Hạc Minh Khúc Biến
Gió đêm Linh Châu mang theo mùi rỉ sét của quặng mỏ độc hại và hơi thở lạnh lẽo của đất chết, thổi qua những khe nứt trên mái ngói của Hạc Minh Hí Miếu hoang phế. Dưới hí đài tạm bợ dựng bằng những khúc gỗ thông mục nát trước sân miếu, hàng vạn phàm nhân gầy trơ xương, mặt mũi xám xịt vì sưu thuế và đói khát, đang lặng câm tụ tập. Họ đứng san sát vào nhau trong bóng tối u uất, đôi mắt trống rỗng ngước nhìn lên sân khấu kịch—nơi duy nhất còn thắp lên vài ngọn đèn dầu phàm trần le lói giữa màn đêm Linh Châu cằn cỗi.
Phía sau hậu trường, Vân Nhạc ngồi trên chiếc rương gỗ cũ kỹ dán đầy những mảnh giấy vẽ diện mạo Thần Ma đã sờn rách. Thiếu niên mười bảy tuổi gầy gò, mặc bộ hí phục xám rách rưới vá chằng vá đụp, đôi bàn tay thô ráp dính đầy bột màu vẽ. Hắn đang cẩn thận chấm chiếc cọ lông sói rụng gần hết lông vào hộp chu sa đỏ thẫm, tỉ mỉ tô đậm đường vân đỏ rực chạy dọc trên một chiếc mặt nạ gỗ thông thường. Đan điền của hắn trống rỗng, kinh mạch phế vật rách nát bẩm sinh khiến hắn không thể cảm ứng được một tia linh khí thiên địa nào. Giữa một thế giới mà tu sĩ ngự trị trên chín tầng trời, coi phàm nhân như cỏ rác làm củi đốt, kẻ phế mạch như hắn chỉ có thể chọn cách nhẫn nại cực hạn, giả điếc giả ngốc để sinh tồn dưới sự che chở của gánh hát lang thang Hạc Minh Hí Ban.
"Nhạc nhi, giúp tỷ tỷ thắt lại dải lụa sau lưng."
Một giọng nói thanh nhẹ, trong vắt như tiếng suối ngầm vang lên xua tan sự ngột ngạt của hậu trường. Vân Nhạc ngẩng đầu, nhìn thấy tỷ tỷ Vân Dao bước ra từ tấm rèm che rách nát. Nàng là đào chính của gánh hát, mang vẻ đẹp thanh khiết thoát tục hiếm có giữa vùng đất Linh Châu đầy bụi bặm này. Hôm nay nàng khoác lên mình bộ hí phục đào chính màu đỏ thẫm rực rỡ, mái tóc đen dài được cài bằng chiếc trâm gỗ đào khắc hoa mai cũ kỹ—kỷ vật duy nhất của người mẹ nuôi đã khuất. Vân Nhạc im lặng đứng dậy, ngón tay run rẩy thắt chặt dải lụa đỏ sau lưng nàng, ánh mắt lộ ra vẻ lo lắng kín đáo.
"Dao nhi, hôm nay hát xong khúc cuối, chúng ta phải lập tức thu dọn hành lý rời khỏi Hạc Minh Trấn," lão ban chủ Vân Hoài Sơn bước vào, lưng còng sát đất, chòm râu bạc phơ bết bát bụi đường. Lão ôm chiếc phách gỗ sồi cổ rỉ sét trong lòng, đôi mắt thông tuệ mang theo nỗi u uất tột cùng. "Mấy ngày qua, Chấp Pháp Điện của Quy Nguyên Tông lùng sục khắp nơi. Lão già này cảm thấy địa mạch Linh Châu đang rục rịch bạo loạn, e rằng tiên môn sắp có đợt hiến tế mới."
Vân Nhạc siết chặt nắm tay, lồng ngực phập phồng. Hắn biết "hiến tế" nghĩa là gì. Đó là lúc những tu sĩ cao ngạo của Quy Nguyên Tông bắt giữ hàng ngàn phàm nhân không có linh căn, ném họ vào lò luyện dược hoặc trận pháp hộ tông để gặt hái lôi lực và thọ nguyên dâng hiến lên thượng giới Đại Ngu. Đối với ngụy tiên, phàm nhân không linh căn chỉ là gia súc, là củi đốt không hơn không kém.
