Quyết Chiến Hùng Chùy
Không gian bên trong nhà kho trung tâm của Đặc Khu Khai Khoáng Kepler-9 ngột ngạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để kích nổ bầu không khí đầy bụi quặng lưu huỳnh. Ánh sáng đỏ lòm từ lò phản ứng rác thải rò rỉ ở phía xa hắt lên những bức tường thép hoen rỉ, đổ những cái bóng vặn vẹo dài ngoằng lên nền đất đá.
"Tao đếm đến ba!" Giọng Hùng "Chùy" vang lên, ồm ồm và thô bạo như hai tảng đá rỉ sét nghiền vào nhau. "Tháo bỏ bộ giáp của mày ra và quỳ xuống trước mặt tao! Nếu mày dám bước thêm một bước, tao sẽ bẻ gãy cổ con nhóc này ngay lập tức!"
Tay trái hắn siết chặt sợi xích sắt. Chiếc vòng cổ bằng sắt đen dày cộp lún sâu vào làn da cổ trắng bợt, mỏng manh của Lâm An. Cô bé mù mười sáu tuổi quằn quại dưới đất, hai bàn tay nhỏ bé gầy guộc vô vọng bấu víu vào sợi xích, cố tìm kiếm một chút dưỡng khí. Gương mặt cô bé đã bắt đầu tím tái, đôi môi run rẩy không thể phát ra tiếng gọi anh tròn vành rõ chữ. Đôi mắt quấn băng gạc xám của An hướng về phía khoảng không vô định, nhưng Phong biết, cô bé đang dùng thính giác nhạy bén để tìm kiếm hơi thở của anh.
Lâm Phong đứng sừng sững trong bộ giáp Exo-09 rỉ sét loang lổ. Bả vai trái của bộ giáp bị bắn nát từ trận chiến vòng ngoài vẫn đang rò rỉ những tia điện màu lam nhạt, rít lên từng tiếng *tạch tạch* khô khốc. Vết bỏng đỏ rực ở cổ anh—hậu quả của cú xung lực EMP dội ngược từ tập trước—co thắt đau đớn theo từng nhịp thở khò khè. Đôi bàn tay của anh, dù đã được làm dịu bằng dầu sinh học tủy sống của Lâm An, vẫn còn cảm giác bỏng rát âm ỉ dưới lớp găng tay bảo hộ dầy cộp.
Nhưng lúc này, mọi đau đớn thể xác đều bị nuốt chửng bởi cơn thịnh nộ đang cuộn trào trong lồng ngực anh. Mắt trái Cyber-Eye của Phong phát ra ánh sáng màu xanh lam thẫm—sắc xanh tàn bạo của bạo chúa Kaelen (Tyrant Blue)—nhấp nháy liên tục. Giao diện lượng tử tự động hiển thị, quét qua toàn bộ cấu trúc cơ thể của Hùng Chùy.
[ĐỐI TƯỢNG: HÙNG CHÙY. TRANG BỊ: KHUNG XƯƠNG TRỢ LỰC NẶNG COMPOSITE.]
[HỆ THỐNG BẢO VỆ: LỚP KHÁNG ĐIỆN TỪ FARADAY. TRẠNG THÁI: KHÁNG EMP 100%.]
[ĐIỂM YẾU CẤU TRÚC: KHỚP VAI TRÁI BỊ KẸT ĐINH ỐC SIÊU TỪ TÍNH CỦA R-7. TỐC ĐỘ DI CHUYỂN BÊN TRÁI GIẢM 30%.]
Phong siết chặt nắm đấm cơ khí bên tay phải. Khớp thủy lực ở cánh tay Exo-09 rít lên một tiếng trầm đục. Anh biết mình không thể dùng EMP tầm xa, bộ giáp Faraday của Hùng Chùy sẽ triệt tiêu hoàn toàn xung điện từ. Khẩu súng Gauss-R1 tự chế sau lưng chỉ còn đúng ba phát đạn đinh ốc titan, nhưng nếu nổ súng ở cự ly này, sức công phá từ trường có thể khiến Lâm An bị văng trúng.
Anh chỉ có một con đường duy nhất: cận chiến giáp lá cà.
"Một..." Hùng Chùy bắt đầu đếm. Hắn nhấc bổng Lâm An lên bằng sợi xích cổ. Cô bé đau đớn co rúm người lại, đôi chân nhỏ bé chơi vơi giữa không trung.
"Dừng lại!" Phong khàn giọng hét lên qua bộ phát âm thanh của bộ giáp. Anh chủ động hạ thấp trọng tâm, đưa tay phải ra sau lưng gáy, vờ như đang chạm vào chốt khóa chính của Exo-09 để tháo giáp. "Tao làm theo lời mày. Thả con bé ra."
