Hí Đài Phán Quyết
Gió đêm Linh Châu mang theo cái lạnh buốt xương của sương độc rừng sâu, thốc qua những khoảng trống rách nát của tấm màn che hậu trường. Trên Hí đài Hạc Minh Trấn hoang phế, những dải lụa đỏ bám đầy bụi tro lò đan rủ xuống như những vệt máu khô dài treo lơ lửng giữa hư không.
Vân Nhạc đứng cô độc giữa sân khấu gỗ mục. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm sần sùi—vết tích tàn khốc của Mặt Nạ Phán Quyết—nằm im lìm dưới lớp vải xám quấn chặt từ bàn tay lên đến tận cổ tay. Sức nặng vật lý của khối đá rỉ sét ấy đè nặng lên bả vai phải rách thịt, rỉ ra những giọt máu đen nhạt nhòa đã được tịnh hóa bớt hỏa độc. Trên má trái của hắn, vết sẹo bỏng Brand Tội Nhân thỉnh thoảng lại nhói lên đau đớn, phát ra luồng linh quang màu vàng kim nhạt nhẽo dưới lớp thuốc Mục Hương đắng ngắt. Hắn khẽ vuốt ve chiếc Hí Đồ Cổ Hộp đeo bên hông, nơi thần hồn Vân Dao đang ngủ đông tĩnh lặng sau khi nhục thân nàng hóa thành tro xám dưới đáy đan phòng.
"Nhạc nhi, ngươi thực sự quyết định không đi?"
Một giọng nói lầm lì, khàn khàn vang lên từ góc tối của hí đài. Tần Thiết Y ngồi xếp bằng trên một chiếc rương đạo cụ rách nát, đôi mắt mù quáng hướng về phía khoảng sân rộng trước sân khấu. Trên đùi ông, cây đàn nhị gỗ mun rạn nứt đen kịt—U Minh Cổ Cầm—nằm câm lặng. Dây đàn làm từ gân oán thú khẽ rung lên nhè nhẹ mỗi khi gió độc thổi qua, phát ra những âm thanh u uất như tiếng thở dài của người chết.
"Lão ban chủ đã chết trước tượng thần không mặt để bảo vệ phong ấn. Đại sư huynh Vân Lăng vạn tiễn xuyên tâm bên bờ sông. Lão Mộc tự sát bằng độc dược ngay trước mắt ta. Tỷ tỷ... nhục thân đã hóa tro bụi." Vân Nhạc khẽ nâng cánh tay hóa thạch nặng nề, đôi mắt sau lớp Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét rực lên một ngọn lửa oán hỏa tím đen tịnh lặng. "Quy Nguyên Tông coi phàm nhân chúng ta như cỏ rác làm củi đốt lò đan. Nếu hôm nay chúng ta trốn chạy vào sương mù Vô Sắc Hải như những kẻ hèn nhát, vong hồn của họ làm sao yên nghỉ? Ta muốn dựng một hí đài phán quyết ngay tại trung tâm thành trấn này, trước giờ đại điển hiến tế của chúng."
Tần Thiết Y im lặng một lúc lâu, rồi khóe miệng ông khẽ nhếch lên một nụ cười bi tráng. Ông vuốt ve thân đàn mun lạnh buốt: "Được. Lão già này đã gảy đàn cho gánh hát Hạc Minh suốt nửa đời người, chưa từng nghĩ có ngày được tấu khúc nhạc trảm tiên. Nhạc nhi, khởi diễn đi."
Bên ngoài hí đài, sương mù độc của rừng sâu bắt đầu tràn vào thành trấn, quyện với mùi nhang khói giả tạo phát ra từ các tế đàn Quy Nguyên Tông chuẩn bị cho đại điển. Hàng vạn phàm nhân—những phu mỏ vừa trốn thoát khỏi mỏ quặng Linh Châu, những người dân nghèo khổ bị dán nô ấn xám tro trên cổ—đang tụ tập đông nghịt dưới sân khấu gỗ. Họ mệt mỏi, đói khát, và mang lòng căm thù tột cùng trước sự bóc lột tàn bạo của ngụy tiên. Sự xuất hiện đột ngột của một gánh hát rách nát giữa đêm khuya đã thu hút sự chú ý của họ.
"Kìa... đó chẳng phải là gánh hát Hạc Minh đã bị đồ sát sao?"
"Kẻ đeo mặt nạ gỗ kia... chính là gã hí tử phế vật bị hủy dung nhan!"
