh!"


Vân Nhạc không nói lời nào. Hắn cắn chặt răng, chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng từ vết sẹo bỏng Brand Tội Nhân Trên Mặt Vân Nhạc đang âm thầm rỉ máu đen dưới lớp thuốc Mục Hương đắng ngắt. Hắn vươn bàn tay phải gầy guộc nắm chặt lấy chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai của tỷ tỷ Vân Dao giấu sát lồng ngực, lấy đó làm mỏ neo giữ vững lý trí phàm nhân cuối cùng.


Khó khăn lớn nhất của hắn lúc này là cánh tay trái. Toàn bộ cánh tay từ bàn tay đến khuỷu tay đã bị hóa thạch đỏ thẫm vĩnh viễn, sần sùi, nặng nề và cứng ngắc như một khối đá rỉ sét dưới lòng đất cổ. Hắn phải dùng một tấm vải xám rách nát quấn chặt lấy cánh tay hóa thạch để che giấu những đường vân rạn nứt phát ra ánh sáng tím đen u uất, rồi dùng sức mạnh của cánh tay phải để nâng đỡ nhục thân tàn phế gượng dậy.


"Lão y sư... ơn cứu mạng này, Vân Nhạc ghi tạc trong lòng."


Hắn khàn giọng nói, đôi mắt sau lớp thuốc đắp rực lên một tia sát khí kiên định của phế vật phàm nhân quyết chí phạt tiên. Không đợi tiếng đập cửa thứ hai làm sập gian nhà, Vân Nhạc dứt khoát bò xuống giường tre, dùng cánh tay phải kéo lết nhục thân nặng nề chui vào hầm ngầm nhỏ hẹp dưới gầm tủ thuốc—nơi dẫn ra rãnh thải nước thuốc bắc ngập tràn bùn đất và chướng khí hôi hám.


Bên ngoài, tiếng cửa gỗ nứt toác vang lên rầm trời, kèm theo tiếng quát tháo tàn bạo của đám đệ tử tuần tra. Nhưng Vân Nhạc đã không còn nghe thấy nữa. Hắn đang bò trong bóng tối đặc quánh của đường rãnh ngầm, bùn đất lạnh buốt và nước thuốc đắng ngắt thấm vào các vết thương rách nát trên da thịt hắn. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm kéo lết trên nền đá thô ráp phát ra những tiếng sột soạt nặng nề, mỗi bước di chuyển là một lần kinh mạch phế vật của hắn bị kéo căng đến mức muốn đứt gãy.


Hắn bò liên tục suốt một canh giờ, cho đến khi chướng khí độc hại của rừng ngoại ô xộc thẳng vào mũi. Vân Nhạc nhô đầu ra khỏi miệng cống rãnh, nhận ra mình đã đứng ở rìa Rừng độc Linh Châu. Bầu trời đêm mưa bão cuồn cuộn lôi vân tím thẫm, những hạt mưa nặng hạt xối xả trút xuống nhục thân gầy gò của thiếu niên mười bảy tuổi.


"Quạaaa... quạaaa..."


Một tiếng kêu khàn khàn, u uất vang lên từ trên cành cây khô rụng lá phía trên. Vân Nhạc ngẩng đầu, nhìn thấy một con quạ đen lớn bằng bắp đùi, bộ lông đen nhánh rực ánh tím oán khí, đôi mắt đỏ rực như hai hạt chu sa nhỏ đang nhìn chằm chằm vào hắn. Đó là Hắc Nha—con quạ bị nhiễm oán khí rừng độc mà hắn từng nuôi dưỡng bằng linh thạch vụn.


"Hắc Nha... dẫn đường cho ta... tìm gánh hát..." Vân Nhạc khàn giọng thì thầm.