"Khôn hồn đấy, thằng rác rưởi!" Hùng Chùy cười sằng sặc, sự kiêu ngạo lộ rõ trên khuôn mặt trọc lốc đầy sẹo của hắn. Hắn tin chắc rằng Phong đã hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng khi đối diện với con tin.
Nhưng ngay khi Hùng Chùy vừa chùng tay trái xuống một chút để hạ Lâm An sát đất, mắt trái Cyber-Eye của Phong đột ngột lóe lên một luồng sáng xanh thẫm rực rỡ.
*HƯU!*
Phong không tháo giáp. Anh kích hoạt van tăng áp thủy lực dưới chân của Exo-09. Lò phản ứng plasma sau lưng anh phun ra một luồng hơi nước áp lực cao màu trắng xóa, đẩy toàn bộ cơ thể nặng nửa tấn của anh lao vút về phía trước như một mũi tên đồng.
"Mày tìm chết!" Hùng Chùy gầm lên phản xạ cực nhanh. Hắn không hề do dự, buông sợi xích của Lâm An ra và vung cây chùy gai cơ khí khổng lồ bên tay phải.
Cây chùy gai quay ly tâm với tốc độ hàng ngàn vòng trên phút, phát ra tiếng rít xé gió chói tai. Hùng Chùy dồn lực nện thẳng cây chùy vào hướng lao tới của Phong.
Phong nghiêng người né tránh, nhưng tốc độ của cây chùy quá nhanh trong không gian hẹp.
*BÙM!*
Cú vung chùy hụt của Hùng Chùy nện thẳng vào cây cột thép chịu lực khổng lồ ở giữa nhà kho. Cột thép dày nửa mét bị đánh sập hoàn toàn, uốn cong và rách toạc như một tờ giấy mỏng. Bụi mạt sắt, gạch đá và sơn rỉ sét bay mù mịt khắp không gian, che khuất tầm nhìn thông thường.
Ngay trong màn khói bụi hỗn loạn, Hùng Chùy tận dụng sức nặng của bộ khung xương nặng, xoay người vung cú đánh bồi thứ hai từ trên đỉnh đầu xuống. Mục tiêu là đỉnh đầu của Phong.
Phong không kịp né tránh hoàn toàn. Anh buộc phải đưa cánh tay trái bị hỏng nhẹ của Exo-09 lên đỡ đòn.
*XOẢNG!!!*
Một tiếng va chạm kim loại kinh hoàng vang lên, chấn động cả nhà kho. Tia lửa điện từ bắn ra rực rỡ như pháo hoa. Khớp thủy lực ở cánh tay trái của Exo-09 lập tức nổ tung, giải phóng một làn sương dầu thủy lực màu đỏ thẫm. Lớp thép Titan-X dày bọc ngoài bả vai bị nghiền nát hoàn toàn.
Sức nặng và lực va đập khủng khiếp từ cây chùy gai truyền thẳng qua khung xương cơ khí vào cơ thể Phong. Anh nghe thấy một tiếng *rắc* khô khốc từ bả vai trái của mình. Xương đòn và xương cánh tay trái của anh đã bị nứt rạn dưới lực chấn động cực hạn.
Phong hét lên một tiếng đau đớn qua bộ đàm, cả cơ thể bị đánh văng ra xa hơn năm mét, va rầm vào đống thùng container rỉ sét. Bộ giáp Exo-09 mất thăng bằng, quỳ sụp xuống sàn sắt, khói đen bốc lên nghi ngút từ lò phản ứng sau lưng.
"Ha ha ha! Thằng thợ máy rác rưởi!" Hùng Chùy sải bước tiến lại gần, cây chùy gai trên tay hắn lại bắt đầu quay ro ro đầy chết chóc. "Bộ giáp rác rưởi của mày không đỡ nổi một chùy của tao đâu! Để tao nghiền nát cái sọ của mày rồi đem nộp cho Boran!"
Tủy sống của Phong co thắt dữ dội. Cơn sốt lượng tử bùng phát mạnh mẽ, khiến đầu anh như muốn nứt ra làm đôi. Mắt trái Cyber-Eye nhấp nháy liên tục, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi trong những dải nhiễu sóng màu đỏ cảnh báo.
*"Chấp nhận ta đi..."* Lời thì thầm lạnh lùng, tàn bạo của bạo chúa Kaelen lại vang lên trong thùy trán anh, rõ ràng và đầy uy áp. *"Giải phóng mảng tối ý thức, ta sẽ cho ngươi sức mạnh để xé xác thằng hề này trong một nốt nhạc."*
"Không..." Phong nghiến răng, máu tươi rỉ ra từ kẽ răng anh, nhuộm đỏ khóe môi. "Ta là Lâm Phong... ta không phải là ngươi!"
