Trảm Tiên Khởi Diễn
Cơn bão oán khí màu tím đen khổng lồ cuồn cuộn gào thét trên bầu trời thành trấn, che lấp cả ánh trăng tàn tạ của Linh Châu. Dưới hí đài Hạc Minh Trấn hoang phế, hàng vạn phàm nhân đang gào khóc căm phẫn, tiếng hét của họ ngưng tụ thành một luồng lực lượng vô hình nhưng nặng nề như thái sơn, không ngừng rót vào chiếc Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét trên mặt Vân Nhạc.
Vết sẹo bỏng gớm ghiếc bên má trái của hắn—Brand Tội Nhân do ngụy tiên áp đặt—đang không ngừng nhói lên đau đớn, thỉnh thoảng lại phát quang nhạt nhẽo màu vàng kim dưới da thịt rách nát. Mùi đắng ngắt nồng nặc của Thảo Dược Mục Hương đắp trên vết thương quyện với mùi máu tươi rỉ ra từ bả vai phải, tạo nên một thứ mùi vị u uất kỳ dị. Cánh tay trái của hắn, khối hóa thạch đỏ thẫm sần sùi nặng nề quấn chặt lớp vải xám rách nát từ bàn tay lên đến cổ tay, khẽ run lên nhè nhẹ dưới sức ép của oán khí cực thịnh.
Hắn khẽ nâng cánh tay hóa thạch nặng nề, hướng thẳng thanh phôi kiếm sắt nặng kịch về phía lối đi sườn núi đang rực lửa lôi quang. Ở hướng đó, tiếng rít của phi kiếm xé rách không khí đêm tối vang lên dồn dập, kéo theo một luồng uy áp Trúc Cơ Kỳ vô cùng tàn bạo.
"Lũ phàm nhân hèn mọn bẩn thỉu! Dám cả gan bạo loạn, giết hại chấp sự tiên môn!"
Một tiếng gầm vang dội từ trên trời cao giáng xuống. Giữa làn mây đen cuồn cuộn, hai đạo thân ảnh rực sáng linh quang lướt tới. Dẫn đầu là Ngoại môn Trưởng lão Triệu Thiên Hành, lão giả mập mạp khoác đạo y xanh rộng thùng thình thêu đầy trận văn vàng kim giả tạo, ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc rực rỡ, nhưng quanh thân lại tỏa ra một mùi hôi thối âm u của thọ nguyên cướp đoạt. Đi ngay bên cạnh lão là Chưởng sự Đan Đường Tào Lĩnh, kẻ thù diệt môn trực tiếp của Vân Nhạc. Tào Lĩnh mặc bộ đạo bào đỏ thẫm thêu hình lò đan rực lửa, gương mặt đầy nếp nhăn nham hiểm rặn nứt dưới ánh lửa hỏa thuật, đôi mắt hí xảo quyệt rực lên sát cơ điên cuồng khi nhìn thấy hí đài hoang phế.
Theo sau bọn chúng là hàng trăm đệ tử chấp pháp Chấp Pháp Điện, tay cầm kiếm sắt rỉ rít gió, la bàn tầm nã trên tay chúng rú lên những tiếng kêu chói tai, khóa chặt lấy hí đài.
"Tào Lĩnh! Triệu Thiên Hành!"
Vân Nhạc khẽ khàn giọng xướng lên một nhịp xướng khang trầm đục. Giọng hát của hắn không mang linh lực tiên đạo bẩm sinh, nhưng dưới sự cộng hưởng của Mặt Nạ Phán Quyết, nó lại chấn động vào sâu trong thần thức của vạn dân phàm nhân xung quanh. Hắn khẽ vuốt ve chiếc Hí Đồ Cổ Hộp đeo bên hông, nơi linh hồn Vân Dao đang nằm ngủ đông tĩnh lặng bên cạnh vết hỏa độc định vị hình đầu lâu của Tào Hồng vẫn đang bị phong ấn tạm thời.
"Hôm nay, ngay trên hí đài phàm nhân này, ta sẽ lột trần bộ mặt thật tiên nhân dơ bẩn của các ngươi!"
