Nhạc nềnThunderclap

Lệnh Phong Tỏa Quỹ Đạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trần đá của hầm ngầm cổ đại Kepler rên rỉ dưới sức nặng của hàng vạn tấn phế liệu phía trên. Những vết rạn nứt khổng lồ chạy dọc theo vòm hầm thép rỉ, đổ xuống từng cơn mưa bụi xám xịt và những mảng xỉ kim loại sắc nhọn. Phát bắn plasma nén hạt lượng tử từ khẩu pháo phòng thủ cổ đại Kepler-Plasma đã xé toạc bầu khí quyển, thiêu rụi chiến hạm chỉ huy của Đại úy Khánh trên quỹ đạo, nhưng dư chấn động năng khổng lồ của nó cũng đang tự hủy hoại cấu trúc của căn cứ ẩn mình sâu dưới lòng đất này.


"Phong! Tỉnh lại đi! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!" Giọng nói của Vy Anh vang lên bên tai Lâm Phong, khàn đặc và gấp gáp. Cô dùng đôi bàn tay bọc giáp nano rách nát xẹt điện liên tục để kéo anh dậy khỏi bệ máy điều khiển đang bốc khói nghi ngút. Chân trái của cô bị thương nhẹ sau vụ sụp trần hầm, bước đi khập khiễng, nhưng đôi mắt sắc sảo của vị cựu đặc vụ truy hồi vẫn rực lên sự kiên định sinh tồn.


Lâm Phong gục đầu bên bệ máy, lồng ngực phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở khò khè đầy máu. Cơn đau từ bộ não cấy ghép lậu của bạo chúa Kaelen dội lên từng đợt như muốn nổ tung hộp sọ. Giao diện võng mạc của mắt trái Cyber-Eye hoàn toàn chìm vào một màn sương xám mờ mịt, nhưng những dòng chữ cảnh báo đỏ rực vẫn nhấp nháy liên tục đầy tàn nhẫn:


[CẢNH BÁO: TRẠNG THÁI QUÁ TẢI THẦN KINH CỰC HẠN: QUÁ TẢI 15% (NGƯỠNG XUẤT HUYẾT).]

[HỆ THỐNG: TỦY SỐNG ĐANG BỊ PHÂN RÃ SINH HỌC 3.2%. NGUY CƠ ĐỒNG HÓA HOÀN TOÀN BỞI Ý THỨC KAELEN TRONG VÒNG 8 PHÚT.]


Máu tươi ấm nóng không ngừng rỉ ra từ hốc mắt trái Cyber-Eye, từ tai trái và dọc theo hai lỗ mũi của anh, chảy dài xuống cằm, nhuộm đỏ cả chiếc cổ áo bảo hộ sờn cũ bám đầy muội than. Vết rách sâu ở bả vai trái do trận chiến trước vẫn đang rỉ máu loang lổ, trong khi cánh tay trái hoàn toàn buông thõng vô lực bên sườn giáp Exo-09 đã tắt nguồn, bại liệt hoàn toàn do di chứng của liều Neuro-Soothe thô sơ. Đau đớn hơn cả là xương đòn bả vai phải – nơi chịu lực phản chấn kinh hoàng của khẩu Gauss-R1 tự chế – đã bị rạn nứt nghiêm trọng. Mỗi lần Vy Anh cố gắng xốc người anh lên, các đầu xương rạn lại cọ sát vào nhau, gửi về não bộ những cơn đau buốt tận xương tủy khiến Phong run lên bần bật, răng cắn chặt đến mức bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.


"Dũng... anh Dũng đâu rồi?" Phong thều thào, giọng nói khản đặc như tiếng hai miếng sắt rỉ cọ sát vào nhau.


