Nhạc nềnPrairie

Giải Cứu Vân Dao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông đồng cổ từ sườn núi Quy Nguyên Tông dồn dập dội xuống hành lang đá đen, tựa như tiếng gõ phách dồn dập của một vở tang kịch đến hồi bế mạc. Khói độc từ xác con Huyết Lân Thú vừa bị xé rách quyện với mùi máu tanh nồng của Tào Hắc bốc lên nghi ngút, nhuộm xám xịt cả những bức tường đá ẩm ướt của lối đi ngầm.


"Gào...!"


Độc Giác Yêu Vương rống lên một tiếng trầm đục, chiếc sừng dài rạn nứt trên trán gã bắn ra những tia lôi quang xám tro dũng mãnh, đánh sập một góc trần đá để ngăn chặn toán đan đồ đầu tiên đang lao tới. Lớp vảy đen trên bả vai gã vẫn còn bốc khói khét lẹt do hỏa độc của Huyết Lân Thú để lại, nhưng khế ước linh hồn sòng phẳng đã buộc gã phải quay lưng, chắn ngang lối hành lang chật hẹp.


"Nhạc nhi! Bản vương chỉ chặn được bọn chúng ba khắc! Khí tức của Tào Lĩnh đang từ đan đường thượng tầng ép xuống, đi mau!" Giọng nói trầm u uất của Yêu Vương truyền thẳng vào thức hải Vân Nhạc.


Vân Nhạc không đáp. Gương mặt hắn giấu sau chiếc Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét rực sáng hoa văn ma thần màu tím đen. Hắn siết chặt sợi xích sắt U Minh vừa cướp được từ xác Tào Hắc bằng bàn tay phải bỏng sém, tiếng xích sắt lết trên nền đá phát ra âm thanh lách cách lạnh buốt. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm sần sùi—cái giá tàn khốc của Mặt Nạ Phán Quyết—nằm im lìm dưới lớp vải xám rách nát quấn chặt từ bàn tay lên đến cổ tay, hoàn toàn mất đi cảm giác phàm trần nhưng lại mang một trọng lượng vật lý khổng lồ giúp hắn giữ thăng bằng.


Hắn lướt đi. Hí Bộ Vô Ảnh uyển chuyển giúp thân ảnh gầy gò của hắn nhạt nhòa vào bóng tối của mê cung đan phòng. Mùi đắng ngắt nồng nặc của Thảo Dược Mục Hương đắp trên má trái không thể át nổi mùi máu rữa nát bốc lên từ những gian ngục tối hai bên đường. Qua những khe sắt rỉ sét, Vân Nhạc nhìn thấy hàng trăm phàm nhân gầy trơ xương, mắt trống rỗng vô hồn, cổ hằn sâu vết nô ấn xám tro đang thoi thóp nằm chồng chất lên nhau. Họ là những dược nô bị bắt về để thử độc đan, sinh cơ đã cạn kiệt đến mức không còn sức để rên rỉ.


Hắn nghiến chặt răng, vết sẹo bỏng Brand Tội Nhân trên má trái nhói lên đau đớn dưới lớp mặt nạ gỗ. Hắn biết, nếu không nhanh lên, tỷ tỷ Vân Dao của hắn cũng sẽ hóa thành một cái xác không hồn nằm trong đống đổ nát này.


Càng đi sâu vào lòng đất, không khí càng nóng bức và ngột ngạt. Mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Đột nhiên, từ trong góc tối của một ngã rẽ, một thân ảnh gầy gò, lưng gù sát đất bước ra. Vân Nhạc giật mình, thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng giắt sau lưng suýt nữa đã vung ra.


Nhưng dưới ánh sáng le lói của viên huỳnh thạch trên vách đá, hắn nhận ra đó là một lão giả mặc áo bào xám xịt đầy tro than, tay cầm chiếc chổi tre quét dọn đan phòng. Gương mặt lão nhăn nheo như vỏ cây già, đôi tai đã bị điếc vĩnh viễn do tiếng nổ lò đan, và miệng thì câm lặng không thể phát ra tiếng.


Đó là Lão Mộc, lão nô câm điếc quét dọn đan phòng.


