Nhạc nềnThunderclap

Cái Giá Của Nước Sạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit trút xuống Vực Rác Tối mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và những hạt muội than đen nhẻm, gõ liên hồi vào lớp vỏ hợp kim rỉ sét của những xác phi thuyền cổ đại. Lâm Phong kéo lê bước chân nặng nề qua những đống phế liệu cao ngất như núi. Mỗi bước đi của anh đều đi kèm với một cơn nhói buốt chạy dọc từ đốt sống cổ thứ ba lên tận đỉnh đầu. Bộ não cấy ghép lậu của bạo chúa Kaelen đang gầm rú như một động cơ phản lực quá tải.


Mắt trái của anh – cổng kết nối lượng tử Cyber-Eye – liên tục nhấp nháy những dải quang phổ màu đỏ rực rỡ, đè nặng lên tầm nhìn vốn đã mờ căm vì sương mù điện từ:


[Cảnh báo: Nhiệt độ thùy chẩm đạt 104.5°C. Nguy cơ tổn thương vĩnh viễn tế bào thần kinh gốc.]

[Khuyến nghị: Tìm kiếm vật liệu hấp thụ nhiệt Graphene hoặc chất ổn định thần kinh Neuro-Soothe ngay lập tức.]


Phong đưa bàn tay thô ráp quệt đi dòng máu loãng màu xanh nhạt vừa rỉ ra từ hốc mắt trái. Anh đã lùng sục khắp các bãi rác trung tâm suốt hai giờ qua, hy vọng tìm thấy một mẩu tản nhiệt Graphene phế thải từ các bộ tản nhiệt của động cơ phản vật chất hỏng. Nhưng vô vọng. Tất cả những phế liệu có giá trị cao đều đã bị người của băng Răng Sắt thu gom sạch sẽ từ sáng sớm. Ở cái hành tinh rác Kepler-9 này, kẻ nghèo khổ không có quyền được may mắn.


Anh thở dốc, kéo chiếc áo khoác bảo hộ sờn cũ bám đầy dầu mỡ để che đi cổng kết nối lượng tử đang bốc khói nhẹ sau gáy. Phong biết mình phải quay về xưởng. Cơn sốt lượng tử đang khiến cơ thể anh run rẩy, và nếu không có dầu bôi trơn sinh học do Lâm An bôi lên gáy, thùy não của anh sẽ bị nung chảy hoàn toàn trước khi anh kịp tìm thấy Graphene.


Khi Phong đẩy cánh cửa bằng thép tấm rỉ sét của xưởng cơ khí – vốn được dựng từ một khoang cứu sinh cũ của tàu vận tải liên bang – một luồng khí lạnh buốt sống lưng ập đến.


Cánh cửa không khóa. Nó đã bị giật sập chốt thủy lực, treo lủng lẳng trên bản lề rỉ sét.


Bên trong xưởng, những bồn chứa nước bằng nhựa tái chế vốn đã cạn kiệt nay bị đá đổ lăn lóc trên sàn sắt. Dòng nước cặn màu xám đục, thứ nước sạch lậu quý giá mà hai anh em phải đổi bằng cả tuần lao động, đang chảy loang lổ khắp mặt sàn bẩn thỉu, hòa lẫn với dầu bôi trơn rò rỉ.


Lâm An đang co rúm người trong góc xưởng, đôi tay gầy gò bám chặt lấy chiếc tua-vít bọc đồng rỉ sét của cha nuôi để lại. Đôi mắt quấn băng gạc xám của cô bé mù quáng hướng về phía trước, bờ vai gầy run lên bần bật vì sợ hãi.


Đứng giữa xưởng là một gã đàn ông gầy nhom nhưng cao lớn, khoác chiếc áo choàng da bạt loang lổ vệt hóa chất. Cánh tay phải của gã là một khối cơ khí khổng lồ bọc hợp kim titan rỉ sét, kết thúc bằng năm móng vuốt nhọn hoắt phát ra những tiếng rít kim loại ghê rợn mỗi khi gã cử động ngón tay.


Tài "Móng Vuốt".


