Đại Ná Đan Đường
Nền gạch Hí Miếu nứt toác dữ dội, lộ ra một vực sâu tăm tối phát ra quỷ khí lạnh buốt xương và tiếng gầm thét cuồng bạo của Độc Giác Yêu Vương bị giam cầm ngàn năm.
Giữa chính điện hoang tàn của Hạc Minh Hí Miếu, luồng khói nhang vàng kim từ tàn tro của Hạc Minh Thần Quân vừa tan biến vẫn chưa kịp lắng xuống, thì mặt đất đã rung chuyển như động đất. Những vết nứt khổng lồ như những con rết đất bò loang lổ khắp nền gạch cổ, nuốt chửng những mảnh vụn của tượng hạc trắng vừa vỡ vụn. Từ sâu dưới lòng đất tăm tối, một luồng yêu khí màu đen xám cuồn cuộn dâng trào, mang theo mùi tanh hôi của máu cổ xưa và tiếng rống chấn động màng nhĩ.
"Sâu kiến phàm nhân hèn mọn! Dám phá hủy phong ấn của bản vương?"
Một bàn tay khổng lồ phủ đầy vảy đen sắc nhọn như thép nguội bấu chặt lấy rìa vết nứt, cưỡng ép kéo nhục thân vạm vỡ cao hơn hai trượng trồi lên mặt đất. Đó là Độc Giác Yêu Vương. Thân ảnh gã hộ pháp khoác bộ chiến giáp vảy đen rách nát, trên trán sừng sững một chiếc sừng dài rạn nứt phát ra những tia lôi quang xám tro dũng mãnh. Đôi mắt gã đỏ rực như hai hòn than nóng, quét qua chính điện hoang phế, cuối cùng khóa chặt vào thiếu niên gầy gò đang đứng cô độc trước bục thờ.
Vân Nhạc đứng đó, bả vai phải rách thịt vẫn còn rỉ ra những giọt máu đen nhạt nhẽo đã được tịnh hóa bớt hỏa độc. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm sần sùi—vết tích tàn khốc của Mặt Nạ Phán Quyết—được quấn chặt bằng những dải vải xám rách nát từ bàn tay lên đến tận cổ tay, nằm im lìm như một khúc gỗ mục rỉ sét. Nửa gương mặt trái bị hủy dung của hắn, vết sẹo bỏng Brand Tội Nhân, thỉnh thoảng lại phát quang nhạt nhẽo màu vàng kim dưới da thịt rách nát, tỏa ra mùi đắng ngắt nồng nặc của Thảo Dược Mục Hương.
Hắn không lùi lại. Đôi mắt hắn tỉnh táo phi thường nhờ giọt Hương Hỏa Nguyên Thủy vừa được thanh lọc. Vân Nhạc chầm chậm đưa bàn tay phải gầy guộc lên, không cầm phôi kiếm phàm sắt, mà giơ cao một mảnh ngọc bội rạn nứt vừa nhặt được từ đống tro tàn của tượng hạc trắng—Hạc Minh Ngọc Bội.
"Yêu Vương, nhìn cho kỹ thứ này."
Giọng nói của Vân Nhạc trầm lặng nhưng mang theo một sức nặng vô hình. Ngay khi Hạc Minh Ngọc Bội phát ra luồng linh quang nhạt nhẽo khắc hình con hạc trắng cổ xưa, Độc Giác Yêu Vương đang định vung trảo bỗng khựng lại. Chiếc sừng lôi điện trên trán gã co giật kịch liệt, quỷ khí quanh thân dao động bất ổn. Gã rống lên một tiếng đầy kinh nghi:
"Hạc Minh Ngọc Bội? Ngươi... ngươi là truyền nhân của đám đạo sĩ thối tha Hạc Minh Tông vạn năm trước? Bản vương đã thề sẽ nuốt chửng toàn bộ huyết mạch của các ngươi!"
"Hạc Minh Tông đã diệt vong từ lâu. Ta chỉ là một hí tử phàm nhân không có linh căn bẩm sinh." Vân Nhạc lạnh lùng bước lên một bước, Mặt Nạ Phán Quyết ẩn sâu dưới da thịt má trái chợt rực sáng hoa văn ma thần màu tím đen tịnh lặng. "Ta không muốn dùng Nô Ấn cưỡng chế để giam cầm ngươi như ngụy tiên vạn năm trước đã làm. Ta muốn ký với ngươi một khế ước linh hồn sòng phẳng."
"Sòng phẳng? Một gã phế vật phàm nhân bị hủy dung nhan như ngươi dám bàn chuyện sòng phẳng với bản vương?" Độc Giác Yêu Vương ngửa cổ cười điên cuồng, nhưng chưa kịp dứt tiếng cười, luồng oán lực tối cổ từ Mặt Nạ Phán Quyết của Vân Nhạc đã đột ngột phóng thích.