Lão Mộc nhìn thấy Vân Nhạc khoác bộ hí phục xám rách nát dính máu, ánh mắt lão chợt co rụt lại. Lão không nhìn chiếc mặt nạ gỗ đáng sợ trên mặt hắn, mà nhìn chằm chằm vào chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai cũ kỹ đang giắt sát lồng ngực bên phải của Vân Nhạc. Đôi mắt đục ngầu của lão lão nô bỗng nhiên rưng rưng nước mắt. Lão run rẩy quăng chiếc chổi tre xuống đất, quỳ sụp xuống, hướng về phía Vân Nhạc dập đầu liên tục.


Vân Nhạc bước tới, dùng bàn tay phải nâng lão dậy. Hắn khẽ lắc đầu, chỉ tay vào chùm chìa khóa ngục tối đang cầm trên tay và vẽ một vòng tròn ám chỉ việc tìm kiếm một nữ tử. Lão Mộc ngẩng đầu, dùng những ngón tay thô ráp dính đầy nhọ nồi vẽ nhanh một hoa văn hình con hạc trắng lên lòng bàn tay Vân Nhạc, rồi chỉ sâu vào hành lang tăm tối phía sau.


Lão Mộc thò tay vào trong lớp áo vải thô rách nát, lôi ra một chùm chìa khóa nhỏ được nặn bằng đất sét nung đỏ, bên trong cắm những sợi châm thép phàm tục nhỏ xíu. Lão ra hiệu cho Vân Nhạc đi theo mình. Lão Mộc căm thù Tào Lĩnh tận xương tủy, bởi ba đứa cháu nhỏ của lão đều đã bị gã chưởng sự tàn bạo ném vào lò đan Xích Lân Đỉnh để luyện chế Huyết Đan thọ nguyên. Lão cam chịu làm kẻ quét dọn đan phòng suốt mười năm qua, chỉ để chờ đợi một ngày có kẻ dám đứng lên phạt tiên.


Họ băng qua những lối đi quanh co, tránh né những luồng hơi nóng phụt ra từ các ống dẫn nhiệt của lò đan thượng tầng. Cuối cùng, Lão Mộc dừng lại trước một gian buồng giam bằng đá đen nằm cô lập dưới đáy sâu nhất của đan phòng. Căn phòng được bao bọc bởi một kết giới mờ nhạt màu đỏ máu, tỏa ra luồng khí nóng bỏng rát.


Qua khe hở của cửa sắt, Vân Nhạc bàng hoàng chứng kiến một thân ảnh quen thuộc đang bị xích chặt trên một cột đá nung đỏ.


Tỷ tỷ Vân Dao.


Nàng khoác trên mình bộ hí phục đào chính màu đỏ thẫm rách nát, mái tóc đen dài rũ rượi xơ xác. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, gương mặt thanh tú trắng bệch không còn một giọt máu. Xung quanh nhục thân của nàng, bốn sợi U Minh Xích Sắt lạnh buốt xỏ xuyên qua bả vai và cổ tay, khóa chặt hoàn toàn linh mạch thuần âm của nàng. Thần hồn của Vân Dao đang bị tàn phá nặng nề do đan độc cắn trả, thỉnh thoảng lại rò rỉ ra những luồng linh quang màu u lam nhạt nhẽo, mỏng manh như ngọn nến trước gió độc.


"Tỷ tỷ...!"


Lồng ngực Vân Nhạc nghẹn thắt lại, một luồng u uất oán hận ngút trời từ Mặt Nạ Phán Quyết bùng phát, khiến hoa văn tím đen trên mặt hắn rực sáng dữ dội. Hắn bước lên định phá cửa, nhưng Lão Mộc đã nhanh tay giữ chặt vai hắn lại. Lão lắc đầu lia lịa, chỉ tay vào những phù văn màu đỏ máu trên cửa sắt—đó là kết giới bảo mật cực cao của Tào Phủ, nếu dùng linh lực tấn công sẽ lập tức kích hoạt lôi phạt tự động thiêu sống kẻ bên trong.


Lão Mộc run rẩy quỳ xuống trước ổ khóa cổ ngầm. Lão dùng chùm chìa khóa đất sét sao chép, khéo léo luồn những sợi châm thép phàm tục vào sâu trong lõi khóa. Đôi tai điếc của lão áp sát vào cánh cửa sắt, cảm nhận từng nhịp rung nhẹ của các chốt khóa ngầm cơ quan.