"Hừ! Một lũ sâu kiến phế mạch hèn mọn, lại dám dùng tà thuật hí khúc để mê hoặc lòng dân!" Tào Lĩnh giận dữ hét lớn. Lão vung tay áo đỏ thẫm, lập tức phóng ra một luồng Xích Viêm hỏa thuật cuồn cuộn. Ngọn lửa đỏ thẫm mang theo nhiệt độ kinh người, hóa thành một con hỏa long khổng lồ lao thẳng về phía hí đài gỗ mục, muốn thiêu rụi toàn bộ gánh hát phàm nhân và vạn dân đang vây quanh.
Sức nóng tột cùng ập đến khiến lớp gỗ mục trên hí đài bắt đầu bắt lửa nứt toác. Vân Nhạc không hề lùi lại nửa bước. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân cực hạn của Luyện Khí Viên Mãn vào bắp chân, thi triển Hí Bộ Vô Ảnh uyển chuyển. Thân ảnh gầy gò của hắn di chuyển hỗn loạn, mờ ảo như một bóng ma lướt qua màn lửa hực, tay phải vung mạnh thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng chém thẳng vào lồng ngực Tào Lĩnh.
Keng!
Một tiếng va chạm kim loại đếc tai vang dội khắp bến sông. Một chiếc lò luyện đan nhỏ bằng đồng đỏ—Xích Lân Đỉnh—từ trong tay áo Tào Lĩnh bay ra, phóng to mười trượng chắn trước mặt lão. Lớp vảy rực lửa trên đỉnh lò tạo ra một lá chắn linh lực kiên cố, chặn đứng nhát chém vật lý cực nặng của Vân Nhạc. Lực phản chấn cực lớn khiến kinh mạch cánh tay phải của Vân Nhạc tê rần, rách thịt rỉ máu tươi dính đầy chuôi kiếm sắt.
"Ngươi tưởng chút võ nghệ phàm tục của ngươi có thể phá vỡ pháp bảo linh cấp của ta sao?" Tào Lĩnh cười lạnh đầy khinh miệt, điều khiển Xích Lân Đỉnh phun ra một cơn bão lửa độc cuồn cuộn vây quét Vân Nhạc.
Cùng lúc đó, Ngoại môn Trưởng lão Triệu Thiên Hành đứng trên không trung vung tay kích hoạt Hộ Môn Trận Kỳ, phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh hí đài để ngăn cản phàm nhân trốn chạy. Lão cười giả lả nhưng ánh mắt vô cùng độc ác: "Tào chưởng sự, đừng lãng phí thời gian với lũ súc vật này. Mau giết sạch bọn chúng để thu hoạch linh hồn và thọ nguyên dâng nộp lên thượng giới, nếu không Chấp Pháp Trưởng Lão giáng lâm sẽ không tha cho chúng ta!"
Vân Nhạc lùi lại ba bước trên sàn gỗ đang cháy xém. Hắn nhận thấy Triệu Thiên Hành đang duy trì trận pháp phong tỏa địa mạch, nhưng đạo tâm của lão lại có sự rạn nứt dữ dội. Nhờ thông tin tình báo của Lục Thanh, Vân Nhạc biết Triệu Thiên Hành bấy lâu nay luôn âm thầm tham ô thọ nguyên đan và linh thạch của phàm nhân đào mỏ, đạo tâm của lão rỗng tuếch và đầy rẫy tội ác sợ hãi bị tông môn phát hiện.
"Muốn trảm Tào Lĩnh, phải phá vỡ gọng kìm của Triệu Thiên Hành trước!" Vân Nhạc thầm đưa ra quyết định chiến thuật.
Hắn khẽ đưa bàn tay phải bỏng sém dính máu lên, gõ nhẹ ba nhịp phách gỗ sồi cổ lên nắp rương đạo cụ.
Tè... e... o... o...
Nhạc công mù Tần Thiết Y, dù khóe miệng đang trào ra từng dòng máu đen kịt do thần thức bị tổn hại nghiêm trọng, vẫn cắn răng gảy mạnh một nốt nhạc discordant, tragic tột cùng trên cây đàn mun U Minh Cổ Cầm. Tiếng đàn nhị vang lên như một tiếng sét đánh thẳng vào thức hải của hai tu sĩ Trúc Cơ.
"Kích hoạt... Ảo Cảnh Sân Khấu!"
