Nhạc nềnThunderclap

Trận Chiến Ở Nghĩa Địa Tàu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió rít qua những khe hở hoen rỉ của hàng vạn xác chiến hạm chồng chất tại nghĩa địa tàu của Nghiệp đoàn Vận tải Rác thải Vũ trụ, tạo nên những tiếng hú dài lạnh lẽo nghe như tiếng khóc than của một nền văn minh đã chết. Mặt đất Kepler-9 dưới chân Lâm Phong bốc lên mùi rỉ sét nồng nặc trộn lẫn với hơi ẩm độc hại của những cơn mưa axit lất phất.


Phong quỳ gục trên nền cát rỉ sét xám xịt, hai đầu gối run rẩy không vững. Cơn sốt lượng tử bùng phát từ bộ não cấy ghép lậu của bạo chúa Kaelen đang thiêu rụi từng khớp thần kinh của anh, đẩy trạng thái quá tải lên mức mười lăm phần trăm cực hạn. Máu tươi ấm nóng liên tục rỉ ra từ hốc mắt trái Cyber-Eye, chảy thành những vệt dài dọc theo gò má nhợt nhạt, nhỏ xuống đất cát rỉ sét. Tai trái và hai bên cánh mũi của anh cũng không ngừng rỉ ra những dòng dịch đỏ sậm nóng hổi, bốc lên mùi sắt tanh nồng dã chiến.


Đau đớn hơn cả là xương đòn bả vai phải của Phong – nơi chịu lực phản chấn kinh hoàng của khẩu Gauss-R1 tự chế từ trận chiến trước – đã bị rạn nứt nghiêm trọng. Mỗi nhịp thở khò khè của anh đều khiến các đầu xương rạn cọ xát vào nhau, gửi về não bộ những luồng điện đau buốt tận xương tủy. Cánh tay trái sinh học của anh hoàn toàn buông thõng vô lực bên sườn giáp Exo-09 đã tắt nguồn, bại liệt hoàn toàn do di chứng của liều Neuro-Soothe thô sơ.


"Phong! Đứng yên đó! Đừng động đậy!" Vy Anh hét lớn, giọng cô khản đặc vì mệt mỏi. Cô gái trẻ bước lên nửa bước, che chắn ngay trước thân hình rệu rã của Phong. Bộ giáp nano ôm sát màu đen của vị đặc vụ đào ngũ giờ đây đã rách nát loang lổ, các mạch vi điện tử hở ra xẹt điện liên tục *tạch tạch* đầy nguy hiểm. Tay cô siết chặt khẩu súng lục điện từ, họng súng hướng thẳng về phía gã đàn ông béo phì đang bước ra từ bóng tối của một xác tàu chở quặng khổng lồ.


Đó chính là Gã chột Boran, thủ lĩnh tối cao của Băng đảng Răng Sắt.


Boran bước đi khệnh khạng, chiếc bụng phệ ních chặt trong lớp áo da thú bám đầy mỡ máy. Mắt phải của gã đã bị mất, thay thế bằng một chiếc camera quét hồng ngoại rẻ tiền màu xám xịt, liên tục xoay tròn và phát ra những tiếng tích tích khô khốc đầy quái dị. Mỗi khi gã cười, hàm răng bọc vàng ròng lại lóe lên thứ ánh sáng vàng ố, tởm lợm giữa màn sương mù điện từ.


"Lâm Phong, con chuột nhắt của ta," Boran lên tiếng, giọng nói ồm ồm rít qua kẽ răng bọc vàng nghe như tiếng xích sắt kéo lê trên sàn tàu. "Mày nghĩ mày trốn dưới đường ống dẫn thải bọc chì thì camera của tao không quét ra sao? Lão Tiền đã nhận của tao mười vạn tín dụng để bán đứng mày. Hôm nay, tao sẽ lấy lại cả vốn lẫn lời."


