Lời Thì Thầm Của Bạo Chúa
Bầu trời của hành tinh rác Kepler-9 chưa bao giờ biết đến khái niệm bình minh thực sự. Khi màn sương mù điện từ màu vàng xám từ các bãi thải công nghiệp phía Tây bắt đầu đậm đặc, không khí lại đặc quánh một thứ mùi tanh nồng của lưu huỳnh và sắt rỉ. Lâm Phong lê bước trên con đường mòn gập ghềnh dẫn về phân khu 4. Mỗi bước đi của anh nặng nề như đeo đá, hai bàn tay quấn chặt trong những dải băng vải rách nát bốc lên mùi dầu bôi trơn sinh học khét lẹt.
Vết bỏng hóa chất từ nước thải phóng xạ dưới lòng Vực Thẳm Phế Thải đang hành hạ anh tàn nhẫn. Lớp da thịt ở lòng bàn tay đỏ rực, rộp lên những bọng nước chứa dịch lỏng màu xám nhạt. Nhưng điều tồi tệ hơn cả là cơn co thắt tủy sống. Cổng kết nối lượng tử ở gáy anh – nơi tiếp giáp giữa hệ thần kinh gốc và bộ não cấy ghép lậu của bạo chúa Kaelen – đang nóng lên như một thanh sắt nung đỏ. Dịch sinh học lượng tử màu lam nhạt rỉ ra từ vết sẹo mổ, thấm đẫm cổ áo bảo hộ sờn cũ bám đầy dầu mỡ của anh.
Dưới nách Phong, chiếc Lõi năng lượng Plasma rã xác mới trục vớt được bọc kín trong lớp bạt rách và bùn thải rỉ sét để che giấu bức xạ nhiệt. Nó nặng trĩu, thỉnh thoảng lại phát ra những xung điện từ siêu vi làm mắt trái Cyber-Eye của anh nhấp nháy ánh sáng xanh chập chờn. Phong biết mình không thể mang chiếc lõi này trực tiếp về xưởng cơ khí của mình. Với lượng bức xạ lượng tử rò rỉ này, anh sẽ biến xưởng của mình thành một ngọn hải đăng chỉ đường cho các thiết bị quét của liên bang.
Anh cần thuốc ức chế. Và anh cần gia cố xưởng rèn trước khi băng Răng Sắt của gã chột Boran kéo người đến phục hận.
Phong rẽ vào một lối đi hẹp, nơi những tấm tôn rỉ sét xếp chồng lên nhau như những chiếc vảy của một con quái vật cơ khí khổng lồ đã chết. Điểm đến của anh là Xưởng rèn sắt của Dũng "Thép".
Từ khoảng cách trăm mét, tiếng búa thủy lực nện xuống đe sắt đã rít lên từng hồi chói tai, kèm theo luồng ánh sáng trắng xanh từ lò nung plasma dã chiến hắt ra ngoài con hẻm tối. Phong đẩy cánh cửa thép tấm nặng nề bước vào. Luồng hơi nóng hừng hực mang theo mùi than đá và sắt nung ập vào mặt anh, tạm thời xua đi cái lạnh buốt của màn sương độc ngoài kia.
Dũng "Thép" đang đứng bên bệ rèn. Gã khổng lồ cao gần hai mét, bả vai trái cấy ghép khung xương trợ lực bằng thép rỉ sét kêu cọt kẹt theo từng nhịp quai búa. Nghe tiếng động, Dũng quay đầu lại. Gương mặt xạm đen vì muội than và râu quai nón rậm rạp của gã giãn ra khi nhìn thấy Phong, nhưng ngay lập tức nhíu chặt lại khi ánh mắt gã hạ xuống đôi bàn tay quấn băng rỉ máu của anh.
"Mẹ kiếp, Phong! Mày lại vừa chui vào cái hố rác nào thế?" Dũng "Thép" ném chiếc búa tạ thủy lực xuống đất, tiếng kim loại va chạm nặng nề vang dội khắp xưởng. Gã bước đến, tóm lấy cổ tay Phong, thô bạo nhưng cẩn thận lật ngược lòng bàn tay anh lên. "Bỏỡng hóa chất cấp độ 3 dưới Vực Thẳm? Mày chán sống rồi à?"
"Tôi cần giao dịch, anh Dũng," Phong khàn giọng nói, cố nén cơn đau đang chạy dọc cánh tay. Anh đặt chiếc bọc bạt chứa một số linh kiện titanium quân sự nhặt được từ xác tàu Aegis lên bàn gỗ rỉ sét. "Tôi cần thuốc Neuro-Soothe. Và tất cả những tấm hợp kim Titan-X rỉ sét mà anh có ở đây."