Cạch. Cạch. Cạch.


Những nhịp gõ phách câm lặng của Lão Mộc vang lên đều đặn. Lão dùng châm thép phàm tục mở các chốt khóa ngầm mà không hề chạm vào một tia linh lực nào của kết giới. Sau ba nhịp thở căng thẳng đến nghẹt thở, một tiếng "rắc" giòn giã vang lên, kết giới đỏ máu trên cửa sắt đột ngột tiêu tán.


Vân Nhạc lập tức đẩy cửa xông vào. Nhìn thấy tỷ tỷ bị xích sắt xuyên xương tủy, lòng hắn đau đớn như bị vạn đao băm vằn. Hắn không ngần ngại vung thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng bằng tay phải, dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân của Luyện Khí Viên Mãn chém mạnh xuống.


Keng! Keng!


Thanh kiếm sắt phàm tục không mang linh tính va chạm kịch liệt với U Minh Xích Sắt, bắn ra những tia lửa xám tro. Nhờ trọng lượng vật lý phi thường và tính chất dập tắt linh lực tự thân của phôi kiếm, bốn sợi xích sắt u minh khóa linh mạch của Vân Dao lập tức bị chém đứt lìa, rơi loảng xoảng xuống nền đất đá.


Vân Nhạc vội vàng đỡ lấy thân ảnh mảnh mai của tỷ tỷ. Nhưng khoảnh khắc hắn ôm nàng vào lòng, đầu óc hắn bỗng chốc oanh tạc một tiếng sấm sét dữ dội.


Thân thể của Vân Dao nhẹ bẫng như một chiếc lá khô. Khi bàn tay hắn chạm vào phần bụng của nàng dưới lớp hí phục đỏ rách nát, hắn bàng hoàng nhận ra nơi đó hoàn toàn trống rỗng và lạnh ngắt. Lục phủ ngũ tạng của nàng... đã bị Tào Lĩnh dùng bí thuật tước đoạt hoàn toàn để làm nguyên liệu luyện chế viên Huyết Đan thọ nguyên dâng nộp lên thượng giới!


Nhục thân của nàng lúc này chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, được duy trì sinh cơ giả tạo bằng đan độc tàn bạo của đan đường.


"Tào Lĩnh... Quy Nguyên Tông... Ta thề sẽ thây chất thành núi, huyết nhuộm Linh Châu...!"


Vân Nhạc gầm lên một tiếng khàn đục, oán khí từ Mặt Nạ Phán Quyết bùng nổ cuồn cuộn như một cơn bão đen tím, khiến cánh tay trái hóa thạch của hắn run lên bần bật, các vết rạn nứt rỉ ra u minh khí lạnh buốt xương tủy.


Đúng lúc này, việc xích sắt bị chặt đứt đột ngột kích hoạt đan độc tích lũy bên trong cơ thể Vân Dao phản phệ. Thần hồn của nàng bỗng nhiên bạo loạn, oán khí đen kịt từ da thịt nàng bốc lên, gương mặt nàng co giật kịch liệt vì đau đớn. Linh hồn của nàng đang rách nát dữ dội, ánh sáng u lam nhạt nhẽo tỏa ra từ trán nàng có nguy cơ tiêu tán vĩnh viễn vào hư không.


"Dao nhi! Tỉnh lại!"


Vân Nhạc hoảng loạn tột độ. Hắn nhanh chóng thò tay vào vạt áo, lấy ra bình ngọc chứa Tịnh Thần Chi Thủy—luồng linh dịch tinh khiết mà Độc Giác Yêu Vương thu hoạch từ các kẽ đá phong ấn cổ xưa. Hắn run rẩy nhỏ từng giọt nước ngầm tinh khiết vào môi tỷ tỷ.


Giọt nước tịnh thần vừa chạm vào môi Vân Dao, đan độc tàn phá trong cơ thể nàng lập tức bị khắc chế tạm thời bởi tính chất tịnh hóa cực mạnh. Luồng oán khí đen kịt quanh thân nàng dịu đi nháy mắt.