Con quạ đen đập cánh bay đi, thân ảnh mờ ảo của nó lướt qua những làn sương mù độc hại xám xịt của rừng già. Vân Nhạc dùng cánh tay phải ghìm chặt cánh tay trái hóa thạch nặng nề vào hông, vận hành bộ pháp phàm tục dứt khoát bước đi dưới mưa giông. Nhờ có thuốc Mục Hương đắp trên má trái và huyết mạch tội lôi tộc ẩn giấu trong xương tủy, chướng khí ăn mòn của rừng độc không thể làm tổn hại đến sinh cơ mỏng manh của hắn.


Đi sâu vào trong rừng độc khoảng ba dặm, qua những đầm lầy sụt lún ngập tràn xương thú rữa nát, Hắc Nha đáp xuống một tán cây rậm rạp bên cạnh một khu lều trại tạm bợ được dựng bằng vải thô xám xịt—đây chính là Trại hoang dã bìa rừng độc, nơi ẩn nấp cuối cùng của những người sống sót trong gánh hát Hạc Minh Hí Ban.


"Ai đó?"


Một tiếng quát khẽ nhưng đầy cảnh giác vang lên từ sau gốc cây cổ thụ. Thiếu niên tạp dịch mười hai tuổi A Bảo bước ra, tay cầm một chiếc chổi tre giấu kim châm phàm trần, khuôn mặt ngăm đen đầy vết bùn đất và nước mắt khô khốc. Khi ánh mắt cậu bé chạm vào thân ảnh gầy gò mặc hí phục xám rách nát, nửa mặt trái bị hủy hoại gớm ghiếc rỉ máu đen, và cánh tay trái quấn vải xám sần sùi nặng nề của Vân Nhạc, A Bảo lập tức sững sờ.


"Nhạc... Nhạc ca? Có thật là huynh không?" A Bảo run rẩy, chiếc chổi tre trên tay rơi rụng xuống đất bùn.


"Là ta, A Bảo." Vân Nhạc khẽ bước tới, cánh tay phải vươn ra vỗ nhẹ vào vai cậu bé.


"Nhạc ca! Huynh còn sống! Nghĩa phụ đã chết... đại sư huynh cũng hy sinh rồi... gánh hát của chúng ta tan nát hết rồi!" A Bảo khóc thét lên, lao vào ôm chặt lấy hông Vân Nhạc. Nỗi sợ hãi và u uất tích lũy suốt những ngày qua của đứa trẻ mười hai tuổi bộc phát hoàn toàn dưới cơn mưa rừng độc.


Tiếng khóc của A Bảo lập tức kinh động đến những người bên trong lều trại. Tấm rèm vải thô bị vén lên, một lão nhân mù mắt, gầy guộc khoác trường bào xám tro vá víu bước ra, tay ôm chặt cây đàn nhị bằng gỗ mun rạn nứt đen kịt—đó chính là nhạc công mù Tần Thiết Y. Theo sau ông là Thím Trương - người nấu ăn mập mạp của gánh hát, và một vài kép võ, người lái xe ngựa Ba Lão còn sống sót.


Khi nhìn thấy diện mạo ma mị, đáng sợ của Vân Nhạc lúc này, đám người Thím Trương và kép võ lập tức lùi lại vài bước, ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi và nghi kỵ tột cùng.


"Hắn... hắn không phải Vân Nhạc! Vân Nhạc đã bị đệ tử Quy Nguyên Tông phế bỏ đan điền, đổ tro nóng hủy dung vứt xác ngoài bãi tha ma rồi! Tên này... quanh thân hắn tỏa ra oán khí tà ác, cánh tay trái lại cứng ngắc như đá... Hắn là tà ma đoạt xá!" Một kép võ run rẩy chỉ tay vào Vân Nhạc, giọng đầy sự kinh hoàng.


"Đúng vậy! Mùi thuốc Mục Hương và oán khí trên mặt hắn thật đáng sợ... Chúng ta là phàm nhân nghèo khổ, chứa chấp một tên tà tu bị Chấp Pháp Điện truy nã vạn cổ thế này, tất cả sẽ bị thiêu sống mất!" Thím Trương cũng khóc ròng, lùi sát vào góc lều.


