Nhạc nềnThunderclap

Xưởng Rác Bị Đột Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn đêm của hành tinh rác Kepler-9 chưa bao giờ mang lại sự bình yên, nó chỉ khoác lên đống phế thải khổng lồ một lớp sương mù điện từ dày đặc màu vàng xám đầy độc hại. Lâm Phong bước đi vội vã trong những con hẻm tối tăm của Vực Rác Tối, cố gắng ép sát người vào những vách tôn rỉ sét mỗi khi có ánh đèn quét của drone tuần tra liên bang lướt qua trên bầu trời cao. Đôi bàn tay của anh, quấn chặt trong những dải băng vải bám đầy muội than, đang đau đớn tột cùng. Vết bỏng hóa chất từ nước thải phóng xạ dưới lòng Vực Thẳm Phế Thải trong chuyến thám hiểm trước đó vẫn chưa hề khép miệng, mỗi lần co duỗi ngón tay là một lần dịch vàng rỉ ra, xót xa đến tận xương tủy.


Nhưng nỗi đau thể xác không thể sánh bằng sự hoảng loạn đang gặm nhấm tâm trí Phong. Cơn sốt lượng tử từ bộ não cấy ghép lậu của bạo chúa Kaelen sau gáy đang tăng nhiệt một cách bất thường. Anh đã tiêm liều thuốc Neuro-Soothe thô sơ cuối cùng vào gáy trước khi đi, nhưng hiệu quả của nó dường như đã biến mất chỉ sau chưa đầy một giờ. Cơ thể anh đã bắt đầu lạt thuốc. Những lời thì thầm lạnh lùng, tàn bạo của Kaelen vẫn còn âm vang trong thùy trán, thôi thúc anh tàn sát, thôi thúc anh giải phóng thứ sức mạnh hủy diệt đang ngủ yên trong tủy sống. Phong phải nghiến chặt răng, dùng phương pháp Thiền định Lượng tử để cô lập mảng tối ý thức đó, giữ cho bản ngã lương thiện của mình không bị nuốt chửng.


Để bảo vệ Lâm An, Phong đã phải đưa ra một quyết định mạo hiểm. Sau khi chiếc drone tuần tra của liên bang quét qua xưởng ở tập trước, anh biết vị trí của họ đã không còn an toàn. Anh đã tắt toàn bộ lưới điện phụ của xưởng, để lớp hợp kim Titan-X rỉ sét mới hàn lên vách đóng vai trò như một lồng Faraday dã chiến, nhằm cô lập hoàn toàn vệt nhiệt và bức xạ lượng tử của chiếc Lõi năng lượng Plasma mới thu hoạch dưới gầm bàn. Anh để Lâm An lại xưởng cùng với chú chó robot Lốc và drone bảo trì R-7, còn bản thân thì lén lút mò ra khu chợ đen phân khu 4 để tìm kiếm một nguồn thuốc ức chế thần kinh chất lượng cao hơn. Anh không thể để bản thân mất kiểm soát trước mặt em gái nuôi.


Chợ Đen Phân Khu 4 vào đêm muộn vẫn nhộn nhịp một cách quái dị. Những ánh đèn neon xanh đỏ chập chờn chiếu lên những gương mặt xạm đen của lũ thợ máy lậu và những kẻ buôn bán linh kiện chợ đen. Phong đứng trong một góc khuất của tiệm cầm đồ Lão Tiền, cố gắng thương lượng để đổi một vài chip nhớ lượng tử hỏng lấy một ống Neuro-Soothe chuẩn quân y. Lão Tiền nhìn đôi bàn tay bỏng rộp của Phong, rồi nhìn vào mắt trái Cyber-Eye đang nhấp nháy ánh sáng xanh chập chờn của anh, nở một nụ cười gian trá và ép giá một cách tàn nhẫn.


Đúng lúc Phong đang chuẩn bị chấp nhận giao dịch bất lợi để có thuốc cứu mạng, một cơn địa chấn thần kinh đột ngột giật mạnh dọc theo tủy sống của anh.


*Bíp! Bíp! Bíp!*


Mắt trái Cyber-Eye của Phong đột ngột nhói lên đau đớn. Một giao diện quang học Hologram màu đỏ rực khẩn cấp tự động đè lên tầm nhìn của anh. Đó là tín hiệu báo động đỏ từ xa được truyền trực tiếp từ drone R-7 tại xưởng cơ khí rỉ sét Lâm Phong. Sóng vô tuyến lậu bị nhiễu nặng bởi sương mù điện từ, nhưng Phong vẫn có thể đọc được dòng cảnh báo nhấp nháy:


[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN XÂM NHẬP VẬT LÝ CƯỜNG ĐỘ CAO. KHUNG XƯƠNG TRỢ LỰC NẶNG ĐANG TIẾP CẬN CỬA CHÍNH.]


