Nhạc nềnPrairie

Hạc Minh Điểm Hỏa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng khói độc màu xanh lục đậm đặc bùng nổ dữ dội, nuốt chửng thân ảnh thiếu niên đeo mặt nạ...


Trong khoảnh khắc chướng khí độc hại dâng trào như sóng thần, Hắc Phong Nhị điên cuồng cười lớn, gương mặt vặn vẹo dưới lớp bùn độc đen kịt. Gã tin rằng đòn đồng quy vu tận này đủ để kéo gã hí tử phế vật kia xuống địa ngục. Thế nhưng, gã đã lầm.


Dưới làn khói độc lục bảo ăn mòn vạn vật, Vân Nhạc không hề lùi bước. Nhục thân Luyện Khí Viên Mãn của hắn co rút lại, xương cốt toàn thân phát ra tiếng sấm rền rĩ nhè nhẹ của Lôi Phạt Chi Linh. Luồng độc tố axit cực mạnh dưới Đầm Huyết Lệ bám chặt vào chân trái và bả vai phải đang rách thịt của hắn, bỏng rát như bị nung đỏ. Thế nhưng, bộ ma cốt bất diệt của Tội Tộc Lôi Gia trong người hắn bỗng nhiên rung động, giải phóng một luồng lôi lực xám tro dũng mãnh chạy dọc kinh mạch, cưỡng ép kích hoạt Lôi Tủy Trùng Sinh để chống đỡ và tái tạo các tế bào nhục thân bị hủy hoại.


"Rắc!"


Vân Nhạc vung Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng, không dùng linh lực nhưng trọng lượng vật lý khổng lồ của nó tạo ra một luồng gió kiếm mãnh liệt, chém rách màn khói độc trước mặt. Hắn bước tới một bước dứt khoát, dẫm nát bãi bùn lầy, dải vải xám quấn quanh cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm tung bay trong gió độc. Hắc Phong Nhị chưa kịp dứt tiếng cười điên dại thì lưỡi kiếm sắt nặng nề đã bổ thẳng xuống đỉnh đầu gã, đập nát hoàn toàn sinh cơ phàm nhân còn sót lại.


Hắc Phong Nhị ngã quỵ xuống đầm lầy, xác thịt nhanh chóng bị chính làn khói độc cực mạnh của gã ăn mòn thành một vũng nước đen tanh hôi. Vân Nhạc không liếc nhìn cái xác lấy một lần. Hắn cúi xuống, bàn tay phải bỏng nặng cháy sém thọc sâu vào lòng bùn độc lạnh buốt, lôi ra một khối đá rực sáng u uất màu đỏ thẫm.


Oán Niệm Thạch!


Khối đá chứa đựng oán hận ngàn năm của hàng vạn xác phế mạch nằm gọn trong tay Vân Nhạc, tỏa ra một luồng sát khí lạnh buốt thấu xương. Hắn nhanh chóng giắt khối đá vào vạt áo hí phục xám rách, vận hành Ẩn Khí Quyết để nghịch hành toàn bộ khí huyết phàm tục, dập tắt hoàn toàn dao động sinh cơ rò rỉ rồi lướt đi im lặng như một bóng ma giữa rừng độc Linh Châu, hướng về phía Hạc Minh Hí Miếu hoang cổ.


***


Đêm khuya, sương mù dày đặc bao phủ ngôi miếu hoang phế ở rìa trấn.


Vân Nhạc đổ sụp xuống thềm đá rêu phong của Hạc Minh Hí Miếu. Nhục thân hắn đã đạt tới giới hạn chịu đựng cực hạn. Mùi đắng ngắt nồng nặc của Thảo Dược Mục Hương trên vai phải đã bị mùi máu tanh và độc tố axit đầm lầy khỏa lấp. Vết sẹo bỏng má trái—Brand Tội Nhân—bỗng nhiên bùng phát hỏa độc dữ dội, thỉnh thoảng lại phát quang nhạt nhẽo màu vàng kim dưới da thịt rách nát, bỏng rát như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương.


"A..."


Vân Nhạc khàn giọng rên rỉ, bàn tay phải gầy guộc nắm chặt lấy chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai của tỷ tỷ Vân Dao giấu sát lồng ngực. Hơi ấm phàm trần mỏng manh từ thớ gỗ đào là mỏ neo duy nhất giữ cho thần trí hắn không bị nuốt chửng bởi cơn bão oán khí đang điên cuồng bùng nổ từ chiếc Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét.


"Dâng hiến... dâng hiến nhục thân cho ta!"


Trong thức hải của hắn, tàn hồn Tịch Diệt Cổ Thần gầm thét điên cuồng. Luồng oán lực cực thịnh hấp thụ từ Đầm Huyết Lệ và cái chết của Hắc Phong Song Sát đang biến thành ngọn lửa ma tính màu tím đen, điên cuồng tấn công vào phong ấn bản ngã phàm nhân của hắn. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm sần sùi quấn vải xám bắt đầu run rẩy kịch liệt, các đường vân đá thạch lan rộng vĩnh viễn thêm một thốn, gặm nhấm dần lên phía bả vai.


Vân Nhạc cố gắng dùng thần thức tự thân để trấn áp luồng ma tính bạo loạn này, nhưng đan điền trống rỗng phế vật của hắn không có linh lực để ngự trị. Thần thức hắn rạn nứt đau đớn, suýt chút nữa đã bị tàn hồn Tịch Diệt chiếm đoạt hoàn toàn quyền kiểm soát nhục thân.