Không gian mười trượng xung quanh Vân Nhạc lập tức biến thành một vùng chân không linh lực—Vô Diện Chi Thể. Yêu khí lôi điện xám tro trên sừng của Yêu Vương vừa chạm vào phạm vi này liền bị dập tắt và đồng hóa thành hư vô trong nháy mắt. Sức mạnh nhục thân của gã bị oán lực tối cổ đè nặng, cưỡng ép tu vi Yêu Đan Sơ Kỳ của gã xuống ngang bằng nhục thân rèn thể Luyện Khí Viên Mãn của Vân Nhạc.
Độc Giác Yêu Vương kinh hoàng phát hiện đầu gối mình khuỵu xuống, xích sắt u minh xỏ xuyên qua xương tủy gã rung lên bần bật dưới áp lực của Mặt Nạ Phán Quyết. Gã không thể tin nổi một kẻ không có nửa tia linh lực trong người lại sở hữu thứ oán sát khí có thể lột trần thần vị và yêu lực của gã.
"Khế ước sòng phẳng." Vân Nhạc nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của Yêu Vương, giọng hát xướng khang u uất của hắn vang lên đều đặn: "Ngươi giúp ta thâm nhập đan phòng cứu tỷ tỷ Vân Dao, làm hộ vệ gánh chịu lôi hỏa và khiêng rương đạo cụ cho gánh hát lang thang. Ngược lại, sau khi lật đổ Quy Nguyên Tông, ta sẽ dùng Phán Quyết Diện bẻ gãy hoàn toàn xích sắt u minh, trả lại tự do vĩnh viễn cho ngươi. Nếu ngươi phản bội, oán hỏa của mặt nạ sẽ lập tức thiêu rụi thần hồn ngươi thành tro bụi."
Độc Giác Yêu Vương thở dốc nặng nề, mồ hôi lạnh chảy dọc theo lớp vảy đen sần sùi. Gã nhìn thấy trong đôi mắt của thiếu niên kia không có sự ngạo mạn của tu sĩ ngụy tiên, chỉ có một nỗi u uất tột cùng và sự kiên định sòng phẳng của một kẻ đã bước một chân vào địa ngục.
"Bản vương... chấp nhận! Sòng phẳng thì sòng phẳng!" Yêu Vương gầm nhẹ, cúi đầu xuống. Một tia huyết quang từ sừng gã bay ra, dung nhập vào vết rạn nứt trên Mặt Nạ Phán Quyết của Vân Nhạc, hoàn thành khế ước linh hồn cổ xưa.
***
Đêm hôm sau, sương mù độc hại của rừng độc Linh Châu bao phủ vạn vật.
Sử dụng mảnh ngọc giản chứa bản đồ ngầm do Lục Thanh cung cấp và sự chỉ điểm kỹ lưỡng của Diệp Lăng Sương về kết giới bảo mật ngoại vi, Vân Nhạc cùng Độc Giác Yêu Vương lặng lẽ thâm nhập vào sườn núi Quy Nguyên Tông. Yêu Vương lúc này đã thu nhỏ thân thể xuống còn một trượng, khoác lên mình bộ y phục vải thô xám rách, lầm lũi khiêng chiếc rương gỗ đạo cụ khổng lồ của gánh hát sau lưng như một phu khuân vác câm lặng.
Họ tiếp cận lối vào Mê cung đan phòng Tào Lĩnh qua một rãnh thải nước thuốc bắc ngầm ẩm ướt. Không khí bên trong hầm ngầm đặc quánh mùi máu rữa nát, mùi lưu huỳnh nồng nặc và hương thơm đan dược quyến rũ nhưng giả tạo của những viên Huyết Đan dở dang. Đây chính là địa ngục trần gian, nơi Tào Lĩnh giam giữ hàng ngàn phàm nhân trẻ tuổi để vắt kiệt tinh huyết luyện dược.
"Nhạc ca, cẩn thận phía trước. Đó là cửa ngầm dẫn vào đan phòng."
Giọng nói truyền âm của Tô Thanh Hằng vang lên từ chiếc Hí Đồ Cổ Hộp đeo bên hông Vân Nhạc. Nàng đang dùng chút lực tàn để duy trì phong ấn hỏa độc định vị của Tào Hồng bên trong cổ hộp, gương mặt trắng bệch vì kiệt sức.
Vân Nhạc dừng bước chân nhẹ nhàng không tiếng động của Hí Bộ Vô Ảnh. Trước mặt họ, lối đi hẹp bằng đá đen bị chặn lại bởi một cánh cổng sắt dày khắc đầy phù văn phòng ngự màu đỏ máu. Canh giữ cánh cổng không phải là đệ tử thông thường, mà là một con quái thú khổng lồ nằm phục trên đống xương trắng phàm nhân—Huyết Lân Thú.
Con thú dữ có lớp vảy đỏ thẫm rực lửa như những phiến đá nung, đầu giống hổ, đuôi giống rắn đang rỉ ra độc tố huyết sát gớm ghiếc. Nó ngửi thấy mùi hơi ấm phàm nhân, đôi mắt đỏ ngầu lập tức trợn ngược, cái miệng đầy răng nanh nhô ra phun thẳng một luồng huyết độc hỏa đỏ máu bao phủ toàn bộ lối đi hầm ngầm chật hẹp.
