Đan Phòng Nội Tuyến
Sương mù độc hại của rừng độc Linh Châu vào đêm đặc quánh lại như một thứ dịch lỏng màu xanh lục rữa nát, trườn bò qua từng kẽ lá dâu tằm rách rưới và những thân cây mục đổ ngang dọc dưới đầm lầy. Mùi hôi thối của bùn lưu huỳnh hòa lẫn với vị đắng ngắt nồng nặc của Thảo Dược Mục Hương đang đắp trên má trái Vân Nhạc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Trên boong chiếc hí thuyền lang thang đang neo đậu nép sát vào một rạn đá ngầm lởm chởm, Vân Nhạc chầm chậm mở mắt. Cánh tay phải của hắn, vốn bị bỏng nặng cháy sém do lôi điện phản phệ từ trận chiến trước, nay được quấn chặt bằng những dải vải xám dính đầy nước thuốc đen kịt. Nhưng thứ khiến hắn cảm thấy lạnh buốt thấu xương lại là cánh tay trái. Vết hóa thạch đỏ thẫm sần sùi nặng nề đã hoàn toàn vượt qua khuỷu tay, lan rộng đến tận cổ tay và các ngón tay của hắn. Vân Nhạc khẽ cử động ngón tay trỏ trái, nhưng thứ hắn cảm nhận được chỉ là một tiếng cọt kẹt khô khốc của đá thạch chạm vào nhau. Bàn tay trái của hắn giờ đây đã biến thành một khối đá rỉ sét nặng trịch, hoàn toàn mất đi cảm giác phàm trần ấm áp, chỉ còn tỏa ra một luồng ma tính lạnh lẽo u uất dưới làn sương đêm.
Sát lồng ngực bên phải của hắn, chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai của tỷ tỷ Vân Dao vẫn tỏa ra một luồng hơi ấm phàm trần mỏng manh, giống như một mỏ neo duy nhất giữ cho thần trí hắn không bị nuốt chửng bởi oán khí điên cuồng của Mặt Nạ Phán Quyết đang ngủ yên dưới vết sẹo bỏng má trái.
"Nhạc ca... huynh thấy đỡ hơn chút nào chưa?"
A Bảo nhỏ giọng hỏi, bàn tay gầy gò của cậu bé vẫn đang nắm chặt chiếc phách gỗ sồi cổ dính máu của lão ban chủ, ánh mắt đầy lo lắng nhìn bả vai rách thịt của Vân Nhạc.
Bên cạnh họ, Tô Thanh Hằng đang ngồi xếp bằng, hai tay ôm chặt lấy Hí Đồ Cổ Hộp. Gương mặt nàng trắng bệch vì kiệt sức, đan điền bị phong ấn của nàng thỉnh thoảng lại nhói lên đau đớn. Ba ngày. Đó là thời gian tối đa mà phong ấn của nàng có thể giam giữ luồng hỏa độc định vị của Chấp Pháp Trưởng Lão Tào Hồng bên trong cổ hộp. Nếu sau ba ngày không tìm thấy nguồn oán khí cực lớn để sạc đầy và tịnh hóa Mặt Nạ Phán Quyết, phong ấn sẽ vỡ vụn, và hỏa độc sẽ lập tức thiêu rụi nhục thân Vân Nhạc thành tro bụi.
Đột nhiên, từ phía sương mù rừng độc phía trước, một bóng dáng thon thả khoác đạo bào trắng xanh chỉnh tề chầm chậm rẽ lối bước ra.
"Kẻ nào?"
Một tiếng gầm trầm đục vang lên từ bóng tối bên mạn thuyền. Độc Giác Yêu Vương, hộ vệ khổng lồ của gánh hát, bước ra chặn trước mũi thuyền. Chiến giáp vảy đen rách nát của gã rung lên bần bật, chiếc sừng lôi điện rạn nứt trên trán khẽ lóe lên một tia lôi quang xám tro dũng mãnh. Gã vung cánh tay hộ pháp khổng lồ, chuẩn bị dùng sức mạnh nhục thân nghiền nát kẻ đột nhập.
