Liên Minh Bất Đắc Dĩ
Cơn gió mang theo bụi sắt rỉ và hơi axit buốt lạnh quất thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của Lâm Phong khi anh lết từng bước nặng nề lên đỉnh đồi rác cao nhất của phân khu 4. Phía sau lưng anh, bầu trời đêm của hành tinh rác Kepler-9 vẫn bị nhuộm một màu đỏ rực rỡ và kinh hoàng từ vụ nổ tự hủy của xưởng cơ khí cũ. Lão Sơn đã nằm lại đó, vĩnh viễn tan biến vào tro bụi cùng với những bí mật tàn khốc về bộ não bạo chúa lượng tử đang nằm sâu trong thùy chẩm của Phong. Nỗi đau thương tột cùng nghẹn ngào nơi cổ họng, nhưng Phong không được phép gục ngã. Trên lồng ngực anh, Lâm An đang ôm chặt lấy cổ anh, dải băng gạc xám che đôi mắt mù bẩm sinh của cô bé đã thấm đẫm mồ hôi lạnh và nước mắt.
Cánh tay trái của Phong buông thõng vô lực bên sườn giáp Exo-09 đã tắt nguồn, hoàn toàn bại liệt do di chứng của liều thuốc ức chế Neuro-Soothe thô sơ. Vết thương rách sâu ở vai trái vẫn không ngừng rỉ máu, thấm đẫm lớp áo bảo hộ sờn cũ bám đầy muội than. Vết cắt ở cổ anh—vết sẹo mới do lưỡi dao của sát thủ Sâm Rắn Độc rạch ngang đè lên vết bỏng cũ—nhói buốt theo từng nhịp thở khò khè, rỉ ra những vệt máu tươi nóng hổi dọc theo thùy chẩm. Mắt trái Cyber-Eye của anh thỉnh thoảng lại nhói lên, giải phóng những xung điện lượng tử mờ đục che phủ tầm nhìn bằng một lớp sương xám xịt.
"Ráng lên, An... Sắp đến nơi rồi..." Phong thầm thì, giọng khàn đặc vì khói độc clo còn sót lại trong phổi.
Trước mắt họ, giữa những tấm tôn rỉ sét xếp chồng lên nhau như những vảy rồng khổng lồ trên đỉnh đồi rác, Ngôi chùa phế liệu Diệu Pháp hiện ra tĩnh lặng dưới ánh sáng lam mờ của những tia sét lượng tử xa xăm. Đây là nơi duy nhất tại phân khu 4 chưa bị làn sương độc clo màu vàng lục của Đại úy Khánh tràn tới, cũng là nơi trú ẩn an toàn cuối cùng mà Phong có thể gửi gắm em gái nuôi trước khi dấn thân vào trận chiến sinh tử.
Cánh cửa gỗ mục nát của ngôi chùa khẽ rít lên một tiếng khô khốc khi Sư cô Diệu bước ra. Người phụ nữ trung niên mặc áo tu hành màu xám tro vá víu, khuôn mặt thanh tú tĩnh lặng giữa đồi rác ồn ào. Đôi mắt sư cô lướt qua vết máu trên người Phong, rồi dừng lại ở dải băng gạc xám trên mặt Lâm An. Sư cô không hỏi một lời, chỉ khẽ thở dài và đỡ lấy cô bé mù từ tay Phong.
"Anh Phong... anh đừng đi... em sợ lắm..." Lâm An khóc nấc lên, hai bàn tay nhỏ bé bám chặt lấy vạt áo bảo hộ của Phong, không chịu buông.
Phong quỳ một gối xuống nền đất lạnh, dùng bàn tay phải bám đầy muội than khẽ vuốt mái tóc rối bết đầy bụi sắt của em gái. "An ngoan, ở lại đây với Sư cô Diệu. Sư cô sẽ bảo vệ em. Anh phải đi... anh phải đi vá khẩu pháo của cha nuôi... Anh hứa sẽ quay lại đón em."
Sư cô Diệu khẽ niệm Phật, đặt bàn tay ấm áp lên vai Lâm An. "Thiện tai... Con cứ yên tâm đi thực hiện sứ mệnh của mình. Đứa trẻ này, bần ni sẽ dùng cả mạng sống để bảo bọc."
Phong gật đầu, cắn răng đứng dậy. Anh không dám nhìn lại khuôn mặt đẫm nước mắt của em gái, quay người lao thẳng vào bóng tối của đường hầm ngầm dẫn xuống Phân khu phòng thủ cổ đại Kepler. Lòng căm hận tột cùng đối với sự tàn bạo của liên bang Aegis nung nấu trong huyết quản anh, tạm thời áp đảo cả cơn đau búa bổ đang hành hạ thùy não.