"Lùi lại!"
Vân Nhạc định dùng Hí Ảnh Vô Song để ngụy trang khí huyết, nhưng không gian hầm ngầm quá hẹp, luồng lửa huyết độc cuồng bạo quét qua như thác lũ, nếu thi triển ảo ảnh sẽ lập tức bị lửa độc thiêu rụi hoàn toàn.
"Để bản vương chắn cho ngươi!"
Độc Giác Yêu Vương bước lên một bước dũng mãnh, tấm lưng rộng lớn khoác giáp vảy đen chắn trước mặt Vân Nhạc. Gã vận hành Hắc Lôi Yêu Vương Quyết, lớp vảy đen rực sáng lôi quang xám tro, ngạnh kháng luồng lửa độc nung đỏ. Mùi da thịt bị bỏng khét lẹt bốc lên, lớp vảy vai của Yêu Vương bị lửa độc ăn mòn rạn nứt, gã gầm lên một tiếng đau đớn nhưng nhục thân khổng lồ vẫn đứng vững như bàn thạch, triệt tiêu hoàn toàn hỏa lực bảo vệ Vân Nhạc phía sau.
"Kẻ nào dám đột nhập đan đường của Tào chưởng sự!"
Cửa sắt ngầm đột ngột mở toác. Gã đàn ông lùn mập, da đen xì, tay chân thô to dính đầy máu khô—Tào Hắc—vung thanh cự đao rỉ sét đen kịt từ trong ngục tối lao ra. Nhìn thấy Độc Giác Yêu Vương đang bị lửa độc vây hãm, gã cười tàn tạ, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng bảy vào đao thân, chém thẳng một nhát đao mang theo hắc sát khí cuồng bạo vào đầu Yêu Vương.
"Chết đi! Lũ súc vật!"
Nhưng ngay trong chớp mắt lưỡi đao chuẩn bị bổ xuống, một thân ảnh gầy gò mặc hí phục xám rách đã lướt ra từ sau lưng Yêu Vương như một bóng ma vô hình.
Vân Nhạc đeo Mặt Nạ Phán Quyết rực sáng oán hỏa tím đen. Khoảnh khắc hắn tiếp cận Tào Hắc trong phạm vi mười trượng, Vô Diện Chi Thể lập tức kích hoạt. Vùng chân không linh lực vô hình lan tỏa, nuốt chửng toàn bộ hắc sát khí trên lưỡi đao của Tào Hắc.
"Cái gì?! Linh lực của ta đâu?!"
Tào Hắc kinh hoàng thét lên khi cảm thấy đan điền Luyện Khí tầng bảy của mình đột ngột trống rỗng, thanh cự đao linh cấp bỗng chốc trở nên nặng nề như một thanh sắt phế thải thông thường.
Không để gã kịp phản ứng, Độc Giác Yêu Vương đã vươn đôi tay khổng lồ gạt phắt thanh cự đao, chộp chặt lấy đầu Huyết Lân Thú. Sức mạnh nhục thân khổng lồ của Yêu Vương bộc phát, gã gầm lớn một tiếng, tay không xé rách nhục thân con quái thú vảy đỏ làm đôi. Máu nóng huyết độc phun xối xả lên vách đá ngầm.
Cùng lúc đó, Vân Nhạc thi triển hí bộ uyển chuyển lướt qua dưới nách Tào Hắc. Cánh tay phải bỏng sém của hắn, mang theo sức mạnh rèn thể cực hạn của Luyện Khí Viên Mãn, chuẩn xác bóp chặt lấy yết hầu của gã cai ngục lùn mập.
"Rắc!"
Tiếng xương cổ gãy vụn khô khốc vang lên trong lòng đất tối tăm. Đôi mắt Tào Hắc trợn ngược đầy tuyệt vọng, xác thịt gã đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục. Vân Nhạc nhanh chóng cúi xuống, giật lấy chùm chìa khóa ngục tối bằng sắt đen đeo bên hông gã, đồng thời nhặt lấy sợi xích sắt rèn từ sắt đen U Minh quấn quanh cột đá—U Minh Xích Sắt—để làm vũ khí phòng thân.
Thế nhưng, trận chiến chớp nhoáng dưới hầm ngầm đã tạo ra dư chấn quá lớn. Độc Giác Yêu Vương sau khi xé rách nhục thân Huyết Lân Thú đã không kiềm chế được bản tính cuồng bạo, gã ngửa cổ rống lên một tiếng giận dữ vang dội khắp các vách đá ngầm của mê cung.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng chuông báo động dị dị của đan phòng đột ngột vang lên dồn dập từ sâu trong hành lang tăm tối. Tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm đan đồ canh gác vòng trong đang điên cuồng kéo về phía cửa ngầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!