"Ta ở đây! Đừng lo, thằng em!" Một giọng nói trầm đục, hào sảng nhưng chứa đầy sự mệt mỏi vang lên từ phía sau làn khói bụi xám xịt. Dũng "Thép" bước ra từ đống đổ nát, bả vai phải của gã khổng lồ rỉ máu loang lổ, bộ khung xương trợ lực bằng thép rỉ kêu cọt kẹt đầy quá tải. Gã dùng cánh tay bọc thép nặng nề của mình, phối hợp với Vy Anh để nhấc bổng thân thể rệu rã của Phong lên. "Quân tuần tra của Trung úy Minh đã bị tiêu diệt hoàn toàn dưới hầm ngầm, nhưng mặt đất phía trên đang hỗn loạn. Chúng ta phải rút lui khẩn cấp trước khi hầm này sập hẳn!"


Họ dìu Phong lết qua những hành lang ngầm tối tăm, nơi những đường ống dẫn plasma rỉ sét đang rò rỉ những tia điện màu lam nhạt. Đúng lúc họ bước ra khỏi cửa xả áp suất ngầm dẫn lên mặt đất, hệ thống loa phát thanh công cộng rỉ sét của phân khu 4 đột ngột rè rè, rồi một giọng nói lạnh lùng, vô cảm vang vọng khắp bầu trời đêm của hành tinh rác Kepler-9:


"Chú ý! Toàn bộ cư dân hành tinh Kepler-9 chú ý! Ban chỉ huy Nha Lộ trình & Tuần tra Quỹ đạo Kepler-9 tuyên bố: Thiết lập tình trạng giới nghiêm khẩn cấp cấp độ năm trên toàn tinh cầu. Lệnh phong tỏa quỹ đạo chính thức có hiệu lực ngay lập tức dưới sự chỉ huy trực tiếp của Đại úy Sơn. Mọi phương tiện bay cất cánh không có mã định danh đã đăng ký trước hai mươi tư giờ đều bị coi là hải tặc và sẽ bị bắn hạ không cảnh cáo bởi pháo laser quỹ đạo tầm trung. Mọi hành vi che giấu kẻ đào ngũ và tội phạm lượng tử sẽ bị khép vào tội phản quốc và chịu hình phạt thanh lọc sinh học vĩnh viễn."


Vy Anh khựng lại, đôi mắt cô trợn tròn khi nhìn lên bầu trời đêm. Phía trên tầng mây điện từ dày đặc bấy lâu nay của Kepler-9, vụ nổ của chiến hạm Khánh vẫn đang cháy rực rỡ như một ngôi sao đỏ rực, nhưng xung quanh nó, hàng chục vệ tinh quét quỹ đạo khổng lồ của Nha Tuần tra bắt đầu phát ra những dải ánh sáng đỏ rực rỡ, đan chéo vào nhau tạo thành một lưới lửa phòng thủ vô hình khóa chặt bầu khí quyển.


"Đại úy Sơn..." Vy Anh nghiến răng, bàn tay cô siết chặt lấy báng súng lục điện từ. "Gã điên cuồng trung thành đó đã tiếp quản quyền chỉ huy. Hắn không giống Khánh. Sơn là một quân nhân cực đoan, hắn sẽ không ngần ngại bắn hạ bất kỳ thứ gì di động trên bầu trời để thực thi mệnh lệnh của liên bang Aegis. Kepler-9... thực sự đã trở thành một nhà tù khép kín không lối thoát."


"Mẹ kiếp lũ chó liên bang!" Dũng "Thép" nhổ một búng nước bọt lẫn máu xuống nền cát phóng xạ. Gã đỡ Phong nằm vào băng ghế sau của chiếc xe tải bọc thép phế liệu "Rùa Sắt" đang nổ máy chờ sẵn trong bóng tối của đồi rác. "Phong, thằng em ráng chịu đựng! Chúng ta không thể ở lại phân khu 4 nữa. Khí độc clo tuy đã loãng ra nhưng quân tiếp viện của liên bang sắp đổ bộ xuống đây để xóa dấu vết. Chúng ta phải chạy đến nghĩa địa tàu của Nghiệp đoàn Vận tải Rác thải Vũ trụ ở phân khu ngoài. Chiếc tàu kéo phế liệu 'Sao Chổi' của chú mày đang giấu ở đó."