Anh nhìn về phía Lâm An. Cô bé đang ho sặc sụa dưới đất, cố lết cơ thể nhỏ bé về phía anh trong bóng tối. Sự an toàn của em gái nuôi là mỏ neo nhân tính cuối cùng giữ anh lại trước bờ vực hóa điên.
Phong không giải phóng ý thức bạo chúa để tàn sát. Thay vào đó, anh ép buộc bộ não cấy ghép lậu của mình phải hoạt động vượt công suất chịu tải để bẻ khóa phân vùng dữ liệu tiếp theo.
[CẢNH BÁO: ĐỒNG BỘ HÓA TỦY SỐNG VƯỢT NGƯỠNG AN TOÀN! TẦN SỐ NÃO BỘ TĂNG VỌT!]
[BẮT ĐẦU MỞ KHÓA PHÂN VÙNG DỮ LIỆU 5%...]
[MỨC TƯƠNG THÍCH ĐẠT 5%: KÍCH HOẠT THỊ GIÁC CHIẾN THUẬT LƯỢNG TỬ.]
*UÝNH!*
Một luồng xung kích lượng tử vô hình bùng phát từ gáy Phong, khiến vết sẹo mổ sau gáy anh nhô cao, rỉ ra thứ dịch sinh học màu xanh lam nhạt rực sáng.
Mắt trái Cyber-Eye của Phong đột ngột chuyển sang màu xanh lam thẫm ổn định tuyệt đối.
Trong thế giới quan của Phong, mọi thứ đột ngột thay đổi. Thời gian trôi chậm lại một cách kỳ dị. Những hạt bụi mạt sắt lơ lửng trong sương độc quặng như bị đóng băng giữa không trung. Chuyển động bước chân của Hùng Chùy trở nên chậm chạp như một đoạn phim quay chậm.
Trên thấu kính Cyber-Eye, một dải chỉ thị quỹ đạo màu xanh lam nhạt xuất hiện, vẽ ra đường di chuyển dự kiến của cây chùy gai trước khi Hùng Chùy kịp ra đòn đúng một giây.
Đồng thời, điểm yếu ở khớp vai trái bị kẹt của Hùng Chùy hiển thị rõ ràng bằng một vùng màu đỏ rực. Chiếc đinh ốc siêu từ tính của R-7 vẫn đang kẹt cứng giữa các bánh răng truyền động thủy lực bên trái của hắn, tạo ra một độ trễ 0.3 giây mỗi khi hắn xoay người.
"Chết đi!" Hùng Chùy gầm lên, vung chùy nện xuống.
Nhờ *Thị Giác Chiến Thuật Lượng Tử*, Phong nhìn thấy trước quỹ đạo của cú đánh từ một giây trước. Anh không lùi lại để né tránh. Phong chủ động lao thẳng về phía bên trái của Hùng Chùy—hướng đánh bị hạn chế bởi khớp vai bị kẹt.
Cú vung chùy của Hùng Chùy bị lệch hướng do khớp vai trái không kịp xoay đồng bộ. Cây chùy gai sượt qua vai phải của Phong, nện thẳng xuống sàn sắt tạo ra một hố sâu hoắm.
Phong trượt người dưới chân Hùng Chùy. Chuyển động của anh mượt mà và chuẩn xác như một chiến binh thực thụ được lập trình sẵn. Trong lúc trượt qua, Phong rút nhanh lưỡi Dao rung cao tần Vibro-Blade cướp được từ tên sát thủ trước đó bên hông giáp.
*XÈO!!!*
Lưỡi dao rung với tần số 50.000 Hz cắt ngọt qua lớp giáp composite bảo vệ phía sau đầu gối và đường dẫn dầu thủy lực sau lưng Hùng Chùy. Luồng dầu thủy lực áp lực cao màu đỏ phun ra xối xả như máu từ động mạch bị cắt đứt.
"Á!!!" Hùng Chùy gào lên đau đớn. Khung xương trợ lực nặng của hắn lập tức mất đi áp lực nén thủy lực ở chân trái, khiến toàn bộ cơ thể khổng lồ của hắn quỳ sụp xuống sàn sắt, không thể đứng vững.
Hắn điên cuồng xoay người vung chùy để phòng ngự, nhưng tốc độ xoay bên trái bị giảm sút nghiêm trọng. Phong dễ dàng lách qua điểm mù của hắn.
Phong đứng thẳng dậy phía sau Hùng Chùy. Anh dồn toàn bộ năng lượng plasma còn lại từ lò phản ứng sau lưng vào cánh tay phải của Exo-09. Ống thủy lực trên cánh tay rít lên một tiếng gầm rú cực đại, áp lực hơi nước bốc ra nghi ngút.