"Lâm An!" Phong thốt lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng.


Không thèm nhìn đến ống thuốc trên bàn của Lão Tiền, Phong gạt phăng đống linh kiện, quay người lao thẳng ra khỏi tiệm cầm đồ. Anh điên cuồng chạy trong những con hẻm đầy bùn thải và nước mưa axit rỉ sét. Đôi chân anh guồng điên cuồng, bỏ qua mọi cơn đau nhức nhối từ vết thương bả vai trái chưa lành và đôi bàn tay đang rỉ máu qua lớp băng gạc. Gió rít qua tai anh mang theo mùi ozone và lưu huỳnh nồng nặc. Trong đầu anh, hình ảnh Lâm An mù lòa, yếu ớt đang co rúm trong bóng tối hiện lên, khiến tim anh như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt.


Qua cổng kết nối lượng tử ở mắt trái, Phong cưỡng ép thiết lập một đường truyền dữ liệu băng thông thấp với R-7 để nhìn thấy những gì đang diễn ra tại xưởng. Hình ảnh truyền về chập chờn, đầy những vệt nhiễu sọc ngang, nhưng cảnh tượng hiện ra đủ để khiến máu trong người anh đóng băng.


Trước cửa xưởng cơ khí rỉ sét Lâm Phong, sương mù điện từ bị xé rách bởi ánh đèn halogen cực mạnh từ hai chiếc xe bọc thép tự chế của Băng đảng Răng Sắt. Đứng chắn ngay trước cánh cửa thép Titan-X là một gã khổng lồ trọc đầu, bả vai và cánh tay được bao bọc trong một bộ khung xương trợ lực nặng bọc thép tấm dày rỉ sét. Trên vai hắn vác một cây chùy gai cơ khí khổng lồ có động cơ quay ly tâm đang rít lên từng hồi ghê rợn.


Hùng "Chùy". Đao phủ tàn bạo của gã chột Boran.


"Lâm Phong! Thằng rác rưởi trộm cắp! Mày dám phế một tay của Tài Móng Vuốt, hôm nay tao sẽ dỡ tung cái ổ chó này của mày để tìm quặng siêu dẫn Aegium thô!" Giọng nói của Hùng Chùy ồm ồm vang lên qua bộ lọc âm của mũ bảo hiểm, đầy sự tàn nhẫn và khinh bỉ.


*UỲNH!*


Hùng Chùy kích hoạt động cơ tăng áp thủy lực trên cánh tay khung xương trợ lực. Hắn vung chiếc chùy gai khổng lồ nện thẳng vào cánh cửa sắt của xưởng. Cú va chạm nặng nề phát ra một tiếng nổ kim loại chói tai. Lớp hợp kim Titan-X rỉ sét mà Phong vừa dày công hàn gia cố bị móp méo nghiêm trọng, những mối hàn dã chiến bắn ra những tia lửa trắng xóa trước khi nứt toác. Cánh cửa sắt nặng nề bị đẩy lùi vào trong, để lộ khoang cứu sinh tối tăm của xưởng cơ khí.


Bên trong xưởng, Lâm An đang trốn dưới hầm ngầm nhỏ dưới sàn sắt, hai tay ôm chặt lấy chiếc tua-vít bọc đồng rỉ sét của cha nuôi, toàn thân run rẩy dữ dội trong bóng tối. Cô bé không thể nhìn thấy, nhưng thính giác nhạy bén giúp cô cảm nhận được sự sụp đổ của phòng tuyến duy nhất bảo vệ mình.


Nhưng xưởng rác của Phong không dễ dàng đầu hàng.


Từ trong bóng tối của khoang tàu rỗng, một tiếng gầm gừ cơ học trầm thấp vang lên. Chú chó robot Lốc bước ra, đôi mắt quét nhiệt phát ra ánh sáng vàng mờ nhạt đầy đe dọa. Hàm răng bọc titan sắc lẹm của nó nghiến chặt vào nhau, phát ra những tiếng rít kim loại ghê rợn. Lốc quét nhiệt toàn bộ khu vực cửa ra vào, lập tức khóa mục tiêu vào tên tay sai đầu tiên đang định bước qua khe cửa hẹp.


*VÚT!*


Lốc lao ra như một mũi tên sắt. Lực đẩy từ hệ thống khớp cơ khí tự chế giúp nó đạt tốc độ cực nhanh trong không gian hẹp. Trước khi tên tay sai kịp nâng khẩu súng trường động năng lên, Lốc đã nhảy bổ vào người hắn. Hàm răng bọc titan với lực cắn 500kg bập mạnh vào chân trái bọc giáp mỏng của tên lính, nghiền nát lớp thép phế liệu và cắm sâu vào da thịt hắn.


