Phát Súng Xung Lực
Cơn mưa axit trút xuống Vực Rác Tối ngày càng nặng hạt, gõ rầm rầm lên lớp vỏ hợp kim rỉ sét của những xác phi thuyền cổ đại xếp chồng lên nhau như những nấm mồ khổng lồ. Lâm Phong kéo lê bước chân nặng nề qua những vũng nước thải sủi bọt khí độc. Vai trái anh nhói buốt, vết rách sâu do chồng bánh răng titan gây ra ở cuối tập trước vẫn đang rỉ máu, thấm đẫm lớp vải thô của chiếc áo khoác bảo hộ sờn cũ bám đầy dầu mỡ.
Nhưng nỗi đau ở vai không thấm tháp gì so với cơn sốt lượng tử đang thiêu rụi đại não anh. Nhiệt độ thùy chẩm đã vượt ngưỡng 104.5°C. Cổng kết nối lượng tử ở gáy anh nhô cao, rỉ ra từng giọt dịch sinh học màu xanh lam nhạt mát lạnh nhưng nồng nặc mùi kim loại. Mắt trái của anh – Cyber-Eye – liên tục nhấp nháy ánh sáng xanh mờ nhạt chập chờn như một bóng đèn neon lỗi trong đêm mưa, hiển thị những dòng cảnh báo đỏ rực rỡ đè nặng lên tầm nhìn vốn đã nhòe nhoẹt.
[Cảnh báo: Mức tương thích lượng tử đạt 1% (Khởi động).]
[Hệ thống tản nhiệt bị vô hiệu hóa. Thời gian tối đa trước khi nung chảy tế bào thần kinh gốc: 2 giờ 45 phút.]
"Hai tiếng bốn mươi lăm phút..." Phong lẩm nhẩm, giọng khàn đặc. Anh chỉ có đúng ngần ấy thời gian để chế tạo một thiết bị phát xung điện từ EMP cầm tay từ đống rác thải công nghệ này để quay lại cứu Lâm An. Tài Móng Vuốt đang giữ con bé làm con tin tại xưởng. Nếu anh trễ hẹn, năm móng vuốt titan của gã sẽ rạch nát cổ họng em gái anh.
Phong bò rạp dưới gầm một chiếc xe tải bọc thép phế thải đã bị gỉ sét một nửa. Cyber-Eye của anh quét qua đống đổ nát, ánh sáng xanh lướt qua những bảng mạch cháy đen, những cuộn dây đồng biến dạng. Nhờ mức tương thích 1% mới khởi động, anh có thể nhìn thấy những dòng điện thế dư siêu vi chạy ngầm dưới đất.
Kia rồi. Cyber-Eye khóa mục tiêu vào xác một chiếc máy quét rác hỏng của liên bang nằm sâu trong hốc bánh xe. Phong dùng bàn tay phải run rẩy, bất chấp cạnh sắc của thép rỉ cứa rách da thịt, điên cuồng giật mạnh vách ngăn bảo vệ để lộ ra cuộn cảm biến bên trong.
[Vật phẩm phát hiện: Cuộn cảm biến từ trường nén (Tình trạng: mài mòn cơ học 30%, cuộn dây đồng siêu dẫn còn nguyên vẹn).]
"Một thứ," Phong khịt mũi, máu loãng màu xanh nhạt bắt đầu rỉ ra từ hốc mắt trái. Anh tiếp tục lết thân thể rỉ máu sang một bãi thải hóa chất bên cạnh. Dưới làn nước mưa axit ăn mòn, anh tìm thấy một viên pin plasma thải bị rò rỉ dịch axit màu xanh lá cây đậm.
[Vật phẩm phát hiện: Pin plasma thải Aegis-02 (Tình trạng: rò rỉ năng lượng cấp 3, dung lượng còn lại 15%).]
Phong ngồi thụp xuống dưới hốc một tấm thép Titan-X rỉ sét để tránh màn mưa axit đang ăn mòn lớp da tay. Anh đặt cuộn cảm biến và viên pin plasma lên đùi. Đôi tay thợ máy lậu của anh bắt đầu thao tác nhanh đến kỳ lạ. Tri thức bạo chúa trong đầu anh – dù chỉ mở khóa 1% – đang vận hành như một bản năng tự nhiên, vẽ ra một sơ đồ mạch điện lượng tử phức tạp ngay trong tâm trí anh.