Phong nằm trên băng ghế sắt lạnh ngắt của chiếc xe tải, cơ thể không ngừng co giật do dòng năng lượng lượng tử phản chấn vẫn đang tàn phá tủy sống. Mỗi nhịp tim đập điên cuồng của anh đều kích hoạt những luồng sóng não tần số thấp phát ra ngoài không gian. Trong tiềm thức mờ mịt của anh, bóng ma lượng tử của bạo chúa Kaelen lại hiện lên, mặc chiến giáp Aegis-Gold rực rỡ, nở nụ cười tàn nhẫn và kiêu ngạo:


*"Ngươi thấy chưa, bản sao yếu ớt của ta? Ngươi dùng chút tri thức mọn của ta để cứu lũ chuột nhắt này, và cái giá ngươi nhận được là gì? Sự săn lùng tàn bạo hơn từ chính liên bang mà ngươi cố gắng van xin sự sống. Hãy giao thể xác này cho ta. Hãy để ta đồng hóa hoàn toàn hệ thần kinh của ngươi, ta sẽ cho ngươi sức mạnh để bẻ gãy cả hạm đội tuần tra của Đại úy Sơn..."*


*"Câm miệng..."* Phong gầm lên trong tâm trí. *"Ta là Lâm Phong... thợ máy của Kepler-9... Ta không phải là công cụ hồi sinh của ngươi! Ta đã hứa với Lâm An... ta phải sống sót để quay lại đón con bé ở chùa Diệu Pháp!"*


Phong nhắm chặt mắt phải, cố gắng điều động chút điện năng sinh học ít ỏi còn sót lại trong thùy trán để thực hiện **Thiền định Lượng tử**. Anh cố gắng hít thở sâu, ép dòng điện sinh học tập trung vào thùy trán để cô lập ý thức của Kaelen vào phân vùng dữ liệu mười phần trăm bị khóa, kìm hãm không cho sóng não bạo chúa phát tán ra ngoài vỏ sọ. Cơn đau nhói buốt ở gáy khiến mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhưng nhịp co giật của cơ thể anh bắt đầu chậm lại, ánh sáng xanh thẫm Tyrant Blue ở mắt trái Cyber-Eye dần tắt ngấm, trả lại màn sương xám mờ mịt.


Chiếc xe tải bọc thép Rùa Sắt gầm rú, bánh lốp cỡ lớn nghiền nát những khối phế liệu rỉ sét, lao điên cuồng trong màn sương mù điện từ dày đặc của Vực Rác Tối. Dũng "Thép" nắm chặt vô lăng, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên để giữ cho chiếc xe không bị lật khi băng qua những con dốc đồi rác dựng đứng hiểm trở.


Bên cạnh gã, Vy Anh liên tục thao tác trên thiết bị quét cầm tay. Giao diện thấu kính ngắm của cô nhấp nháy liên tục khi phát hiện ra các dải tần số quét radar của hạm đội tuần tra quỹ đạo đang dội xuống mặt đất.


"Dũng! Rẽ trái ngay!" Vy Anh hét lớn. "Vệ tinh quét quỹ đạo số không chín vừa phát một tia quét hồng ngoại rà soát đỉnh đồi rác phía trước! Nếu chúng ta bị phát hiện vệt nhiệt động cơ, pháo laser quỹ đạo của Sơn sẽ thiêu rụi chiếc xe này trong vòng hai giây!"


*UỲNH...!!!*


Dũng "Thép" bẻ lái gấp sang trái, chiếc xe tải bọc thép nặng nề trượt bánh trên nền cát phóng xạ, lao thẳng vào lòng một thung lũng rác sâu hoắm, khuất sau những tấm tôn rỉ sét cao hàng chục mét. Ngay khoảnh khắc đó, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ từ trên bầu trời cao rọi thẳng xuống đỉnh đồi rác họ vừa đi qua, nung chảy hàng tấn thép phế liệu thành một vũng kim loại lỏng đỏ rực, bốc khói nghi ngút.