Đường hầm ngầm tối tăm, lạnh lẽo và nồng nặc mùi ozone cổ xưa. Phong lết thân thể rệu rã đi xuống sâu hàng chục mét dưới lòng đất. Khi bước vào gian phòng trung tâm của phân khu phòng thủ cổ đại, thấu kính Cyber-Eye của anh khẽ nhấp nháy, hiển thị cấu trúc khổng lồ của Pháo phòng thủ cổ đại Kepler-Plasma đứng sừng sững giữa bóng tối. Khẩu pháo năng lượng plasma rỉ sét loang lổ, bề mặt bám đầy bụi bặm của mười năm bỏ hoang, nhưng các mạch dẫn tủy xương cơ khí của nó vẫn toát ra một vẻ uy nghiêm tàn khốc.
Phong lết đến bên bảng điều khiển chính. Anh dùng bàn tay phải run rẩy rút chiếc thẻ nhớ rỉ sét chứa mã Aegis-Bypass thế hệ đầu tiên mà Lão Sơn đã trao cho trước khi hy sinh. Anh cắm chiếc thẻ vào khe đọc của bảng mạch.
*Rẹt... rẹt...*
Màn hình điều khiển nhấp nháy vài dải sáng xanh lam nhạt, nhưng ngay lập tức, một dòng cảnh báo đỏ rực rỡ hiện lên cùng tiếng còi báo động chói tai:
[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN GIAO THỨC TRUY CẬP LỖI THỜI.]
[HỆ THỐNG PHÒNG THỦ QUỸ ĐẠO ĐÃ CẬP NHẬT TƯỜNG LỬA CHỐNG BẢO MẬT GIAI ĐOẠN 2.]
[TRUY CẬP BỊ TỪ CHỐI. KHÓA HỆ THỐNG TRONG 30 GIÂY.]
"Chết tiệt!" Phong đấm mạnh bàn tay phải vào vách thép rỉ sét. Mã bẻ khóa của Lão Sơn đã quá cũ, không thể vượt qua được hệ thống tường lửa mới mà Đại úy Khánh vừa cập nhật cho chiến dịch phong tỏa phân khu 4. Nếu không thể khởi động khẩu pháo này, cả phân khu 4 sẽ bị hạm đội tuần tra quỹ đạo san phẳng thành bình địa.
Đúng lúc Phong đang tuyệt vọng, một tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng vang lên từ đống đổ nát của vách tường sụp đổ phía góc phòng điều khiển.
Phong cảnh giác giắt chiếc thẻ nhớ vào túi áo, tay phải rút lưỡi dao rung cao tần Vibro-Blade bên hông. Lưỡi dao rít lên tiếng siêu âm tần số cao, phát ra ánh sáng mờ nhạt. Anh lết đôi chân nặng nề tiến lại gần đống xà bần bám đầy bụi xi măng.
Cyber-Eye của anh nhấp nháy, quét ảnh nhiệt xuyên qua đống đổ nát. Một vệt nhiệt sinh học màu cam nhạt đang nhấp nháy yếu ớt dưới một khối bê tông cốt thép khổng lồ nặng gần nửa tấn. Khi gạt bỏ vài tấm tôn rỉ sét, Phong khựng lại.
Đó là Đặc vụ Vy Anh.
Cô gái trẻ của mật vụ liên bang đang nằm kẹt dưới khối bê tông. Bộ giáp nano ôm sát màu đen của đặc vụ Aegis đã bị xé rách nhiều chỗ, để lộ những vết thương rỉ máu và các sợi cáp quang sinh học bị đứt xẹt điện liên tục. Thiết bị quét lượng tử "Aegis-Eye" cầm tay của cô đã bị cháy mạch hỏng hoàn toàn, vứt lăn lóc bên cạnh. Khuôn mặt sắc sảo lạnh lùng của cô giờ đây bám đầy bụi xám và những vệt máu khô.
Phong giơ lưỡi dao rung Vibro-Blade chỉ thẳng vào cổ họng Vy Anh. Tiếng rung siêu âm của lưỡi dao chỉ cách làn da mịn màng nhưng tái nhợt của cô vài milimet.
Vy Anh khẽ mở mắt. Đôi mắt sắc sảo của cô nhìn thẳng vào lưỡi dao rung, rồi lướt lên Cyber-Eye trái đang phát sáng xanh thẫm của Phong. Cô không hề có một biểu hiện sợ hãi nào, chỉ có sự mệt mỏi và một nỗi u uất sâu thẳm.
"Muốn giết ta sao?" Giọng Vy Anh thều thào, khàn đặc. "Cứ việc ra tay đi... Lâm Phong."