Đột nhiên, từ sâu trong thức hải rách nát của Vân Dao, một luồng linh quang ấm áp màu vàng kim bỗng nhiên thức tỉnh và tỏa sáng rực rỡ. Luồng linh quang ấy thuần khiết và thần thánh đến mức, khoảnh khắc nó lan tỏa khắp gian ngục tối, toàn bộ oán sát khí cuồn cuộn của Mặt Nạ Phán Quyết trên người Vân Nhạc lập tức bị trấn áp và tịnh hóa hoàn toàn.


Vân Nhạc bàng hoàng nhìn thấy trong luồng linh quang vàng kim ấy, tàn ảnh của một nữ tử thái cổ khoác hí phục lộng lẫy đang nhẹ nhàng múa hát trong thức hải của tỷ tỷ.


Thân Phận Thật Của Vân Dao mang tàn niệm Thần nữ cổ đại.


Nàng chính là mảnh vỡ linh hồn cuối cùng của Nữ Thần Hí Khúc thái cổ ngủ say vạn năm qua, người duy nhất có khả năng làm dịu ma tính cổ thần và giữ vững mỏ neo nhân tính cho Vân Nhạc. Thế nhưng, luồng linh quang vàng kim ấy quá yếu ớt, nhục thân rách rưới không có lục phủ ngũ tạng của nàng không thể chứa đựng nổi sức mạnh thần thánh này nữa. Da thịt của nàng bắt đầu rạn nứt thành từng mảng tro xám.


"Nhạc... Nhạc nhi..."


Đôi mắt trống rỗng của Vân Dao khẽ động, ánh mắt nàng le lói chút thần trí ấm áp nhìn thiếu niên đeo mặt nạ trước mặt. Nàng nhận ra em trai mình bất kể vết sẹo bỏng gớm ghiếc má trái. Bàn tay gầy gò của nàng khẽ vươn lên, chạm nhẹ vào chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét của hắn, rồi buông thõng xuống.


Nhục thân của nàng đã hoàn toàn tử vong.


"Không! Tỷ tỷ! Đừng bỏ Nhạc nhi!"


Nước mắt Vân Nhạc chảy dọc theo các vết rạn nứt trên Mặt Nạ Phán Quyết, hóa thành những giọt lệ máu đen kịt rơi xuống đất đá. Hắn định cõng nhục thân nàng chạy trốn, nhưng nhục thân của nàng đã bắt đầu hóa thành tro bụi xám xịt dưới tác động của đan độc phản phệ. Nếu tiếp tục cứng đầu mang nhục thân đi, thần hồn của nàng sẽ lập tức tiêu tán vĩnh viễn.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vân Nhạc cắn chặt răng, đưa ra quyết định chiến thuật tàn nhẫn nhất nhân sinh: hy sinh nhục thân rách nát của tỷ tỷ để bảo tồn linh hồn nguyên thủy.


Hắn vội vàng tháo chiếc Hí Đồ Cổ Hộp đeo bên hông xuống, đặt trước mặt Vân Dao. Hắn dùng bàn tay phải bỏng sém gõ mạnh ba nhịp phách gỗ lên nắp hộp theo nhịp điệu u uất của khúc nhạc Hạc Minh Oán Khúc.


Cộc! Cộc! Cộc!


Nắp hộp gỗ dâu ngàn năm cổ xưa mở ra, tỏa ra một luồng u minh khí tím nhạt nhẽo bao phủ khắp gian phòng. Vân Nhạc vận hành Nghịch Mệnh Hí Thuật xướng khang hóa oán, khẽ hát lên một khúc nhạc chiêu hồn phàm trần.


"Hồn về hí đài... tàn y khép lại..."


Luồng linh hồn rách nát tỏa ánh sáng u lam nhạt nhẽo phối hợp với linh quang vàng kim ấm áp của Vân Dao chầm chậm bay lên, lìa khỏi cái xác rỗng tuếch đã hóa tro bụi, rồi nhẹ nhàng bị hút vào vùng không gian bảo hộ của Hí Đồ Cổ Hộp. Nắp hộp đóng sầm lại, phong tỏa hoàn toàn mọi luồng khí tức thần ma khỏi sự truy quét của la bàn tiên môn.


