Huyết Sát Tế Đàn
Trận văn huyết sắc dưới đất bùng nổ linh quang rực đỏ, Tào Lĩnh cười điên dại vung tay kích hoạt Thất Sát Lôi Trận, Vân Nhạc khẽ cắn chặt răng, dồn chút oán lực tàn vào bả vai. Nền đất đá của hí đài Hạc Minh Trấn nứt toác ra từng mảng lớn, để lộ ra mạng lưới trận đường khổng lồ bò lổm ngổm như những con rết máu khổng lồ dưới lòng đất thành trấn. Tiếng rít gào của địa mạch bị rút cạn linh khí vang lên trầm đục, chấn động đến mức khiến hàng vạn phàm nhân đang quỳ rạp xung quanh hí đài đồng loạt ôm đầu thét lên đau đớn.
"Lũ sâu kiến bẩn thỉu! Các ngươi muốn bạo loạn? Các ngươi muốn lật đổ tiên môn?" Tào Lĩnh đứng giữa huyết quang rực trời, bộ đạo bào đỏ thẫm thêu hình lò đan của lão tung bay phần phật. Gương mặt nham hiểm rạn nứt dưới ánh hỏa thuật lộ ra vẻ điên cuồng tột độ. Lão vung bàn tay phải đẫm máu tươi, chỉ thẳng vào chiếc lò luyện đan Xích Lân Đỉnh đang lơ lửng trên không trung: "Hôm nay, ta sẽ dùng toàn bộ sinh mạng và thọ nguyên của vạn dân Hạc Minh Trấn này làm củi đốt, hiến tế lên tế đàn để đúc kết giới lôi trận bảo mệnh! Các ngươi... đều phải chết!"
Ùm! Ùm!
Từ trên bầu trời đêm đen kịt, mây lôi kiếp tím thẫm cuồn cuộn tụ hội với tốc độ kinh người. Từng luồng lôi điện cuồng bạo dài hàng chục trượng uốn lượn như rồng tím, phát ra tiếng sấm rền rĩ chấn vỡ màng nhĩ. Thất Sát Lôi Trận—trận pháp tàn sát diệt khẩu quy mô lớn của Quy Nguyên Tông—đã được khởi động hoàn toàn. Luồng lực lượng bòn rút thọ nguyên vô hình từ tế đàn ngầm bắt đầu lan tỏa. Vân Nhạc lập tức cảm nhận được sinh cơ phàm nhân mỏng manh trong người mình bị kéo giật mạnh mẽ, da dẻ toàn thân khô ráp đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Không chỉ riêng hắn, hàng vạn phàm nhân xung quanh đang gào khóc thảm thiết, vết nô ấn màu xám tro trên cổ họ rực sáng linh quang giam cầm, cưỡng ép hút đi từng năm thọ nguyên ít ỏi dâng nộp về phía tế đàn huyết sắc.
"Không... cứu chúng ta với! Nhân Hoàng Hí Tổ cứu mạng!" Tiếng kêu khóc oán hận ngút trời oanh kích vào thức hải của Vân Nhạc.
Tào Lĩnh cười sằng sặc, vung tay điều khiển Xích Lân Đỉnh. Chiếc đỉnh đồng khổng lồ bùng nổ ra một cơn bão lửa đỏ thẫm cuồn cuộn vây quét diện rộng, muốn thiêu sống toàn bộ phàm nhân và thiêu rụi hí đài gỗ mục để diệt khẩu chứng cứ luyện đan tàn bạo. Ngọn lửa hừng hực liếm qua mạn sườn hí đài, sức nóng tột cùng khiến lớp vải xám quấn quanh cánh tay trái hóa thạch của Vân Nhạc bắt đầu cháy sém.
"Nhạc nhi! Trận pháp này đang hút thọ nguyên của chúng ta! Lão già này đã phát điên rồi!" Tần Thiết Y ngồi xếp bằng trên rương đạo cụ rách nát, khàn giọng hét lên. Khóe miệng ông không ngừng trào ra dòng máu đen kịt. Ông cố gắng gảy mạnh một nốt nhạc trên cây đàn mun U Minh Cổ Cầm, nhưng một tiếng "bựt" khô khốc vang lên—dây đàn thứ hai chế từ gân oán thú đã bị linh áp lôi trận chấn đứt lìa, cứa rách ngón tay ông rỉ máu.