"Dừng tay!"
Người vừa bước ra từ sương mù khẽ thốt lên một tiếng kinh呼, nhưng phản ứng của nàng cực nhanh. Một thanh kiếm gỗ đeo hông lập tức được rút ra, lưỡi kiếm rực sáng một luồng linh quang màu xanh nhạt của gió bão.
"Thanh Phong Kiếm Pháp—Ngự Phong!"
Nữ tử kia quát khẽ, vạt áo đạo bào trắng xanh bay phấp phới. Nàng đâm thẳng một kiếm về phía Độc Giác Yêu Vương, kiếm chiêu uyển chuyển nhưng sắc bén vô cùng, mang theo tu vi Luyện Khí tầng tám vững vàng của một đệ tử ngoại môn Quy Nguyên Tông. Luồng gió kiếm bén ngót xé rách sương độc, rít gào lao tới.
Độc Giác Yêu Vương ngạo nghễ cười lạnh, gã không thèm tránh né, chỉ vận sức mạnh nhục thân thuần túy vào nắm đấm vảy đen để đập tan kiếm quang. Gã vốn là yêu vương cổ xưa, nhục thân kháng linh lực cực mạnh, một đòn gió kiếm của Luyện Khí Kỳ đối với gã chẳng khác nào gãi ngứa.
"Yêu Vương, lui lại!"
Một giọng nói khàn khàn, trầm thấp nhưng mang theo một uy áp vô hình đột ngột vang lên từ khoang thuyền.
Vân Nhạc bước ra. Hắn mặc bộ hí phục xám rách nát, nửa mặt trái bị hủy dung được che phủ bởi chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét rạn nứt—Mặt Nạ Phán Quyết. Đôi mắt sau lớp mặt nạ rực sáng hai luồng oán hỏa màu tím đen lạnh buốt.
Nghe mệnh lệnh, Độc Giác Yêu Vương dù bất mãn nhưng vẫn hừ lạnh một tiếng, thu hồi nắm đấm và lùi lại sau lưng Vân Nhạc. Gã trung thành không phải vì Nô Ấn, mà vì sự kính sợ đối với oán sát khí của Phán Quyết Diện.
Nữ tử mặc đạo bào trắng xanh kia đứng vững trên một thân cây mục nát giữa đầm lầy, mũi kiếm vẫn chỉ thẳng về phía họ. Ánh mắt nàng cương nghị, thanh tịnh nhưng ngập tràn sự bàng hoàng khi nhìn thấy con thuyền gỗ rách nát và những phàm nhân gầy gò của gánh hát.
Nàng chính là Diệp Lăng Sương, đệ tử ngoại môn chính trực của Quy Nguyên Tông.
Trong chiếc gùi tre đeo sau lưng nàng, Vân Nhạc nhìn thấy vài chiếc lọ sứ trắng nhỏ đựng thuốc giải độc đan và một bó cỏ dại màu xanh xám có vị đắng—Thảo Dược Mục Hương. Nàng không mang theo sát khí của Chấp Pháp Điện, mà quanh thân nàng chỉ tỏa ra một luồng sinh cơ ấm áp của những viên thuốc cứu mạng.
"Các ngươi... các ngươi là gánh hát phàm nhân trốn chạy?" Diệp Lăng Sương khàn giọng hỏi, bàn tay giữ kiếm Thanh Phong khẽ run rẩy. "Tại sao các ngươi lại ở đây? Rừng độc này chứa đầy chướng khí ăn mòn, phàm nhân không có linh lực vào đây chỉ có con đường chết."
Vân Nhạc tiến sát mạn thuyền. Ngay khi hắn bước đến cự ly mười trượng, *Vô Diện Chi Thể* quanh thân hắn tự động kích hoạt. Một luồng dao động vô hình quét qua không gian.
Diệp Lăng Sương lập tức cảm thấy đan điền của mình nhói đau, luồng linh lực Phong hệ rực sáng trên lưỡi kiếm gỗ của nàng bỗng nhiên chập chờn rồi dập tắt hoàn toàn, biến thanh kiếm thành một khúc gỗ thông thường. Nàng kinh hoàng thối lui hai bước, đôi mắt trợn tròn nhìn Vân Nhạc:
"Vô pháp? Không có linh lực?! Ngươi... ngươi đã làm gì linh lực của ta?"