Anh dùng răng cắn đứt lớp vỏ bọc bảo vệ của dây đồng siêu dẫn, quấn chặt nó quanh lõi của cuộn cảm biến rác hỏng để tạo ra một cuộn dây Tesla dã chiến. Tiếp theo, anh đấu nối trực tiếp cực dương của pin plasma thải vào mạch dao động tự chế. Đôi bàn tay anh bám đầy muội than và máu đỏ lẫn dịch lam nhạt, nhưng các ngón tay bọc sợi đồng dẫn điện lại chuyển động chính xác đến từng micromet. Anh phải căn chỉnh từ trường bằng tay không, dựa hoàn toàn vào độ rung siêu vi của dòng điện sinh học tủy sống.
Cơn sốt lượng tử khiến thùy chẩm của Phong đau nhức như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào gáy. Nước mắt sinh học chảy dài dọc má. Anh biết mình đang đánh cược mạng sống. Xung EMP tự chế này không có lớp giáp bọc Faraday bảo vệ; khoảng cách quá gần khi kích nổ có thể làm chập mạch vĩnh viễn cổng kết nối mắt trái của chính anh, thậm chí thiêu rụi bộ não cấy ghép lậu.
"Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác," Phong nghiến răng, dùng băng keo cách điện bọc chặt các mối nối, cố định thiết bị phát xung EMP cầm tay vào cánh tay phải dưới lớp áo khoác rộng để ngụy trang. Anh nhét chiếc kìm thủy lực nặng nề vào thắt lưng bảo hộ.
Đúng hai giờ hai mươi phút trôi qua. Phong lết thân thể rệu rã quay trở lại xưởng cơ khí rỉ sét Lâm Phong.
Cánh cửa sắt của xưởng vẫn treo lủng lẳng. Bên trong, Tài Móng Vuốt đang ngồi trên chiếc hòm sắt đựng linh kiện, năm móng vuốt titan của gã vẫn đang siết chặt lấy cổ áo Lâm An, nhấc bổng cô bé mù lòa chơi vơi giữa không trung. Gương mặt Lâm An đã trắng bệch vì thiếu oxy, đôi môi run rẩy nhưng không hề khóc lóc để tránh làm anh trai phân tâm. Chiếc camera hồng ngoại trên hốc mắt phải của Tài xoay tạch tạch, phát ra luồng sáng đỏ lòm rà quét khi thấy Phong bước vào.
"Mày về trễ mười phút đấy, thằng ranh," Tài gầm gừ, móng vuốt titan khẽ siết lại làm Lâm An nghẹt thở rên rỉ. "Lõi cảm biến Aegis đâu? Giao ra đây, hoặc tao sẽ bẻ gãy cổ con bé này ngay lập tức!"
Phong bước vào xưởng, giả vờ kiệt sức và đầu hàng. Anh quỳ sụp xuống sàn sắt rỉ sét, cúi đầu, bả vai trái vẫn chảy máu ròng ròng xuống mặt sàn bẩn thỉu.
"Tôi... tôi tìm thấy nó rồi," Phong khàn giọng nói, đưa tay phải vào trong áo khoác như thể đang tìm kiếm lõi cảm biến. "Nó ở đây... đừng làm tổn thương em gái tôi."
Tài Móng Vuốt nở nụ cười tham lam, buông lỏng Lâm An ra một chút để cô bé rơi bịch xuống sàn sắt. Gã bước tới, năm móng vuốt titan xòe rộng, định vươn ra bóp cổ Phong để răn đe và đoạt lấy linh kiện.
Ngay khi móng vuốt titan của Tài bước vào phạm vi một mét, Phong đột ngột ngẩng đầu lên. Mắt trái Cyber-Eye của anh bùng phát ánh sáng xanh thẫm rực rỡ.
Anh rút cánh tay phải ra, ngón tay nhấn mạnh vào nút kích hoạt trên thiết bị EMP dã chiến.
*BÙM!*
Một tiếng nổ câm lặng bùng phát. Một luồng sóng điện từ nén màu lam nhạt giải phóng diện rộng trong bán kính mười mét, quét qua toàn bộ không gian xưởng cơ khí.
Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng chập chờn trong xưởng vụt tắt ngóm. Cánh tay titan khổng lồ của Tài Móng Vuốt xẹt ra những tia lửa điện màu xanh lam liên tục, các bánh răng bên trong nghiến rầm rầm rồi đứng khựng lại hoàn toàn.
"Á rghhh!" Tài gầm rú đau đớn. Dòng điện ngược từ xung EMP chạy thẳng qua các đường dây thần kinh sinh học cấy ghép lậu cấp thấp của gã, đốt cháy các khớp nối tủy sống. Cánh tay cơ khí của gã rủ xuống như một khúc gỗ mục rỉ sét, hoàn toàn mất đi khả năng vận động.
Nhưng Tài Móng Vuốt là một kẻ sinh tồn tàn nhẫn ở bãi rác. Trong cơn đau đớn tột cùng, gã dùng tay trái còn lại rút ra khẩu súng lục tự chế đen ngòm từ hông, nhắm thẳng vào đầu Phong và bóp cò.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, nhịp tim của Phong tăng vọt lên mức cực đại. Sự hoảng sợ tột cùng kích hoạt phản xạ tối hậu của bộ não bạo chúa Kaelen.
*Thị Giác Chiến Thuật Lượng Tử bùng nổ.*
Thế giới xung quanh Phong bỗng chốc mất đi mọi màu sắc, chuyển sang một tông màu xám xịt của tro bụi. Thời gian trôi chậm lại đến mức kinh ngạc, từng hạt mưa axit ngoài cửa sổ như lơ lửng giữa không trung. Một đường chỉ màu lam nhạt hiển thị quỹ đạo bay của viên đạn đinh ốc từ họng súng của Tài hiện rõ mồn một trước mắt anh một giây trước khi viên đạn rời nòng.
Phong nghiêng người sang bên phải với một góc độ không tưởng đối với một cơ thể đang bị thương.
*Đoàng!*
Viên đạn đinh ốc xé gió sượt qua tai Phong trong gang tấc, găm thẳng vào vách khoang cứu sinh phía sau tạo thành một vết lõm sâu hoắm.
Cùng lúc đó, Phong chộp lấy chiếc kìm thủy lực nặng nề trên bàn cơ khí. Cyber-Eye của anh khóa chặt vào vết nứt vi mô 1.2mm trên trục khuỷu chính của móng vuốt titan của Tài – điểm yếu chí mạng mà anh đã quét được ở tập trước.
Phong vung kìm thủy lực, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể và lòng căm hận tột cùng vào một cú đập thẳng.
*BỐP! RẮC!*
Tiếng hợp kim Titan-X vỡ vụn vang lên giòn giã giữa không gian tĩnh lặng của xưởng. Trục khuỷu chính của móng vuốt titan bị đập trúng điểm yếu, vỡ ra thành hàng chục mảnh vụn cơ khí rỉ sét. Năm móng vuốt sắt đổ sụp xuống sàn sắt, treo lủng lẳng vô dụng trên cánh tay phế tàn của Tài.
Nhưng khoảng cách quá gần khiến xung EMP tự chế dội ngược lại hoàn toàn vào mắt trái của Phong. Cyber-Eye nhấp nháy dữ dội rồi tắt ngóm. Một cơn đau buốt như kim châm đâm thẳng vào thùy chẩm khiến Phong quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy mắt trái đang chảy máu loãng màu xanh lam nhạt. Anh hoàn toàn chìm vào bóng tối tạm thời ở mắt trái.
Tài Móng Vuốt ôm lấy cánh tay phế tàn đang rò rỉ dầu thủy lực đen ngòm, gầm rú đau đớn và sợ hãi. Gã trợn trừng mắt nhìn Phong – một tên thợ máy lậu yếu ớt vừa thực hiện những phản xạ né đạn và triệt hạ chuẩn xác như một chiến binh tinh nhuệ liên bang.
"Mày... mày không phải là người thường!" Tài thốt lên, giọng run rẩy. Gã biết mình đã mất đi vũ khí mạnh nhất và không thể đối đầu với kẻ quái dị này trong tình trạng phế tàn.
Tài lùi lại bước ra ngoài màn mưa axit, ôm cánh tay gãy rỉ sét rít lên lời nguyền rủa cuối cùng trước khi chạy trốn vào bóng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!