"Aaa! Cứu tao! Con chó điên này!" Tên tay sai gào thét thảm thiết, ngã nhào xuống sàn sắt rỉ sét, máu tươi phun ra nhuộm đỏ đống linh kiện hỏng xung quanh.


Cùng lúc đó, từ trên trần xưởng, drone bảo trì R-7 rít lên tiếng động cơ cánh quạt kép. Con mắt quét màu đỏ chập chờn của nó xoay liên tục. R-7 được Phong nâng cấp bằng chip quân sự cũ, lập tức đưa ra phân tích chiến thuật thời gian thực. Nó bay vút lên cao, tiếp cận ngay phía trên đầu của Hùng Chùy.


*XOẠT!*


R-7 mở khoang chứa phụ, thả ra một loạt đinh ốc siêu từ tính mà Phong nhặt nhạnh được. Những chiếc đinh ốc này, dưới lực hút từ trường cực mạnh của bộ khung xương trợ lực nặng trên người Hùng Chùy, lập tức bay vút đến và găm chặt vào các khớp nối thủy lực ở bả vai và khuỷu tay trái của hắn. Lực từ tính mạnh mẽ khiến các đinh ốc siết chặt, kẹt cứng vào các khe hở của bánh răng cơ khí, tạo ra những tiếng rít chói tai khi hệ thống thủy lực cố gắng vận hành.


"Mẹ kiếp! Cái thứ bay bay phiền phức này!" Hùng Chùy gầm lên khi cánh tay trái của bộ khung xương trợ lực bị kẹt cứng, phát ra những tia lửa điện nhỏ do quá tải động cơ.


R-7 không dừng lại ở đó. Nó phóng ra một sợi cáp sợi quang tầm ngắn, cố gắng kết nối trực tiếp vào cổng nạp dữ liệu lộ ra sau gáy bộ khung xương của Hùng Chùy nhằm tải virus bẻ khóa hệ thống điều khiển.


[TIẾN HÀNH XÂM NHẬP HỆ THỐNG ĐIỀU KHIỂN... TRẠNG THÁI: 12%... 25%...]


Nhưng Hùng Chùy không phải là một tên lính tuần tra thông thường. Bộ khung xương trợ lực nặng của hắn là dòng sản phẩm quân sự của liên bang thải ra, tuy rỉ sét nhưng đã được băng Răng Sắt bọc thêm một lớp composite bọc Faraday chống nhiễu từ trường cực dày để đề phòng các thiết bị EMP cầm tay của Phong. Chip bảo mật lượng tử của bộ giáp quá dày so với băng thông xử lý của R-7.


[CẢNH BÁO: XÂM NHẬP THẤT BẠI. TƯỜNG LỬA HỆ THỐNG ĐỐI PHƯƠNG QUÁ TẢI PHẢN HỒI.]


"Cút đi!"


Hùng Chùy gầm lên một tiếng điên cuồng. Không thể dùng cánh tay trái bị kẹt, hắn dùng cánh tay phải cơ bắp cuồn cuộn được cường hóa lực nâng thủy lực, vung chiếc búa tạ thủy lực nặng nề nện mạnh xuống sàn sắt của xưởng cơ khí.


*UỲNH!!!*


Cú nện búa dội xuống tạo ra một làn sóng chấn động vật lý cực mạnh lan tỏa khắp mặt sàn xưởng rác. Sàn sắt rỉ sét bị nứt vỡ, lún sâu xuống. Lực chấn động khủng khiếp đánh bật chú chó robot Lốc văng mạnh vào vách tường Titan-X. Tiếng kim loại gãy vụn vang lên khô khốc. Hệ thống chân đế và hai chân sau cơ khí của Lốc bị búa thủy lực đập nát hoàn toàn, dầu thủy lực màu vàng sậm phun ra tung tóe trên sàn. Đôi mắt quét của nó chập chờn rồi tắt ngóm một nửa, Lốc bị hỏng nặng tới 50% cấu trúc cơ khí, chỉ còn có thể dùng hai chân trước cào rách sàn sắt trong tuyệt vọng để cố lết về phía hầm ngầm bảo vệ Lâm An.


Cú chấn động cũng khiến drone R-7 mất thăng bằng, rơi tự do xuống đất. Trước khi nó kịp khởi động lại cánh quạt, một tên tay sai của Răng Sắt đã lao đến, dùng báng súng nện mạnh lên vỏ cầu rỉ sét của nó, khiến con mắt quét đỏ của R-7 nứt vỡ hoàn toàn, chìm vào bóng tối.