[KÍCH HOẠT: ĐÒN CẬN CHIẾN TRIỆT HẠ EXO-09.]
[LỰC ĐẤM DỰ KIẾN: 1.2 TẤN.]
Phong tung cú đấm thẳng tắp, ngắm chính xác vào tấm giáp ngực composite đã bị nứt nhẹ của Hùng Chùy.
*RẦM!!!*
Cú đấm mang lực nặng hơn một tấn nện thẳng vào ngực Hùng Chùy. Tiếng kim loại và sợi carbon vỡ nát vang lên giòn giã. Tấm giáp ngực của Hùng Chùy lõm sâu vào trong, rạn nứt như mạng nhện rồi vỡ vụn thành trăm mảnh. Sức mạnh cú đấm hất văng gã khổng lồ bay xa hơn mười mét, đập mạnh vào bức tường thép của nhà kho rồi gục xuống vũng dầu thủy lực, bất tỉnh nhân sự. Cây chùy gai cơ khí rơi khỏi tay hắn, quay chậm lại rồi tắt ngóm hoàn toàn.
Nhà kho trung tâm chìm vào sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Phong qua bộ lọc khí của bộ giáp.
Phong lết bộ giáp Exo-09 rệu rã tiến lại gần Lâm An. Cánh tay trái của bộ giáp hoàn toàn tàn phế, buông thõng bên sườn. Anh quỳ sụp xuống bên cạnh cô bé nuôi, dùng bàn tay phải cơ khí thô ráp nhưng cực kỳ nhẹ nhàng để gỡ bỏ sợi xích sắt và bẻ gãy chiếc vòng cổ sắt đen đang siết chặt cổ cô bé.
"An... An ơi, anh đây..." Phong khàn giọng nói, tháo bỏ mũ bảo hiểm của bộ giáp ra. Gương mặt anh tái nhợt, mồ hôi lạnh hòa lẫn với máu tươi chảy dọc thái dương.
Lâm An ôm chầm lấy cổ Phong, khóc nấc lên thành tiếng: "Anh Phong... em biết anh sẽ đến mà... em sợ lắm..."
"Không sao rồi... anh cứu được em rồi..." Phong thầm thì, vỗ nhẹ sau lưng cô bé.
Thế nhưng, niềm vui ngắn ngủi chưa kịp trọn vẹn thì một cơn đau đầu kinh hoàng chưa từng có đột ngột ập đến, dữ dội như một vụ nổ hạt nhân xảy ra ngay trong thùy chẩm của Phong.
Tủy sống của anh co thắt kịch liệt, khiến toàn bộ cơ thể anh run lên bần bật. Xung lượng tử từ bộ não cấy ghép lậu bùng phát vượt ngoài tầm kiểm soát của chip làm mát thần kinh dã chiến.
[CẢNH BÁO NGUY HIỂM TỐI CAO: SÓNG NÃO LƯỢNG TỬ VƯỢT NGƯỠNG CHỊU TẢI 15%!]
[TIẾN TRÌNH ĐỒNG HÓA TỦY SỐNG QUÁ TẢI! BẮT ĐẦU HIỆN TƯỢNG XUẤT HUYẾT NÃO BỘ!]
Phong trợn trừng mắt. Mắt trái Cyber-Eye đột ngột chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo. Máu tươi ấm nóng bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt trái của anh, chảy dài dọc theo gò má nhợt nhạt. Cơn đau khiến anh không thể đứng vững, đổ gục xuống sàn sắt bên cạnh Lâm An, hai tay ôm chặt lấy đầu co giật liên tục.
"Anh Phong! Anh bị làm sao thế? Anh Phong!" Lâm An hoảng loạn sờ soạng khắp người anh, bàn tay cô bé chạm phải dòng dịch lỏng ấm nóng trên mặt anh, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên.
Ngay trong khoảnh khắc Phong đang quằn quại trong cơn quá tải lượng tử 15%, hệ thống loa phát thanh rỉ sét treo trên trần nhà kho đột ngột rú lên những tiếng còi báo động đỏ liên tục, chói tai.
*HÚ... HÚ... HÚ...*
[CẢNH BÁO TOÀN KHU MỎ: PHÁT HIỆN DAO ĐỘNG SÓNG LƯỢNG TỬ BẤT THƯỜNG CẤP ĐỘ QUÂN SỰ TẠI PHÂN KHU 4!]
[HỆ THỐNG GIÁM SÁT QUỸ ĐẠO ĐÃ KHÓA TỌA ĐỘ! LỰC LƯỢNG AN NINH AEGIS ĐANG TIẾN VÀO!]
Cú bộc phát năng lượng lượng tử từ đầu Phong quá mạnh, vượt qua lớp sương độc khu mỏ và bị máy quét của Vy Anh bắt được.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!