Nhạc nềnPrairie

Ấn Ký Phản Phệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù u linh của Vô Sắc Hải lạnh buốt và đục ngầu như tro tàn, chầm chậm nuốt chửng chiếc hí thuyền cũ kỹ khi nó trôi dạt vào vùng rìa rừng độc Linh Châu. Sau lưng họ, lôi hỏa giận dữ của Chấp Pháp Trưởng Lão Tào Hồng vẫn thỉnh thoảng xé rách chân trời xa xôi, nhưng tiếng sấm rền rĩ đã bị ngăn cách bởi bức tường sương xám dày đặc. Con thuyền gỗ rệu rã phát ra những tiếng cọt kẹt yếu ớt dưới sức ép của sóng nước cuộn xoáy.


Trên boong thuyền ẩm ướt dính đầy bùn độc, Vân Nhạc nằm bất động. Nhục thân của hắn đã kiệt quệ hoàn toàn sau trận huyết chiến cận chiến với Tào Thiết. Vai phải bị chém một đường rách thịt rỉ máu đen nhạt, cánh tay phải bị bỏng nặng cháy sém rỉ máu do lôi điện phản phệ từ tù phù cải tiến, đau đớn như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương.


Thế nhưng, cơn đau khủng khiếp nhất lại đang bùng phát từ cánh tay trái. Dưới lớp vải xám rách nát quấn chặt từ bàn tay đến khuỷu tay, vết hóa thạch đỏ thẫm sần sùi nặng nề đang rung lên bần bật. Trên mu bàn tay trái, Truy Trung Ấn Ký hình đầu lâu đen kịt—vết máu nguyền rủa bám vào sau khi hắn chém chết Tào Thiết—bỗng nhiên bùng cháy dữ dội.


Luồng hỏa độc Trúc Cơ Đỉnh Phong từ ấn ký tỏa ra luồng nhiệt bỏng rát như sắt nung, điên cuồng cắn nuốt và tàn phá kinh mạch phế vật rách nát của hắn. Từng dòng khí nóng hừng hực chạy dọc theo bả vai, xộc thẳng vào thức hải, phát ra những tiếng kêu rít nhè nhẹ của oán linh đầy oán hận.


"Nhạc ca! Nhạc ca! Tỉnh lại đi... Đừng dọa đệ..."


A Bảo quỳ rạp bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy bụi than đen kịt nhạt nhòa nước mắt. Cậu bé vội vàng vắt một nắm thảo dược phàm trần đã giã nát, đắp lên bả vai rách thịt của Vân Nhạc. Vai trái của A Bảo cũng đang rỉ máu do mũi tên lạc trước đó, nhưng cậu hoàn toàn quên đi nỗi đau của bản thân, đôi tay run rẩy cố gắng giữ chặt lấy Vân Nhạc đang co giật kịch liệt.


Mùi đắng ngắt nồng nặc của Thảo Dược Mục Hương đắp trên vết sẹo bỏng má trái—Brand Tội Nhân—phả ra ngột ngạt dưới sương mưa lạnh buốt. Vết sẹo gớm ghiếc ấy thỉnh thoảng lại phát quang nhạt nhẽo màu vàng kim dưới da thịt rách nát, rỉ ra những giọt máu đen nhạt nhẽo. Vân Nhạc cắn chặt răng đến mức bật máu, bàn tay phải bỏng nặng vẫn cố sức nắm chặt lấy chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai của tỷ tỷ Vân Dao giấu sát lồng ngực phải. Hơi ấm phàm trần mỏng manh từ thớ gỗ đào như một dòng nước mát lành, là mỏ neo duy nhất giữ cho thần trí hắn không bị ma niệm cuồng bạo của Mặt Nạ Phán Quyết nuốt chửng.


"Lão Ba... chèo thuyền tránh xa... rạn đá..." Vân Nhạc khàn giọng thì thầm, giọng nói yếu ớt bị tiếng gió rít át đi.


Phía mũi thuyền, Lão Ba cụt một tay đang gồng hết sức lực phàm trần, ghì chặt sợi dây thừng gai bện chặt để điều khiển con Độc Giác Mã hoang dã dắt thuyền vượt qua những bãi đá ngầm lởm chởm của rừng độc Linh Châu. Con ngựa hoang bốn móng bọc hắc khí rống lên một tiếng trầm đục, kéo con thuyền rệu rã lướt qua một khe đá hẹp trong gang tấc.