Phía sau Boran, mười hai chiến binh của băng Răng Sắt dần lộ diện từ các hốc rác rỉ sét xung quanh. Chúng mặc những bộ khung xương trợ lực dã chiến bọc thép composite dày cộp, tay cầm dao rựa bọc titan rỉ sét và súng động năng tự chế, khép chặt vòng vây xung quanh chiếc xe tải bọc thép Rùa Sắt đã bị hỏng hệ thống định vị của nhóm Phong.


Trên bầu trời cao, những dải ánh sáng đỏ rực rỡ từ vệ tinh quét quỹ đạo của Đại úy Sơn thuộc Nha Lộ trình & Tuần tra Quỹ đạo Kepler-9 đang quét qua quét lại liên tục dọc theo các đồi rác, chỉ còn cách nghĩa địa tàu chưa đầy hai trăm mét. Tiếng rít xé gió của các trực thăng an ninh biên phòng bắt đầu vang vọng từ xa, dồn ép bầu không khí vào một trạng thái nghẹt thở tột cùng.


"Boran!" Dũng "Thép" gầm lên, bả vai phải rỉ máu loang lổ của gã khổng lồ rung lên đầy phẫn nộ. Gã vung chiếc búa tạ thủy lực nặng nề của mình lên, tiếng tuabin tăng áp cơ học trong búa rít lên gầm rú. "Mày dám làm tay sai cho liên bang để dâng nộp đồng bào mình sao? Mày có biết Đại úy Khánh và quân an ninh liên bang coi cư dân bãi rác chúng ta là cái gì không?"


"Đồng bào?" Boran khạc một búng nước bọt đầy khinh bỉ xuống đất cát. "Ở cái hành tinh rác rưởi này, chỉ có kẻ có căn cước liên bang mới được coi là người! Đại úy Sơn đã hứa sẽ cấp cho tao và gia đình ba chiếc thẻ căn cước công dân Sol-Prime chính thức, kèm theo quyền khai thác độc quyền mỏ quặng siêu dẫn phân khu bốn nếu tao giao nộp đầu của thằng nhóc Lâm Phong này! Lũ thợ máy rác rưởi tụi mày chết bao nhiêu thì liên quan gì đến tao?"


Tiếng cười khàn đặc của Boran bị cắt đứt bởi tiếng rít cơ học từ gáy của Lâm Phong.


Trong tiềm thức mờ mịt của Phong, bóng ma lượng tử của bạo chúa Kaelen lại hiện lên, mắt đỏ rực như máu, thì thầm đầy cám dỗ dọc theo tủy sống đang phân rã của anh: *"Nhìn lũ chuột nhắt đang tranh giành rác rưởi kìa... Chỉ cần ngươi nhường quyền điều khiển cho ta... Ta sẽ dùng dòng điện lượng tử của bộ não này kích hoạt lò phản ứng của chiếc Sao Chổi kia, biến toàn bộ nghĩa địa tàu này thành một vụ nổ plasma thiêu rụi bọn chúng..."*


*"Không..."* Phong nghiến răng tự lẩm nhẩm, mồ hôi lạnh hòa lẫn máu tươi chảy dài trên cằm. *"Ta là Lâm Phong... Ta không phải là ngươi... Ta sẽ không tàn sát đồng bào của mình..."*


Phong dùng tay phải bọc khung xương Exo-09 khẽ chạm vào vết sẹo mổ gáy đang nhô cao phát dịch lam nhạt. Anh cố gắng vận hành **Thiền định Lượng tử**, ép nhịp tim đập chậm lại để kìm hãm sóng não bạo chúa không phát tán ra ngoài làm mồi nhử cho vệ tinh quét quỹ đạo. Thế nhưng, xương đòn vai phải bị rạn nứt dữ dội khiến anh đau đớn đến mức suýt mất đi nhận thức.


