Nhạc nềnPrairie

Thần Diện Nhỏ Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão Linh Châu trút xuống mỗi lúc một dữ dội, những hạt nước lạnh buốt như hàng vạn cây kim châm quất thẳng vào da thịt rách nát của Vân Nhạc. Nước mưa gột rửa bớt lớp tro than đen kịt đang bám chặt trên má trái của hắn, nhưng lại khiến vết bỏng rữa nát càng thêm bỏng rát, đau đớn thấu xương tủy. Nửa gương mặt trái của hắn giờ đây chỉ còn là một bãi máu thịt cháy xém gớm ghiếc, sâu hoắm tận xương má, liên tục rỉ ra thứ huyết dịch đỏ thẫm hòa lẫn với nước mưa lạnh lẽo.


Hắn nằm đó, hơi thở thoi thóp như một ngọn đèn dầu sắp cạn giữa cơn bão. Đan điền bẩm sinh vốn rách nát nay đã bị cú đá mang theo linh lực Luyện Khí tầng sáu của Tào Nguyên đập vỡ hoàn toàn, kinh mạch toàn thân đứt đoạn, phế sạch mọi sinh cơ phàm nhân. Ý thức của Vân Nhạc chập chờn giữa lằn ranh sinh tử, nhưng sâu trong lồng ngực hắn, ngọn lửa oán hận ngút trời trước cảnh tượng gánh hát bị đồ sát, nghĩa phụ Vân Hoài Sơn và đại sư huynh Vân Lăng hy sinh thảm khốc, cùng tiếng khóc thét tuyệt vọng của tỷ tỷ Vân Dao bị bắt đi làm dược nô vẫn đang điên cuồng gào thét.


"Ta... không thể chết..."


Ngón tay rách nát của Vân Nhạc co quắp lại, cào mạnh xuống nền gạch cổ xưa lạnh lẽo của Hạc Minh Hí Miếu hoang phế. Ngón tay trái của hắn thọt sâu vào vết nứt dọc theo bục đá dưới chân bức tượng thần không mặt—nơi vừa bị lôi quang của Chấp Pháp Điện chém toác. Dưới khe nứt tối tăm và ẩm ướt ấy, đầu ngón tay hắn chạm vào một mảnh vật thể bằng gỗ thô ráp, lạnh buốt như băng ngàn năm nhưng lại mang theo một luồng xung động kỳ lạ, như thể một trái tim cổ xưa đang đập nhè nhẹ dưới lòng đất tăm tối.


Đó là một chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét.


Khi huyết dịch từ ngón tay rách nát của Vân Nhạc thấm vào bề mặt thô nhám của mảnh gỗ, một luồng ma niệm lạnh buốt thấu xương đột ngột bùng nổ, dọc theo cánh tay trái lao thẳng vào thức hải của hắn. Luồng khí lạnh này đi đến đâu, huyết dịch trong kinh mạch hắn như đông cứng lại đến đó.


Cùng lúc ấy, nền gạch dưới chân bức tượng thần không mặt bỗng nhiên groans lên một tiếng trầm đục. Vết máu vẽ trận pháp phong ấn đỏ thẫm của Vân Hoài Sơn dưới đất bỗng rực sáng lên một tia linh quang u uất, như một chiếc chìa khóa vô hình kích hoạt cơ quan cổ xưa. Mặt đất dưới thân Vân Nhạc nứt toác ra một khoảng trống lớn. Thân xác rách nát của hắn không còn điểm tựa, lập tức rơi tự do xuống khoảng tối sâu thẳm bên dưới.


Hắn lăn dài qua những bậc đá dốc đứng, bụi bặm vạn năm bốc lên mù mịt. Tiếng xương cốt va đập vào đá lạnh vang lên khô khốc, nhưng nỗi đau thể xác lúc này đã bị luồng ma niệm điên cuồng trong thức hải tạm thời tê liệt. Khi thân ảnh gầy gò của hắn dừng lại dưới đáy vực, hắn nhận ra mình đang nằm giữa một không gian cổ xưa, rộng lớn và tĩnh mịch đến đáng sợ.


Đây là Hầm ngầm Hí Miếu.