"Hỏa độc định vị của Tào Hồng quá mạnh. Nếu không phong ấn ngay lập tức, thần thức la bàn của Chấp Pháp Điện sẽ khóa chặt chúng ta trong vòng nửa khắc nữa."


Một giọng nói lạnh lùng nhưng gấp gáp vang lên. Tô Thanh Hằng bước ra từ khoang thuyền tối tăm. Nàng mặc bộ y phục thợ thủ công gọn gàng, mái tóc búi cao rủ xuống vài sợi bên má thanh nhã. Đôi mắt nàng sắc sảo nhìn chằm chằm vào mu bàn tay trái đang bùng cháy hắc khí đầu lâu của Vân Nhạc. Là một mật thám hoàng gia bị lưu đày, nàng quá hiểu sự đáng sợ của các thủ đoạn truy trung tiên môn.


"Thanh Hằng tỷ... giúp Nhạc ca với..." A Bảo khóc nghẹn.


Tô Thanh Hằng không đáp, nàng lập tức quỳ xuống bên cạnh Vân Nhạc. Đầu ngón tay thon dài dính đầy bột chu sa đỏ thẫm của nàng khẽ lướt qua vết hóa thạch đỏ thẫm trên tay trái hắn. Ngay khi ngón tay nàng chạm vào, luồng hỏa độc đầu lâu đen kịt lập tức phóng ra một tia lửa xám hung hãn, định thiêu rụi ngón tay nàng.


"Hừ, chỉ là tàn niệm Trúc Cơ ngoại môn, cũng dám càn quấy trước mặt ta?"


Tô Thanh Hằng hừ lạnh một tiếng. Nàng vỗ mạnh vào chiếc túi gấm bên hông, lấy ra Hí Đồ Cổ Hộp—chiếc hộp gỗ dâu ngàn năm cũ kỹ bám đầy bụi thời gian, bên trên dán chi chiết những lá phù tàng hình cổ đại màu xám xịt. Nàng tiếp tục lấy ra một hộp chu sa ngàn năm 'Huyết Thần Sa' rực đỏ và một cây bút vẽ lông sói cổ rỉ sét.


"Vân Nhạc, nghe ta!" Tô Thanh Hằng khẽ quát, giọng nói mang theo một luồng trấn định lực lượng. "Ngươi phải vận hành Ẩn Khí Quyết nghịch hành toàn bộ khí huyết phàm tục về phía trái tim, dập tắt mọi dao động linh lực ngụy tạo của Mặt Nạ Phán Quyết trong cơ thể. Ta sẽ dùng Thần Sa Cổ Đại kết hợp với bí thuật chế diện hoàng gia để cưỡng ép phong ấn luồng hỏa độc định vị này vào Hí Đồ Cổ Hộp. Quá trình này sẽ cực kỳ đau đớn, nếu ngươi không giữ vững bản ngã phàm nhân, tàn hồn Cổ Thần trong mặt nạ sẽ mượn cơ hội đoạt xá nhục thân ngươi vĩnh viễn!"


Vân Nhạc không thể gật đầu, cơn đau thấu xương từ tay trái đã khiến toàn thân hắn cứng đờ. Hắn nhắm nghiền mắt, dùng ý chí phàm nhân kiên định cực hạn để khởi động Ẩn Khí Quyết.


Trong thức hải của hắn, một tiếng gầm thét giận dữ của Tịch Diệt Cổ Thần ẩn trong Mặt Nạ Phán Quyết bất ngờ vang dội: "Kẻ phàm nhân ngu xuẩn! Ngươi dám dùng bí thuật phong ấn sức mạnh của ta? Hãy để ta nuốt chửng linh hồn ngươi, ta sẽ giúp ngươi giết sạch lũ ngụy tiên ngoài kia!"


