Nhạc nềnPrairie

Bến Sông Tuyết Hận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thanh kiếm gãy rít gió lao tới mang theo lôi quang vàng kim tàn tạ cuối cùng, Vân Nhạc khẽ cắn chặt răng, dồn chút lực tàn vào bả vai phải, nghiêng người tránh né trong gang tấc. Mũi kiếm sượt qua bả vai, rạch ra một đường máu dài, nhưng bấy nhiêu đó không đủ để ngăn cản bước chân của một kẻ đã bước qua ranh giới sinh tử. Tào Không, kẻ đã bị bẫy lôi địa mạch thiêu rụi nửa thân người, giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn đang giãy giụa những hơi tàn cuối cùng. Sự điên cuồng của gã không phải là sức mạnh, mà là sự bất lực của một kẻ ngụy tiên khi nhận ra mình sắp bị chôn vùi dưới vũng bùn dơ bẩn của phàm trần.


"Chết đi! Tên phế vật hèn mọn!" Tào Không gào lên, âm thanh khàn đặc rách nát như tiếng kim loại rỉ sét cọ sát vào nhau.


Vân Nhạc không đáp. Đôi mắt hắn sau chiếc Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét rực lên một ngọn oán hỏa màu tím đen lạnh buốt. Cánh tay phải của hắn, vốn đã bị bỏng nặng cháy đen và rỉ máu do lôi điện phản phệ từ tù phù cải tiến, đau đớn như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương. Hắn không thể vung kiếm bằng tay phải lúc này. Nhưng hắn vẫn còn cánh tay trái—cánh tay đã bị hóa thạch đỏ thẫm sần sùi nặng nề, quấn chặt lớp vải xám rách nát từ bàn tay đến khuỷu tay.


Hắn vung cánh tay hóa thạch nặng trịch như một khối đá ngàn năm, không mang theo một tia linh lực nào, nhưng lại chứa đựng một trọng lượng vật lý kinh người.


Bốp!


Cú vung tay nện thẳng vào sống thanh kiếm gãy của Tào Không. Sức mạnh nhục thân cực hạn của một kẻ rèn thể, kết hợp với trọng lượng của khối đá hóa thạch, lập tức chấn vỡ vụn thanh kiếm gãy rỉ sét của gã bán bước Trúc Cơ. Những mảnh sắt vụn bắn ra găm vào đất bùn. Chưa dừng lại ở đó, Vân Nhạc tiến sát một bước, luồng khí tức từ *Vô Diện Chi Thể* quanh thân hắn bộc phát trong phạm vi mười trượng, dập tắt hoàn toàn chút linh lực tàn tạ đang cố ngưng tụ trong đan điền rách nát của Tào Không.


"Ngươi... đan điền của ta..." Tào Không trợn trừng mắt, cảm giác trống rỗng tột cùng ập đến khi toàn bộ ngụy lôi trong người gã biến mất không một dấu vết.


Vân Nhạc vươn bàn tay phải bỏng rát, chịu đựng cơn đau thấu xương, bóp chặt lấy cổ họng của Tào Không. Hắn nhấc bổng gã thanh niên kiêu ngạo ngày nào lên khỏi vũng bùn độc. Mùi đắng ngắt nồng nặc của Thảo Dược Mục Hương trên mặt Vân Nhạc phả thẳng vào mũi Tào Không, như một bản án tử hình câm lặng.


"Quy luật của các ngươi là dùng phàm nhân làm củi đốt," Vân Nhạc khàn giọng nói, giọng nói trầm u uất vang vọng giữa tiếng sấm rền của rừng độc. "Còn quy luật của ta... là nợ máu phải trả bằng máu."


Hắn dồn lực vào năm ngón tay phải. Một tiếng rắc khô khốc vang lên. Cổ họng Tào Không vẹo sang một bên, đôi mắt gã trợn ngược, tắt thở hoàn toàn. Vân Nhạc buông tay, để xác của đại đệ tử Chấp Pháp Điện rơi xuống vũng bùn nhão nhoét. Hắn cúi xuống, nhặt lấy thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết cực nặng đang cắm dưới đất bùn độc hại, dùng vạt áo hí phục xám rách lau sạch vết bùn đất dính trên lưỡi kiếm không mang linh tính.


