Nhạc nềnPrairie

Đầm Lầy Hắc Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm rừng độc Linh Châu lạnh buốt như kim châm, nhưng thứ đang thiêu đốt bả vai và cánh tay Vân Nhạc lại là một luồng hỏa độc bỏng rát.


Trong khoang chiếc hí thuyền lang thang cũ kỹ, Tô Thanh Hằng khẽ thở dốc, ngón tay thanh mảnh dính đầy bột chu sa đỏ thẫm đang run rẩy đắp một thứ thuốc mỡ màu xanh xám lên vai phải của Vân Nhạc. Mùi đắng ngắt, nồng nặc của Thảo Dược Mục Hương lập tức bốc lên, át đi mùi máu tanh nồng. Thứ thảo dược phàm trần mọc nơi bãi tha ma này, dưới bàn tay phối chế của nàng, đang tỏa ra một luồng dược lực lạnh buốt, từ từ thấm sâu vào thớ thịt rách nát của Vân Nhạc, cưỡng ép đè nén cơn đau thấu xương tủy.


"Nhẫn một chút." Giọng Tô Thanh Hằng khàn đi vì kiệt sức. Nàng cúi đầu, mái tóc đen dài rủ xuống che đi gương mặt nhợt nhạt. Đan điền bị phong ấn của nàng thỉnh thoảng lại nhói lên đau đớn sau khi mượn lực chế diện để gia cố phong ấn hỏa độc định vị của Chấp Pháp Trưởng Lão Tào Hồng vào Hí Đồ Cổ Hộp.


Vân Nhạc cắn chặt răng, không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Má phải của hắn áp sát vào boong gỗ lạnh lẽo, để lộ nửa gương mặt trái rách nát bị hủy dung do tro nóng lò đan để lại. Vết sẹo Brand Tội Nhân thỉnh thoảng lại phát quang nhạt nhẽo màu vàng kim dưới da thịt rách nát, như một lời nhắc nhở tàn khốc về huyết hải thâm thù. Cánh tay trái của hắn—khối hóa thạch đỏ thẫm sần sùi nặng nề—đã lan rộng vĩnh viễn qua khuỷu tay đến tận cổ tay, nằm im lìm như một khúc gỗ mục rỉ sét, hoàn toàn mất đi cảm giác phàm trần.


Sát lồng ngực bên phải của hắn, chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai của tỷ tỷ Vân Dao vẫn tỏa ra một luồng hơi ấm phàm trần mỏng manh, giữ cho thần trí hắn không bị nuốt chửng bởi oán khí điên cuồng của Mặt Nạ Phán Quyết đang ngủ yên.


"Mục Hương dược tính tuy tốt, nhưng chỉ giữ cho kinh mạch của ngươi không bị hỏa độc thiêu rụi trong vòng ba ngày." Tô Thanh Hằng khẽ quấn dải vải xám quanh bả vai Vân Nhạc, thở dài nói. "Ba ngày sau, nếu không có một lượng oán khí khổng lồ để sạc đầy và tịnh hóa Mặt Nạ Phán Quyết, phong ấn trên Hí Đồ Cổ Hộp sẽ vỡ vụn. Lúc đó, hỏa độc của Tào Hồng sẽ lập tức thiêu sống ngươi thành tro bụi."


"Ta biết." Vân Nhạc chầm chậm ngồi dậy, dùng cánh tay phải bỏng nặng cháy sém gượng đỡ nhục thân. Hắn cúi đầu nhìn cánh tay trái hóa thạch của mình, ánh mắt lạnh buốt như nước đầm lầy. "Diệp Lăng Sương nói Tào Lĩnh chỉ còn bốn ngày nữa là khai đỉnh luyện đan. Ta không thể chờ đợi thêm. Đêm nay, ta phải tới Đầm Huyết Lệ."


"Nhưng nhục thân của ngươi lúc này..." Tô Thanh Hằng định ngăn cản, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định bất khuất của thiếu niên sau lớp mặt nạ gỗ rỉ sét, nàng lại im lặng. Nàng biết, đối với một kẻ phế mạch hoàn toàn không có linh căn bẩm sinh như hắn, nhục thân rèn thể và Mặt Nạ Phán Quyết chính là vũ khí duy nhất. Mà muốn dùng mặt nạ, hắn phải trả giá bằng huyết nhục và oán khí.


"A Bảo, trông coi hí thuyền thật tốt. Yêu Vương, bảo vệ bọn họ."