Sự nghi kỵ và chia rẽ bao trùm lấy trại tạm. Những phàm nhân tàn dư sau cuộc đồ sát đã quá sợ hãi tiên môn, họ không thể chấp nhận một đồng môn nay đã mang diện mạo và sức mạnh ma mị của thần ma.


Giữa lúc căng thẳng tột độ, nhạc công mù Tần Thiết Y bỗng nhiên bước lên phía trước. Ông không có đôi mắt, nhưng đôi tai thính nhạy phi thường và thần thức nhạy cảm của ông khẽ lay động. Tần Thiết Y vươn ngón tay gầy guộc chạm vào không khí xung quanh Vân Nhạc, rồi khẽ vuốt dọc theo cây đàn nhị gỗ mun.


"Im miệng hết đi!" Giọng Tần Thiết Y trầm thấp, đầy uy nghiêm chấn nhiễu thần trí cả đám người. Ông hướng khuôn mặt mù về phía Vân Nhạc, khẽ gật đầu: "Tiếng bước chân nhẹ nhàng không tiếng động của hí bộ phàm trần... Hơi thở kiên định, sòng phẳng không mang sát niệm điên loạn của tà ma đoạt xá... Hắn chính là Nhạc nhi. Đôi tai mù của lão già này không bao giờ nghe nhầm nhịp thở của đứa trẻ do Vân Hoài Sơn nuôi dưỡng."


"Tần thúc..." Vân Nhạc nghẹn ngào nhìn lão nhân mù.


"Nhạc nhi, hãy nói cho ta biết, nghĩa phụ ngươi trước khi chết đã trao lại chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét dưới nền Hí Miếu cho ngươi đúng không?" Tần Thiết Y khẽ hỏi, tiếng đàn nhị trên tay ông phát ra một âm thanh trầm buồn.


"Đúng vậy, Tần thúc. Nghĩa phụ đã dùng sinh mệnh để bảo vệ phong ấn Mặt Nạ Phán Quyết. Con đã đeo nó lên, đã lập khế ước linh hồn sòng phẳng với Cổ Thần." Vân Nhạc bước lên giữa trại tạm, trước hàng chục ánh mắt đang run rẩy của đồng môn. Hắn dứt khoát dùng cánh tay phải tự tay lột bỏ lớp vải xám quấn quanh tay trái, lộ ra cánh tay hóa thạch đỏ thẫm sần sùi đầy vết rạn nứt phát quang tím đen dưới mưa giông.


"Đây là cái giá con phải trả để mượn sức mạnh phạt tiên. Đan điền con vỡ nát, kinh mạch phế vật không thể tu luyện linh căn tiên đạo ngụy tạo của hoàng triều Đại Ngu. Nhưng con có chiếc mặt nạ này! Con sẽ dùng oán khí của phàm nhân bị áp bức để lột trần bộ mặt thật của ngụy tiên Quy Nguyên Tông, đòi lại công lý cho nghĩa phụ và giải cứu tỷ tỷ Vân Dao!"


Vân Nhạc đứng thẳng lưng dưới mưa giông, giọng xướng khang của hắn vang lên vang dội, mang theo nhịp điệu bi tráng của khúc nhạc Hạc Minh Oán Khúc. Hắn không dùng pháp thuật, chỉ dùng bộ pháp uyển chuyển dứt khoát của Nghịch Mệnh Hí Thuật di chuyển quanh trại tạm, mỗi bước đi đều mang theo ý chí bất khuất của một hí tử phàm trần quyết không quỳ gối trước thần quyền.


"Chúng ta là hí tử! Hí khúc phàm trần chính là mạng sống của chúng ta!" Vân Nhạc nhìn thẳng vào mắt từng kép võ, từng thành viên gánh hát còn sống sót. "Hạc Minh Hí Ban không thể tan rã! Chúng ta phải tiếp tục duy trì gánh hát, lang thang đi khắp Linh Châu làm vỏ bọc ẩn thân hoàn hảo nhất. Tiên môn coi thường hí tử hèn mọn, coi hí khúc là trò hề bẩn thỉu. Đó chính là sơ hở lớn nhất của chúng! Con sẽ đeo mặt nạ phán quyết dưới lớp hóa trang kép phụ, đi đến đâu, ngụy tiên phải đền tội đến đó!"


