Châm Định Sinh Cơ
Bóng tối đặc quánh tựa như một vũng mực u minh nuốt chửng lấy ý thức của Vân Nhạc. Trong cơn mê loạn kéo dài vô tận, hắn thấy mình đứng giữa một sân khấu kịch hoang tàn rỉ sét dưới bầu trời cuồn cuộn lôi vân màu tím thẫm. Gió bão gào rít bên tai, mang theo tiếng khóc than ai oán của vạn cổ anh linh bị phản sát vạn năm trước. Gương mặt ma thần khổng lồ của Tịch Diệt Cổ Thần từ trên cao nhìn xuống hắn, đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu rỉ ra thứ sát niệm điên cuồng, không ngừng gầm thét đòi nuốt chửng linh hồn hắn.
"Nhường nhục thân cho ta! Để ta phạt thế!"
"Không..."
Vân Nhạc cắn chặt răng, chân hồn gầy gò giãy giụa trong vũng lầy oán khí. Hắn cảm nhận được má trái của mình đang bùng cháy dữ dội, chiếc Mặt Nạ Phán Quyết bằng gỗ rỉ sét dường như đã mọc rễ sâu vào tận xương tủy, hút cạn huyết dịch để duy trì khế ước tà ác. Cùng lúc đó, lồng ngực hắn đau đớn như bị vạn đao băm vằn. Luồng lôi điện màu xám tro của Lôi Phạt Chi Linh ngủ say trong huyết mạch đang điên cuồng chống trả oán khí của mặt nạ, biến cơ thể hắn thành một bãi chiến trường tàn khốc. Sinh cơ phàm nhân mỏng manh của hắn giống như một chiếc lá khô trước cơn bão lớn, sắp sửa bị hai luồng lực lượng thần ma này xé rách thành trăm mảnh.
"Nhạc nhi... Nhạc nhi... tỉnh lại..."
Một giọng nói khàn khàn, cộc cằn nhưng ẩn chứa một sự nôn nóng mơ hồ chợt xuyên qua màn sương mù tinh thần, lôi tuột Vân Nhạc ra khỏi vực sâu tăm tối.
Hắn đột ngột mở mắt, thở dốc một cách nặng nề.
Cơn đau thấu xương lập tức ập đến, khiến toàn thân hắn co giật kịch liệt. Vân Nhạc nhận ra mình không còn nằm dưới đáy hầm ngầm Hí Miếu lạnh lẽo nữa. Hắn đang nằm trên một chiếc giường tre ọp ẹp, trong một gian phòng nhỏ hẹp, tối tăm và ngột ngạt. Không khí nơi đây đặc quánh mùi đắng ngắt của hàng vạn loại thảo dược phàm trần hòa lẫn với mùi than củi nồng nặc và mùi lưu huỳnh hôi hám.
Xung quanh hắn, những chiếc kệ gỗ cũ kỹ xộc xệch chất đầy những vò đất nung bám bụi, những bó cỏ khô xơ xác treo lủng lẳng trên xà nhà, và những khay tre chứa đầy các loại rễ cây dại rữa nát. Không có một tia linh khí nào hiện hữu, cũng không có những viên linh thạch rực rỡ hay ngọc giản tinh xảo của tiên môn. Nơi đây thô sơ, nghèo nàn và trần trụi—một y quán phàm nhân điển hình.
Đây chính là Y quán Thẩm Vô Kỵ, nằm sâu trong con ngõ tối tăm rách nát nhất ở ngoại ô Hạc Minh Hí Trấn.
"Tỉnh rồi sao? Mạng của tiểu tử ngươi đúng là cứng hơn đá tảng ngoài bãi tha ma."
Một giọng nói cộc cằn vang lên từ phía góc phòng tối. Vân Nhạc khó khăn quay đầu, nhìn thấy một lão giả gầy gò bước ra từ sau tấm rèm vải thô vá víu. Lão già có dáng người lưng gù như một thân cây khô bị bão quật, chòm râu dê thưa thớt bết bát bụi thuốc, mặc một bộ áo bào xanh sờn vai dính đầy những vệt nước thuốc đen kịt. Đôi mắt lão đục ngầu nhưng cực kỳ sắc bén, đang nhìn chằm chằm vào hắn với vẻ khó chịu tột cùng.
Lão chính là y sư phàm trần lập dị Thẩm Vô Kỵ.