Vân Nhạc khàn giọng hạ lệnh, dứt khoát đứng dậy. Hắn khoác lên mình bộ hí phục xám rách nát, sau lưng giắt thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết nặng nề bọc trong vải thô. Thanh kiếm phàm sắt này không mang theo một tia linh tính nào, nhưng cực kỳ nặng, do Thiết A Sinh rèn đúc thủ công từ quặng sắt đen U Minh dưới lòng đất thung lũng phế mạch. Nó chính là thứ vũ khí duy nhất có thể phá vỡ lá chắn linh lực của tu sĩ nhờ trọng lượng vật lý phi thường, hoàn toàn miễn nhiễm với mọi la bàn dò tìm thần thức.


Bước chân hắn nhẹ nhàng lướt đi, biến mất vào làn sương mù độc hại dày đặc của rừng độc Linh Châu, hướng thẳng về phía sâu nhất của đầm lầy.


***


Đầm Huyết Lệ nằm sâu trong lòng rừng độc, là một vùng trũng khổng lồ quanh năm bao phủ bởi sương mù xám xịt và chướng khí thối rữa. Nơi đây chính là thung lũng phế tích—nơi chôn cất hàng vạn xác phàm nhân và tu sĩ phế mạch bị Quy Nguyên Tông thải ra sau các đợt hiến tế luyện đan suốt ngàn năm qua.


Mặt nước đầm lầy đen kịt, đặc quánh như máu đông, thỉnh thoảng lại sủi lên những bong bóng khí sulfur hôi thối. Dưới đáy đầm, oán niệm tột cùng của những linh hồn bị hại tích tụ, ngưng tụ thành những khối Oán Niệm Thạch màu đỏ thẫm rực sáng u uất dưới làn nước độc.


Vân Nhạc đứng trên một thân cây mục nát sát mép đầm, mùi hôi thối và chướng khí ăn mòn xộc thẳng vào mũi. Hắn khẽ vận hành Ẩn Khí Quyết, nghịch hành toàn bộ khí huyết phàm tục về phía trái tim để dập tắt hoàn toàn mọi dao động sinh cơ rò rỉ, biến cơ thể mình lạnh ngắt giống hệt một xác chết phàm nhân để tránh né sự dò tìm của la bàn tiên môn.


Hắn chầm chậm quỳ xuống, đưa bàn tay phải dính đầy thuốc Mục Hương xuống làn nước độc lạnh buốt để cảm nhận luồng oán khí cuồn cuộn bên dưới. Mặt Nạ Phán Quyết dưới vết sẹo bỏng má trái của hắn bắt đầu rung lên bần bật, thèm khát nuốt chửng nguồn năng lượng oán linh khổng lồ này.


Đột nhiên, tiếng sột soạt nhẹ từ những tán lá dâu tằm mục nát phía sau vang lên. Sát khí lạnh buốt bất ngờ khóa chặt gáy hắn.


"Cạch! Cạch!"


Tiếng kim loại rỉ sét va vào nhau vang lên khô khốc trong bóng tối. Từ trong màn sương đen u ám, hai bóng người cao lớn khoác áo lông thú đen xì chầm chậm bước ra. Gương mặt bọn chúng hung ác, đầy vết sẹo ngang dọc, đôi mắt rực lên tia sáng khát máu màu đỏ tà ác. Trên tay mỗi tên lăm lăm một đôi song phủ rỉ sét dính đầy máu khô.


Hắc Phong Song Sát!


Hai anh em sinh đôi tà tu Luyện Khí tầng chín chuyên nhận lệnh truy nã của Quy Nguyên Tông và Kim Gia Thương Hội để săn đầu phàm nhân phế mạch lấy tiền thưởng.


"Ha ha... Nhìn xem chúng ta tìm thấy cái gì này?" Tên anh, Hắc Phong Đại, liếm lưỡi đao rỉ sét của chiếc rìu nặng, cười khàn khàn. "Một gã hí tử phế vật bị hủy dung! Trên người gã không có một tia linh lực nào, nhưng Chấp Pháp Điện lại treo thưởng vạn viên linh thạch hạ phẩm để lấy đầu gã. Đúng là một món hời dâng tận miệng!"


"Đại ca, cẩn thận một chút." Tên em, Hắc Phong Nhị, đảo mắt cảnh giác nhìn xung quanh. "Gã này chính là kẻ đã chém chết Tào Thiết. Trên mặt gã đeo chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét kia... có gì đó rất quái dị."


"Sợ cái gì? Một kẻ phế mạch không có linh căn bẩm sinh bách chiến bách bại, chẳng qua chỉ mượn được chút tà thuật thô thiển." Hắc Phong Đại hừ lạnh, vung rìu nặng lên, lôi quang tà ác màu xanh lam lập tức uốn lượn quanh lưỡi rìu. "Hắc Phong Sát Đao Quyết—Sương Đen Bao Vây!"