Kẻ đòi nợ thuê tàn nhẫn nhất dưới trướng Lão Khưu – gã trùm mafia béo phì độc quyền kiểm soát nguồn nước sạch lậu tại Vực Rác Tối. Ở cái phân khu rác thải số 4 này, không ai là không biết đến sự tàn bạo của Tài. Năm móng vuốt titan của gã đã rạch nát họng không biết bao nhiêu thợ máy lậu dám trốn thuế nước.


"Mày về trễ đấy, thằng ranh," Tài quay đầu lại, chiếc camera quét hồng ngoại rẻ tiền cấy ở hốc mắt phải xoay tạch tạch, phát ra luồng sáng đỏ lòm rà quét từ đầu đến chân Phong. "Lão Khưu nói hạn khất nợ nước của anh em mày đã hết từ ba ngày trước. Hôm nay, nếu không có năm trăm tín dụng lậu Kepler-Cash, cái xưởng này sẽ thuộc về Lão Khưu. Và em gái mày... tao nghe nói các lò lọc quặng đang thiếu công nhân có xúc giác nhạy bén đấy."


"Tránh xa em gái tôi ra!"


Cơn giận dữ bùng lên lấn át cả nỗi đau thể xác. Phong lao lên, cố gắng đứng chắn giữa Tài Móng Vuốt và Lâm An. Anh dùng hết sức bình sinh, vung tay định đẩy gã đòi nợ thuê ra khỏi xưởng. Nhưng cơ thể anh lúc này quá yếu ớt. Ca phẫu thuật ghép não lậu ba ngày trước đã vắt kiệt tủy sống của anh, mức tương thích lượng tử 1% không thể cung cấp đủ năng lượng cho các bó cơ sinh học.


Khớp thần kinh lượng tử ở gáy Phong đột ngột co giật, giải phóng một luồng điện thế thấp chạy dọc tủy sống. Đôi chân anh khuỵu xuống. Tài Móng Vuốt chỉ cần khẽ nghiêng người, vung cánh tay cơ khí nặng nề gạt mạnh.


*Bốp!*


Cú gạt búa bổ của Tài đánh thẳng vào bả vai trái của Phong. Lực va đập cơ khí cực lớn khiến Phong bay thẳng về phía sau, đập mạnh vào chồng bánh răng rỉ sét góc xưởng. Cạnh sắc của một bánh răng titan cứa rách lớp áo bảo hộ, rạch một đường dài trên vai anh, máu đỏ tươi lập tức thấm đẫm thớ vải thô.


"Anh Phong!" Lâm An hét lên trong bóng tối, cô bé mò mẫm bò trên sàn sắt chứa đầy mảnh vụn, cố gắng tìm kiếm hướng ngã của anh trai.


"Thằng phế vật," Tài Móng Vuốt cười khẩy, năm móng vuốt titan của gã khẽ gõ lên mặt chiếc bàn gỗ rỉ sét – nơi hai anh em Phong dùng để lắp ráp vi mạch. Tiếng kim loại rạch sâu vào gỗ phát ra âm thanh ken két nhức óc. Gã rạch một đường dài, sâu hoắm như một lời đe dọa trực quan. "Cha nuôi mày, lão Lâm Chấn, đã chết banh xác dưới hầm mỏ rồi. Không còn ai bảo kê cho hai đứa rác rưởi tụi mày nữa đâu. Giao chìa khóa xưởng đây, rồi cút ra ngoài bãi rác mà sống."


Phong nằm trên sàn sắt, bả vai trái đau đớn tột cùng, máu nóng chảy dài dọc cánh tay. Sự nhục nhã và bất lực nung nấu trong lồng ngực anh như dòng plasma sôi sục. Anh nhìn móng vuốt titan của Tài đang gõ nhịp nhàng trên bàn gỗ.


Ngay trong khoảnh khắc đó, mắt trái của Phong đột ngột co thắt dữ dội. Luồng sáng xanh mờ nhạt từ Cyber-Eye bùng phát, tự động kích hoạt kỹ năng đặc thù: Quét nhiệt và phân tích cấu trúc lỗi máy móc.