Phong lạnh lùng nhìn cô. "Đặc vụ liên bang các người coi cư dân bãi rác chúng tôi như cỏ rác. Các người xả khí độc clo thiêu rụi khu ổ chuột, giết chết Lão Sơn, tàn sát những người vô tội. Tại sao tôi phải tha mạng cho cô?"
Vy Anh khẽ cười một tiếng cay đắng, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi. "Cỏ rác... Đúng vậy, trong mắt Đại úy Khánh và Đô đốc Vạn, tất cả chúng ta đều là cỏ rác. Ngay cả ta... một đặc vụ trung thành của Aegis, cũng chỉ là một quân bài thí mạng để chúng xóa sạch dấu vết cuộc thảm sát này."
Phong nhíu mày. "Cô nói vậy là ý gì?"
"Khánh đã khóa kín toàn bộ các cửa xả ngầm của phân khu 4..." Vy Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn dưới lớp giáp nano rách nát. "Hắn biết ta đang ở dưới này truy tìm sóng lượng tử của ngươi, nhưng hắn vẫn ra lệnh xả khí clo hóa lỏng. Hắn muốn ta chết cùng với các người... để báo cáo về thủ đô rằng ta đã hy sinh anh dũng trong chiến dịch tiêu diệt tàn dư bạo chúa. Hắn muốn nuốt trọn bộ não lượng tử trong đầu ngươi để lập công với Đô đốc Vạn..."
Nỗi căm hận trong lòng Phong dâng lên tột cùng. Sự tàn bạo vô cảm của quân đội liên bang một lần nữa vượt qua giới hạn tưởng tượng của anh. Chúng sẵn sàng hy sinh cả đặc vụ tinh nhuệ của mình chỉ để che giấu tội ác diệt chủng.
"Chúng ta đều bị hệ thống đó phản bội..." Vy Anh nhìn thẳng vào mắt Phong. "Lâm Phong, ta biết ngươi mang bộ não của bạo chúa Kaelen. Nhưng ta cũng biết ngươi đã liều mạng cứu đứa em gái mù của mình khỏi cột điện sụp đổ. Một bạo chúa khát máu sẽ không bao giờ làm vậy. Nếu ngươi muốn cứu phân khu này, muốn cứu em gái ngươi... hãy cứu ta ra. Ta có thứ ngươi cần."
Phong nhìn chằm chằm vào Vy Anh trong vài giây. Ý thức bạo chúa Kaelen trong đầu anh đang điên cuồng gào thét: *"Giết nó! Nó là đặc vụ liên bang! Giết nó để rửa hận cho Lão Sơn!"* Nhưng Phong nghiến chặt răng, dùng phương pháp Thiền định Lượng tử để cô lập mảng tối tăm đó. Anh cần sống sót. Anh cần cứu phân khu 4. Và cô gái này là chiếc chìa khóa duy nhất hiện tại.
Phong thu hồi dao rung Vibro-Blade, giắt lại bên hông. Anh bước đến bên khối bê tông cốt thép đang đè chặt lên chân Vy Anh.
"Đứng lùi ra... nếu cô còn cử động được cánh tay," Phong khàn giọng nói.
Anh kích hoạt van tăng áp thủy lực của khung xương trợ lực Exo-09 bên cánh tay phải còn hoạt động. Tiếng hơi nước thủy lực rít lên từng tiếng khô khốc, dòng plasma lam nhạt chạy dọc theo các ống dẫn dẻo dai của bộ giáp dã chiến. Phong cúi người, luồn bàn tay phải bọc thép Titan-X xuống dưới mép khối bê tông.
"Lên!" Phong gầm lên một tiếng.
Piston thủy lực trên cánh tay phải của Exo-09 gồng lên hết công suất. Tiếng kim loại rít lên đau đớn, rò rỉ vài giọt dầu thủy lực nóng hổi lên đống đổ nát. Khối bê tông nặng nửa tấn từ từ bị nhấc bổng lên khỏi chân Vy Anh. Với một nỗ lực phi thường, Phong dùng chân phải đạp mạnh, hất văng khối bê tông sang một bên.
*UỲNH!*
Khối bê tông rơi xuống sàn sắt rỉ sét, tạo ra một chấn động mạnh làm bụi xám bay mù mịt. Phong quỵ một gối xuống đất, thở dốc, bả vai phải của Exo-09 bốc khói nhẹ do quá tải lực nén. Tay trái của anh vẫn buông thõng vô lực.
Vy Anh ôm lấy chân trái bị thương, lết người ra khỏi đống xà bần. Cô nhìn Phong với ánh mắt phức tạp, nửa kinh ngạc trước sức mạnh thủy lực tự chế của anh, nửa cảm kích vì quyết định cứu mạng bất ngờ. Cô gượng dậy, dựa lưng vào vách tường thép, rồi thọc tay vào một túi bảo mật ẩn dưới thắt lưng giáp nano.