Vân Nhạc ôm chặt chiếc Hí Đồ Cổ Hộp vào lòng, bả vai phải rách thịt run rẩy kịch liệt. Hắn đã cứu được linh hồn của tỷ tỷ, nhưng nhục thân của nàng đã vĩnh viễn biến mất khỏi nhân gian phàm trần.


Lúc này, tiếng chuông báo động bên ngoài đã tiến sát căn ngục tối. Tiếng bước chân rầm rập và tiếng la hét của hàng trăm đan đồ Quy Nguyên Tông dội thẳng vào phòng.


Lão Mộc đứng bên cạnh cửa ngục, nghe thấy những âm thanh dồn dập ấy, gương mặt nhăn nheo của lão chợt nở một nụ cười thanh thản kỳ lạ. Lão nhìn Vân Nhạc đầy trìu mến, rồi chỉ tay vào chiếc rương gỗ đạo cụ khổng lồ mà Độc Giác Yêu Vương đang khiêng ngoài hành lang, ra hiệu cho Vân Nhạc đi mau.


Lão Mộc biết mình không có linh lực, chân tay gù yếu ớt không thể trốn chạy cùng gánh hát. Nếu bị bắt giữ, Tào Lĩnh sẽ dùng vạn hình phạt tàn khốc để tra khảo lão về hành tung của gã hí tử đeo mặt nạ.


Để bảo vệ bí mật tuyệt đối cho gánh hát lang thang, Lão Mộc thản nhiên lôi từ trong túi áo ra một chiếc bình sứ nhỏ chứa đầy bột độc đan phế thải rỉ sét. Lão không hề do dự, ngửa cổ uống cạn độc dược tàn độc.


"Lão Mộc...!"


Vân Nhạc kinh hoàng định ngăn cản, nhưng độc dược cực mạnh đã lập tức thiêu rụi ngũ tạng phàm nhân của lão nô câm điếc. Lão Mộc ngã gục xuống đống tro tàn của Vân Dao, khóe miệng rỉ ra dòng máu đen kịt, nhưng đôi mắt lão vẫn trừng trừng nhìn về phía hành lang, tay nắm chặt chùm chìa khóa đất sét sao chép như một lời thề thủ hộ câm lặng.


Sự hy sinh câm lặng của lão nô là nốt trầm u uất và tàn khốc nhất đêm đại náo đan đường.


Vân Nhạc siết chặt chiếc Hí Đồ Cổ Hộp đeo lại bên hông, nhặt thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng lên, đôi mắt sau lớp mặt nạ rực sáng oán hỏa tím đen cực hạn phẫn nộ. Hắn quay người bước ra ngoài hành lang, nơi Độc Giác Yêu Vương đang gầm thét chiến đấu.


Đúng lúc này, toàn bộ mê cung ngầm bỗng nhiên chấn động kịch liệt.


Từ căn phòng trung tâm của đan đường, chiếc lò đan Xích Lân Đỉnh khổng lồ tựa như một con quái thú bằng đồng đang ngủ say bỗng nhiên tự động bùng cháy dữ dội. Những luồng hỏa diễm màu đỏ máu cuồn cuộn dâng trào dọc theo các đường ống dẫn nhiệt, thiêu rụi mọi vách đá ngầm ngục tối.


Từ phía trên lối thoát duy nhất của hành lang ngầm, một thân ảnh mặc đạo bào đỏ thẫm thêu hình lò đan rực lửa bước xuống, dẫn theo hàng trăm đan đồ trang bị vũ khí lôi hỏa khóa chặt toàn bộ lối thoát ngầm.


Tào Lĩnh, chưởng sự Đan Đường Quy Nguyên Tông, gương mặt nham hiểm đầy nếp nhăn méo mó vì giận dữ, đôi mắt hí xảo quyệt tỏa ra mùi đan độc nồng nặc nhìn xuống Vân Nhạc.


"Hí tử phế vật bị hủy dung nhan kia! Ngươi dám phá hủy lò đan, giết hại cai ngục của ta? Hôm nay, ta sẽ dùng trận pháp thiêu sống toàn bộ lũ súc vật các ngươi bên trong địa ngục này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!