Vân Nhạc hét lớn một tiếng xướng khang vang dội. Chiếc Mặt Nạ Phán Quyết trên mặt hắn đột ngột bùng nổ một luồng oán hỏa màu tím đen cực thịnh. Cơn bão oán khí khổng lồ ngưng tụ từ lòng căm thù của vạn dân phàm nhân lập tức sụp đổ hướng vào trong, nuốt chửng hoàn toàn nhục thân của Vân Nhạc, Tào Lĩnh và Triệu Thiên Hành.
Không gian xung quanh đột ngột biến đổi.
Ngọn lửa đỏ thẫm của Xích Lân Đỉnh và hí đài gỗ mục nát biến mất. Tào Lĩnh và Triệu Thiên Hành kinh hoàng phát hiện mình đang đứng giữa một tòa án tâm linh hoang tàn, đổ nát rỉ sét đỏ máu dưới lòng đất. Bầu trời nơi đây xám xịt oán khí, xung quanh là hàng vạn chiếc ghế khán giả rỗng tuếch nhưng đầy rẫy những bóng ma phàm nhân gầy trơ xương đang ngồi im lặng canh giữ.
"Đây là tà thuật gì? Mau phá trận cho ta!" Triệu Thiên Hành hoảng sợ gầm lên. Lão vung tay điều khiển phi kiếm ngự kiếm thuật, hóa thành hàng vạn kiếm quang rực sáng linh lực chém thẳng vào thần thức của Vân Nhạc đang đứng trên hí đài ảo cảnh.
Phập! Phập!
Áp lực thần thức khổng lồ từ hai tu sĩ Trúc Cơ va chạm khiến thức hải của Vân Nhạc bị rạn nứt nhẹ, đau đớn như có vạn mũi kim đâm sâu vào não bộ. Hắn cắn chặt răng, vết sẹo bỏng má trái rỉ máu đen ròng ròng dưới mặt nạ gỗ. Hắn dùng Thần Thao Thần Thức Pháp phân tách ý thức, một nửa gánh chịu linh áp, một nửa kích hoạt Vô Diện Chi Thể (Đồng hóa linh lực).
Một luồng u minh khí màu tím đen từ Mặt Nạ Phán Quyết bùng phát, bao phủ phạm vi mười trượng xung quanh Vân Nhạc. Kiếm quang linh lực của Triệu Thiên Hành vừa lao vào vùng ảnh hưởng liền bị dập tắt hoàn toàn, biến mất thành những làn khói xám tro vô hại. Ngay cả ngọn lửa Xích Viêm hỏa thuật của Tào Lĩnh phóng tới cũng bị đồng hóa thành hư vô.
"Cái gì? Linh lực của ta... bị dập tắt rồi?" Tào Lĩnh kinh hoàng hét lên khi nhận ra Xích Lân Đỉnh của mình bỗng chốc mất đi hào quang linh cụ, trở thành một chiếc đỉnh đồng nguội lạnh rơi rụng xuống đất.
"Triệu Thiên Hành!"
Vân Nhạc bước lên một bước hí bộ Nghịch Mệnh uyển chuyển, dải vải xám quấn quanh cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm tung bay dữ dội. Giọng hát xướng khang của hắn vang lên như tiếng chuông phán quyết của vạn cổ anh linh:
"Ngươi tham ô thọ nguyên phàm nhân, hiến tế hàng vạn sinh linh vô tội để đúc kết giới giả tạo, đạo tâm rỗng tuếch, tội ác tày trời! Hôm nay, ngay trên hí đài này, oán hồn của họ sẽ đòi mạng ngươi!"
Hắn vung mạnh cánh tay phải bỏng sém, thi triển Tâm Ma Cụ Thể Hóa.
Từ những chiếc ghế khán giả rỗng tuếch trong ảo cảnh, hàng trăm vong hồn phàm nhân phu mỏ bị Triệu Thiên Hành hiến tế, bao gồm cả Lão Mộc mặt đen sì tro than và muội muội Vân Tiểu Hoa gầy trơ xương, đồng loạt đứng dậy. Đôi mắt trống rỗng của họ rỉ ra những giọt máu đỏ thẫm, gào thét đòi mạng lao thẳng vào ôm chặt lấy chân và nhục thân của Triệu Thiên Hành.