Cô rút ra một bảng mạch nhỏ hình lục giác phát ra ánh sáng vàng mờ nhạt. Đó là Thiết bị ghi đè an ninh Aegis-Override.
"Đây là thiết bị bẻ khóa cầm tay của cục mật vụ liên bang..." Vy Anh nói, giọng vẫn còn run nhẹ vì đau đớn. "Nó chứa các mã độc lượng tử có khả năng ghi đè và bẻ gãy hệ thống tường lửa an ninh tối cao của liên bang Aegis. Nhưng chỉ có một lần sử dụng duy nhất. Sau khi hoàn thành chu trình ghi đè, chip nhớ của nó sẽ tự hủy bằng cách tự nung chảy."
Phong nhìn chiếc thiết bị nhỏ bé nhưng chứa đựng công nghệ tối tân của liên bang. "Nó có thể khởi động được khẩu pháo Kepler-Plasma này không?"
"Khẩu pháo này sử dụng công nghệ nén hạt lượng tử đời cũ của liên bang..." Vy Anh giải thích, cô gượng đứng thẳng dậy, lết từng bước đau đớn đến bên bảng điều khiển pháo cổ đại. "Mã Aegis-Bypass của Lão Sơn bị từ chối vì Khánh đã cập nhật tường lửa động. Nhưng thiết bị này của ta có thể tạo ra một vòng lặp dữ liệu giả, khiến hệ thống an ninh tin rằng lệnh kích hoạt phát ra từ chính bộ chỉ huy tối cao của hạm đội tuần tra quỹ đạo."
"Nhưng trước hết..." Vy Anh dùng thấu kính kính ngắm còn lại trên mũ giáp quét qua khẩu pháo khổng lồ. "Mạch dẫn năng lượng plasma chính của khẩu pháo này đã bị đứt gãy hoàn toàn do mưa axit rò rỉ suốt mười năm. Ngươi phải kết nối lõi năng lượng Green-Cell vào buồng đốt plasma chính, nếu không thiết bị ghi đè cũng vô dụng."
Phong nhìn vào đường ống dẫn plasma khổng lồ bị rách toạc ở phía hông khẩu pháo. Các mạch dẫn hợp kim Titan-X đã bị ăn mòn loang lổ, để lộ ra những kẽ nứt đen ngòm.
"Tôi chỉ còn một tay hoạt động..." Phong nhìn cánh tay trái bại liệt của mình, cười cay đắng. "Nhưng tôi là thợ máy của Kepler-9. Không có mối nối nào mà tôi không thể vá."
Phong lết đến bên hông pháo, tay phải nhấc chiếc mỏ hàn plasma nặng nề dã chiến từ hòm công cụ cũ dưới sàn. Anh dùng miệng cắn chặt dây dẫn khí nén, tay phải giữ mỏ hàn, kích hoạt dòng hồ quang điện cực hạn.
*XÈÈÈ!!!*
Ánh sáng hồ quang trắng chói mắt bùng phát trong gian hầm tối tăm, chiếu sáng khuôn mặt đầy mồ hôi và muội than của Phong. Phong sử dụng kỹ thuật Vá mạch năng lượng Plasma áp lực cao, nung chảy hợp kim Titan-X dưới nhiệt độ hồ quang điện lên tới 3000 độ C để lấp đầy các khe nứt của ống dẫn plasma chính. Cơn đau từ vết bỏng hóa chất cũ trên bàn tay phải co thắt dữ dội dưới sức nóng tỏa ra từ mỏ hàn, nhưng Phong vẫn giữ vững tay hàn với sự chính xác tuyệt đối của một thợ máy đại sư.
Vy Anh đứng bên cạnh, nhìn chằm chằm vào những thao tác hàn dã chiến nhưng hoàn hảo của Phong. Sự kết hợp giữa kỹ nghệ phế liệu thô sơ và tư duy kết nối lượng tử nhạy bén của anh khiến cô không thể tin nổi đây chỉ là một thợ máy lậu nghèo khổ ở hành tinh rác.
"Xong rồi!" Phong hét lên qua tiếng rít của khí plasma, dập tắt mỏ hàn.
Mối hàn Titan-X phẳng mịn, rực đỏ dưới nhiệt độ cao nhưng đã hoàn toàn bọc kín đường ống dẫn plasma chịu tải cực đại. Phong thở dốc, mắt trái Cyber-Eye rỉ thêm một giọt dịch lam nhạt pha lẫn máu tươi do quá tải nhiệt từ ánh sáng hồ quang.
Vy Anh bước lên, bàn tay đeo găng nano run rẩy cắm trực tiếp cổng cáp sợi quang của Thiết bị ghi đè an ninh Aegis-Override vào bảng mạch điều khiển trung tâm của pháo cổ đại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!