"Mẹ kiếp! Hắn bắn thật!" Dũng "Thép" gầm lên, mồ hôi hột chảy dài trên trán gã. "Đại úy Sơn này điên rồi! Hắn muốn san phẳng cả phân khu 4 để tìm chúng ta sao?"


"Hắn không điên, hắn chỉ đang thực thi triệt để giao thức an ninh của liên bang," Vy Anh lạnh lùng nói, mắt cô không rời khỏi màn hình quét tần số. "Phát bắn pháo cổ đại của Phong đã kích hoạt báo động đỏ tối cao. Sơn biết có tàn dư công nghệ của bạo chúa Kaelen ở đây. Hắn thà giết nhầm hàng vạn dân nghèo còn hơn để một biến số lượng tử thoát khỏi hành tinh này. Dũng, thử liên lạc với các trạm không gian lậu ở vành đai ngoài xem có mua được mã thông hành lậu không!"


Dũng "Thép" một tay giữ vô lăng, tay kia đập mạnh vào bộ đàm vô tuyến tần số ngắn của xe. "Lộc 'Tai Thính'! Nghe rõ không? Liên lạc với lão Tiền hoặc bất kỳ trạm chợ đen nào ở vành đai ngoài! Bảo chúng ta trả gấp đôi quặng siêu dẫn Aegium thô để lấy một mã thông hành quỹ đạo lậu!"


Tiếng rè rè chói tai vang lên từ loa bộ đàm, rồi giọng nói hốt hoảng của Lộc "Tai Thính" dội về giữa những tiếng nhiễu sóng điện từ cực mạnh:


"Anh Dũng... rè rè... vô dụng thôi! Toàn bộ các trạm không gian lậu ở vành đai ngoài đã bị hạm đội của Đại úy Sơn phong tỏa hoàn toàn! Sơn đã cho vệ tinh quét khóa chặt mọi cổng truyền dẫn dữ liệu. Không một trạm chợ đen nào dám bán mã thông hành lúc này... rè rè... Chúng sợ bị pháo quỹ đạo bắn nổ trạm... Chờ đã! Có một trận bão điện từ quỹ đạo cực mạnh đang càn quét qua phân khu 4... các anh phải cẩn thận..."


*BÙNG...!!!*


Một luồng sấm sét lượng tử màu xanh lam đột ngột đánh trúng đỉnh cột thu phát sóng bỏ hoang cạnh đường đi, giải phóng một làn sóng xung kích điện từ khổng lồ. Chiếc xe tải bọc thép Rùa Sắt chao đảo dữ dội, toàn bộ đèn chiếu sáng và bảng điều khiển cơ học trên xe vụt tắt, bốc khói khét lẹt.


"Hệ thống định vị bị chập cháy hoàn toàn rồi!" Dũng "Thép" đập mạnh tay vào vô lăng vô lực. "Chúng ta đang đi mù trong sương mù điện từ! Không có radar dẫn đường, chiếc xe này sẽ lao xuống vực rác thải phóng xạ mất!"


Phong gượng ngồi dậy từ băng ghế sau, cơn đau buốt từ xương đòn vai phải khiến anh suýt ngất đi, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng. Anh dùng bàn tay phải bám vào thành ghế, hướng mắt trái Cyber-Eye mờ đục về phía Vy Anh.


"Vy Anh... dùng... đường ống dẫn nước thải lò phản ứng cũ..." Phong khàn giọng nói, từng từ phát ra đều kèm theo một ngụm máu tươi rỉ ra nơi khóe môi.


Vy Anh quay lại nhìn anh, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt. "Đường ống dẫn nước thải lò phản ứng? Ngươi điên sao? Nơi đó chứa đầy hóa chất rò rỉ và nước thải nóng của nhà máy điện cũ!"


"Lớp vỏ... bọc chì..." Phong nghiến răng giải thích, mắt phải anh rực lên sự khôn ngoan của một thợ máy lão luyện. "Các đường ống dẫn thải cũ thời thuộc địa... được bọc một lớp chì dày hai mươi xăng-ti-mét để chống rò rỉ phóng xạ lượng tử. Nếu chúng ta di chuyển dọc theo lòng ống ngầm đó... lớp chì sẽ hấp thụ hoàn toàn vệt nhiệt của xe tải và sóng lượng tử phát ra từ đầu ta... Máy quét của Sơn sẽ hoàn toàn bị mù."