"Đừng có động đậy!" Thẩm Vô Kỵ gắt gỏng quát lên khi thấy Vân Nhạc định chống tay ngồi dậy. Lão bước tới, thô bạo ấn bả vai hắn xuống giường tre. "Đan điền vỡ nát hoàn toàn, kinh mạch rách rưới không còn một sợi nguyên vẹn, má trái thì bị bỏng đan hỏa rữa nát tận xương. Ngươi vốn dĩ đã là một cái xác không hồn vứt ngoài bãi hoang dã, nếu không nhờ lão già này dùng hết thảo dược giữ mạng, ngươi đã sớm đầu thai từ ba canh giờ trước rồi!"
Vân Nhạc run rẩy vươn ngón tay phải lên chạm vào má trái của mình. Chiếc Mặt Nạ Phán Quyết bằng gỗ rỉ sét lúc này đã biến mất một cách kỳ lạ, hoặc nói đúng hơn, nó đã chìm sâu xuống dưới lớp da thịt rách nát của hắn. Nơi đó giờ đây chỉ còn là một vết sẹo bỏng khổng lồ gớm ghiếc, rữa nát rỉ máu đen.
Điều đáng sợ nhất là, dưới lớp da thịt cháy xém ấy, thỉnh thoảng lại lóe lên những đường vân sẹo bỏng phát quang nhạt nhẽo màu vàng kim đầy ma tính. Đó chính là Brand Tội Nhân Trên Mặt Vân Nhạc—vết thương do tàn tro nóng bỏng của lò luyện dược Quy Nguyên Tông để lại, thực chất là ấn ký tội nhân do thiên quy ngụy tạo áp đặt lên những kẻ dám nghịch thiên, không thể chữa lành bằng bất kỳ linh dược phàm trần nào.
"Lão... lão y sư... cứu ta..." Giọng Vân Nhạc khàn đặc, thô ráp như tiếng hai viên sỏi cọ xát vào nhau. Hắn không sợ chết, nhưng hắn chưa thể chết. Thù diệt môn chưa báo, tỷ tỷ Vân Dao vẫn đang bị giam cầm trong lò luyện dược đan phòng Tào Lĩnh, hắn phải sống!
Thẩm Vô Kỵ lạnh lùng nhìn hắn, chòm râu dê khẽ giật giật: "Ta cứu ngươi? Ngươi có biết mình đang mang cái thứ gì trên mặt không? Lão già này hành y năm mươi năm, chưa từng thấy thứ tà khí nào kinh tởm như vậy. Nó đang gặm nhấm sinh cơ của ngươi từng khắc một!"
Nói đoạn, Thẩm Vô Kỵ quay người lấy ra một bát linh dịch tỏa ra sương mù linh khí nhạt nhẽo—thứ nước tẩm bổ địa mạch thô sơ mà lão phải đổi bằng hàng chục vò thuốc bắc với tán tu chợ đen. Lão định đổ bát linh dịch vào miệng Vân Nhạc để bồi bổ nhục thân yếu ớt.
Thế nhưng, ngay khi bát linh dịch vừa chạm vào môi Vân Nhạc, một biến cố kinh hoàng đột ngột xảy ra.
Sột sột...
Oán sát khí của mặt nạ ẩn dưới vết sẹo bỏng má trái của Vân Nhạc bỗng nhiên cảm ứng được linh lực ngoại lai. Như một con thú dữ bị xâm phạm lãnh địa, nó lập tức gầm thét bộc phát. Luồng khói đen xám cuồn cuộn tuôn ra từ vết sẹo, nhuộm đen cả khóe môi hắn. Đồng thời, lồng ngực Vân Nhạc phồng lên dữ dội, lôi quang xám tro của Lôi Phạt Chi Linh trong tim hắn cũng bị kích hoạt, điên cuồng càn quét khắp các kinh mạch rách nát để bài xích linh lực tiên đạo.
Bùm!
Bát linh dịch trong tay Thẩm Vô Kỵ lập tức bị phản chấn nổ tung, linh thủy bắn tung tóe khắp sàn đất ẩm ướt. Vân Nhạc trợn trừng mắt, miệng phun ra một ngụm máu đen rực tia sét xám. Cơ thể hắn uốn cong lên như một con tôm bị nướng chín, xương cốt toàn thân phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc, kinh mạch đan điền vỡ nát đứng trước nguy cơ nổ tung hoàn toàn.