Ngay lúc đó, trong lồng ngực Vân Nhạc, một luồng xung động nóng bỏng bỗng nhiên bùng phát. Luồng lôi điện xám tro của Lôi Phạt Chi Linh ngủ say trong huyết mạch tội nhân của gã bỗng nhiên hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết sau khi hấp thụ dư âm lôi phạt từ trận chiến. Xương cốt toàn thân hắn phát ra những tiếng sấm rền rĩ nhè nhẹ, râm ran dọc theo cột sống, ép những độc tố chướng khí vừa tràn vào nhục thân ra ngoài qua các lỗ chân lông dưới dạng những giọt mồ hôi đen hôi hám. Vết sẹo bỏng má trái—Brand Tội Nhân—thỉnh thoảng lại phát quang nhạt nhẽo màu vàng kim dưới da thịt rách nát, bỏng rát như muốn nhắc nhở hắn về mối thù chưa trả.


"Nhạc ca! Mau đi thôi! Tiếng chuông báo động của tông môn đang vang dội gắt gao, Tào Thiết chắc chắn đã dẫn quân phong tỏa bến sông rồi!"


Tiếng gọi nhỏ nhưng đầy khẩn cấp của A Bảo vang lên từ bụi rậm. Cậu bé gầy gò, vai trái vẫn đang rỉ máu do mũi tên lạc, đang cùng Độc Giác Yêu Vương và nhạc công mù Tần Thiết Y khẩn trương đẩy chiếc xe đạo cụ khổng lồ vượt qua các đầm lầy sụt lún. Độc Giác Yêu Vương khoác chiến giáp vảy đen rách nát, im lặng gánh trên vai chiếc rương gỗ chứa đầy mặt nạ cổ xưa, chiếc sừng dài rạn nứt trên trán gã thỉnh thoảng lại lóe lên lôi quang xám để dọn dẹp những cành cây mục nát cản đường.


"Đi! Hướng về bến sông Linh Châu!" Vân Nhạc siết chặt thanh phôi kiếm phàm sắt, bước chân lướt đi im lặng không tiếng động bằng hí bộ Nghịch Mệnh, dẫn dắt gánh hát lang thang băng qua màn mưa bão dữ dội.


***


Bến thuyền sông Linh Châu đêm nay bị bao phủ bởi một bầu không khí u ám đến nghẹt thở. Tiếng mưa bão gào thét xối xả quất mạnh vào những rặng tre già ven sông, sóng nước sông Linh Châu cuồng bạo cuộn lên những con sóng đục ngầu, đập vào mạn chiếc thuyền gỗ cũ kỹ của Lão Giang đang neo đậu sát bờ. Chiếc thuyền gỗ cũ kỹ, rệu rã, dường như có thể bị sóng dữ đánh tan tác bất cứ lúc nào. Lão Ba—người lái xe ngựa trung thành của gánh hát—đang đứng ở đầu mũi thuyền, tay giữ chặt sợi dây thừng gai bện chặt, khuôn mặt da mồi đầy vết sẹo lo lắng nhìn về phía lối mòn rừng độc.


Đột nhiên, một luồng lôi quang vàng kim khổng lồ xé rách mây đen, giáng xuống ngay giữa bến sông, chiếu sáng rực rỡ cả một vùng trời nước đục ngầu.


Trong ánh chớp sáng lòa, một trận doanh chấp pháp nghiêm ngặt hiện ra ngay trên bến thuyền. Hơn ba mươi chấp sự tuần tra ngoại môn mặc đạo y đen viền vàng của Chấp Pháp Điện, tay cầm kiếm dài linh cấp rực sáng lôi hỏa, đã mai phục sẵn từ bao giờ.


Dẫn đầu bọn chúng là một nam tử vai u thịt bắp, mặc bộ giáp sắt đen nặng nề khắc hình hổ đầu gớm ghiếc. Gương mặt gã đầy những vết sẹo chém dọc ngang, đôi mắt ti hí hung hãn tỏa ra sát khí tàn nhẫn vô độ. Gã chính là Tào Thiết—Chấp pháp đội trưởng ngoại môn, kẻ đã trực tiếp dẫn binh đồ sát toàn bộ gánh hát Hạc Minh Hí Ban tại hí miếu hoang cổ, kẻ đã nhẫn tâm nhìn Tào Nguyên đổ tro nóng hủy hoại nửa gương mặt của Vân Nhạc.


Trên tay phải của Tào Thiết, thanh cự đao rỉ sét đen kịt—Hổ Đao linh cấp—đang phát ra những tiếng gầm rú nhè nhẹ như mãnh hổ đói mồi. Chiếc la bàn định vị huyết mạch sơ cấp trên đai lưng của gã rực sáng linh quang đỏ thẫm, khóa chặt lối mòn mà gánh hát đang tiến lại.