Những tiếng xì xào vang lên như sóng triều dưới màn đêm tăm tối. Vân Nhạc đứng thẳng nhục thân phế mạch mệt mỏi kiệt quệ, tay phải nắm chặt sợi xích sắt U Minh cướp được từ xác Tào Hắc, đầu xích sắt lết trên nền gỗ phát ra âm thanh lách cách lạnh buốt xương tủy. Hắn gõ nhẹ nhịp phách gỗ sồi cổ dính máu của nghĩa phụ lên nắp rương đạo cụ.
Tần Thiết Y cử động ngón tay gầy guộc. Cung kéo làm từ tóc oán linh khẽ miết lên dây đàn mun.
Tè... e... o... o...
Tiếng đàn nhị gỗ mun rạn nứt cất lên, kéo theo một luồng u uất lạnh buốt từ lòng đất. Đó là khởi đầu của U Minh Trấn Hồn Khúc. Tiếng đàn không hề mang theo linh lực tiên đạo giả tạo, mà là một luồng sóng âm u minh chấn nhiễu thần trí, len lỏi vào từng thớ thịt, từng sợi gân của hàng vạn phàm nhân bên dưới.
Sương mù xung quanh hí đài đột ngột biến đổi. Dưới tác động của tiếng đàn nhị u oán, những sợi tơ oán niệm màu xanh lam nhạt nhẽo từ lòng đất bắt đầu tụ hội, ngưng tụ thành tàn ảnh mờ ảo của những người đã khuất. Vong hồn của Vân Hoài Sơn mặc trường bào xám rách, Vân Lăng vạn tiễn xuyên tâm, và cả Lão Mộc mặt đen sì tro than... chầm chậm hiện hình trên sân khấu gỗ mục.
"Nghịch Mệnh Hí Thuật... Khởi diễn!"
Vân Nhạc xướng vang một tiếng hát khàn đục, vang dội khắp khoảng sân rộng. Hắn bước ra trung tâm hí đài, thi triển Hí bộ Nghịch Mệnh uyển chuyển. Từng bước đi của hắn lướt nhẹ trên mặt gỗ mục nát, không phát ra tiếng động, nhưng mỗi bước chân dẫm xuống lại kéo theo một luồng oán khí màu tím đen cuồn cuộn dâng trào từ đất bùn.
Hắn bắt đầu diễn. Không cần kịch bản, không cần lời thoại hoa mỹ. Vân Nhạc dùng chính nhục thân phế vật và những điệu múa kép võ tàn nhẫn để tái hiện lại đêm đồ sát kinh hoàng của Quy Nguyên Tông. Hắn vung dải lụa hí phục đỏ thẫm đóng vai kẻ tàn sát, rồi lại quỳ sụp xuống, dùng tay phải bỏng sém che lấy má trái rách nát đóng vai kẻ bị hủy dung nhan.
Tiếng đàn nhị của Tần Thiết Y đạt đến độ réo rắt bi ai tột cùng. Từng nốt nhạc vang lên như tiếng khóc thét của Vân Dao khi bị xích sắt U Minh xuyên qua xương tủy, như tiếng gầm rú của lò luyện dược Xích Lân Đỉnh thiêu sống phàm nhân làm củi đốt. Vạn dân bên dưới hí đài im lặng phăng phắc, nước mắt họ trào ra, thấm đẫm những vết nô ấn xám tro trên cổ. Họ nhìn thấy chính bi kịch của gia đình mình, nhìn thấy xương máu của con em mình đang bị ngụy tiên luyện chế thành những viên Huyết Đan thọ nguyên lộng lẫy.
"Lũ phàm nhân hèn mọn kia! Dám lập hí đài tà môn ngoại đạo để bôi nhọ tiên môn!"
Một tiếng quát chói tai xé rách khúc nhạc trấn hồn. Từ ngoại vi thành trấn, hàng chục chấp sự tuần tra ngoại môn Quy Nguyên Tông mặc đạo y xanh sậm, tay lăm lăm kiếm sắt rỉ, hung hãn xông vào đám đông. Dẫn đầu là một chấp sự Luyện Khí tầng tám, la bàn định vị linh khí trên tay gã đang rú lên dồn dập.
"Chém nát cái hí đài bẩn thỉu này! Giết chết lão già mù gảy đàn kia cho ta!"
Gã chấp sự ngoại môn gầm lên, vung tay phóng ra một luồng kiếm quang rực sáng linh lực ngự kiếm thuật, nhắm thẳng vào ngực Tần Thiết Y đang ngồi trên rương đạo cụ.
Keng!