Ý chí sòng phẳng, kiên định và khúc xướng bi tráng của Vân Nhạc như ngọn lửa nhóm lên giữa đống tro tàn nguội lạnh của gánh hát. A Bảo là người đầu tiên bước lên nắm lấy bàn tay hóa thạch đỏ thẫm lạnh buốt của hắn, đôi mắt thiếu niên mười hai tuổi rực sáng lòng trung thành tuyệt đối. Tiếp theo là kép võ Ba Lão, và cuối cùng là Thím Trương. Họ nhìn thấy dưới vết sẹo bỏng gớm ghiếc kia vẫn là đứa trẻ Vân Nhạc luôn âm thầm gánh vác việc nặng nhọc của gánh hát năm xưa.


"Nhạc nhi... gánh hát này, lão già này sẽ cùng ngươi gánh vác đến cùng." Tần Thiết Y khẽ thở dài, ôm đàn nhị bước tới bên cạnh hắn.


Thế nhưng, khoảnh khắc hội ngộ ấm áp chưa kéo dài được bao lâu, dị biến bất ngờ nổ ra.


"Quạaaa! Quạaaa!"


Hắc Nha từ trên cao đột ngột kêu lên những tiếng kêu dồn dập, chói tai chấn nhiễu thần thức. Nó đập cánh điên cuồng bay vòng quanh trại tạm, báo hiệu có mối nguy hiểm cực đại đang tiến sát trong phạm vi mười dặm.


Cùng lúc đó, A Bảo nhạy bén phát hiện ra điều bất thường dưới đất. Cậu bé cúi xuống, nhặt lên một chiếc lá dính những hạt bột mịn phát ra ánh sáng huỳnh quang màu xanh lục nhạt nhẽo nhấp nháy dưới mưa giông.


"Nhạc ca! Huynh nhìn này! Là bột huỳnh quang định vị của Chấp Pháp Điện! Bọn chúng đã rải thứ này quanh bìa rừng độc để truy tìm dấu vết phàm nhân trốn chạy!" A Bảo hớt hải báo cáo.


Vân Nhạc lập tức biến đổi sắc mặt. Hắn nhận ra đây là thủ đoạn truy quét tàn bạo của Chấp sự tuần tra Lý Bưu. Lý Bưu sử dụng la bàn định vị linh khí rò rỉ để lùng sục, chỉ cần một hạt bột huỳnh quang bám vào y phục phàm nhân, la bàn của hắn sẽ lập tức khóa chặt vị trí.


"Tất cả đứng im! Không được hoảng loạn di chuyển làm rò rỉ khí huyết!" Vân Nhạc lập tức hạ lệnh, giọng nói đầy sự quyết đoán chiến thuật.


"Tần thúc, tiếng đàn nhị của thúc có thể khống chế u minh khí để dập tắt hào quang định vị này không?" Vân Nhạc quay sang hỏi Tần Thiết Y.


"Được. Nhưng lão già này phải tiêu hao thần thức cực lớn."


Tần Thiết Y l lầm lì gật đầu. Ông ngồi xếp bằng ngay trên đất bùn ẩm ướt dưới cơn mưa xối xả, đặt cây đàn nhị gỗ mun mun rạn nứt lên đùi. Ngón tay gầy guộc của ông gảy mạnh vào dây đàn làm từ gân oán thú.


"Từng... tứng... tưng..."


Tiếng đàn nhị u uất, réo rắt vang lên giữa tiếng mưa bão. Sóng âm mang theo một luồng u minh khí lạnh buốt lan tỏa khắp không gian trại tạm, bao phủ lên những hạt bột huỳnh quang trên lá cây và y phục của mọi người. Dưới tác động của tiếng đàn trấn hồn, luồng hào quang màu xanh lục nhạt nhẽo của bột định vị lập tức bị dập tắt hoàn toàn, biến thành những hạt bụi vô hại rơi xuống đất bùn.