"Câm miệng..." Vân Nhạc thầm gầm lên trong thần thức. Hắn dùng Thần Thao Thần Thức Pháp phân tách ý thức thành hai nửa độc lập: một nửa gồng mình chống chịu sự ăn mòn của hỏa độc đầu lâu, một nửa kiên quyết đè nén sự điên cuồng phản kháng của Cổ Thần. Chiếc trâm gỗ đào của tỷ tỷ Vân Dao tỏa ra một luồng hơi ấm phàm tịnh dịu nhẹ, như một bức tường thành câm lặng bảo vệ linh hồn hắn khỏi bị đồng hóa.


Khí huyết toàn thân Vân Nhạc bắt đầu nghịch hành. Dao động oán lực màu tím đen quanh thân hắn chầm chậm rút lui, cơ thể hắn dần trở nên lạnh ngắt, không mang một tia sinh khí nào, giống hệt như một xác chết phàm nhân không có linh căn bẩm sinh.


"Tốt! Giữ nguyên trạng thái này!"


Tô Thanh Hằng khẽ quát. Ngón tay nàng chuyển động cực nhanh, chấm bút lông sói cổ vào hộp Huyết Thần Sa rực đỏ, phối hợp với một nhúm bột Thần Sa Cổ Đại màu vàng tím nhạt nhẽo nhặt được từ phế tích Hí Miếu hoang cổ.


Nàng vung bút vẽ những đường vân chú pháp phức tạp lên không trung, miệng lẩm nhẩm niệm chú của Thần Diện Chú Pháp. Những đường vân chu sa đỏ thẫm lơ lửng trong sương mù, phát ra ánh sáng tím nhạt lạnh lẽo.


"Định!"


Tô Thanh Hằng châm ba cây châm bạc tẩm Thần Sa Cổ Đại thẳng vào ba huyệt đạo lớn trên cánh tay trái hóa thạch của Vân Nhạc.


"Hự..."


Vân Nhạc trợn trừng mắt, một tiếng rên rỉ đau đớn xé rách cổ họng hắn. Ba cây châm bạc cắm vào như ba cột lôi đình nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy hóa thạch. Luồng hỏa độc đầu lâu đen kịt bị kích thích, điên cuồng bùng phát hắc khí cuồn cuộn, chống trả dữ dội quyết định phong ấn của nàng.


"A Bảo, gõ nhịp phách gỗ!" Tô Thanh Hằng hét lớn, mồ hôi hột rỉ ra trên trán nàng, ngón tay giữ bút lông sói bắt đầu run rẩy dưới áp lực phản phệ của Trúc Cơ Đỉnh Phong hỏa lực.


A Bảo lau nước mắt, vội vàng nhặt lấy chiếc phách gỗ sồi cổ dính máu tươi của lão ban chủ Vân Hoài Sơn bên cạnh rương đạo cụ. Cậu bé dùng hết sức lực gõ mạnh lên nắp Hí Đồ Cổ Hộp theo nhịp điệu dồn dập, bi tráng của khúc nhạc Hạc Minh Oán Khúc.


Cộc! Cộc! Cộc!


Tiếng gõ phách phàm trần vang lên giòn giã giữa tiếng mưa bão. Ngay khi nhịp phách thứ ba vang lên, chiếc Hí Đồ Cổ Hộp bằng gỗ dâu ngàn năm bỗng phát ra một luồng u minh khí màu xám tro cổ xưa, tự động mở ra một khe hẹp rực sáng phù văn tàng hình.


Tô Thanh Hằng tận dụng cơ hội, vung bút lông sói vẽ một đường chu sa đỏ thẫm nối liền từ mu bàn tay trái của Vân Nhạc thẳng vào trong lòng cổ hộp.


"Thần Diện Thiên Công—Cửu U Phong Khí! Thu!"


OÀNH!


Luồng hỏa độc đầu lâu đen kịt trên tay Vân Nhạc gào thét bi thảm, bị sợi tơ chu sa đỏ thẫm của Tô Thanh Hằng cưỡng ép lôi tuột ra khỏi da thịt hóa thạch, hóa thành một làn khói đen kịt bay thẳng vào bên trong Hí Đồ Cổ Hộp.