Phong nhìn lướt qua thế trận xung quanh. Mười hai tên biệt kích Răng Sắt bọc giáp nặng đang khép chặt vòng vây. Vy Anh khập khiễng giữ khoảng cách, súng lục điện từ của cô chỉ còn ba viên đạn nén. Dũng Thép bị thương nặng ở vai phải, khó lòng chịu đựng một cuộc giáp lá cà kéo dài.


*Bọn chúng muốn bắt sống mình.* Phong thầm suy tính. *Boran không dám nổ súng vào các thùy não quan trọng của mình vì Sơn cần bộ não cấy ghép lậu nguyên vẹn để thu hồi dữ liệu quân sự tối mật. Đây là điểm yếu duy nhất của chúng.*


"Anh Dũng... Vy Anh..." Phong thều thào qua bộ đàm vô tuyến tầm ngắn đeo tai, giọng nói khàn đặc đầy đau đớn. "Boran... muốn bắt sống tôi... Hãy dùng tôi làm mồi nhử... Anh Dũng, vòng ra sau... tấn công tập hậu..."


"Phong! Chú mày điên rồi!" Dũng "Thép" gầm gừ qua bộ đàm, nhưng gã lập tức hiểu ý đồ của Phong khi thấy anh chủ động lết thân thể rệu rã bước lên phía trước, cố tình để lộ vết sẹo mổ gáy rỉ dịch lượng tử màu lam nhạt.


"Boran!" Phong hét lớn, giọng nói khàn đặc vang vọng giữa nghĩa địa tàu rỉ sét. "Mày muốn bộ não của Kaelen đúng không? Nó ở đây này! Nhưng nếu mày dám bước tới gần, tao sẽ kích nổ lò phản ứng plasma sau lưng bộ giáp Exo-09 này, tự hủy hoàn toàn bộ não lượng tử! Lúc đó, mày sẽ lấy gì để đổi thẻ căn cước với liên bang?"


Quả nhiên, bước chân của Boran khựng lại. Chiếc camera quét hồng ngoại ở mắt phải gã xoay *tạch tạch* liên tục, hiển thị vệt nhiệt đỏ rực của Lõi năng lượng Plasma rã xác sau lưng bộ giáp của Phong đang dao động không ổn định ở mức báo động.


"Thằng nhóc ranh mãnh!" Boran nghiến răng, hàm răng bọc vàng rít lên đầy giận dữ. Gã quay sang xua tay ra lệnh cho đám tay sai bọc giáp nặng xung quanh. "Lên cho tao! Bắt sống nó! Đập gãy hai chân nó, nhưng tuyệt đối không được chạm vào gáy và đầu nó! Kẻ nào làm hỏng bộ não lượng tử, tao sẽ ném vào lò phản ứng rác thải!"


"Giết!!!"


Hai tên biệt kích Răng Sắt tiên phong gầm lên, vung hai thanh dao rựa bọc titan rỉ sét lao thẳng về phía Phong. Đường dao của chúng xé rách màn sương độc, nhắm thẳng vào bả vai và đùi phải của anh.


Phong nhắm chặt mắt trái Cyber-Eye đang mờ đục rỉ máu, dồn toàn bộ sự tập trung vào tay phải bọc khung xương trợ lực Exo-09. Mặc dù bả vai phải bị rạn xương đòn đau buốt tột cùng, Phong vẫn cắn chặt môi đến mức bật máu, kích hoạt van thủy lực của Exo-09 bằng tay phải còn hoạt động.


*XÌ...!!!*


Tiếng hơi nước thủy lực áp lực cao rít lên chói tai từ bộ giáp Exo-09. Phong dùng lực nâng thủy lực của cánh tay phải bọc thép Titan-X, tung một cú đấm thẳng cực mạnh vào ngực tên đi đầu. Lực đấm thủy lực nặng gần một tấn nện thẳng vào lớp giáp composite của đối thủ, phát ra tiếng *RẮC* giòn giã của kim loại bị gãy vụn. Tên biệt kích Răng Sắt bị hất văng ra xa năm mét, đâm sầm vào một xác tàu rỉ sét rồi gục xuống đất bùn, rò rỉ dầu thủy lực loang lổ.