"Lũ hí tử hèn mọn, ta đã đợi các ngươi ở đây rất lâu rồi." Tào Thiết cười sằng sặc, giọng nói hung hãn của gã át cả tiếng mưa bão. "Các ngươi nghĩ mình có thể tẩu thoát vượt biên giới bằng chiếc thuyền rách này sao? Hôm nay, bến sông này sẽ là mồ chôn của toàn bộ tàn dư Hạc Minh Hí Ban!"


Từ trong bóng tối của bìa rừng độc, Vân Nhạc chầm chậm bước ra. Phía sau hắn, Độc Giác Yêu Vương, Tần Thiết Y và A Bảo cũng dừng bước. Nhìn thấy Tào Thiết—kẻ thù trực tiếp diệt môn, huyết hải thâm thù ngập trời bùng phát dữ dội trong lòng Vân Nhạc. Gương mặt rách nát dưới lớp mặt nạ gỗ rỉ sét của hắn co giật kịch liệt, vết sẹo Brand Tội Nhân bỏng rát như lửa đốt. Hắn vươn bàn tay phải bỏng nặng, ghì chặt lấy chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai của tỷ tỷ Vân Dao giấu sát lồng ngực phải để giữ vững một tia lý trí phàm nhân cuối cùng không bị oán sát khí nuốt chửng.


"A Bảo, đưa Tần thúc và Yêu Vương lên thuyền trước. Lão Ba, chuẩn bị nhổ neo!" Vân Nhạc khàn giọng ra lệnh, giọng nói lạnh buốt không mang một chút hơi ấm.


"Nhạc ca! Đệ không thể đơn độc chặn hậu! Cánh tay phải của đệ..." A Bảo hét lên giữa tiếng mưa, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy bụi than.


"Lên thuyền ngay! Đây là mệnh lệnh!" Vân Nhạc quát lớn, bả vai phải gồng chặt, tay trái hóa thạch quấn vải xám vươn ra đẩy mạnh A Bảo về phía mạn thuyền.


Tần Thiết Y ôm chặt cây đàn nhị gỗ mun rạn nứt, đôi tai mù khẽ động, khàn giọng nói: "Nhạc nhi... bảo trọng nhục thân. Lão già này đợi ngươi ở đuôi thuyền."


Độc Giác Yêu Vương im lặng gật đầu, gã vác rương đạo cụ khổng lồ bước nhanh lên thuyền, chuẩn bị bảo vệ khoang thuyền khỏi các đợt tấn công tầm xa.


"Muốn chạy? Mơ tưởng!" Tào Thiết gầm lên, gã vung thanh cự đao nặng nề chém mạnh xuống mặt đất bến sông.


"Thiết Huyết Đao Quyết—Hổ Gầm Phá Địa!"


Một luồng đao phong màu đỏ máu khổng lồ, mang theo hình ảnh một cái đầu hổ hung tợn nổ tung, xé rách nát mặt đất bến sông bùn lầy, quét phăng những tảng đá lớn, lao thẳng về phía hí thuyền đang neo đậu.


Nhịp chiến đấu bùng nổ cực hạn. Vân Nhạc không hề lùi bước. Hắn múa hí bộ Nghịch Mệnh, thân ảnh gầy gò của hắn di chuyển uyển chuyển, lách qua khe hẹp đao phong trong mưa bão một cách quỷ dị. Luồng đao phong đỏ máu sượt qua sát bên người hắn, chém nát một góc bến gỗ phía sau thành những mảnh vụn bay tứ tán, nhưng không chạm được vào một chéo áo hí phục xám rách của hắn.


"Hí bộ quỷ dị! Nhưng trước sức mạnh tuyệt đối, ngươi chỉ là một con rận nhảy nhót!" Tào Thiết gầm gừ.


Gã vung tay trái, kích hoạt chiếc la bàn định vị trên đai lưng. Chiếc la bàn lập tức phóng ra một luồng lôi lực vàng kim, dẫn dắt thiên lôi từ trên trời đánh xuống, khóa chặt nhục thân phàm nhân của Vân Nhạc. Luồng lôi lực cuộn chặt lấy hai chân hắn như những sợi xích sắt vô hình, khiến bước chân hí bộ của hắn bị trì trệ, đất bùn xung quanh bắt đầu đóng băng lôi điện.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vân Nhạc không hề hoảng loạn. Hắn đưa bàn tay trái hóa thạch lên mặt, áp chặt chiếc Mặt Nạ Phán Quyết gỗ rỉ sét vào gương mặt rách nát của mình.