"Lão ban chủ, giờ lành đã đến, khán giả ngoài kia đang chờ khúc hát phán quyết," đại sư huynh Vân Lăng bước vào, gương mặt tuấn lãng mang nét u buồn đặc trưng của đào hát phàm trần. Anh cầm thanh kiếm gỗ bọc lá đồng mỏng, khẽ gật đầu với Vân Nhạc.
Tiếng phách gỗ sồi cổ vang lên dồn dập. Cộc! Cộc! Cộc!
Vân Dao bước ra hí đài. Giọng hát xướng khang thanh lệ của nàng vút cao giữa đêm tối, rền vang như khúc ca oán hận của vạn linh bị áp bức dưới gót chân ngụy tiên. Nàng múa dải lụa đỏ uyển chuyển, tái hiện lại truyền thuyết phạt thiên cổ xưa của phàm nhân chống lại chư thần. Dưới đài kịch, hàng vạn phàm nhân đứng im lặng, những giọt nước mắt câm lặng lăn dài trên những gương mặt hốc hác. Tiếng hát của Vân Dao như một mồi lửa nhỏ le lói thổi bùng lên chút tôn nghiêm cuối cùng trong lòng những kẻ bị coi là sâu kiến.
Đột nhiên, một luồng uy áp khổng lồ từ trên bầu trời giáng xuống như núi tạ nổ tung.
Uỳnh!
Linh áp Trúc Cơ Kỳ vô hình, lạnh buốt bao trùm toàn bộ hí đài và sân hí miếu hoang. Hàng vạn phàm nhân dưới sân khấu lập tức nghẹt thở, đồng loạt quỳ sụp xuống đất, thân thể run rẩy kịch liệt dưới sức ép kinh khủng của linh lực. Những ngọn đèn dầu phàm trần le lói trên hí đài lập tức vụt tắt, chỉ còn lại làn khói đen kịt bốc lên.
"Hạc Minh Hí Ban guốc phàm hèn mọn, dám diễn khúc nhạc nghịch thiên phạt tiên, tội đáng muôn chết!"
Một giọng nói lạnh lùng, chứa đựng sát cơ ngút trời vang vọng khắp không gian. Từ trên trời đêm, một con yêu thú khổng lồ khoác chiến giáp vảy đen từ từ đáp xuống. Đứng trên lưng yêu thú là Chấp pháp đội trưởng Tào Thiết của Quy Nguyên Tông. Hắn khoác giáp sắt đen nặng nề khắc hình đầu hổ, tay cầm cự đao rỉ sét đen kịt, ánh mắt khinh miệt nhìn xuống đám phàm nhân như nhìn một lũ kiến hôi bẩn thỉu. Theo sau hắn là hàng chục đệ tử Chấp Pháp Điện ngoại môn ngự kiếm phi hành rực sáng linh lực xanh nhạt tàn bạo.
"Chấp pháp đại nhân bớt giận! Gánh hát chúng tôi chỉ diễn trò kiếm cơm qua ngày, tuyệt đối không có ý nghịch thiên!" Lão ban chủ Vân Hoài Sơn liều chết bò lên sân khấu, dập đầu sát đất, giọng run rẩy cầu xin.
Tào Thiết cười lạnh, Chấp Pháp Đao quét qua một luồng lôi quang xanh lam nhạt, trực tiếp chém đứt đôi hí đài bằng gỗ mục. Hắn dẫm mạnh đôi ủng sắt lên lưng lão ban chủ, tiếng xương sườn gãy rắc rắc vang lên rõ mồn một giữa đêm tĩnh lặng. "Bớt giận? Đan Đường của Quy Nguyên Tông vừa trốn thoát một dược nô thuần âm quý hiếm. Chấp Pháp Điện nghi ngờ gánh hát hèn mọn các ngươi che giấu tà phạm. Lục soát cho ta! Kẻ nào phản kháng, giết không tha!"
Đám đệ tử Chấp Pháp Điện như bầy sói đói lao vào hậu trường, đập phá rương hòm đạo cụ, lôi kéo đánh đập các thành viên gánh hát dã man. Vân Nhạc nấp sau rèm che rách nát, chứng kiến nhị sư huynh Vân Hải bị một đệ tử tiên môn chém đứt hai tay khi cố bảo vệ chiếc rương chứa mặt nạ cổ. Máu tươi bắn tung tóe lên những tấm hí phục xám rách. Sự bất lực tột cùng biến thành ngọn lửa oán hận ngút trời thiêu đốt lồng ngực Vân Nhạc, nhưng kinh mạch tàn phế không một tia linh lực khiến hắn chỉ có thể cắn răng đến bật máu.