Cùng lúc đó, Phong lách người tránh đường dao của tên thứ hai. Anh dùng tay phải rút lưỡi dao rung cao tần **Vibro-Blade** cướp được từ sát thủ Sâm Rắn Độc trước đó giắt bên hông.


*UÙ...!!!*


Bộ rung siêu âm tần số 50.000 Hz dọc lưỡi dao Vibro-Blade kích hoạt, phát ra ánh sáng huỳnh quang màu xanh lam nhạt đầy chết chóc. Phong chém một nhát ngang cực nhanh, cắt ngọt qua thanh dao rựa titan của tên thứ hai như cắt một miếng bơ nóng, lưỡi dao rung rạch sâu một đường dọc theo giáp ngực của hắn, giải phóng một dòng điện tích xanh rực rỡ làm chập mạch toàn bộ hệ thống khung xương của tên biệt kích.


"Mẹ kiếp! Thằng nhóc này vẫn còn sức chiến đấu!" Boran gầm lên đầy kinh ngạc. "Bao vây nó lại! Dùng lưới điện từ!"


Phong cố gắng giơ tay phải lên để kích hoạt Thiết bị phát xung điện từ EMP cầm tay tự chế cố định trên cánh tay phải của bộ giáp. Anh muốn giải phóng một luồng sóng điện từ nén để vô hiệu hóa toàn bộ khung xương trợ lực của đám tay sai bao quanh.


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc anh nhấn nút kích hoạt, dòng điện sinh học lượng tử từ bộ não quá tải mười lăm phần trăm đột ngột dội ngược lại dọc theo tủy sống. Lõi năng lượng Plasma rò rỉ điện tích sau lưng anh chập mạch, phóng ra những tia điện màu xanh lam thẫm bao phủ khắp cánh tay trái cơ khí của Exo-09.


*BÙNG...!!!*


Một tiếng nổ điện từ nhỏ phát ra ngay trên bả vai trái của bộ giáp Exo-09. Cánh tay cơ khí trái của bộ giáp bị nổ tung hoàn toàn các khớp thủy lực, khói đen bốc lên khét lẹt, bại liệt hoàn toàn. Lực phản chấn điện từ dội ngược khiến Phong rên rỉ một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại phía sau.


Tận dụng khoảnh khắc Phong bị chập mạch giáp cơ khí, một tên tay sai của Boran từ góc khuất lao tới, vung thanh dao rựa bọc titan chém mạnh một nhát vào đùi phải của anh.


*XOẠT...!!!*


Lưỡi dao rựa xé rách lớp vải bảo hộ dầy cộp bọc chì, rạch một đường sâu mười xăng-ti-mét dọc theo đùi phải của Phong. Máu tươi đỏ sẫm phun ra loang lổ, nhuộm đỏ cả ống quần bảo hộ rách nát. Đau đớn tột cùng từ đùi phải kết hợp với vết rạn xương đòn bả vai phải khiến Phong run lên bần bật, quỳ sụp một chân xuống nền cát rỉ sét lạnh ngắt.


"Phong!!!" Vy Anh hét lớn. Cô lập tức nổ súng lục điện từ.


*PẰNG! PẰNG!*


Hai phát đạn nén điện từ chính xác găm thẳng vào đầu gối của hai tên biệt kích đang định áp sát Phong, làm nổ tung khớp thủy lực của chúng, buộc chúng phải quỳ sụp xuống sàn sắt.


Cùng lúc đó, Dũng "Thép" từ phía sau đống đổ nát lao ra như một con quái vật khổng lồ hung hãn. Gã vung chiếc búa tạ thủy lực nặng nề của mình, nện một cú sấm sét vào lá chắn tự chế bọc thép tấm của nhóm đòi nợ Răng Sắt đang khép vòng vây.