Lâm Phong đang chạy điên cuồng ở đầu ngõ, bỗng nhiên màn hình Hologram truyền về từ Cyber-Eye mắt trái phụt tắt, hóa thành một làn khói nhiễu trắng xóa kèm theo tiếng rít chói tai của sóng vô tuyến bị ngắt kết nối vĩnh viễn.


"Lốc! R-7!"


Phong gào lên trong đêm tối, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào và phẫn nộ. Anh biết hệ thống tự vệ của xưởng đã hoàn toàn sụp đổ. Anh lết thân thể kiệt sức, hai bàn tay rỉ máu bám chặt vào những đống rác thải dốc đứng để rẽ vào con ngõ dẫn về xưởng.


Bên trong xưởng cơ khí, khói bụi từ vụ nổ và mùi dầu thủy lực khét lẹt bao trùm không gian. Hùng Chùy bước qua đống đổ nát của những kệ linh kiện bị đập phá hoàn toàn. Hắn đạp văng xác chú chó robot Lốc đang cố gắng cản đường, tiến thẳng về phía góc xưởng.


Mắt quét hồng ngoại trên mũ bảo hiểm của hắn dễ dàng phát hiện ra vệt nhiệt cơ thể của Lâm An đang ẩn nấp dưới hầm ngầm nhỏ. Hắn nở một nụ cười tàn nhẫn dưới lớp mặt nạ sắt.


*XOẢT!*


Hùng Chùy dùng bàn tay bọc giáp thép thô bạo giật phăng tấm sàn sắt ngụy trang.


Lâm An hét lên một tiếng kinh hoàng khi ánh sáng halogen cực mạnh từ xe bọc thép rọi thẳng vào gương mặt quấn băng gạc xám của cô bé. Trong bóng tối vô tận của mình, cô bé chỉ cảm nhận được một luồng hơi thở hôi hám của sắt rỉ và một bàn tay kim loại lạnh buốt, thô bạo đang vươn xuống.


"Thì ra là một con nhóc mù," Hùng Chùy cười sằng sặc, giọng nói của hắn như tiếng xích sắt kéo lê trên đá. "Để xem thằng anh thợ máy của mày có dám trốn nữa không khi tao mang cái đầu của mày về cho đại ca Boran!"


Hắn thô bạo tóm chặt lấy mái tóc dài xơ xác của Lâm An, nhấc bổng cô bé ra khỏi hầm ngầm nhỏ hẹp. Lâm An đau đớn khóc nấc lên, chiếc tua-vít bọc đồng rỉ sét của cha nuôi rơi khỏi tay cô bé, nảy leng keng trên sàn sắt lạnh lẽo trước khi biến mất vào kẽ nứt tối tăm.


Đúng lúc đó, Lâm Phong chạy xộc tới đầu ngõ xưởng cơ khí.


Đập vào mắt anh là cảnh tượng xưởng cơ khí – ngôi nhà duy nhất của hai anh em, nơi lưu giữ những ký ức cuối cùng về cha nuôi Lâm Chấn – đã biến thành một đống đổ nát hoang tàn. Những tấm hợp kim Titan-X bị xé rách loang lổ, khói đen bốc lên nghi ngút từ những bảng mạch bị đập phá. Chú chó robot Lốc nằm bất động trong vũng dầu thủy lực, thân thể cơ khí bị biến dạng hoàn toàn.


Và ở giữa đống đổ nát đó, Hùng Chùy đang tóm tóc Lâm An lôi ra khỏi hầm ngầm, cơ thể gầy gò của em gái anh treo lơ lửng trong không trung, tiếng khóc nghẹn ngào của cô bé xé rách màn đêm lạnh lẽo của hành tinh rác.


Một luồng điện tích lượng tử màu lam thẫm đột ngột bùng phát dữ dội từ cổng kết nối lượng tử sau gáy Phong, chạy dọc theo tủy sống và tràn vào mắt trái Cyber-Eye của anh. Ánh sáng xanh mờ nhạt thường ngày biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa lượng tử màu xanh lam thẫm, lạnh lùng và tàn bạo của bạo chúa Kaelen bắt đầu trỗi dậy điên cuồng trong đồng tử của anh.


Phong đứng sững lại ở đầu ngõ, hai nắm tay siết chặt đến mức máu tươi từ vết bỏng hóa chất chảy tràn qua lớp băng gạc rách, nhỏ từng giọt xuống mặt đất rỉ sét. Ánh mắt anh khóa chặt vào Hùng Chùy, mang theo một sát khí thấu xương của một kẻ diệt chủng vũ trụ vừa tỉnh giấc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!