Nhạc nềnThunderclap

Sóng Uy Áp Tàn Bạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nòng súng lục tự chế lạnh ngắt và sần sùi những vệt rỉ sét kề sát vào gáy Lâm Phong, ngay trên vết sẹo mổ đang nhô cao rỉ dịch sinh học màu lam nhạt. Cái lạnh của thép thô bạo đâm thẳng vào hệ thần kinh đang quá tải của anh, tạo nên một cơn rùng mình buốt giá chạy dọc tủy sống.


Phong quỳ gục trên nền cát rỉ sét xám xịt của nghĩa địa tàu Kepler-9. Đùi phải của anh bị một vết chém sâu mười xăng-ti-mét do dao rựa bọc titan rạch rách, máu đỏ sậm loang lổ tuôn ra xối xả, thấm qua lớp vải bảo hộ dầy cộp bọc chì rồi hòa vào bùn thải độc hại dưới đất. Cánh tay trái sinh học của bộ khung xương trợ lực rỉ sét Exo-09 đã tắt nguồn, buông thõng vô lực bên sườn giáp, hoàn toàn bại liệt sau cú chập mạch nổ tung tụ điện. Cơn đau từ bả vai phải rạn nứt xương đòn co thắt dữ dội theo từng nhịp thở khò khè, như thể có hàng vạn mũi kim thép đang đâm nát lồng ngực anh. Mắt trái Cyber-Eye bị mù tạm thời, rỉ ra những giọt dịch lam nhạt pha lẫn máu tươi nóng hổi, che phủ tầm nhìn của anh bằng một màn sương xám mịt mù.


"Mày hết đường chạy rồi, con chuột nhắt," Gã chột Boran rít lên qua kẽ răng bọc vàng tởm lợm. Chiếc bụng béo phì của gã phập phồng dưới lớp áo da thú bám đầy mỡ máy đen ngòm. Con mắt phải giả – một chiếc camera quét hồng ngoại rẻ tiền màu xám xịt – xoay tròn liên tục phát ra những tiếng *tạch tạch* khô khốc, rọi luồng ánh sáng đỏ quét thẳng vào gáy Phong. "Tao chỉ cần mang cái đầu chứa bộ não cấy ghép lậu của mày về cho Đại úy Sơn. Ba chiếc thẻ căn cước Sol-Prime và quyền kiểm soát mỏ quặng siêu dẫn phân khu bốn sẽ thuộc về tao. Lũ thợ máy rác rưởi tụi mày, hôm nay đều phải chết!"


Phía sau gã, mười hai chiến binh của băng Răng Sắt bọc giáp nặng gầm gừ, siết chặt vòng vây. Dũng "Thép" đang bị xích sắt quấn chặt lấy chiếc búa tạ thủy lực hỏng nhẹ, bả vai phải rỉ máu loang lổ. Gã khổng lồ gầm rú, cố sức giật mạnh sợi xích làm xẹt lửa lập lòe trên nền đất cát nhưng vô vọng. Ở góc tối, Đặc vụ Vy Anh khập khiễng bò rạp dưới vách container, khẩu súng lục điện từ của cô đã bị hất văng mất hút dưới đống phế liệu.


Trên bầu trời đêm, những dải ánh sáng đỏ rực rỡ từ vệ tinh quét quỹ đạo của Đại úy Sơn đang rà soát áp sát nghĩa địa tàu, chỉ còn cách chưa đầy hai trăm mét. Tiếng rít xé gió của các trực thăng an ninh biên phòng rầm rập dội về, nén bầu không khí vào một trạng thái ngạt thở tột cùng.


Trong bóng tối mờ mịt của ý thức đang phân rã, Phong cảm nhận được mảng tối ý thức của bạo chúa Kaelen trỗi dậy mạnh mẽ. Một bóng ma lượng tử với đôi mắt đỏ rực như máu hiện lên trong thùy trán anh, cười tàn nhẫn: *"Giao cơ thể cho ta... Ta sẽ giúp ngươi nghiền nát lũ rác rưởi này. Ngươi quá yếu đuối, Lâm Phong. Sự lương thiện của ngươi chỉ mang lại cái chết cho những kẻ ngươi muốn bảo vệ."*


*"Câm miệng..."* Phong tự lẩm nhẩm trong đầu, hàm răng nghiến chặt đến bật máu. Anh cố gắng sử dụng **Thiền định Lượng tử** để giữ vững bản ngã gốc, nhưng cơn đau từ đùi phải và bả vai rạn nứt khiến dòng điện sinh học của anh hoàn toàn hỗn loạn.