*UỲNH...!!!*


Cú nện búa nặng hàng tấn đập nát hoàn toàn chiếc lá chắn tự chế, hất văng ba tên lính đòi nợ ra xa. Dũng "Thép" gầm rú, đứng chắn trước người Phong, búa tạ thủy lực vung liên tục tạo thành một bức tường thép bất khả xâm phạm che chắn cho người em kết nghĩa.


"Phong! Rút vào khoang tàu Sao Chổi ngay!" Dũng "Thép" hét lớn, giọng gã khàn đặc vì kiệt sức. "Vy Anh! Đỡ nó dậy!"


Vy Anh khập khiễng lao tới, dùng cánh tay bọc giáp nano đỡ lấy thân hình rệu rã, bết đầy máu và dầu máy của Phong. Mỗi bước đi của anh lúc này đều để lại những vệt máu tươi loang lổ trên nền cát rỉ sét.


Thế nhưng, vòng vây của băng Răng Sắt quá đông. Tám tên biệt kích còn lại bọc giáp nặng liên tục nổ súng động năng tự chế và vung dao rựa bọc titan áp sát, dồn ép nhóm Phong lùi sát vào cửa khoang chứa chiếc tàu kéo phế thải Sao Chổi. Lối thoát hiểm duy nhất của chiếc xe tải Rùa Sắt đã bị hỏng hoàn toàn hệ thống điện phụ do sét đánh chập cháy từ trước, nằm trơ trọi như một khối sắt chết trong bóng tối.


"Tụi mày hết đường chạy rồi!" Gã chột Boran đứng phía sau đám tay sai gầm lên đầy đắc ý. Chiếc camera quét hồng ngoại ở mắt phải gã xoay *tạch tạch* liên tục, khóa chặt mục tiêu vào gáy của Phong. Gã lén di chuyển vòng qua góc khuất của một xác tàu chở quặng hỏng bên sườn trái Phong, nơi thị lực mắt trái Cyber-Eye của anh đang bị mù tạm thời và mờ đục không thể nhìn thấy.


Boran rút từ trong ngực áo da thú ra một khẩu súng lục tự chế cỡ lớn, nòng súng bọc thép dày được cải tiến đặc biệt để bắn đạn động năng nén áp lực cao. Gã khẽ bước lên một bước, họng súng đen ngóm nhắm thẳng vào vết sẹo mổ gáy đang rỉ dịch lam nhạt của Lâm Phong.


Ngay khoảnh khắc đó, một cơn co giật lượng tử cực mạnh bất ngờ bùng phát trong thùy chẩm của Phong. Bộ não cấy ghép quá tải mười lăm phần trăm phóng ra một luồng sóng điện từ tần số thấp chạy dọc tủy sống, làm tê liệt hoàn toàn hệ thần kinh vận động của anh.


"A...!!!"


Phong rên rỉ một tiếng đau đớn tột cùng, hai mắt trợn trừng khi toàn bộ thế giới trước mắt anh sụp đổ vào một màn sương xám xịt, tối đen như mực. Xương đòn vai phải rạn nứt đau buốt dữ dội kết hợp với vết chém sâu ở đùi phải khiến anh hoàn toàn mất đi sức lực chống đỡ, quỳ sụp cả hai đầu gối xuống nền cát rỉ sét đầy nhục nhã.


Vy Anh bị chấn động điện từ hất văng ra bên cạnh, súng lục điện từ tuột khỏi tay cô rơi xuống khe rác tối tăm. Dũng "Thép" bị ba tên biệt kích bọc giáp nặng dùng xích sắt bọc titan quấn chặt lấy búa tạ thủy lực, gầm rú trong tuyệt vọng khi không thể thoát ra để cứu Phong.


Gã chột Boran bước ra từ bóng tối sau lưng Phong, họng súng lục tự chế kề sát vào vết sẹo mổ gáy đang bốc khói nhẹ của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!