Không khí nơi đây đặc quánh mùi tro tàn cổ đại và bụi bặm của thời gian. Xung quanh hầm ngầm tròn trịa là hàng chục bức tượng đá thần ma không mặt khổng lồ, bức thì mất đầu, bức thì nứt nẻ đầy vết chém của thần binh cổ xưa, tất cả đứng im lìm như những kẻ gác đền câm lặng. Ở chính giữa hầm ngầm, đặt một bục thờ bằng đá huyền thiết đen kịt rạn nứt. Trên bục thờ, chiếc Mặt Nạ Phán Quyết (Gỗ rỉ sét) đã hoàn toàn lộ ra khỏi lớp đất đá.


Chiếc mặt nạ được đục đẽo từ một loại gỗ cổ xưa tối màu, bề mặt đầy những vết rạn nứt sâu hoắm như những nếp nhăn của một gương mặt đang đau đớn gào thét. Những đường vân rỉ sét màu đỏ tía u uất chạy dọc ngang trên mặt nạ, tỏa ra một thứ áp lực thần thức vô hình khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Đây chính là bảo vật cấm kỵ được đục đẽo từ thân cây Thế Giới cổ xưa đã bị chặt hạ trong cuộc chiến phạt thiên đầu tiên vạn năm trước.


"Nhặt... nó lên..."


Một tiếng thì thầm ma mị, khàn đặc như tiếng cọ xát của những khúc xương khô vang lên ngay bên tai Vân Nhạc. Tiếng nói ấy không phát ra từ không gian, mà vang lên trực tiếp từ sâu trong linh hồn hắn, chứa đựng một sức hút quyến rũ chết người.


Vân Nhạc dùng chút tàn lực cuối cùng, run rẩy vươn cánh tay trái rách nát ra, ngón tay đẫm máu bám chặt lấy cạnh gỗ thô ráp của chiếc mặt nạ. Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay hắn áp sát vào Mặt Nạ Phán Quyết, một tiếng nổ oanh thiên động địa vang lên trong thức hải của hắn.


Uỳnh!


Ý thức của Vân Nhạc lập tức bị kéo vào một khoảng không gian hỗn độn tăm tối. Thức hải của hắn—vốn là một vùng không gian tĩnh lặng của một phàm nhân phế mạch—giờ đây biến thành một hí đài hoang tàn, khổng lồ dưới bầu trời cuồn cuộn mây đen màu tím thẫm. Gió gào thét dữ dội, mang theo tiếng khóc than, oán hận của vạn cổ anh linh bị phản sát vạn năm trước.


Từ trong màn sương mù tím đen dày đặc phía trên hí đài tinh thần, một vệt sáng tàn úa khổng lồ ngưng tụ lại, hóa thành một gương mặt ma thần giận dữ, đầy những vết rạn nứt nổ tung rực sáng lôi quang xám tro. Đôi mắt của ma thần to lớn như hai vầng trăng máu, lạnh lùng và ngạo nghễ nhìn xuống linh hồn nhỏ bé của Vân Nhạc.


Đây chính là Tịch Diệt Cổ Thần, tàn hồn thần ma cổ đại bị phong ấn ngàn năm trong chiếc mặt nạ gỗ.


"Một con sâu kiến phàm nhân phế mạch, đan điền vỡ nát bẩm sinh, kinh mạch rách rưới th thoi thóp sinh cơ... mà cũng dám chạm vào thần diện của ta?" Giọng nói của Tịch Diệt Cổ Thần vang lên như sấm sét viễn cổ chấn động toàn bộ thức hải của Vân Nhạc. Sóng âm vô hình mang theo ma niệm ngập trời quét qua, khiến linh hồn của thiếu niên run rẩy kịch liệt, đứng trước nguy cơ bị nghiền nát thành hư vô ngay lập tức.


"Dâng hiến nhục thân tội huyết này cho ta! Để ta dùng xương thịt của ngươi tái sinh, gột rửa mối hận vạn năm này! Ngươi chỉ là một phế vật hèn mọn, nhường lại thân xác cho thần minh là vinh hạnh lớn nhất của ngươi!"


Tịch Diệt Cổ Thần cười lớn đầy kiêu ngạo, phóng thích hàng vạn luồng ma niệm màu tím đen cuồn cuộn từ trên trời đổ ập xuống hí đài tinh thần, điên cuồng lao vào linh hồn Vân Nhạc hòng thực hiện nghi thức đoạt xá, xóa bỏ hoàn toàn bản ngã chân thật của hắn.