Vân Nhạc quỳ một gối trên sàn gỗ đang cháy xém, cắn chặt răng chịu đựng cơn đau thấu xương cốt từ vết sẹo bỏng má trái—Brand Tội Nhân đang phát quang nhạt nhẽo màu vàng kim dưới da thịt rách nát. Mùi đắng ngắt nồng nặc của Thảo Dược Mục Hương trên mặt hắn quyện với mùi máu tươi rỉ ra từ bả vai phải bị thương. Hắn muốn đứng dậy, muốn dùng ảo cảnh khống chế Tào Lĩnh, nhưng tế đàn ngầm rực đỏ đang tỏa ra áp lực khổng lồ, cưỡng ép bóp nghẹt thần thức rách nát của hắn, khiến hắn không thể tập trung tinh thần lực để thi triển ảo cảnh.
"Yêu Vương! Mau phá trận nhãn!" Vân Nhạc khàn giọng gầm lên thông qua khế ước linh hồn.
Phía mạn sườn hí đài, Độc Giác Yêu Vương khoác bộ chiến giáp vảy đen rách nát đang điên cuồng vung cự búa rỉ sét đập tan hàng chục đan đồ tuần tra chấp sự cản đường. Nghe thấy mệnh lệnh của Vân Nhạc, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng của gã yêu thú cổ xưa quét qua trận văn huyết sắc đang rực sáng dưới đất. Gã rống lên một tiếng yêu hống kinh thiên động địa, chấn vỡ toàn bộ kính cửa của các nhà dân xung quanh.
"Lũ ngụy tiên khốn kiếp! Dám phong ấn bản vương ngàn năm làm chó săn! Hôm nay bản vương sẽ đập nát cái chuồng chó này của các ngươi!"
Độc Giác Yêu Vương điên cuồng bứt đứt sợi xích sắt u minh cuối cùng còn quấn quanh nhục thân khổng lồ của mình, mặc cho huyết nhục yêu tộc bị cắn xé rách nát rỉ máu đen. Gã dồn toàn bộ sức mạnh yêu lực tàn tạ vào chiếc sừng dài rạn nứt trên trán. Chiếc sừng bùng nổ ra luồng lôi quang xám tro dũng mãnh tột cùng. Gã không màng đến mạng sống, cúi đầu lao thẳng nhục thân khổng lồ nặng nề như một quả núi nhỏ về phía trận nhãn trung tâm của Thất Sát Lôi Trận—nơi đặt trận bàn khống chế rực sáng lôi điện tím của Tào Lĩnh.
"Nghịch thú! Ngươi dám phản bội tông môn?" Tào Lĩnh kinh hoàng thét lên, vội vã điều khiển Xích Lân Đỉnh phóng ra một luồng hỏa long đỏ máu lao thẳng vào Độc Giác Yêu Vương hòng thiêu sống gã.
Nhưng đã quá muộn.
Uỳnh!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang dội khắp Linh Châu. Độc Giác Yêu Vương lấy đầu làm búa, tự bạo chiếc sừng lôi điện độc nhất của mình đập thẳng vào trận nhãn lôi trận. Chiếc sừng lôi điện nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn xám tro, kéo theo sự sụp đổ dây chuyền của trận bàn khống chế Thất Sát Lôi Trận. Trận pháp tàn sát bị bẻ gãy hoàn toàn trận nhãn, bùng nổ ra một luồng phản phệ lôi hỏa cực đoan thiêu rụi nhục thân của hàng chục đan đồ xung quanh thành tro bụi.
Độc Giác Yêu Vương bị chấn bay ngược ra xa mười trượng, ngã gục xuống đất bùn, chiếc sừng trên trán đã gãy sát tận gốc, máu yêu đen kịt tuôn ra xối xả, kiệt quệ hoàn toàn thể lực rơi vào trạng thái ngất lịm.
Tuy nhiên, sự tự bạo trận nhãn lôi trận đã giải phóng ra một lượng lôi điện rách nát cuồng bạo vô chủ khổng lồ. Hàng vạn tia sét tím thẫm rền rĩ nhè nhẹ bỗng mất đi sự kiểm soát của trận pháp, điên cuồng giáng xuống như mưa rào khắp hí đài. Một luồng lôi điện tím thẫm to bằng bắp đùi đột ngột đánh thẳng từ trên không trung xuống, nhắm thẳng vào lồng ngực của Vân Nhạc.