Tô Thanh Hằng lập tức dùng tay đóng sầm nắp hộp gỗ dâu lại, dán đè lên một lá phù tàng hình mới dính đầy máu ngón tay của nàng. Chiếc hộp gỗ dâu ngàn năm rung lên bần bật vài nhịp, phát ra những tiếng cào cấu u uất từ bên trong, rồi chầm chậm im tiếng, hoàn toàn phong tỏa mọi khí tức rò rỉ ra môi trường xung quanh.


Không gian bến sông biên giới bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường. Luồng hỏa độc bỏng rát trên tay trái Vân Nhạc biến mất hoàn toàn, tín hiệu định vị thần thức của Chấp Pháp Trưởng Lão Tào Hồng bị cắt đứt đột ngột giữa màn sương mù u linh của Vô Sắc Hải.


Vân Nhạc gục đầu xuống boong thuyền, thở dốc một cách nặng nề. Mồ hôi lạnh dính đầy bụi than chảy ròng ròng trên gương mặt rách nát của hắn. Vết sẹo bỏng má trái ngừng phát quang, trở lại trạng thái xám xịt rỉ máu đen nhạt nhẽo.


"Nhạc ca... Nhạc ca cứu được rồi!" A Bảo reo lên mừng rỡ, ôm chầm lấy Vân Nhạc.


Tô Thanh Hằng thu hồi bút lông sói cổ, gương mặt nàng trắng bệch vì kiệt sức, đan điền bị phong ấn của nàng nhói đau do mượn lực chế diện quá mức. Nàng nhìn Vân Nhạc đầy lo lắng, thở hắt ra một hơi:


"Ấn ký định vị đã bị phong ấn tạm thời vào Hí Đồ Cổ Hộp. Trong vòng ba ngày, Tào Hồng sẽ không thể tìm thấy chúng ta bằng thần thức la bàn. Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời. Nếu trong vòng ba ngày, ngươi không tìm thấy một nguồn oán khí cực lớn để sạc đầy và tịnh hóa Mặt Nạ Phán Quyết, phong ấn của cổ hộp sẽ vỡ vụn, và hỏa độc sẽ lập tức thiêu rụi nhục thân ngươi thành tro bụi."


Vân Nhạc im lặng nghe lời cảnh báo của nàng. Hắn khẽ cử động cánh tay trái tàn phế của mình, định vươn tay xoa đầu A Bảo để trấn an cậu bé.


Thế nhưng, ngay khi hắn vừa nhấc cánh tay trái lên, một cảm giác lạnh buốt thấu xương đột ngột truyền đến từ sâu trong tủy xương hóa thạch.


Vân Nhạc bàng hoàng nhìn xuống cánh tay của mình.


Dù luồng hỏa độc đầu lâu đen kịt đã bị phong ấn hoàn toàn, nhưng vết hóa thạch đỏ thẫm sần sùi nặng nề trên cánh tay trái của hắn không những không thu hẹp, mà ngược lại, đang điên cuồng lan rộng.


Những đường vân đá thạch đỏ thẫm rạn nứt phát ra ánh sáng tím đen u uất đã vượt qua khuỷu tay, lan rộng đến tận cổ tay và các ngón tay trái của hắn. Da thịt phàm nhân trên bàn tay trái của hắn đã hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một lớp đá thạch đỏ sần sùi, cứng ngắc và nặng nề như một khối đá rỉ sét ngàn năm dưới lòng đất cổ.


Từng sợi kinh mạch phế vật bên trong cánh tay trái của hắn đã bắt đầu hóa thạch vĩnh viễn, tỏa ra một luồng ma tính lạnh buốt thấu xương cốt, dập tắt mọi cảm giác đau đớn hay ấm áp phàm trần của bàn tay trái.


Đây chính là cái giá tích lũy tàn khốc của việc mượn sức mạnh Mặt Nạ Phán Quyết để trảm tiên. Mỗi lần hắn đeo mặt nạ chiến đấu, nhục thân phàm nhân của hắn lại bị đồng hóa thêm một phần thành đá thạch vô tri.


Vân Nhạc cắn chặt răng, bàn tay phải bỏng nặng nắm chặt lấy chiếc trâm gỗ đào của tỷ tỷ Vân Dao, im lặng nhìn chằm chằm vào cánh tay trái đã hoàn toàn hóa thạch đỏ thẫm của mình dưới làn sương mù xám xịt vô tận của Vô Sắc Hải...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!