Gã vừa dứt lời, hai anh em lập tức kích hoạt tà công. Một làn sương mù đen kịt, hôi hám mùi xác chết bùng nổ từ đôi song phủ, nhanh chóng bao vây toàn bộ khu vực đầm lầy xung quanh Vân Nhạc, che khuất hoàn toàn tầm nhìn và thần thức.


Vân Nhạc đứng im trên thân cây mục, đôi mắt sau lớp mặt nạ gỗ rỉ sét vẫn tịnh lặng như mặt nước đầm lầy. Hắn không hề hoảng loạn. Nhục thân Luyện Khí Viên Mãn của hắn khẽ căng lên, cảm nhận từng luồng gió rít xé rách sương mù độc từ hai hướng trái phải đang lao thẳng vào cổ mình.


Song phủ hợp kích tàn bạo của hai gã tà tu phối hợp vô cùng ăn ý, đao phong xé gió rít gào, mang theo lực lượng Trúc Cơ bán bước áp đảo.


"Hí Bộ Vô Ảnh!"


Vân Nhạc chuyển động. Thân ảnh hắn mờ ảo di chuyển hỗn loạn theo các điệu múa kép võ uyển chuyển của gánh hát phàm nhân. Chân hắn lướt nhẹ trên những thân cây mục, nghiêng người né tránh lưỡi rìu nặng nề của Hắc Phong Đại trong gang tấc. Lưỡi rìu chém sạt qua vạt áo hí phục xám rách, chém đôi thân cây mục nát dưới chân hắn, khiến bùn độc bắn tung tóe.


Ngay lập tức, Hắc Phong Nhị từ phía sau quét rìu ngang hông hắn. Vân Nhạc lộn vòng trên không trung, dải lụa đỏ thẫm của hí phục vung ra, thi triển *Hí Y Quấn Cổ* hòng quấn chặt lấy cổ tay của Hắc Phong Nhị từ khoảng cách mười trượng.


Thế nhưng, ngay khi dải lụa vừa chạm vào làn nước đầm lầy văng lên, độc tố axit cực mạnh dưới Đầm Huyết Lệ lập tức ăn mòn thớ lụa phàm trần. Dải lụa đỏ thẫm rữa nát, mục rỗng và tan rã thành từng sợi chỉ đen rách rưới trong nháy mắt.


"Phập!"


Chân trái của Vân Nhạc khi đáp xuống bị lún sâu vào bãi bùn loãng độc hại dưới đáy đầm. Độc tố đầm lầy bắt đầu thấm qua lớp giày cỏ rách, ăn mòn da thịt hắn đau đớn. Nhịp di chuyển của Hí Bộ Vô Ảnh lập tức bị chậm lại nửa nhịp.


"Chết đi!" Hắc Phong Đại gầm lớn, tận dụng thời cơ vung rìu nặng chém thẳng xuống bả vai phải của Vân Nhạc. Đao phong mang theo lôi hỏa tà ác chém rách nát lớp vải xám, găm sâu vào thớ thịt vai phải của hắn, máu đen nhạt bắn ra.


Nỗi đau đớn tột cùng ập đến, nhưng ánh mắt Vân Nhạc vẫn lạnh lùng đến đáng sợ. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, hắn nhận thấy một quy luật: Hắc Phong Song Sát phối hợp tấn công dựa trên nhịp điệu hơi thở đồng bộ của hai anh em sinh đôi. Mỗi khi tên này hít vào, tên kia sẽ vung rìu chém xuống, tạo thành một vòng tuần hoàn không có kẽ hở.


Muốn phá vỡ hợp kích, phải bẻ gãy nhịp điệu của chúng.


Vân Nhạc khẽ đưa bàn tay phải bỏng nặng vào vạt áo, nắm chặt lấy chiếc phách gỗ sồi cổ dính máu của nghĩa phụ Vân Hoài Sơn. Hắn không có linh lực để gõ phách, nhưng sức mạnh nhục thân cực hạn của hắn đủ để tạo ra một âm thanh chấn động phàm trần.


"Chát!"


Tiếng gõ phách gỗ khô khốc, lệch nhịp đột ngột vang lên giữa tiếng gió bão gào thét của đầm lầy. Âm thanh ấy thô mộc, chói tai, mang theo nhịp điệu dồn dập, bi tráng của khúc nhạc Hạc Minh Oán Khúc.


Nhịp điệu hơi thở đồng bộ của Hắc Phong Song Sát lập tức bị tiếng gõ phách quái dị làm cho nhiễu loạn. Hắc Phong Nhị đang định vung rìu tiếp ứng bỗng nhiên bị hụt hơi, bước chân lảo đảo lệch đi nửa thốn.


"Kẻ ác... đáng phán tội chết!"