"Nhạc ca!" A Bảo đứng trong bóng tối lều trại hét lên tuyệt vọng.
Phập!
Luồng lôi điện cuồng bạo đánh trúng lồng ngực Vân Nhạc, xuyên qua lớp hí phục xám rách nát, dội thẳng vào xương tủy của hắn. Cơn đau đớn tột cùng, cực hạn chưa từng có lập tức bùng nổ. Vân Nhạc cảm giác như toàn bộ xương cốt trong người mình bị đập gãy vụn thành vạn mảnh, kinh mạch phế vật rách rưới bị thiêu rụi hoàn toàn. Hắn phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm dính đầy Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét.
Nhưng ngay trong thời khắc nhục thân phàm nhân cận kề cái chết thực sự, luồng lôi điện phản phệ tàn bạo ấy đã kích hoạt Lôi Phạt Chi Linh ngủ say sâu trong trái tim hắn hoạt động mạnh hơn bao giờ hết. Ý chí lôi điện viễn cổ của Tội Tộc Lôi Gia thức tỉnh cuồng bạo. Luồng lôi quang màu xám tro u uất bỗng uốn lượn như một con rắn nhỏ quanh trái tim Vân Nhạc, phát ra tiếng sấm viễn cổ rền rĩ nhè nhẹ chạy dọc theo xương sống.
Nghịch thiên cải mệnh!
Lôi Phạt Chi Linh hộ tâm chuyển hóa toàn bộ sức mạnh hủy diệt của thiên lôi thành sinh cơ rực rỡ, điên cuồng thối cốt thối tủy nhục thân hắn. Xương cốt toàn thân Vân Nhạc phát quang màu tím sậm xuyên qua da thịt rách nát, tự động kéo lại gần và kết dính lại ngay lập tức với độ cứng và ma tính bảo vệ tim mạch cao hơn gấp mười lần. Đan điền phế vật rách nát bẩm sinh của hắn bị nổ tung hoàn toàn, nhưng dưới tác động của lôi tủy trùng sinh, nó đã niết bàn biến thành một hí đài vô hình nhỏ—nơi ngưng tụ oán lực và lôi lực tinh khiết tối cổ.
Nhục thân rèn thể đột phá cực hạn đạt cảnh giới Luyện Khí Viên Mãn (Tầng 10)!
"Cái... cái gì? Ngươi không chết?" Tào Lĩnh trợn trừng đôi mắt hí đầy kinh hoàng nhìn thiếu niên gầy gò đang chầm chậm đứng dậy từ trong đống lửa lôi điện tím đen.
Vân Nhạc đứng thẳng người giữa hí đài hoang phế đang cháy rực. Quanh thân hắn bao phủ bởi làn khói oán hận cuồn cuộn của vạn dân và những tia sét xám tro dũng mãnh tột cổ. Chiếc Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét trên mặt hắn rực sáng hoa văn ma thần màu tím đen tịnh lặng, đôi mắt sau lớp mặt nạ rực sáng oán hỏa tím đen khóa chặt lấy Tào Lĩnh.
Hắn bước lên một bước hí bộ Nghịch Mệnh uyển chuyển, thân ảnh mờ ảo di chuyển hỗn loạn không để lại dấu chân hay tiếng động trên sàn gỗ cháy xém. Hí Bộ Vô Ảnh kết hợp với kiếm ý phàm trần mới ngộ khiến hắn tiếp cận đối thủ với tốc độ kinh người. Bàn tay phải bỏng sém dính máu của hắn siết chặt lấy chuôi thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng.
"Tào Lĩnh! Lời hứa trảm sát ngươi để rửa hận diệt môn cho gánh hát, giải cứu tỷ tỷ... hôm nay ta sẽ thực hiện!" Vân Nhạc khàn giọng xướng lên một nhịp phán tội vang dội thức hải.