Dũng "Thép" nhìn đống linh kiện quân sự phát sáng mờ mờ trên bàn, rồi thở dài. Gã quay vào góc tối của xưởng rèn, lục lọi trong một chiếc hòm sắt bọc chì và ném ra hai ống tiêm chứa chất lỏng màu xanh lam nhạt – Thuốc ức chế thần kinh thô Neuro-Soothe.
"Đây là hai liều cuối cùng tao tuồn được từ bệnh viện quân y cũ," Dũng nói, giọng trầm xuống đầy lo ngại. "Nhưng tao phải cảnh báo mày. Đặc vụ Vy Anh cùng đội biệt kích liên bang đã đổ bộ xuống trạm quỹ đạo Kepler-9 từ sáng nay. Ả mang theo thiết bị quét lượng tử cầm tay 'Aegis-Eye' và đang ráo riết truy lùng nguồn phát sóng lượng tử lạ từ đêm qua. Đội tự vệ của tao phát hiện lính tuần tra đã bắt đầu thiết lập các trạm gác quét sinh trắc học ở lối vào phân khu 4 rồi."
Tim Phong thắt lại một nhịp. Sóng lượng tử siêu vi phát ra từ vụ nổ EMP dã chiến ở tập trước quả nhiên đã kéo con thú săn mồi của liên bang đến. Đặc vụ Vy Anh... cái tên đó giống như một lưỡi dao treo lơ lửng trên gáy anh.
"Vy Anh có biết vị trí chính xác không?" Phong hỏi, tay siết chặt hai ống thuốc Neuro-Soothe.
"Chưa. Sương mù điện từ của Vực Rác Tối đang làm nhiễu thiết bị của ả," Dũng "Thép" lắc đầu, bả vai cơ khí rít lên một tiếng khô khốc. "Nhưng chỉ là vấn đề thời gian. Mày phải gia cố cái xưởng rác của mày đi. Đống Titan-X rỉ sét kia tao để sau xưởng, tự mang xe kéo mà chở về. Và nhớ lấy, đừng để con bé An ra ngoài trong những ngày này."
"Cảm ơn anh," Phong gật đầu, kéo chiếc bọc bạt chứa các tấm Titan-X nặng nề ra khỏi xưởng rèn.
Trở về xưởng cơ khí rỉ sét của mình khi trời đã tối muộn, Phong điên cuồng lao vào công việc để trốn tránh nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm trí. Bất chấp đôi bàn tay bỏng rộp đau đớn đến rỉ máu, anh dùng mỏ hàn plasma nung chảy và đóng chặt các tấm hợp kim Titan-X lên vách tường và cửa ra vào của khoang cứu sinh cũ. Mỗi mối hàn phát ra ánh sáng trắng chói mắt, in bóng hình gầy gò của anh lên những bức tường kim loại lạnh lẽo.
Lâm An ngồi ở góc giường, đôi mắt quấn băng gạc xám lệch đi vì lo lắng. Cô bé mù bẩm sinh không thể nhìn thấy những mối hàn, nhưng thính giác nhạy bén giúp cô nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề và mùi da thịt cháy sém từ bàn tay anh trai.
"Anh Phong... anh nghỉ đi được không? Tay anh đang chảy máu đấy," An nói, giọng nghẹn ngào, hai bàn tay nhỏ nhắn siết chặt chiếc tua-vít bọc đồng rỉ sét của cha nuôi để lại.
"Anh không sao, An. Sắp xong rồi," Phong cố rặn ra một nụ cười, dù mồ hôi lạnh đã thấm đẫm lưng áo. Anh biết mình phải hoàn thành việc gia cố này. Lớp Titan-X bọc ngoài sẽ phần nào hấp thụ và phân tán bức xạ nhiệt từ chiếc Lõi năng lượng Plasma mới thu hoạch, ngăn không cho máy quét của Vy Anh định vị được xưởng.
Đến nửa đêm, khi mối hàn cuối cùng nguội đi, Phong đổ gục xuống chiếc ghế sắt bên bàn làm việc. Cơn sốt lượng tử bùng phát dữ dội. Đầu anh đau như muốn vỡ tung ra làm đôi, hốc mắt trái Cyber-Eye rỉ ra thứ dịch lam nhạt nóng hổi.
Đã đến lúc.
Phong run rẩy cầm ống thuốc Neuro-Soothe thô sơ. Anh tự đâm kim tiêm vào đốt sống cổ thứ ba của mình dưới góc nghiêng 45 độ theo đúng quy trình y tế lậu mà Cô Mai từng chỉ dạy.
*Phập!*
Chất lỏng màu xanh lam nhạt từ từ đi vào tủy sống. Phong rùng mình, chuẩn bị đón nhận luồng khí mát lạnh xoa dịu thần kinh như mọi khi. Nhưng lần này, một cảm giác kinh hoàng ập đến.