Đối mặt với áp lực thần thức khổng lồ của một vị Cổ Thần viễn cổ, linh hồn phàm nhân của Vân Nhạc như một chiếc lá khô trước cơn bão lớn. Nhưng hắn không quỳ xuống. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt máu khổng lồ kia, hàm răng tinh thần nghiến chặt đến mức rỉ ra oán khí đen kịt.


"Thần minh?" Vân Nhạc khàn giọng thét lên, giọng nói chứa đựng nỗi u uất và căm hận tích lũy từ tận đáy lòng phàm nhân bị áp bức. "Nếu thần minh các ngươi từ bi, tại sao lại để ngụy tiên tàn sát phàm nhân làm củi đốt đan dược? Nếu thần minh các ngươi cao quý, tại sao nghĩa phụ ta hiền lương cả đời lại phải chết không nhắm mắt dưới gót chân chấp pháp?"


"Thần minh giả tạo! Các ngươi cũng chỉ là lũ bóc lột chúng sinh! Ta thà hóa thành ma đầu phạt tiên, chứ quyết không dâng hiến linh hồn cho kẻ khác thao túng!"


Ngay khi luồng ma niệm tím đen đầu tiên lao đến định nuốt chửng chân hồn, linh hồn Vân Nhạc bỗng nhiên di chuyển. Hắn hoàn toàn không có tu vi linh lực, không biết thần thông tiên pháp, nhưng đôi chân hắn lại bước đi một cách vô cùng uyển chuyển, nhẹ nhàng và chuẩn xác đến lạ kỳ.


Hắn đang thi triển Nghịch Mệnh Hí Bộ ngay trong thức hải.


Đây là bộ pháp chiến đấu phàm tục mà nghĩa phụ Vân Hoài Sơn đã bắt hắn tập luyện trên hàng vạn cọc gỗ rỉ sét dính đầy gai nhọn suốt mười năm qua. Mỗi bước đi, mỗi cái nghiêng mình, mỗi lần xoay người của hắn đều nương theo một nhịp điệu hí khúc vô hình, hoàn mỹ né tránh các luồng ma niệm đang càn quét dữ dội xung quanh. Linh hồn gầy gò của hắn như một bóng ma xám rách di chuyển hỗn loạn không quỹ đạo cố định trên hí đài tinh thần, khiến các đòn công kích của Cổ Thần liên tục vồ hụt vào khoảng không.


"Trò hề phàm tục hèn mọn!" Tịch Diệt Cổ Thần giận dữ gầm lên. Gương mặt ma thần khổng lồ rạn nứt bùng phát ra một luồng áp lực thần thức mạnh gấp mười lần, đóng băng toàn bộ không gian hí đài tinh thần, khiến bộ pháp của Vân Nhạc đột ngột bị trì trệ.


Biết không thể dùng bộ pháp né tránh mãi, Cổ Thần thay đổi thủ đoạn. Gã nhắm hai mắt lại, phóng ra một luồng sóng âm u minh biến đổi toàn bộ không gian thức hải thành một ảo cảnh rực rỡ sắc màu.


Trong nháy mắt, bầu trời tím đen biến mất. Hí đài hoang tàn biến thành hậu trường ấm áp, sáng rực ánh đèn dầu của Hạc Minh Hí Ban ngày xưa. Mùi son phấn thơm dịu thoang thoảng trong không khí, xua tan mùi máu tanh nồng nặc.


"Nhạc nhi, con về rồi sao? Mau lại đây uống bát canh gừng cho ấm người."


Một giọng nói từ ái quen thuộc vang lên. Vân Nhạc bàng hoàng quay đầu lại, nhìn thấy nghĩa phụ Vân Hoài Sơn đang ngồi bên bếp lửa hồng, chòm râu bạc phơ khẽ rung rinh khi lão cười bao dung với hắn. Cạnh đó, đại sư huynh Vân Lăng đang ngồi lau chùi thanh kiếm gỗ, ngẩng đầu lên nháy mắt tinh nghịch. Tỷ tỷ Vân Dao mặc bộ hí phục đào chính đỏ thẫm, dung mạo thanh khiết hoàn mỹ không một vết xước, đang bưng một bát thuốc bốc khói nghi ngút bước về phía hắn, ánh mắt ngập tràn tình yêu thương.