Huyết dịch từ vết sẹo bỏng má trái rỉ ra, thấm đẫm vào các vết rạn nứt trên mặt nạ gỗ.


UỲNH!


Một luồng oán sát khí màu tím đen khổng lồ đột ngột bùng nổ từ chiếc mặt nạ, hóa thân hắn thành Phán Quyết Giả tối cổ. Quanh thân hắn, kết giới *Vô Diện Chi Thể* bộc phát mạnh mẽ trong phạm vi mười trượng, tạo ra một vùng chân không linh lực tuyệt đối.


Ngay khi vùng chân không mở ra, luồng lôi lực khóa chặt chân hắn lập tức bị dập tắt và đồng hóa thành hư vô. Những sợi xích lôi điện vàng kim tan biến như làn khói xám. Tào Thiết kinh hoàng phát hiện ra toàn bộ linh lực trên thanh cự đao của mình cũng bị hút cạn sạch khi Vân Nhạc tiến sát cự ly gần.


"Cái gì? Pháp bảo của ta... linh lực của ta đâu rồi?" Tào Thiết hét lên, gương mặt đầy sẹo vặn vẹo vì kinh hãi.


"Vở kịch phán quyết... bắt đầu xướng khang!"


Vân Nhạc cất tiếng hát. Giọng xướng khang của hắn vang lên bi ai, trầm u uất, át cả tiếng sóng gầm của sông Linh Châu và tiếng sấm sét của trời cao. Đó là khúc nhạc "Hạc Minh Oán Khúc"—khúc nhạc tiễn đưa linh hồn những người đã khuất của gánh hát Hạc Minh Hí Ban, khúc nhạc mang theo oán hận ngập trời của vạn cổ phàm nhân bị hiến tế.


Hắn dùng bàn tay phải bị bỏng nặng cháy đen—chịu đựng nỗi đau đứt gãy kinh mạch—phối hợp với cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm cực nặng, đồng thời nắm chặt lấy chuôi thanh Phôi Kiếm Phàm Thiết.


Hắn vung kiếm lướt tới.


Keng! Keng! Keng!


Ba tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên tiếp giữa đêm mưa bão. Vân Nhạc dùng sức mạnh nhục thân khổng lồ của Luyện Khí Viên Mãn, kết hợp với trọng lượng vật lý phi thường của thanh kiếm sắt phàm tục không mang linh tính, chém liên tiếp ba nhát cực nặng vào thanh hổ đao của Tào Thiết.


Dưới tác động của Vô Diện Chi Thể, thanh hổ đao linh cấp của Tào Thiết không thể ngưng tụ một tia linh lực bảo hộ nào. Nhát chém thứ nhất làm rạn nứt lưỡi đao; nhát chém thứ hai làm nứt vỡ hổ đầu hộ thủ; nhát chém thứ ba đập nát hoàn toàn thanh cự đao linh cấp thành hàng vạn mảnh vụn sắt vụn rơi lả tả xuống vũng bùn.


"Không thể nào! Thanh đao linh cấp của ta!" Tào Thiết thét lên, lùi lại ba bước, đôi mắt ti hí tràn ngập sự sợ hãi tột cùng khi nhìn thấy nhục thân phế vật của Vân Nhạc đang tỏa ra một uy áp đáng sợ.


"Tào Thiết, nợ máu của gánh hát ta... hôm nay trảm quyết!"


Vân Nhạc hát vang nốt xướng cuối cùng của oán khúc. Toàn bộ oán khí tích lũy của hàng vạn phu mỏ và những vong hồn bị hiến tế cuồn cuộn đổ dồn vào thanh phôi kiếm phàm sắt rỉ sét.


Hắn thi triển *Oán Khúc Trảm Tiên*.


Một nhát chém màu đen xám khổng lồ, mang theo tiếng gào thét bi ai của vạn cổ oán linh, xé rách màn mưa bão, chém thẳng qua lớp thiết giáp hổ đầu dày nặng của Tào Thiết.


Xoẹt!


Lớp thiết giáp bọc sắt dày nặng bị chém rách nát như một tờ giấy mỏng. Lưỡi kiếm sắt phàm tục lạnh buốt sượt qua cổ họng gã chấp pháp đội trưởng tàn bạo.