Cơn đau không hề giảm bớt. Luồng mát lạnh chỉ xuất hiện trong tích tắc rồi nhanh chóng bị thiêu rụi bởi dòng điện sinh học nóng bỏng của bộ não cấy ghép. Cơ thể anh bắt đầu có hiện tượng lạt thuốc. Thuốc ức chế thô sơ đã mất dần tác dụng do sự đồng hóa lượng tử đang diễn ra quá nhanh.
"Không... không thể thế này được..." Phong thở dốc, hai tay bám chặt vào mép bàn sắt, móng tay cào rách cả lớp rỉ sét.
Ý thức của anh bắt đầu mờ mịt. Sóng não lượng tử vượt ngưỡng chịu đựng, kéo anh rơi thẳng vào một trạng thái xuất thần sâu sắc. Phong đổ gục xuống bàn, chìm vào bóng tối của tiềm thức.
Khi Phong mở mắt ra một lần nữa, anh không còn ở trong xưởng cơ khí chật hẹp của mình.
Anh đang đứng giữa một khoảng không vô tận, tối tăm và lạnh lẽo của không gian lượng tử. Dưới chân anh không phải là sàn sắt rỉ sét, mà là những dải mã nguồn phát sáng màu lam chạy dọc ngang như những huyết quản khổng lồ. Và ở phía đối diện, đứng giữa những luồng sáng lượng tử rực rỡ, là một bóng ma.
Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt Phong, nhưng đường nét sắc sảo và lạnh lùng hơn gấp bội. Hắn khoác trên mình bộ chiến giáp Aegis-Gold rực rỡ không một vết xước, đôi mắt đỏ rực như máu nhìn Phong với vẻ kiêu ngạo tột cùng.
Kaelen. Mảng tối ý thức của bạo chúa vũ trụ.
"Ngươi thật yếu ớt, bản sao vô tính của ta," Kaelen lên tiếng, giọng nói của hắn không phát ra thành tiếng mà dội thẳng vào thùy trán của Phong, mang theo một áp lực tinh thần khủng khiếp khiến Phong muốn quỳ sụp xuống. "Ngươi cố gắng dùng thứ dược phẩm rác rưởi đó để giam cầm ta? Ngươi đang tự sát đấy, hạt bụi nhỏ bé."
Ngay lập tức, Kaelen vung tay. Không gian xung quanh Phong đột ngột biến đổi.
Một chiến trường rực lửa từ mười năm trước hiện ra trực quan trong não bộ của Phong. Tiếng gầm rú của hạm đội tuần tra liên bang xé toạc bầu trời, những tia laser quỹ đạo khổng lồ dội xuống một hành tinh thuộc địa hoang tàn, biến hàng triệu sinh mạng thành tro bụi trong tích tắc. Tiếng gào thét thảm thiết, mùi máu thịt cháy khét và sự tuyệt vọng tột cùng của những kẻ bị diệt chủng tràn ngập vào hệ thần kinh của Phong, suýt nữa làm sụp đổ hoàn toàn ý thức gốc của anh.
"Nhìn đi! Đó là sức mạnh thật sự! Đó là định mệnh của chúng ta!" Kaelen bước đến gần Phong, gương mặt hắn tràn đầy sự cuồng bạo tàn nhẫn. "Hãy mở khóa hoàn toàn bộ não này. Hãy để ta dẫn dắt ngươi. Chúng ta sẽ dùng hạm đội tự động để nghiền nát lũ chó săn liên bang đang săn lùng ngươi ngoài kia!"
Lòng căm thù và bản năng tàn sát trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng Phong. Dòng điện sinh học trong não anh bắt đầu chuyển dần sang màu đỏ cuồng bạo của Kaelen.
Nhưng ngay khi Phong chuẩn bị buông xuôi và để cho sự tàn bạo chiếm hữu, Kaelen bất ngờ thay đổi ảo ảnh. Hắn hiển thị hình ảnh Lâm Chấn – người cha nuôi của Phong – đang nằm chết trong đau đớn trên giường bệnh vì nhiễm độc phóng xạ lượng tử từ phế liệu của liên bang.
"Chúng đã giết cha nuôi của ngươi. Chúng đã biến quê hương ngươi thành một bãi rác phóng xạ. Ngươi muốn cam chịu làm một hạt bụi bị chà đạp sao? Hãy giết! Giết sạch những kẻ cản đường!" Kaelen gầm lên, cố tình kích động lòng thù hận của Phong.