"Đại trưởng lão có lệnh, phàm nhân không linh căn của Hạc Minh Trấn đào mỏ lười biếng, sưu thuế không đủ, thu hoạch toàn bộ gánh hát này dâng lên lò luyện dược Tào Phủ để luyện chế Huyết Đan thọ nguyên!" Tào Thiết ra lệnh đầy tàn bạo.
"Không! Nhạc nhi! Chạy mau!" Vân Hoài Sơn gầm lên một tiếng đau đớn. Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, lão ban chủ dùng chút tàn lực cuối cùng, vung chiếc phách gỗ sồi cổ gõ mạnh xuống nền gạch hí miếu hoang.
Cộc!
Tiếng gõ vang lên một luồng dao động u minh vô hình, cưỡng ép hóa giải bớt áp lực linh áp đang khóa chặt nhục thân của Vân Nhạc. Đây chính là Hí Đạo Tịch Diệt Quyết mà lão đã tự phế tu vi để che giấu vạn năm qua.
"Nhạc nhi! Cõng Dao nhi chạy vào rừng độc! Quyết không được để chúng bắt được!" Vân Hoài Sơn thét lớn trước khi bị cự đao của Tào Thiết chém đứt đôi nhục thân ngay trên hí đài đổ nát. Gương mặt nhăn nheo của lão trước khi chết vẫn nở một nụ cười thanh thản kỳ lạ, vết máu của lão vẽ thành một trận pháp phong ấn đỏ thẫm dưới đất, tạm thời che mắt la bàn tầm nã của Tào Thiết.
"Nghĩa phụ!" Vân Nhạc thét lên nghẹn ngào, đôi mắt rỉ máu đỏ tươi. Hắn không kịp đau thương, lao lên sân khấu cõng lấy Vân Dao đang hoảng loạn tột độ, dùng hết sức bình sinh của bộ pháp Hí Bộ Vô Ảnh lách qua các đống đổ nát chạy trốn về phía hậu trường.
"Muốn chạy? Lũ kiến hôi phế vật!"
Tào Nguyên—tên đan đồ thủ hạ tàn ác của Tào Lĩnh—cười lạnh bước ra chặn đường. Hắn mặc đạo bào đan đồ dính đầy vết nhọ lò đan rách rưới, tay cầm chiếc kẹp sắt gắp than đỏ lò đan rực lửa hỏa linh tà ác. Hắn vung tay phóng ra một luồng hỏa diễm cuồn cuộn, thiêu rụi chiếc xe đạo cụ duy nhất của gánh hát, biến lối thoát duy nhất thành một biển lửa cháy ngùn ngụt.
"Nhạc nhi, để đại sư huynh dẫn dụ bọn chúng!"
Đại sư huynh Vân Lăng đột nhiên xuất hiện từ trong khói lửa. Anh đã khoác lên mình bộ hí phục xám rách và đeo chiếc mặt nạ gỗ giả mang vết sẹo giống hệt nửa mặt trái của Vân Nhạc. Anh vung thanh kiếm gỗ bọc lá đồng, hét lớn thi triển hí khúc kiếm thuật phàm trần cực đẹp để thu hút sự chú ý của Tào Nguyên và truy binh: "Kẻ hủy dung nhan Tào gia ở đây! Đến bắt ta đi!"
"Đuổi theo hắn!" Tào Nguyên bị đánh lạc hướng, dẫn theo một toán đệ tử Chấp Pháp Điện ngự kiếm đuổi theo hướng Vân Lăng chạy về phía bến sông Linh Châu. Vân Nhạc chỉ có thể bất lực nhìn bóng lưng đại sư huynh biến mất trong khói lửa, biết rõ anh đang dấn thân vào con đường vạn tiễn xuyên tâm không lối thoát.
"Dao nhi... chạy..." Vân Nhạc cõng Vân Dao vượt qua đống đổ nát đang cháy bùng nham nhở. Nhưng sức lực phàm nhân sao chống lại tiên nhân? Chỉ chưa đầy mười nhịp thở, Tào Nguyên đã quay lại với thanh kiếm dính đầy máu tươi của Vân Lăng. Hắn cười tà ác nhìn Vân Nhạc đang kiệt sức quỳ rạp dưới đất.
"Con lừa trọc đóng thế kia đã chết dưới vạn độc tiễn. Giờ đến lượt ngươi, đồ phế vật hủy dung nhan!" Tào Nguyên quát lớn, đá mạnh vào lồng ngực Vân Nhạc.
Binh!