Một tiếng động lớn vang dội. Kiếm quang chưa kịp chạm vào áo bào của Tần Thiết Y đã bị một luồng sóng âm u minh phát ra từ cổ cầm chấn vỡ vụn thành những mảnh linh quang tàn tạ. Tần Thiết Y không hề dịch chuyển nửa bước, nhưng khóe miệng ông bỗng trào ra một dòng máu đen kịt. Việc gảy đàn quá giới hạn thọ nguyên phàm nhân để chống lại ngự kiếm thuật đã tàn phá nghiêm trọng thần thức của ông.
"Giết bọn chúng!"
Đám chấp sự tuần tra điên cuồng lao lên bục gỗ. Đúng lúc này, một thân ảnh khổng lồ khoác chiến giáp vảy đen rách nát bước ra từ cánh gà hí đài.
Độc Giác Yêu Vương, trong vai trò phu khuân vác của gánh hát, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng rống lên một tiếng giận dữ. Gã vung chiếc cự búa rỉ sét khổng lồ—vũ khí phàm sắt cực nặng không mang linh tính—quét ngang một đường bão táp.
Bùm! Rắc!
Sức mạnh nhục thân khổng lồ của Yêu Vương, dù đang bị xích sắt u minh phong ấn tương đương Trúc Cơ tầng năm, vẫn dễ dàng nghiền nát lá chắn linh lực yếu ớt của đám chấp sự Luyện Khí Kỳ. Ba tên chấp sự đi đầu bị lực búa cực nặng đánh bay ra xa mười trượng, ngực lõm xuống, xương cốt gãy nát chết ngay tại chỗ dưới đất bùn.
"Yêu thú hoang dã! Phàm nhân bạo loạn! Mau truyền tin báo cho Chưởng sự Tào Lĩnh!"
Gã chấp sự Luyện Khí tầng tám hoảng sợ thét lên, định ngửa cổ kích hoạt truyền tống phù.
Nhưng gã chưa kịp động ngón tay, hàng vạn phàm nhân phu mỏ bên dưới đã thức tỉnh lòng căm thù sâu sắc. Họ gào khóc căm phẫn, cầm những chiếc cuốc sắt rỉ sét và gạch đá lao lên che chở vòng ngoài hí đài, vây chặt lấy toán chấp sự tuần tra.
"Lũ ngụy tiên ăn thịt người! Trả lại con cho ta!"
"Đập tan đan đường! Giết sạch bọn chúng!"
Sự đoàn kết bao che của hàng vạn phàm nhân đào mỏ đã tạo thành một bức tường thịt kiên cố, dập tắt hoàn toàn mọi nỗ lực trốn chạy hay truyền tin của đám chấp sự tuần tra ngoại môn.
Trên hí đài, Vân Nhạc chứng kiến cảnh tượng ấy, lòng hắn dâng lên một sự đồng cảm cực hạn. Hắn múa hí bộ Nghịch Mệnh càng thêm nhanh mạnh, tiếng xướng khang vang dội hóa oán khí của hàng vạn phàm nhân dưới sân khấu tụ hội về phía hắn.
Oán hận ngút trời tích lũy ngàn năm qua của vạn dân phàm trần Linh Châu bỗng chốc tìm được lối thoát. Những luồng khói đen tím nhạt nhẽo từ lồng ngực của hàng vạn người phàm bắt đầu bay lên, tụ hội thành những dải lụa oán khí khổng lồ xoay quanh nhục thân Vân Nhạc.
Mặt Nạ Phán Quyết dính chặt trên gương mặt rách nát của hắn điên cuồng hấp thụ nguồn năng lượng oán niệm vĩ đại này. Những vết rạn nứt rỉ sét trên mặt nạ gỗ bỗng chốc rực sáng ngọn lửa oán hỏa tím đen tịnh lặng cực thịnh. Cánh tay trái hóa thạch của Vân Nhạc phát ra tiếng kêu rắc rắc trầm đục, u minh khí bùng phát dữ dội dập tắt hoàn toàn mọi thiên địa linh khí trong phạm vi trăm trượng xung quanh hí đài.
Tiếng đàn nhị của Tần Thiết Y đạt đến nốt cao trào nhất, réo rắt bi ai như tiếng gầm thét của vạn cổ anh linh phàm nhân bị phản sát vắt chanh bỏ vỏ.
U... u... o... o...
Cơn bão oán khí màu tím đen khổng lồ ngưng tụ từ đức tin oán hận của hàng vạn phàm nhân dưới sân khấu bùng nổ, bao trùm toàn bộ Hạc Minh Hí Trấn, nhuộm đen cả bầu trời đêm Linh Châu mịt mù sương độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!