"Thím Trương! Nhanh chóng dùng bùn rừng độc dập tắt toàn bộ tro bếp sưởi! Không được để lại một tia hơi ấm hay khói rò rỉ!" Vân Nhạc quay sang chỉ thị.


Thím Trương không dám chậm trễ, vội vàng vục từng nắm bùn đen hôi thối dưới đầm lầy đắp thẳng vào đống tro than đang âm ỉ cháy trong lều, dập tắt hoàn toàn mọi dấu vết sinh hoạt.


Đột nhiên, con ngựa thồ hàng Độc Giác Mã của gánh hát bị mùi sulfur nồng nặc của chấp sự tuần tra từ xa ép tới làm cho hoảng sợ. Nó giãy giụa xích sắt, định hí vang lên để cảnh báo.


"Không xong! Độc Giác Mã muốn hí!" Ba Lão kinh hoàng kêu lên.


Trong chớp mắt, A Bảo đã hành động. Thiếu niên mười hai tuổi vận dụng Ẩn Tức Bộ di chuyển không tiếng động như một bóng ma nhỏ, lao thẳng tới trước đầu con ngựa. Ngón tay lanh lẹ của cậu bé rút ra một cây kim châm phàm trần cực dày, chuẩn xác đâm mạnh vào huyệt câm bên cổ con thú dữ.


Phập!


Con Độc Giác Mã trợn tròn mắt, tiếng hí nghẹn lại trong cổ họng, nhục thân khổng lồ đổ sụp xuống đất bùn nhưng không phát ra một âm thanh nào. A Bảo nhanh chóng bịt chặt mũi nó, giữ cho con thú nằm im lặng trong bóng tối.


Cùng lúc đó, Vân Nhạc nhắm chặt mắt, vận hành Ẩn Khí Quyết nghịch hành khí huyết phàm tục về phía trái tim. Hắn dập tắt hoàn toàn mọi dao động oán khí rò rỉ từ vết sẹo bỏng má trái và cánh tay trái hóa thạch, biến nhục thân của mình trở nên lạnh ngắt, không mang một tia linh lực hay hơi ấm nào, giống hệt như một xác chết phàm nhân vô tri nằm giữa rừng độc.


"Lý Bưu đang đến rất gần. Chúng ta phải vứt bỏ toàn bộ lương thực nặng để chuẩn bị di chuyển im lặng vào sâu trong đầm lầy độc." Vân Nhạc khẽ ra lệnh qua thần thức truyền âm.


Đám người gánh hát xót xa nhìn những bao bột mì, gạo tẻ—nguồn sống duy nhất của họ suốt những ngày qua—bị vứt bỏ xuống đầm lầy đen kịt để đổi lấy sự im lặng tuyệt đối. Họ nhanh chóng thu dọn hành lý gọn gàng, dập tắt tro than bếp nấu không để lại hơi ấm linh lực nào.


Nhờ sự phối hợp hoàn mỹ của kỹ năng phàm trần và tiếng đàn trấn áp của Tần Thiết Y, hạm đội tuần tra của Lý Bưu tạm thời bị mất phương hướng. Những hạt bột huỳnh quang bị bùn độc dập tắt khiến la bàn định vị trên tay Lý Bưu ngoài bìa rừng xoay tròn hỗn loạn, không thể khóa định chính xác vị trí trại tạm.


Thế nhưng, sự yên bình ngắn ngủi ấy lập tức bị phá vỡ.


Từ phía vòng ngoài của rừng độc, một tiếng sáo trúc phàm trần đột ngột vang lên. Tiếng sáo của kép hát gác đêm A Sâm phát ra những âm điệu dồn dập, đứt quãng—đây chính là mật hiệu báo động nguy cấp nhất của gánh hát.


Tiếng sáo trúc phàm trần của A Sâm từ vòng ngoài vang lên mật hiệu dồn dập: truy binh đã chặn đứng lối thoát duy nhất ra khỏi rừng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!