"Đồ ngu!" Thẩm Vô Kỵ kinh hoàng thét lên, lão vội vàng ném mảnh vỡ bát đất sang một bên. "Linh lực tiên nhân đối với phế mạch tội nhân của ngươi không phải là thuốc bổ, mà là chất độc chí mạng! Nhục thân của ngươi đang bài xích mọi quy tắc thiên địa của ngụy tiên!"
Không kịp do dự, Thẩm Vô Kỵ lao đến bên cạnh chiếc hòm gỗ cũ kỹ của mình, thô bạo giật mở nắp hòm. Lão lấy ra một chiếc hộp dẹt bằng sừng thú cổ màu đen rạn nứt, bên trong xếp gọn gàng hàng chục cây kim châm dài ngắn khác nhau, được mài giũa tỉ mỉ từ xương của những loài cổ thú phàm trần không mang linh tính—đây chính là bộ kim châm gia truyền của lão.
"Giữ chặt thần trí! Không được để cái thứ trong đầu ngươi dẫn dụ!" Thẩm Vô Kỵ hét lớn vào tai Vân Nhạc, ngón tay gầy guộc nhưng chuẩn xác như diều hâu vồ mồi, lập tức rút ra ba cây xương châm dài nhất.
Lúc này, trong thức hải hoang tàn của Vân Nhạc, tiếng cười ma mị của Tịch Diệt Cổ Thần lại vang lên dồn dập: "Giết lão già này đi! Hấp thụ huyết nhục phàm nhân của lão! Chỉ có sát lục mới có thể làm dịu cơn đau của ngươi! Đeo mặt nạ lên, ta sẽ cho ngươi sức mạnh nghiền nát tất cả!"
"Câm miệng!" Linh hồn Vân Nhạc gào thét đáp trả trong bóng tối. "Ta là phàm nhân... Ta là hí tử Vân Nhạc! Ta quyết không làm khôi lỗi cho thần ma!"
Hắn run rẩy đưa bàn tay phải vào trong vạt áo rách nát dính đầy bùn đất của mình. Ngón tay hắn chạm vào một vật thể nhỏ bé, cứng cáp và thô ráp đang được giấu kín sát lồng ngực—chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai của Vân Dao. Đây là kỷ vật duy nhất của người mẹ nuôi đã khuất, là thứ duy nhất tỷ tỷ cài trên tóc trước khi bị đan đồ Tào Lĩnh bắt đi làm dược nô.
Sự thô ráp của chiếc trâm gỗ đào găm vào lòng bàn tay rỉ máu của hắn, mang theo một hơi ấm phàm trần nhỏ bé nhưng kiên định. Nó giống như một mỏ neo nhân tính vững chắc, kéo giữ linh hồn hắn đứng vững trước vực sâu sát niệm điên cuồng của mặt nạ.
"Ta phải sống... để cứu tỷ tỷ!"
Vân Nhạc nghiến chặt răng đến mức bật máu, dùng ý chí phàm nhân rèn thể kiên cường phối hợp với trị liệu của y sư.
Phập! Phập! Phập!
Thẩm Vô Kỵ thi triển Nghịch Châm Định Mệnh Pháp, liên tiếp đâm ba cây xương châm cổ vào các đại huyệt Hội Âm, Đản Trung và Thần Khuyết trên ngực Vân Nhạc. Mỗi mũi châm cắm xuống đều mang theo một luồng lực lượng phàm tục cực kỳ huyền diệu, cưỡng ép đóng băng tạm thời dòng khí huyết nghịch hành đang bạo loạn.
Thế nhưng, Lôi Phạt Chi Linh trong tim Vân Nhạc vẫn chưa chịu khuất phục. Luồng lôi điện xám tro viễn cổ bỗng nhiên bùng phát dọc theo mạch máu, ý muốn đánh bật ba cây xương châm ra ngoài. Đầu các cây châm bằng xương thú bắt đầu rung bần bật, tỏa ra những tia sét xám xèo xèo thiêu cháy cả ngón tay của Thẩm Vô Kỵ.
Lão y sư đau đớn nghiến răng, da mặt nhăn nheo vặn vẹo nhưng quyết không buông tay. Lão quát lớn một tiếng, tay trái gõ mạnh vào nhịp phách gỗ sồi cổ dán đầy phù văn phàm trần đặt bên cạnh giường, tạo ra một tiếng "Cộc!" giòn giã chấn động tinh thần. Đồng thời, tay phải lão liên tục vê tròn các cây châm, đâm sâu thêm nửa thốn.