Cú đá mang theo linh lực Luyện Khí tầng sáu đập nát lồng ngực Vân Nhạc, chấn vỡ hoàn toàn kinh mạch đan điền rách nát bẩm sinh của hắn. Vân Nhạc phun ra một ngụm máu lớn, nhục thân gầy gò văng xa mấy trượng, ngã gục ngay trước cửa Hạc Minh Hí Miếu hoang cổ. Đau đớn tột cùng từ đan điền bị vỡ vụn khiến hắn không thể cử động nổi một ngón tay.
"Nhạc nhi! Đừng chạm vào em tôi!" Vân Dao khóc thét lên điên cuồng, cố lao đến che chở cho em trai nhưng bị Tào Hắc—gã đàn ông lùn mập canh gác ngục tối—dùng U Minh Xích Sắt khóa chặt linh mạch, cưỡng ép kéo đi dâng nộp cho Tào Lĩnh.
"Tỷ tỷ..." Vân Nhạc cào cấu móng tay xuống đất đá rách nát, máu thịt lẫn lộn với bùn đất, bất lực nhìn bóng dáng tỷ tỷ bị lôi đi trong đêm mưa bão bắt đầu rơi nặng hạt.
Tào Nguyên bước đến bên cạnh Vân Nhạc đang nằm thoi thóp giữa vũng máu. Hắn nhìn vết sẹo nhỏ bẩm sinh trên nửa mặt trái của thiếu niên, ánh mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn cực hạn của một kẻ thích chà đạp kẻ yếu. "Đồ phế mạch hèn mọn, khuôn mặt này của ngươi nhìn thật chướng mắt. Đan đường của Tào Lĩnh chưởng sự thiếu nhất là than củi luyện đan, hôm nay ta ban cho ngươi một bộ mặt mới!"
Hắn cười lớn điên cuồng đầy thú tính, dùng kẹp sắt gắp một tảng than tro nóng đỏ rực hỏa linh tà ác trực tiếp từ lò luyện dược di động đè chặt lên nửa gương mặt trái của Vân Nhạc.
Xèo xèo...
Mùi thịt khét nồng nặc bốc lên cùng tiếng gào thét đau đớn xé lòng của thiếu niên vang vọng khắp hí miếu hoang cổ đổ nát. Nhiệt độ nóng bỏng của tro lò đan thiêu rụi hoàn toàn lớp da thịt thanh tú, ăn mòn sâu vào tận xương cốt má trái của hắn, hủy hoại vĩnh viễn nửa dung nhan trái thành một bãi máu thịt cháy đen gớm ghiếc.
"Ha ha ha! Đồ quỷ không mặt! Nằm đây chờ chết đi!" Tào Nguyên đá văng Vân Nhạc vào đống đổ nát đang cháy âm ỉ của hí miếu, rồi nghênh ngang rời đi cùng xích sắt khóa chặt Vân Dao.
Mưa bão Linh Châu trút xuống xối xả, dập tắt những ngọn lửa tàn cuối cùng trên hí đài đổ nát. Không gian chìm vào sự im lặng chết chóc của một bãi tha ma hoang tàn. Hạc Minh Hí Ban diệt môn thảm khốc chỉ trong một đêm mưa gió.
Vân Nhạc nằm nghiêng giữa vũng máu lạnh buốt hòa cùng nước mưa, nửa mặt trái bị bỏng nặng rách rưới đau đớn tột cùng đến mức thần trí hắn bắt đầu mơ màng cận kề cái chết. Kinh mạch đan điền vỡ nát hoàn toàn, sinh cơ của hắn đang nhanh chóng tiêu tán theo từng dòng máu đỏ chảy ra đất đá.
Bên cạnh hắn, xác của lão ban chủ Vân Hoài Sơn nằm gục trước tượng thần không mặt đổ nát rêu phong cổ xưa của hí miếu.
Trong cơn hấp hối tuyệt vọng, bàn tay run rẩy của Vân Nhạc cào cấu mặt đất lạnh lẽo, tìm kiếm chút hơi ấm cuối cùng của nghĩa phụ. Đột nhiên, ngón tay rách nát của hắn thụt sâu vào một vết nứt dọc theo nền gạch cổ xưa vừa bị lôi quang chém vỡ dưới chân tượng thần không mặt.
Dưới khe nứt tối tăm sâu thẳm của nền đất cổ, ngón tay hắn vô tình chạm vào một mảnh vật thể bằng gỗ thô ráp, rỉ sét lạnh buốt xương tủy đang từ từ trồi lên từ bóng tối...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!