*Boran muốn bắt sống mình.* Phong nhận ra gã chột đang cố ý giữ khoảng cách an toàn với gáy anh để tránh làm hỏng bộ não lượng tử. Gã tin rằng anh đã hoàn toàn mất khả năng phản kháng. Sự chủ quan của một gã ác bá chợ đen chính là kẽ hở duy nhất.


"Boran..." Phong thều thào, giọng khàn đặc đầy rệu rã. Anh cố tình để cơ thể run rẩy dữ dội hơn, đầu gục sát xuống nền cát rỉ sét như thể sắp ngất đi. "Mày... mày thắng rồi. Nhưng... đừng chạm vào... em gái tao..."


"Hahaha! Thằng nhóc ranh mãnh giờ cũng biết van xin sao?" Boran cười khoái trá, bước lên một bước, dí mạnh họng súng lục tự chế vào vết sẹo mổ gáy của Phong để chế giễu. Chiếc camera mắt giả của gã xoay nhanh hơn, phát ra tiếng rít cơ học đầy đắc ý. "Mày không có quyền ra điều kiện với tao!"


Đó là khoảng cách một mét. Cự ly hoàn hảo.


Phong đột ngột mở mắt trái Cyber-Eye. Ánh sáng xanh mờ nhạt bỗng chốc bùng phát thành một màu xanh lam thẫm rực rỡ – sắc xanh tàn bạo của bạo chúa Kaelen (Tyrant Blue). Anh không kìm hãm ý thức bạo chúa nữa, mà để dòng điện sinh học lượng tử tự do tràn ngập khắp hệ thần kinh ngoại biên, kích hoạt phân vùng dữ liệu cấm.


**[GIAO THỨC: SÓNG UY ÁP KAELEN CỰC KHẨN]**


Một luồng sóng điện từ tần số cực thấp đột ngột giải phóng từ bộ não cấy ghép lậu của Phong, quét mạnh ra xung quanh trong bán kính năm mét. Không khí trong nghĩa địa tàu dường như đông cứng lại trong tích tắc. Một áp lực vô hình, nặng nề như cả ngàn tấn phế liệu đè sụp xuống, bóp nghẹt lồng ngực của tất cả những kẻ đứng trong phạm vi ảnh hưởng.


"Cái... cái gì thế này?" Boran trợn tròn con mắt duy nhất, hơi thở gã nghẹn lại. Khẩu súng lục tự chế trên tay gã đột ngột trở nên nặng trĩu. Toàn bộ hệ thần kinh vận động của gã bị tê liệt hoàn toàn, các khớp cơ bắp co rút dữ dội khiến gã không thể bóp cò.


Mười hai tên tay sai bọc giáp nặng xung quanh đồng loạt quỳ rụp xuống đất cát rỉ sét. Bộ khung xương trợ lực dã chiến của chúng phát ra những tiếng rít cơ học nghẹn ngào, các mạch vi điện tử bị xung sóng lượng tử của Phong làm chập mạch liên tục, xẹt điện xanh lè. Chúng co giật, run rẩy bần bật trên mặt đất, mắt trợn trừng đầy kinh hoàng nhưng không thể nhấc nổi một ngón tay.


Phong đứng dậy.


Cơ thể anh không còn run rẩy vì đau đớn nữa. Dưới sự dẫn dắt tạm thời của mảng tối ý thức Kaelen, bộ não anh đã tự động ngắt các thụ thể cảm nhận đau đớn vật lý. Đùi phải vẫn rỉ máu loang lổ, bả vai phải vẫn rạn nứt xương đòn, nhưng Phong bước đi vững chãi như một vị thần chết bước ra từ đống đổ nát. Ánh sáng từ Cyber-Eye mắt trái rực lên màu xanh lam thẫm vô cảm, lạnh lùng khóa chặt vào mục tiêu Boran đang quỳ sụp dưới chân.


*"Nhìn xem, sức mạnh thật dễ dàng biết bao..."* Giọng nói của Kaelen vang vọng trong đầu Phong, tàn nhẫn và đầy kiêu ngạo. *"Bẻ gãy chúng. Nghiền nát chúng."*


Phong bước đến trước mặt Boran. Anh giơ cánh tay phải bọc khung xương Exo-09 lên, kích hoạt van tăng áp thủy lực của bộ giáp dã chiến.


*XÌ...!!!*


Tiếng hơi nước thủy lực áp lực cao rít lên chói tai. Phong không dùng dao rung Vibro-Blade, anh muốn dùng chính đôi bàn tay trần để thực hiện **Đòn cận chiến triệt hạ Exo-09** lên gã chột phản bội. Anh chộp lấy khớp vai trái bọc thép composite của Boran, bóp chặt.