Một dòng máu tươi đỏ thẫm phun trào lên không trung, hòa lẫn vào nước mưa xối xả. Chiếc đầu đầy sẹo của Tào Thiết lìa khỏi cổ, rơi rụng xuống dòng nước sông Linh Châu đang cuộn sóng dữ dội, chìm nghỉm dưới đáy sông đục ngầu.


Nhục thân khổng lồ mất đầu của Tào Thiết lảo đảo vài nhịp rồi quỳ sụp xuống đất bùn bến sông, đổ rạp như một bức tượng đá sụp đổ.


Đại quân chấp sự tuần tra ngoại môn đứng xung quanh chứng kiến đội trưởng bị chém đầu trong nháy mắt, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ, kinh hoàng thét lên một tiếng rồi điên cuồng vứt bỏ vũ khí, tháo chạy tán loạn vào rừng độc.


Vân Nhạc đứng thẳng người giữa bến sông, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cánh tay trái hóa thạch của hắn run rẩy kịch liệt, vết hóa thạch đỏ thẫm sần sùi dưới lớp vải xám rách nát bỗng nhiên lan rộng thêm một thốn vĩnh viễn, kéo dài đến sát khuỷu tay, tỏa ra một luồng ma tính lạnh buốt thấu xương cốt.


Nhưng biến cố chưa dừng lại ở đó.


Ngay khi đầu của Tào Thiết vừa rơi xuống sông, từ vết cắt trên cổ nhục thân của gã, một luồng máu đen kịt bỗng nhiên phun trào lên không trung. Luồng máu đen ấy không hề rơi xuống đất, mà ngưng tụ lại thành một vết máu Truy Trung Ấn Ký hình đầu lâu đen kịt rùng rợn.


Xoẹt!


Vết máu đầu lâu đen kịt lao vút qua màn mưa với tốc độ cực nhanh, bám chặt vào mu bàn tay trái hóa thạch của Vân Nhạc.


"Hự!"


Vân Nhạc rên rỉ một tiếng đau đớn. Vết máu đầu lâu bám vào da thịt hóa thạch, lập tức bùng cháy dữ dội, tỏa ra một luồng nhiệt bỏng rát kinh người như sắt nung đỏ nung chảy nhục thân. Vết máu ấy không ngừng nhấp nháy luồng hắc khí, phát ra những tiếng kêu rít nhè nhẹ của oán linh.


Đó chính là Truy Trung Ấn Ký Của Tào Hồng—ấn ký định vị huyết mạch cao cấp của Chấp Pháp Trưởng Lão Tào Hồng. Ngay khi ấn ký được kích hoạt, nó lập tức kết nối thần thức của Vân Nhạc với Trưởng lão Trúc Cơ Đỉnh Phong của Chấp Pháp Điện.


Từ phía sườn núi chính Quy Nguyên Tông xa xôi vạn dặm, một luồng uy áp Trúc Cơ Đỉnh Phong cuồng bạo bỗng nhiên bùng nổ, rúng động cả bầu trời Linh Châu. Một giọng nói già nua, tràn ngập sát khí ngút trời vang vọng khắp không gian thần thức của Vân Nhạc:


"Kẻ nghịch thiên đeo mặt nạ kia! Ngươi dám sát hại cháu trai ta! Bất kể ngươi trốn chạy đến góc biển chân trời nào, lão phu cũng sẽ lột da nấu xương ngươi vĩnh viễn không thể siêu sinh!!!"


Luồng linh áp khổng lồ của Tào Hồng đang di chuyển về phía bến sông với tốc độ cực nhanh, xé rách mây đen mọc lên những tia sét tím giận dữ.


"Nhạc ca! Mau lên thuyền! Thuyền sắp nhổ neo rồi!" Tiếng hét thất thanh của A Bảo kéo Vân Nhạc ra khỏi luồng thần thức áp chế.


Vân Nhạc cắn chặt răng chịu đựng cơn đau thiêu đốt từ mu bàn tay trái, vung kiếm chém đứt sợi dây thừng gai neo thuyền bến sông. Hắn dùng chút lực tàn nhảy vọt lên boong chiếc thuyền gỗ của Lão Giang ngay khi con thuyền bị sóng dữ đẩy ra xa bờ.


Chiếc hí thuyền lang thang chầm chậm lướt đi, tan biến vào làn sương mù xám xịt, lặng lẽ của Vô Sắc Hải, bỏ lại sau lưng bến sông Linh Châu đang bùng nổ lôi hỏa giận dữ của Chấp Pháp Trưởng Lão.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!