"Nhạc nhi, đừng diễn hí nữa, mệt mỏi lắm rồi. Hãy ở lại đây với chúng ta, không còn tiên môn bóc lột, không còn đau đớn nữa..." Vân Dao dịu dàng nói, vươn bàn tay ấm áp ra định chạm vào má hắn.


Ảo cảnh quá mức chân thật, ấm áp và bình yên đến mức linh hồn Vân Nhạc run rẩy kịch liệt. Hắn thèm khát hơi ấm này, hắn khao khát được gục đầu vào lòng nghĩa phụ khóc thương cho những u uất tủi nhục vừa qua. Chân hồn hắn bắt đầu có dấu hiệu buông xuôi lý trí, buông lỏng sự phòng ngự để hòa tan vào ảo cảnh.


Tịch Diệt Cổ Thần ẩn trong bóng tối cười thầm đầy đắc ý. Chỉ cần Vân Nhạc gật đầu chấp nhận ảo cảnh này, linh hồn hắn sẽ vĩnh viễn ngủ say, nhục thân sẽ hoàn toàn thuộc về gã.


Nhưng ngay khi bàn tay của "Vân Dao" chuẩn bị chạm vào má trái của Vân Nhạc, một luồng đau đớn tột cùng, bỏng rát gớm ghiếc từ nhục thân bên ngoài đột ngột truyền thẳng vào linh hồn hắn.


Vết bỏng do tro lò đan nóng đỏ của Tào Nguyên gây ra vẫn đang rữa nát rỉ máu ở má trái thực tế!


Nỗi đau đớn tột cùng ấy như một nhát búa nặng nề đập tan sự mơ mộng ấm áp. Vân Nhạc bừng tỉnh, hắn nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong bát canh của "Vân Dao"—trong ảo cảnh, gương mặt hắn hoàn mỹ không tì vết, không có một vết sẹo nào.


Đó là giả tạo!


"Nghĩa phụ ta đã chết! Đại sư huynh ta đã chết! Tỷ tỷ ta vẫn đang bị giam cầm rên rỉ trong lò luyện dược của Quy Nguyên Tông!" Vân Nhạc đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt rỉ máu đỏ tươi, gương mặt tinh thần vặn vẹo đầy oán hận. "Nỗi đau này là thật! Mối thù này là thật! Các ngươi... không phải họ!"


"Phá cho ta!"


Vân Nhạc thét lên một tiếng căm hận, ý chí phàm nhân bất khuất chịu đựng nỗi đau tinh thần cực hạn bộc phát dữ dội. Hắn vung nắm đấm tinh thần đập nát bát canh gừng của "Vân Dao". Ảo cảnh rực rỡ lập tức xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt rỉ máu, rồi vỡ vụn ra thành hàng vạn mảnh thủy tinh sắc nhọn găm thẳng vào thần thức của hắn.


Nỗi đau đớn tinh thần tương đương việc bị phân thây khiến linh hồn Vân Nhạc co giật kịch liệt, nhưng hắn vẫn cắn chặt răng đứng vững trên hí đài tinh thần hoang tàn vừa được khôi phục. Hắn nhìn thẳng vào gương mặt ma thần khổng lồ đang kinh hoàng của Tịch Diệt Cổ Thần.


"Kẻ nhát gan trốn tránh quá khứ như ngươi không xứng làm thần!" Vân Nhạc khàn giọng quát.


Ở nhục thân bên ngoài, bàn tay trái rách nát của Vân Nhạc đang siết chặt lấy chiếc Mặt Nạ Phán Quyết bỗng nhiên bộc phát ra một luồng lôi quang màu xám tro u uất từ sâu trong xương tủy.


Huyết mạch Tội Tộc Lôi Gia ngủ say trong tim hắn đã bị u uất tột cùng kích hoạt! Luồng huyết dịch đỏ thẫm chứa đựng "Tội Huyết" viễn cổ của hắn phun ra từ vết thương ngón tay, thấm đẫm vào các khe rạn nứt rỉ sét của mặt nạ gỗ thông.


Mặt nạ gỗ rỉ sét được đục đẽo từ thân cây Thế Giới cổ xưa bỗng nhiên cảm ứng được huyết mạch tội nhân mạnh nhất từng phạt thiên vạn năm trước. Sự kích hoạt huyết mạch lập tức kích hoạt phản phệ tự vệ của trận pháp phong ấn cổ xưa dưới hầm ngầm Hí Miếu.