*RẮC... RẮC...!!!*


Lực bóp thủy lực nặng một tấn của Exo-09 nện thẳng vào khớp xương vai của Boran. Tiếng xương đòn và xương bả vai của gã gãy vụn vang lên giòn giã giữa không gian tĩnh lặng của nghĩa địa tàu. Boran há hốc mồm, nhưng áp lực từ Sóng Uy Áp khiến gã không thể hét lên thành tiếng, chỉ có nước mắt và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt béo phì xám ngoét.


Phong vung nắm đấm phải bọc thép Titan-X, nện thẳng một cú sấm sét vào khớp gối phải của Boran.


*UỲNH...!!!*


Khớp gối của gã chột hoàn toàn biến dạng, vỡ nát dưới lực tác động cơ học tàn bạo. Boran đổ gục xuống vũng máu và dầu máy rò rỉ, cơ thể béo phì co giật liên tục. Phong bước lên một bước, giẫm mạnh chân giáp Exo-09 lên ngực Boran, tay phải giơ cao lưỡi dao rung cao tần Vibro-Blade đang phát ra tiếng *uù* siêu âm chết chóc, nhắm thẳng vào mắt trái của gã.


Trong đầu Phong, một khoảng trống lớn đột ngột xuất hiện. Ký ức về khuôn mặt già nua, nghiêm nghị nhưng ấm áp của người cha nuôi Lâm Chấn bỗng chốc nhạt nhòa đi, biến thành những dải nhiễu sóng xám xịt của máy thu hình hỏng. Tế bào thần kinh gốc của anh đang bị thiêu rụi với tốc độ chóng mặt. Anh đang mất đi ký ức của chính mình để đổi lấy sự tàn bạo của một bạo chúa.


"Phong! Dừng lại! Đừng để hắn chiếm hữu!"


Một tiếng hét khản đặc vang lên từ phía sau. Đặc vụ Vy Anh, với chiếc chân trái khập khiễng rách nát, đã lết đến sát bên sườn Phong từ lúc nào. Đôi mắt sắc sảo của cô tràn ngập sự kinh hoàng khi nhìn thấy ánh mắt màu xanh lam thẫm hoàn toàn vô hồn, không một chút nhân tính của Phong lúc này. Cô biết, nếu Phong đâm nhát dao này xuống, bản ngã của người thợ máy lương thiện Lâm Phong sẽ biến mất vĩnh viễn.


Vy Anh dồn chút sức tàn cuối cùng, lao thẳng vào người Phong từ phía sau. Tay phải cô siết chặt một ống tiêm Neuro-Soothe nén cao cấp tuồn lậu từ mật vụ liên bang, đâm mạnh một nhát dứt khoát vào đốt sống cổ thứ ba của anh, ngay sát vết sẹo mổ đang nhấp nháy ánh sáng xanh.


*PHẬT...!!!*


Chất lỏng màu xanh lam đậm đặc từ ống tiêm nhanh chóng bơm thẳng vào tủy sống của Phong.


Một luồng hơi lạnh buốt như băng giá lập tức lan tỏa khắp hệ thần kinh trung ương của anh, dập tắt hoàn toàn dòng điện sinh học lượng tử đang điên cuồng bùng cháy. Ánh sáng màu xanh lam thẫm ở mắt trái Cyber-Eye của Phong vụt tắt, trả lại màu xanh lam nhạt mờ đục. Cơn đau đớn vật lý từ vết chém ở đùi phải và bả vai rạn nứt ập trở lại như một trận bão thác, khiến Phong rên rỉ một tiếng đau đớn, lưỡi dao rung Vibro-Blade tuột khỏi tay rơi keng xuống đất cát rỉ sét.


Phong lảo đảo lùi lại hai bước, rồi đổ gục xuống bên cạnh bánh xe tải bọc thép Rùa Sắt, hơi thở khò khè đầy yếu ớt. Vy Anh cũng kiệt sức, quỳ sụp xuống bên cạnh để đỡ lấy anh.


Bên dưới chân giáp Exo-09 của Phong, Gã chột Boran gục xuống vũng máu loang lổ trộn lẫn với dầu thủy lực đen ngòm. Con mắt giả camera của gã chập chập cháy, phát ra những tia lửa điện nhỏ. Gã thều thào bằng giọng khàn đặc, đầy oán hận nguyền rủa Phong trước khi lịm đi:


"Mày... mày sẽ biến thành một con quỷ diệt chủng... giống hệt Kaelen năm xưa..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!