Cơn phẫn nộ trong lòng Phong đạt đến đỉnh điểm. Anh giơ tay lên, định nắm lấy lưỡi dao lượng tử ảo ảnh của Kaelen. Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay anh chạm vào luồng sáng đỏ, gương mặt của Lâm An quấn băng gạc xám đột ngột hiện lên trong tâm trí anh.
*"Anh Phong... anh đừng đi..."*
Giọng nói run rẩy, trong sáng của em gái nuôi giống như một dòng nước mát lạnh dội thẳng vào tâm hồn đang bốc cháy của Phong. Nó là mỏ neo duy nhất giữ lại nhân tính cuối cùng của anh.
Phong khựng lại. Anh nhìn xuống đôi bàn tay ảo ảnh của mình, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của bạo chúa Kaelen. Anh hít một hơi thật sâu, ép dòng điện sinh học tập trung vào thùy trán để thực hiện phương pháp *Thiền định Lượng tử* mà Sư cô Diệu từng chỉ dạy.
"Ta không phải là ngươi, Kaelen," Phong gằn giọng nói, giọng nói của anh nhỏ nhưng kiên định, vang vọng khắp không gian lượng tử đang rạn nứt. "Ta là Lâm Phong. Một thợ máy của Kepler-9. Ta không cần sự tàn sát của ngươi để bảo vệ những người ta yêu thương."
Phong ngồi kiết già ngay trên những dải mã nguồn phát sáng, nhắm mắt lại và tập trung vào nhịp thở của mình. Anh cô lập hoàn toàn những hình ảnh chiến trường rực lửa và cái chết của cha nuôi vào một góc tối của não bộ, không để lòng thù hận dẫn dắt. Dòng điện sinh học đỏ cuồng bạo dần dần dịu xuống, chuyển lại thành màu xanh lam tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng.
Sự tĩnh lặng của Phong khiến ảo ảnh chiến trường xung quanh bắt đầu vỡ vụn như những mảnh kính. Kaelen lùi lại một bước, gương mặt kiêu ngạo của hắn lần đầu tiên lộ ra vẻ tức giận và thất vọng.
Hắn biết mình đã thất bại trong việc đồng hóa Phong lần này. Nhưng trước khi biến mất vào góc tối của tâm trí Phong, bạo chúa Kaelen đột ngột dừng lại. Hắn chỉ tay vào một hình chiếu ảo ảnh của Lâm An đang ngồi co ro trên giường trong xưởng cơ khí, rồi nở một nụ cười tàn nhẫn, thì thầm:
"Nếu không mạnh lên, ngươi sẽ để con bé chết như những kẻ khác mười năm trước."
*VÚT!*
Lâm Phong giật nảy mình mở mắt ra, bật dậy khỏi bàn làm việc. Anh thở dốc dồn dập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng, ướt sũng cả chiếc áo bảo hộ sờn cũ. Mắt trái Cyber-Eye giật mạnh liên hồi, rỉ ra một vệt dịch lam nhạt lẫn máu tươi chảy dọc xuống má.
Cơn đau đầu đã dịu bớt, nhưng Phong cảm thấy một khoảng trống rỗng đáng sợ trong tâm trí. Anh cố gắng nhớ lại tên của gã thợ máy già chuyên bán dây đồng lậu cho mình ở khu chợ đen cũ... nhưng vô vọng. Cái tên đó đã biến mất hoàn toàn khỏi ký ức của anh. Đó là cái giá phải trả cho việc dùng Thiền định Lượng tử để cưỡng ép cô lập ý thức của Kaelen – một mảng ký ức ngắn hạn đã bị xóa sạch.
"Anh Phong? Anh tỉnh rồi à?" Giọng Lâm An vang lên từ góc tối, cô bé mù bập bẹ bước đến gần anh.
"Anh đây, An... anh không sao," Phong gượng gạo trả lời, giọng khàn đặc. Lời thì thầm cuối cùng của Kaelen vẫn đang vang vọng bên tai anh như một lời nguyền rủa tàn nhẫn.
Đột ngột, một tiếng *tít tít* chói tai vang lên từ hệ thống cảm biến quang học tự chế lắp ngoài cửa sổ xưởng cơ khí. Đèn cảnh báo màu đỏ trên bàn làm việc của Phong bắt đầu nhấp nháy liên tục.
Phong giật mình quay đầu nhìn ra phía cửa sổ sắt rỉ sét vừa được gia cố bằng Titan-X.
Qua những khe hở nhỏ của tấm thép, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, lạnh lẽo từ đèn quét hồng ngoại của một chiếc drone tuần tra liên bang đang từ từ lướt qua con hẻm tối. Tiếng động cơ phản lực của chiếc drone rít lên ro ro ngoài phố, quét qua những vách tôn rỉ sét của xưởng cơ khí, báo hiệu thần chết đang ở rất gần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!