Vân Nhạc không trả lời. Hắn khẽ đưa bàn tay phải bỏng nặng lên, chầm chậm gỡ một góc chiếc mặt nạ gỗ rỉ sét ra, để lộ nửa gương mặt trái bị hủy hoại hoàn toàn của mình.
Dưới ánh trăng mờ ảo của rừng độc, vết sẹo bỏng gớm ghiếc co rúm lại, thỉnh thoảng lại phát quang nhạt nhẽo màu vàng kim dưới da thịt rách nát—Brand Tội Nhân. Vết thương rỉ ra một giọt máu đen nhạt, mang theo mùi đắng ngắt của thảo dược.
Diệp Lăng Sương nhìn chằm chằm vào vết sẹo bỏng ấy, đồng tử co rụt lại. Nàng bàng hoàng nhận ra vết thương đặc trưng này:
"Vết bỏng này... là do tàn tro lò luyện dược của Tào Lĩnh Chưởng sự gây ra! Ngươi... ngươi chính là Vân Nhạc? Hí tử bị hủy dung nhan của Hạc Minh Hí Ban, kẻ đang bị Chấp Pháp Điện ngoại môn phát lệnh truy nã vạn dặm vì tội sát hại chấp sự?"
"Sát hại chấp sự?" Vân Nhạc cười lạnh, giọng nói khàn khằn vang lên từ sau lớp mặt nạ gỗ rỉ sét. "Ngươi gọi những kẻ đồ sát cả gánh hát phàm nhân vô tội, bắt giữ tỷ tỷ ta dâng lên đan đường để luyện chế Huyết Đan thọ nguyên là 'chấp sự' sao?"
Diệp Lăng Sương cắn chặt môi, kiếm gỗ trong tay nàng hạ xuống một phân. Sự chính trực và ngây thơ của nàng đang bị thử thách dữ dội trước sự thật tàn bạo này.
"Ta... ta biết Quy Nguyên Tông - Đan Đường có những hành vi bất chính," nàng cúi đầu, giọng nói đầy u uất. "Nhưng tông môn luôn nói rằng phàm nhân lao dịch dâng nộp thọ nguyên là quy luật thiên đạo hiển nhiên để duy trì kết giới bảo hộ Linh Châu. Ta không ngờ... bọn chúng lại đồ sát cả một gánh kịch phàm nhân để cướp người."
"Thiên đạo hiển nhiên?" Vân Nhạc bước hẳn xuống boong thuyền, dẫm chân lên bùn lầy độc hại. Khí tức của hắn lạnh buốt như băng ngàn năm. "Cái gọi là kết giới bảo hộ thực chất là một chuồng nuôi linh hồn phàm nhân khổng lồ để duy trì sự bất tử giả tạo cho Thập Đại Tiên Đế thượng giới. Viên Huyết Đan mà sư phụ ngươi nâng niu, được luyện từ máu tim và linh hồn của hàng vạn đứa trẻ phàm nhân nghèo khổ. Tỷ tỷ ta, Vân Dao, hiện đang bị giam cầm trong *Lò luyện dược Tào Phủ* sườn núi, chờ đợi ngày bị ném vào lò đan thiêu sống! Ngươi tu tiên nhân danh thiên đạo, nhưng đạo của ngươi lại được xây dựng trên xương máu phàm nhân bẩn thỉu đó sao?"
Từng lời nói của Vân Nhạc như những nhát búa nặng nề nện thẳng vào đạo tâm của Diệp Lăng Sương. Nàng bàng hoàng lùi lại, ngọc bội Thanh Phong bên hông nàng phát ra những tiếng kêu leng keng hỗn loạn. Nàng nhớ lại những chuyến xe ngựa bọc kín bằng xích sắt U Minh chở đầy những đứa trẻ phàm nhân khóc thét tiến vào Tào Phủ, nhớ lại đống xác phế mạch rữa nát bị vứt bỏ không thương tiếc dưới Thung lũng Phế Mạch.