Vân Nhạc gầm khẽ, hắn vươn bàn tay phải rỉ máu nắm chặt lấy chuôi Phôi Kiếm Phàm Thiết giắt sau lưng, dứt khoát rút kiếm ra. Thanh kiếm sắt nặng nề không mang linh tính, dưới sức mạnh nhục thân khổng lồ của Luyện Khí Viên Mãn, vung lên tạo thành một luồng gió kiếm cực nặng xé rách màn sương đen.


*Clang!*


Một tiếng nổ kim loại đinh tai nhức óc vang lên. Thanh kiếm sắt phàm tục chém thẳng vào lưỡi rìu nặng của Hắc Phong Đại. Sheer physical momentum—trọng lượng vật lý phi thường của quặng sắt đen U Minh—lập tức đè bẹp luồng linh lực tà ác trên rìu. Lưỡi rìu nặng nề của Hắc Phong Đại nứt toác, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn rỉ sét bắn tung tóe.


"Cái gì?! Kiếm phàm sắt lại có thể chém gãy pháp bảo của ta?!" Hắc Phong Đại kinh hoàng thét lên, gã lùi lại hai bước, đan điền linh lực chấn động dữ dội.


Không để đối thủ kịp thở, Vân Nhạc lập tức đưa bàn tay trái hóa thạch đỏ thẫm lên, áp chặt chiếc Mặt Nạ Phán Quyết vào gương mặt trái rách nát của mình.


"Rắc! Rắc!"


Những sợi rễ gỗ rỉ sét từ mặt nạ điên cuồng cắm sâu vào da thịt bỏng nặng của hắn, hút cạn huyết dịch tươi để kích hoạt thần lực. Đôi mắt Vân Nhạc rực sáng oán hỏa tím đen rực rỡ.


*Vô Diện Chi Thể* bộc phát!


Một làn sóng dao động vô hình, lạnh buốt thấu xương quét qua phạm vi mười trượng quanh thân hắn. Toàn bộ linh lực thiên địa xung quanh lập tức bị đồng hóa và dập tắt hoàn toàn thành hư vô. Làn sương đen tà khí do tà công của hai anh em phóng ra bị oán hỏa từ mặt nạ Phán Quyết điên cuồng nuốt chửng, chuyển hóa thành chất dinh dưỡng tẩm bổ cho thần thức rách nát của Vân Nhạc.


"Đan điền của ta... linh lực của ta biến mất rồi!" Hắc Phong Nhị kinh hoàng hét lên, gã phát hiện mình không thể cảm ứng được một tia linh khí nào nữa, tu vi Luyện Khí tầng chín bị cưỡng ép kéo xuống ngang bằng một phàm nhân yếu ớt.


"Ta là Phán Quyết Giả." Giọng Vân Nhạc vang lên trầm đục, uy nghiêm như thần minh giáng thế từ sau lớp mặt nạ gỗ rỉ sét. "Tội ác sát hại phàm nhân của các ngươi, hôm nay phải trả bằng máu!"


Hắn bước tới một bước, hí bộ uyển chuyển nhưng dứt khoát vô cùng. Thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng vung lên một đường vòng cung tuyệt mỹ của đào kép chính trên hí đài.


*Phập!*


Lưỡi kiếm sắt nặng nề chém ngọt qua cổ Hắc Phong Đại. Đầu của gã tà tu hung ác lìa khỏi cổ, rơi rụng xuống làn nước đỏ máu của Đầm Huyết Lệ, máu tươi phun trào nhuộm đỏ bãi bùn.


"Đại ca!"


Hắc Phong Nhị chứng kiến cảnh tượng ấy, đôi mắt gã đỏ ngầu vì điên cuồng và sợ hãi tột độ. Gã biết mình không còn đường lui khi linh lực bị dập tắt hoàn toàn, nhục thân phàm nhân của gã không thể nào chống đỡ nổi thanh kiếm sắt nặng nề của Vân Nhạc.


Trong cơn tuyệt vọng cực hạn, Hắc Phong Nhị cười lên một tiếng tàn độc gớm ghiếc. Gã thọc tay vào vạt áo lông thú, rút ra một quả cầu bằng đá đen rỉ sét tỏa ra luồng khí độc màu xanh lục đậm đặc—quả bom độc chướng khí ngưng tụ ngàn năm dưới đáy đầm lầy.


"Hí tử hèn mọn! Ngươi muốn giết ta? Vậy thì cùng chết đi!"


Hắc Phong Nhị điên cuồng bóp nát quả cầu đá đen. Một luồng chướng khí độc hại màu xanh lục đậm đặc bùng nổ dữ dội, cuốn theo làn sóng bùn độc cuồn cuộn dâng trào, đe dọa nuốt chửng và chôn sống Vân Nhạc cùng toàn bộ khu vực đầm lầy xuống vực sâu tăm tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!