Vy Anh khựng lại một giây, trí óc của vị đặc vụ phân tích nhanh chóng tính khả thi của kế hoạch. "Đúng thế! Lớp chì bọc ngoài đường ống dẫn thải công nghiệp nặng có khả năng che chắn hồng ngoại và sinh trắc học lượng tử tuyệt đối! Dũng! Rẽ vào lối thoát hiểm ngầm phân khu bốn cũ phía trước! Lối đó dẫn thẳng vào mạng lưới đường ống dẫn thải lò phản ứng chạy dọc dưới lòng đất đến tận nghĩa địa tàu!"


"Được! Đánh cược một mạng vậy!"


Dũng "Thép" gầm lên. Gã dùng lực cánh tay cơ khí bẻ mạnh vô lăng cơ học, điều khiển chiếc xe tải bọc thép Rùa Sắt đâm sầm qua một cánh cửa tôn rỉ sét bỏ hoang, lao thẳng xuống một dốc ngầm tối tăm dẫn sâu vào lòng đất.


*RẦM...!!!*


Chiếc xe tải lao vào bên trong đường ống dẫn thải khổng lồ, đường kính rộng hơn mười mét, chứa đầy nước thải nóng bốn mươi lăm độ C bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Ngay khi chiếc xe hoàn toàn chui vào lòng ống bọc chì, màn hình quét tần số trên tay Vy Anh đột ngột trở nên tĩnh lặng. Các dải sóng radar quét dội xuống từ quỹ đạo đã hoàn toàn biến mất.


"Thành công rồi!" Vy Anh thở phào nhẹ nhõm, cô quay sang nhìn Phong với ánh mắt đầy nể phục. "Chúng ta đã biến mất khỏi hệ thống định vị của Đại úy Sơn. Nhưng Phong... tủy sống của ngươi đang phân rã nhanh hơn. Ngươi phải giữ vững tỉnh táo, không được để ý thức của Kaelen chiếm quyền kiểm soát!"


Phong không trả lời, anh đổ gục xuống băng ghế sắt, dùng phương pháp Thiền định Lượng tử để tiếp tục cuộc chiến nội tâm tàn nhẫn với bóng ma bạo chúa trong đầu. Mỗi phút trôi qua trong đường ống tối tăm là một cuộc chạy đua sinh tử giữa nhân tính gốc của anh và sự lập trình sẵn của công nghệ di truyền liên bang.


Sau gần hai giờ luồn lách dưới mạng lưới đường ống dẫn thải ngầm, chiếc xe tải bọc thép Rùa Sắt cuối cùng cũng giảm tốc độ rồi từ từ bò lên một đoạn dốc ngầm rỉ sét, bước ra ngoài không gian mở của phân khu ngoài.


Trước mắt họ, giữa màn sương mù điện từ dày đặc và những cơn mưa axit lất phất của Kepler-9, nghĩa địa tàu của **Nghiệp đoàn Vận tải Rác thải Vũ trụ** hiện ra như một bãi chiến trường cổ đại khổng lồ của các vị thần cơ khí. Hàng vạn xác chiến hạm, tàu vận tải và phi thuyền phế thải rỉ sét xếp chồng lên nhau như những ngọn núi thép khổng lồ cao hàng trăm mét, kéo dài đến tận chân trời tăm tối. Gió rít qua những khe hở của vỏ tàu bọc thép tạo nên những tiếng hú dài lạnh lẽo, rùng rợn.


Nằm sâu trong lòng nghĩa địa tàu, khuất sau xác một chiếc tàu chở quặng khổng lồ bị bỏ hoang mười năm trước, là chiếc tàu kéo phế liệu cũ nát mang tên **'Sao Chổi'** – chiếc phi thuyền duy nhất mà Phong và đồng đội đã âm thầm phục chế suốt nhiều năm qua để chuẩn bị cho kế hoạch thoát ly thuộc địa.