"Không... ta là Vân Nhạc... là một hí tử phàm nhân... quyết không làm thần minh vô cảm!"


Hắn cắn chặt răng đến bật máu, dùng chút lý trí kiên định cuối cùng để bò lết về phía bức tượng thần không mặt rêu phong ở chính điện Hí Miếu. Phía dưới chân tượng thần đổ nát, có một bức tượng hạc trắng tàn tạ bằng đá thông thường, bộ lông xám xịt rụng xơ xác, đôi mắt tỏa ra ánh lửa nhang khói le lói mờ ảo.


Đó chính là Hạc Minh Thần Quân—tàn niệm đức tin phàm nhân tích lũy ngàn năm tại ngôi miếu hoang này.


Vân Nhạc run rẩy lấy ra từ trong túi áo ba nén nhang cổ rỉ sét, kỷ vật cuối cùng của lão ban chủ Vân Hoài Sơn. Hắn dùng ngọn lửa hỏa độc le lói trên mu bàn tay trái để châm lửa ba nén nhang, cắm vào bát hương đầy tàn tro lạnh lẽo trước tượng hạc trắng.


"Chát!"


Hắn vươn tay phải, nhặt lấy chiếc phách gỗ sồi cổ dính máu của nghĩa phụ đặt bên cạnh, gõ mạnh một nhịp bi tráng.


Hắn bắt đầu xướng hát. Giọng hát xướng khang phàm trần của hắn u uất, bi ai nhưng vang dội khắp ngôi miếu hoang tàn, hòa cùng tiếng mưa bão gào thét bên ngoài:


"Hạc minh vu cửu thiên... oán khúc hồng trần ai oán... Ngụy tiên đeo mặt nạ từ bi... phàm nhân đeo diện mạo phán quyết... Sòng phẳng phạt tiên... đòi lại tự do..."


Đó là khúc nhạc Hạc Minh Oán Khúc. Từng nhịp xướng khang vang lên, Vân Nhạc khẽ rút từ hông ra chiếc Trấn Hồn Sáo—cây sáo trúc thô sơ tự tay hắn gọt giũa. Hắn đặt sáo lên môi rách nát, thổi lên những giai điệu của Tịnh Tâm Trấn Hồn Khúc. Tiếng sáo trúc phàm trần réo rắt, u sầu lan tỏa khắp không gian, dẫn lưu luồng oán khí cuồn cuộn xung quanh nhục thân hắn vào lòng đất Hí Miếu.


Từ trong làn khói nhang nghi ngút, ba nén nhang cổ bùng cháy rực rỡ, tỏa ra một luồng khói nhang khói le lói màu vàng kim. Bức tượng hạc trắng tàn tạ bỗng nhiên rung động, một thân ảnh hạc trắng khổng lồ mờ ảo hiện thân từ cõi hư vô. Đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào thiếu niên bị hủy dung đang quỳ dưới đất. Nó cảm nhận được huyết mạch tội nhân bất khuất, cảm nhận được ý chí phạt tiên sòng phẳng và tình yêu sâu sắc dành cho hí khúc phàm trần của hắn.


Hạc Minh Thần Quân khẽ kêu lên một tiếng bi ai, mệt mỏi nhưng đầy tôn nghiêm. Nó biết thời đại của nó đã kết thúc, và thiếu niên trước mắt chính là kẻ duy nhất có thể lật đổ ngai vàng ngụy tiên dối trá kia.


Con hạc trắng khổng lồ sải cánh, cúi đầu xuống và dùng chiếc mỏ hạc tàn tạ mổ nhẹ vào trán Vân Nhạc, ngay sát vết sẹo Brand Tội Nhân đang rỉ máu.


"Vù!"


Một giọt Hương Hỏa Nguyên Thủy tinh khiết nhất—sức mạnh đức tin thuần khiết tích lũy ngàn năm từ tàn niệm phàm nhân—rót thẳng vào thức hải của Vân Nhạc.


Luồng năng lượng ấm áp, thiêng liêng màu vàng kim bùng nổ, nhanh chóng lan tỏa khắp không gian tinh thần, dập tắt ngay lập tức ngọn lửa sát niệm điên cuồng cắn trả của Mặt Nạ Phán Quyết. Sự điên cuồng của tàn hồn Tịch Diệt bị đẩy lùi sâu vào phong ấn. Thần thức rạn nứt của Vân Nhạc được thanh lọc hoàn toàn, tịnh lặng và mát lành như nước hồ thu. Vết hóa thạch đỏ thẫm trên cánh tay trái của hắn ngừng lan rộng, dịu đi cơn đau bỏng rát.


Thế nhưng, cái giá phải trả vô cùng tàn khốc.


Hạc Minh Thần Quân sau khi hiến tế giọt hương hỏa cuối cùng bỗng chốc rạn nứt. Thân ảnh hạc trắng khổng lồ hóa thành hàng vạn hạt tàn tro hương hỏa lấp lánh, chầm chậm tan biến vào hư không. Bức tượng đá hạc trắng trước bát hương sụp đổ, vỡ vụn thành những hạt cát mịn màng không còn một tia thần tính.


Hạc Minh Hí Miếu hoàn toàn mất đi hào quang bảo hộ ngàn năm. Bản đồ ngụy trang địa mạch phàm nhân bị phá vỡ hoàn toàn.


Khi hạc trắng tan biến thành tàn tro hương hỏa, nền gạch Hí Miếu nứt toác, lộ ra lối vào hang động phong ấn Độc Giác Yêu Vương đang gầm thét dữ dội dưới lòng đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!