Hắn vung thanh kiếm sắt nặng kịch lên cao. Luồng oán khí khổng lồ ngưng tụ từ lòng căm thù ngút trời của hàng vạn phàm nhân xung quanh và lôi lực tím sậm của Lôi Phạt Chi Linh điên cuồng rót vào thân kiếm phàm sắt không mang linh tính. Thanh kiếm rít lên tiếng gào thét bi ai, căm phẫn tột cùng của vạn cổ oán linh, tỏa ra luồng khí tức dập tắt linh lực cực đoan của Vô Diện Chi Thể trong phạm vi mười trượng.
"Ta là chưởng sự tiên môn! Ngươi không thể giết ta!" Tào Lĩnh điên cuồng thét lên trong tuyệt vọng. Lão vội vàng điều khiển Xích Lân Đỉnh phóng ra toàn bộ hỏa thuật tàn lực hòng cản phá, đồng thời dùng ngón tay đẫm máu kích hoạt lá chắn bảo hộ của tế đàn ngầm rực sáng vàng kim.
Nhưng khi Vân Nhạc áp sát trong phạm vi mười trượng, Vô Diện Chi Thể dập tắt hoàn toàn mọi linh lực hỏa long của Xích Lân Đỉnh, biến chiếc đỉnh đồng linh cấp thành một đống đồng nát nguội lạnh rơi rụng xuống đất bùn. Lá chắn bảo hộ tế đàn ngầm của Tào Lĩnh cũng rạn nứt dữ dội dưới oán lực cực thịnh.
Vân Nhạc vung kiếm chém xuống.
Oán Khúc Trảm Tiên!
Một nhát chém khổng lồ màu đen xám cuồn cuộn oán khí và lôi quang xám tro phạt thế xé rách không gian chém xuống. Nhát chém mang theo trọng lượng vật lý khổng lồ và sức mạnh phán quyết nghịch thiên, chém đôi lá chắn bảo hộ rạn nứt của tế đàn ngầm, bổ thẳng qua cổ họng của Chưởng sự Đan Đường Tào Lĩnh.
Xoẹt!
Máu tươi đỏ thẫm phun ra xối xả nhuộm đỏ rực cả tế đàn hiến tế rực lửa. Đầu của Tào Lĩnh lìa khỏi xác nhục thân, bay bổng trên không trung với đôi mắt hí xảo quyệt vẫn còn trợn trừng đầy kinh hoàng tột độ, rồi rơi thẳng vào trong lò luyện dược rực lửa của chiếc Xích Lân Đỉnh đổ sập bên cạnh.
Kẻ thù diệt môn trực tiếp của Vân Nhạc—Chưởng sự Đan Đường Tào Lĩnh Trúc Cơ Kỳ tầng ba—đã bị trảm sát dứt khoát ngay tại tế đàn hiến tế của gã. Trận văn huyết sắc dưới đất lập tức dập tắt hoàn toàn linh quang đỏ máu, giải thoát cho linh hồn của hàng vạn phàm nhân khỏi sự bòn rút thọ nguyên.
Vân Nhạc vung kiếm rũ sạch máu tươi dính trên Phôi Kiếm Phàm Thiết, nhục thân kiệt quệ hoàn toàn thể lực quỳ sụp xuống boong hí đài rách nát, vết sẹo bỏng má trái nhói đau rỉ máu đen nhẹ. Hắn khẽ vuốt ve chiếc Hí Đồ Cổ Hộp đeo bên hông, cảm nhận được linh quang ấm áp màu vàng kim của Vân Dao phát ra xoa dịu thần thức rách nát của mình.
Nhưng chưa kịp để hắn thở dốc, từ phía xa chân trời đêm Linh Châu hoang vắng, mây lôi kiếp đen kịt bỗng nhiên bị xé rách ra một vết nứt khổng lồ rực sáng lôi hỏa đỏ thẫm. Một luồng uy áp Trúc Cơ Đỉnh Phong vô cùng tàn bạo, ngập trời sát khí giáng lâm khiến cả địa mạch thành trấn rung chuyển dữ dội.
Một luồng lôi đao khổng lồ dài hàng trăm trượng rực sáng lôi quang hổ gầm xé rách mây đen, phóng thẳng từ chân trời hướng về phía hí đài Hạc Minh Trấn với một tốc độ kinh hoàng.
Chấp Pháp Trưởng Lão Tào Hồng đã đến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!