Từ trên trần hầm ngầm, luồng hương hỏa nguyên thủy màu vàng kim le lói—tích lũy từ vạn năm cúng bái vô danh của phàm nhân nghèo khổ trước tượng thần không mặt—đột ngột ngưng tụ thành những sợi tơ khói nhang khói le lói dũng mãnh lao xuống, quấn chặt lấy Mặt Nạ Phán Quyết và xâm nhập thẳng vào thức hải Vân Nhạc.


"Aaaa! Hương hỏa nguyên thủy! Cả tội huyết lôi tộc! Tại sao nhục thân phế vật này lại chứa đựng những thứ khắc chế ta vạn năm qua!" Tịch Diệt Cổ Thần thét lên đầy đau đớn khi những sợi tơ hương hỏa vàng kim quấn chặt lấy gương mặt ma thần khổng lồ, điên cuồng tịnh hóa và dập tắt các luồng ma niệm đoạt xá của gã.


Tàn hồn Cổ Thần nhận ra nếu gã tiếp tục cưỡng ép đoạt xá, luồng tội huyết lôi phạt kết hợp với hương hỏa tịnh hóa sẽ lập tức tự bạo, thiêu rụi cả nhục thân này lẫn tàn hồn của gã bên trong mặt nạ gỗ.


"Đáng chết! Ta không thể tiêu biến ở đây! Kẻ phàm nhân điên cuồng kia, dừng tay lại! Ta thỏa hiệp! Ta đồng ý lập khế ước linh hồn với ngươi!" Tịch Diệt Cổ Thần kiêu ngạo vạn năm cuối cùng phải khuất phục trước ý chí bất khuất coi thường cái chết của thiếu niên phàm nhân.


"Ta cho ngươi mượn thần lực phán quyết để báo thù... nhưng nhục thân phế vật này sẽ là cái lồng giam giữ cả hai chúng ta! Mỗi lần ngươi mượn lực, linh hồn ngươi sẽ bị oán khí của ta gặm nhấm, nhục thân ngươi sẽ dần biến thành đá thạch vô cảm!"


"Chấp nhận cái giá đó không?"


Trong thức hải hoang tàn, linh hồn Vân Nhạc đứng thẳng, mái tóc đen dài bay múa trong bão tố tím đen. Hắn cười lạnh, nụ cười đầy u uất và sòng phẳng.


"Chỉ cần chém chết ngụy tiên Quy Nguyên Tông, đòi lại nợ máu cho nghĩa phụ và giải cứu tỷ tỷ... dù nhục thân này hóa thành tro bụi, linh hồn ta vĩnh viễn đày xuống u minh, ta cũng chấp nhận!"


"Hợp!"


Ở nhục thân bên ngoài, Vân Nhạc run rẩy nâng chiếc Mặt Nạ Phán Quyết (Gỗ rỉ sét) lên bằng bàn tay trái đẫm máu, rồi dứt khoát áp mạnh chiếc mặt nạ gỗ thô ráp vào gương mặt bị hủy dung rách nát của mình.


Sột sột...


Chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét vừa chạm vào vết thương lập tức như một con quái vật đói khát, điên cuồng hút cạn huyết dịch đỏ thẫm từ má trái rữa nát của hắn. Những đường vân rỉ sét màu đỏ tía trên mặt nạ bỗng rực sáng lên luồng oán hỏa màu tím đen đầy ma mị.


Mặt nạ gỗ rít lên một tiếng cười ma mị u uất, vang vọng khắp hầm ngầm cổ xưa câm lặng. Những thớ gỗ rễ cây Thế Giới cổ đại mọc dài ra như những chiếc rễ nhỏ, găm sâu vào da thịt, bám chặt vào xương má trái rách nát và xương sọ của Vân Nhạc, dính chặt vĩnh viễn vào gương mặt hắn thành một thể thống nhất.


Một luồng oán sát khí khổng lồ, tàn bạo bùng nổ từ mặt nạ, bắt đầu gặm nhấm dữ dội vào kinh mạch phế vật rách nát của hắn, tạo ra một cơn bão linh lực tím đen cuồn cuộn bao quanh thân thể thiếu niên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!