"Nghịch hành định mệnh, ép ma khí vào xương!" Thẩm Vô Kỵ gầm lên.
Dưới châm pháp nghịch thiên của lão y sư phàm trần, luồng oán sát khí đen kịt và lôi lực cuồng bạo đang tàn phá đan điền Vân Nhạc không còn đường thoát. Chúng bị châm lực cưỡng ép dồn nén, chảy ngược dọc theo bả vai trái, điên cuồng lao xuống cánh tay trái của hắn.
"Aaaa!"
Vân Nhạc đau đớn hét lên một tiếng thảm thiết, tiếng hét vang vọng khắp gian phòng chật hẹp, chấn động đến mức bụi bặm trên các vò thuốc rơi xuống lả tả.
Hắn cảm thấy cánh tay trái của mình như bị nung đỏ trong lò rèn, rồi ngay lập tức bị nhúng vào nước đá ngàn năm. Một cảnh tượng quỷ dị diễn ra ngay trước mắt Thẩm Vô Kỵ: Từ các ngón tay trái của Vân Nhạc, làn da bắt đầu khô héo, chuyển sang một màu đỏ thẫm rỉ sét ghê rợn. Sự cứng hóa lan dần lên mu bàn tay, rồi dọc theo cổ tay tiến thẳng về phía khuỷu tay.
Chỉ trong vòng vài nhịp thở, toàn bộ cánh tay trái của thiếu niên từ bàn tay đến khuỷu tay đã hoàn toàn biến đổi. Nó không còn là xương thịt phàm nhân nữa, mà biến thành một khối vật chất cứng ngắc, sần sùi đầy những vết rạn nứt phát ra ánh sáng tím đen u uất—cánh tay trái của hắn đã bị hóa thạch đỏ thẫm vĩnh viễn!
Đây chính là cái giá tích lũy của việc mượn lực lượng Mặt Nạ Phán Quyết. Ma khí cắn nuốt không thể bị tiêu diệt bởi y thuật phàm nhân, chỉ có thể bị ép ngược vào xương cốt nhục thân gánh chịu.
Cùng lúc đó, Thẩm Vô Kỵ nhanh tay bốc lấy một nắm Thảo Dược Mục Hương màu xám đen, cực kỳ đắng ngắt đã được giã nát từ trước. Lão thô bạo đắp thẳng nắm thuốc lên vết sẹo bỏng rữa nát Brand Tội Nhân trên má trái của Vân Nhạc.
Xèo xèo...
Một làn khói trắng bốc lên mang theo mùi đắng nồng nặc đến mức nghẹt thở. Thảo Dược Mục Hương vốn là loại cỏ dại phàm tục mọc hoang dã nơi bãi tha ma nghèo khổ, mang tính cực hàn khắc chế độc tố đan hỏa. Khi nắm thuốc đắp lên, cảm giác bỏng rát kinh hoàng trên mặt Vân Nhạc lập tức dịu đi rõ rệt. Luồng sáng vàng kim ma tính của ấn ký tội nhân dưới da dần dần tắt lịm, bị dược lực phàm trần tạm thời áp chế xuống dưới xương tủy.
Thịch.
Vân Nhạc ngã gục xuống giường tre, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn bão oán khí và lôi điện trong cơ thể hắn cuối cùng đã được dập tắt. Nhục thân phế vật của hắn tạm thời ổn định trở lại, sinh cơ le lói được giữ vững, nhưng kinh mạch vẫn tàn phế hoàn toàn như trước. Hắn chỉ có thể hoạt động bình thường khi đeo mặt nạ để mượn sức mạnh thần ma.
Thẩm Vô Kỵ lảo đảo lùi lại vài bước, mệt mỏi ngồi bệt xuống chiếc ghế gỗ sứt chân. Lão đưa bàn tay bị bỏng rộp do lôi điện lên nhìn, rồi lại nhìn sang cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của Vân Nhạc, thở dài một tiếng đầy u uất:
"Lão già này đã dùng Nghịch Châm Định Mệnh Pháp để giữ lại cái mạng rách này cho ngươi. Nhưng tiểu tử ngươi hãy nghe cho kỹ..."