"Tránh ra! Lũ súc vật phàm nhân kia! Tránh ra!" Triệu Thiên Hành điên cuồng vung kiếm chém giết, nhưng những vong hồn oán khí không có thực thể vật lý, chúng bám chặt lấy lão, cưỡng ép khơi gợi nỗi sợ hãi tột cùng sâu kín trong đạo tâm của lão.
Sự hối hận, sợ hãi bị tông môn phát hiện tội lỗi tham ô, và oán hận cực thịnh của hàng vạn nạn nhân lập tức ngưng tụ thành một ngọn lửa u minh màu tím đen kịt.
Bùng!
Ngọn lửa u minh tàn bạo đột ngột cháy bùng lên từ ngay trong lồng ngực đan điền của Triệu Thiên Hành. Khác với hỏa thuật thông thường, ngọn lửa này thiêu đốt trực tiếp vào đạo cơ ngụy và thần thức của lão, biến linh lực Trúc Cơ của lão thành chất dinh dưỡng để tự thiêu đốt bản thân.
"A... a... đan điền của ta! Đạo tâm của ta sụp đổ rồi! Tào chưởng sự... cứu ta!"
Triệu Thiên Hành thét lên những tiếng kêu thảm khốc xé rách cổ họng. Gương mặt lão nhăn nhúm biến dạng, ngọn lửa tím đen thiêu rụi kinh mạch từ bên trong, khiến da thịt lão nứt nẻ rỉ ra dòng máu đen hôi thối mùi đan độc.
Tào Lĩnh đứng bên cạnh kinh hoàng nhìn đồng lõa của mình bị ngọn lửa u minh thiêu sống, lão muốn ra tay cứu giúp nhưng linh lực bản thân vẫn đang bị Vô Diện Chi Thể của Vân Nhạc dập tắt hoàn toàn, chỉ có thể bất lực đứng nhìn.
Đoàng!
Một tiếng nổ trầm đục vang dội khắp ảo cảnh sân khấu. Đan điền của Ngoại môn Trưởng lão Triệu Thiên Hành hoàn toàn nổ tung dưới sự cắn trả cực đoan của tâm ma. Nhục thân của lão vỡ vụn thành hàng vạn mảnh tro đen rụng xuống đất bùn, thần hồn tiêu tán hoàn toàn vào hư vô, chết không nhắm mắt.
Ảo cảnh sân khấu bắt đầu rạn nứt dữ dội sau cái chết của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tầng năm. Vân Nhạc quỳ sụp xuống sàn gỗ hí đài ngoài đời thực, khóe mắt và mũi hắn rỉ máu đen ròng ròng, thần thức bị rạn nứt nghiêm trọng do chịu đựng sự chống trả điên cuồng của hai tu sĩ. Hắn phải vội vàng nắm chặt lấy chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai của tỷ tỷ Vân Dao giấu sát lồng ngực để giữ vững chút lý trí phàm nhân cuối cùng khỏi bị ma tính mặt nạ nuốt chửng.
"Triệu... Triệu trưởng lão đã chết rồi?"
Tào Lĩnh đứng giữa hí đài đời thực hoang tàn, nhìn cái xác không đầu của Triệu Thiên Hành đang rữa nát dưới đất bùn, lòng lão dâng lên một sự sợ hãi tột cùng chưa từng có. Nhìn thiếu niên đeo mặt nạ gỗ rỉ sét đang rỉ máu đen trước mặt, lão phát điên gầm lên:
"Hí tử phế vật! Ngươi dám giết trưởng lão tông môn! Hôm nay, ta thà hiến tế toàn bộ sinh mạng của vạn dân thành trấn này để kéo ngươi xuống địa ngục cùng ta!"
Tào Lĩnh điên cuồng cắn rách đầu ngón tay phải, vỗ mạnh lòng bàn tay đẫm máu xuống nền đất hí đài gỗ mục, kích hoạt trận quyết hiến tế cổ xưa.
Ầm... ầm... ầm...
Nền đất dưới chân hí đài Hạc Minh Trấn bỗng nhiên nứt toác dữ dội, lộ ra những đường trận văn màu đỏ máu khổng lồ đang rực sáng—Tế Đàn Quy Nguyên Tông ẩn giấu dưới lòng đất thành trấn đã được kích hoạt hoàn toàn, chuẩn bị bòn rút thọ nguyên của hàng vạn phàm nhân xung quanh để cứu mạng kẻ thống trị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!