"Chúng ta đến nơi rồi," Dũng "Thép" khàn giọng nói, gã tắt động cơ xe tải, để chiếc xe trôi theo quán tính vào bóng tối của khoang chứa phế liệu rỉ sét cạnh chiếc Sao Chổi. "Phong, thằng em nhìn xem! Chiếc Sao Chổi vẫn an toàn ở đó. Chú Ba 'Mù' đang đợi chúng ta bên trong."


Phong gượng đứng dậy, dùng cánh tay phải còn cử động được để bám vào thành xe, bước xuống đất bùn bám đầy bụi quặng rỉ sét. Mắt trái Cyber-Eye của anh nhói lên một cơn đau buốt, hiển thị một vệt sáng xanh nhạt mờ ảo khi anh nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của chiếc Sao Chổi – ngôi nhà di động duy nhất chứa đựng hy vọng tự do của anh em anh.


Thế nhưng, niềm hy vọng ấy chưa kịp bùng cháy thì một sự im lặng đáng ngờ bao trùm khắp nghĩa địa tàu khiến Vy Anh lập tức cảnh giác. Cô giơ súng lục điện từ lên, che chắn trước người Phong.


"Có gì đó không ổn..." Vy Anh thầm thì, mắt cô quét qua những đống phế liệu xung quanh. "Nơi này quá tĩnh lặng. Không có tiếng động cơ tuần tra, cũng không có bóng dáng của công nhân nghiệp đoàn rác thải."


Đúng lúc đó, trên bầu trời cao phía sau tầng mây điện từ, hàng chục vệ tinh quét quỹ đạo của Nha Tuần tra đột ngột đồng loạt đổi hướng, phát ra những dải ánh sáng đỏ rực rỡ chiếu thẳng xuống phân khu rác thải số 4 và nghĩa địa tàu lân cận. Tiếng rít cơ học từ không gian dội xuống, báo hiệu hệ thống khóa mục tiêu của liên bang đang bắt đầu quét diện rộng.


Giọng nói lạnh lùng của Đại úy Sơn lại vang lên từ trạm quỹ đạo tối cao, truyền qua mạng lưới liên lạc viễn thông tầm xa:


"Gửi tất cả các đơn vị tuần tra mặt đất! Vệ tinh quét lượng tử vừa phát hiện dao động sóng não đặc trưng số hiệu K-01 đã biến mất dưới mạng lưới đường ống ngầm phân khu 4 và đang hướng về phía nghĩa địa tàu của Nghiệp đoàn Vận tải Rác thải Vũ trụ. Ra lệnh cho tất cả các vệ tinh quét quỹ đạo: Bắt đầu khóa mục tiêu quét hồng ngoại và sinh trắc học lượng tử vào phân khu nghĩa địa tàu để tìm kiếm kẻ đào ngũ Lâm Phong và đồng bọn. Cho phép khai hỏa pháo laser quỹ đạo tiêu diệt ngay lập tức nếu mục tiêu cố gắng cất cánh thoát ly!"


Những dải ánh sáng đỏ rực rỡ từ trên trời cao bắt đầu di chuyển nhanh chóng dọc theo những đồi rác rỉ sét, hướng thẳng về phía vị trí của chiếc tàu Sao Chổi đang ẩn nấp.


Cùng lúc đó, từ trong bóng tối của những xác tàu chiến cổ đại xung quanh chiếc Sao Chổi, hàng chục bóng người bọc giáp composite rỉ sét, tay cầm súng động năng tự chế và dao rựa bọc titan bắt đầu bước ra, khép chặt vòng vây quanh nhóm Phong. Dẫn đầu đám tay sai hung hãn ấy là một gã đàn ông trung niên béo ú, mất mắt phải thay bằng một camera quét hồng ngoại rẻ tiền xoay tạch tạch liên tục, miệng đầy răng bọc vàng đang nở nụ cười tàn nhẫn, xảo quyệt.


Đó chính là **Gã chột Boran** và tàn dư của **Băng đảng Răng Sắt**.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!