Thẩm Vô Kỵ nghiêng người tới gần, đôi mắt đục ngầu ngập tràn vẻ nghiêm túc và cảnh báo lạnh lùng:
"Cái thứ cấm kỵ găm trên mặt ngươi là một con quỷ đói khát. Mỗi lần ngươi đeo nó lên để mượn sức mạnh phạt tiên, xương cốt cánh tay trái của ngươi sẽ bị hóa thạch đỏ thẫm thêm một phần. Khi vết hóa thạch đó lan rộng qua vai, đến tận tim mạch... toàn thân ngươi sẽ lập tức biến thành một tượng đá vô cảm, vô linh hồn, vĩnh viễn tan biến khỏi dòng lịch sử phàm nhân."
"Ngươi... có hối hận không?"
Gian phòng y quán rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng than củi nổ lách tách trong lò sưởi và tiếng mưa bão gào thét không ngừng bên ngoài cửa sổ gỗ rách nát.
Vân Nhạc im lặng nâng cánh tay trái cứng ngắc, nặng nề của mình lên dưới ánh đèn dầu leo loét. Những đường vân rạn nứt màu đỏ thẫm trên lớp da hóa thạch tỏa ra một luồng ma tính lạnh buốt, như thể đang nhắc nhở hắn về cái giá tàn khốc của quyền lực thần ma.
Hắn khẽ siết chặt bàn tay phải—nơi chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai của tỷ tỷ vẫn đang găm chặt vào lòng bàn tay rỉ máu. Gương mặt nửa lành nửa phế của hắn dưới ánh đèn dầu hiện lên một vẻ cương nghị và sòng phẳng đến đáng sợ.
"Hối hận?" Vân Nhạc khàn giọng nói, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười u uất đầy căm hận. "Nghĩa phụ ta chết thảm, gánh kịch bị đồ sát, tỷ tỷ ta bị bắt đi làm dược nô hiến tế... Một phế vật không linh căn như ta, nếu không mượn sức mạnh của thần ma, lấy cái gì để lột trần bộ mặt thật của ngụy tiên Quy Nguyên Tông?"
"Dù có phải hóa thành tượng đá vô cảm, dù linh hồn có phải đày xuống u minh vạn kiếp... chỉ cần chém chết Tào Lĩnh, cứu được tỷ tỷ, ta quyết không lùi bước!"
Thẩm Vô Kỵ nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngập tràn sát khí kiên định của thiếu niên trước mặt, thở dài một tiếng đầy bất lực. Lão biết, ý chí của đứa trẻ này đã không còn đường quay lại nữa rồi.
"Được... tùy ngươi..." Thẩm Vô Kỵ đứng dậy, cằn nhằn quay đi thu dọn đống đổ nát trên sàn đất. "Lão già này chỉ là một y sĩ phàm nhân nghèo khổ, không quản nổi chuyện phạt tiên của ngươi. Thuốc đắp trên mặt ngươi phải thay ba ngày một lần, nếu không ấn ký tội nhân bùng phát, tiên môn sẽ lập tức định vị được ngươi."
Thế nhưng, lời của Thẩm Vô Kỵ vừa dứt, một biến cố bất ngờ đột ngột ập đến từ bên ngoài ngõ sâu.
Gâu! Gâu! Gâu!
Tiếng chó săn sủa vang dội dữ dội xé rách màn đêm mưa bão. Ngay sau đó là tiếng bước chân rầm rập, tiếng xích sắt va chạm vào nhau loảng xoảng vang lên khô khốc dọc theo con đường lầy lội bên ngoài y quán.
Một giọng nói thô bạo, tàn nhẫn mang theo linh áp Luyện Khí Kỳ vang dội cả khu phố nghèo khổ:
"Chấp Pháp Điện lục soát! Tất cả phàm nhân đứng im tại chỗ! Có kẻ báo cáo nhìn thấy một tên hí tử bị hủy dung, đan điền vỡ nát đang lẩn trốn quanh đây! Ai dám che giấu sẽ bị đày vào Lôi Trị làm củi đốt đại trận!"
Sắc mặt Thẩm Vô Kỵ lập tức biến đổi, trắng bệch không còn một giọt máu. Lão nhìn chằm chằm ra phía cửa gỗ đang rung lên bần bật dưới sức ép của gió bão và tiếng đập cửa dồn dập đang tiến sát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!