Lương tri của nàng cắn rứt dữ dội. Nàng không thể tự lừa dối bản thân được nữa.
"Ta... ta đã sai rồi," Diệp Lăng Sương khóc nghẹn, nàng cắm mạnh thanh kiếm gỗ xuống bùn độc, quỳ sụp xuống trước mặt Vân Nhạc. "Ta bất mãn với việc tông môn dùng phàm nhân luyện đan, nên mới âm thầm tuồn thuốc giải độc đan cho những phu mỏ trốn chạy trong rừng độc này... Nhưng ta quá nhút nhát, không dám đứng lên phản kháng."
Nàng run rẩy mở chiếc gùi tre sau lưng, lấy ra mười chiếc lọ sứ trắng chứa đầy thuốc giải độc đan và toàn bộ bó Thảo Dược Mục Hương tươi rói dâng lên bằng hai tay:
"Đây là tất cả những gì ta tích lũy được. Thảo dược Mục Hương này mọc ở bãi tha ma, có tác dụng làm dịu cơn đau thấu xương cốt khi nhục thân bị ma tính cắn trả. Hãy nhận lấy... coi như chút bù đắp hèn mọn của ta cho tội ác của tông môn."
Vân Nhạc nhìn xuống nữ tử đang quỳ trước mặt. Phán Quyết Nhãn của hắn nhìn thấy sợi tơ nhân quả tội ác quanh thân nàng rất nhạt nhẽo, thay vào đó là một luồng sinh khí thanh tịnh của sự lương thiện phàm trần. Hắn khẽ thở hắt ra một hơi, oán hỏa tím đen trên mặt nạ chầm chậm thu liễm.
"Đứng lên đi," Vân Nhạc khàn giọng nói, hắn vươn bàn tay phải bỏng nặng nhận lấy bó thảo dược và túi thuốc giải. "Ngươi không mang sát khí của Chấp Pháp Điện, ta sòng phẳng không giết phàm nhân lương thiện. Nhưng ơn này của ngươi, gánh hát ghi nhận."
Tô Thanh Hằng từ trên boong thuyền nhìn xuống, ánh mắt nàng khẽ động. Nàng bước xuống đứng cạnh Vân Nhạc, khẽ nhận lấy bó Thảo Dược Mục Hương từ tay hắn để chuẩn bị phối chế thuốc tẩm bổ nhục thân.
Diệp Lăng Sương ngẩng đầu lên, lau nước mắt, ánh mắt nàng đột ngột trở nên vô cùng nghiêm trọng và lo sợ:
"Vân Nhạc, nghe ta! Thời gian của ngươi không còn nhiều đâu. Tào Lĩnh Chưởng sự đã hoàn toàn phát điên sau cái chết của cháu trai gã là Tào Thiết. Gã tin rằng cái chết của Tào Thiết là do một thế lực phản quân phàm nhân đứng sau giật dây, nên đã phát lệnh phong tỏa toàn bộ Linh Châu."
Nàng tiến sát lại gần, giọng nói run rẩy đầy gấp gáp:
"Ngươi muốn giải cứu tỷ tỷ Vân Dao? Hãy từ bỏ ý định đột kích thông thường đi! Lò luyện dược Tào Phủ hiện tại đã được bao bọc bởi một kết giới bảo mật cực kỳ nghiêm ngặt của Chấp Pháp Điện. Đó là đại trận do các trưởng lão nội môn trực tiếp bố trí, bất kỳ dao động linh lực ngoại lai nào chạm vào cũng sẽ lập tức kích hoạt chuông cảnh báo lôi phạt tự động thiêu sống toàn bộ kẻ xâm nhập. Chỉ còn đúng bốn ngày nữa là đến đại điển hiến tế khai đỉnh luyện đan... Nếu ngươi không thể thâm nhập đan phòng trước thời hạn đó, tỷ tỷ ngươi sẽ vĩnh viễn tan biến thành tro bụi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!