Thế giới xung quanh Phong bỗng chốc biến đổi. Cảnh vật rách nát của xưởng cơ khí lùi vào bóng tối, nhường chỗ cho những đường vân năng lượng và biểu đồ áp suất vật lý. Khi Phong nhìn thẳng vào cánh tay cơ khí của Tài Móng Vuốt, Cyber-Eye lập tức hiển thị cấu trúc chi tiết của nó dưới dạng một mô hình bán trong suốt:


[Thiết bị cấy ghép: Móng vuốt hợp kim Titan-X cấp thấp (Mẫu dã chiến chợ đen).]

[Phân tích nhiệt lượng: Phát hiện điểm nóng bất thường (85°C) tại khớp xoay cổ tay và khuỷu tay thủy lực.]

[Phân tích cấu trúc lỗi: Khớp chuyển động bị mài mòn cơ học nặng (vượt ngưỡng 42%) do thiếu chất bôi trơn sinh học tủy sống và bụi sắt bám dày.]

[Điểm mỏi kim loại: Phát hiện một vết nứt vi mô sâu 1.2mm tại chốt khóa trục khuỷu chính. Cấu trúc chịu lực yếu nhất.]

[Đánh giá: Thiết bị dễ bị quá tải mô-men xoắn và cực kỳ nhạy cảm với các xung điện từ từ trường.]


Phong nín thở. Bộ não của bạo chúa Kaelen đang hoạt động như một siêu máy tính quân sự, phân tích chính xác từng milimet điểm yếu trên cơ thể kẻ thù. Anh nhận ra móng vuốt titan của Tài thực chất chỉ là một món đồ phế thải được phục chế thô bạo. Nó thiếu dầu bảo trì, các bánh răng bên trong đang nghiến vào nhau tạo ra lực ma sát cực lớn. Chỉ cần một xung điện từ nhẹ hoặc một lực chấn động đúng hướng, chốt khóa trục khuỷu chính của gã sẽ vỡ vụn.


*Nhưng mình chưa có EMP cầm tay. Thể xác mình hiện tại không chịu nổi một cú đấm của gã,* Phong thầm tính toán trong đầu, cố gắng đè nén luồng sóng não cuồng bạo của Kaelen đang thì thầm đòi tàn sát. Anh cần thời gian. Anh cần dùng mưu mẹo.


Phong gượng dậy, dùng tay phải giữ chặt bả vai đang chảy máu, khàn giọng nói: "Tài... Ông muốn tiền, hoặc linh kiện có giá trị, đúng không? Lão Khưu không cần cái xưởng rác rưởi này, lão cần những thứ có thể đổi lấy nước sạch từ trạm quỹ đạo."


Tài Móng Vuốt dừng gõ tay, chiếc camera hồng ngoại xoay tròn, khóa chặt vào Phong: "Mày thì có cái gì đáng giá? Ngoài mấy đống sắt vụn rỉ sét này ra?"


"Tôi có một lõi cảm biến định vị quân sự... rã từ tàu trinh sát Aegis hỏng," Phong nói dối một cách bình tĩnh, đưa ra miếng mồi nhử mà anh biết Lão Khưu không bao giờ có thể từ chối. Quân đội liên bang Aegis luôn sử dụng các lõi cảm biến bằng quặng siêu dẫn tinh khiết, thứ có thể dùng để bẻ khóa các van lọc nước công nghiệp. "Nó vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị rỉ sét. Nó đáng giá ít nhất hai ngàn tín dụng lậu ở chợ đen. Đủ để xóa sạch nợ nước của chúng tôi trong một năm."


Đồng tử camera của Tài co thắt lại. Gã liếm môi, sự tham lam hiện rõ trên khuôn mặt xương xẩu: "Lõi cảm biến Aegis? Mày nhặt được nó ở đâu? Giao ra đây ngay!"


"Tôi giấu nó ở một khoang tàu rỗng sâu trong phân khu 9," Phong ho nhẹ, cố tình tỏ ra yếu ớt để gã chủ quan. "Tôi cần ba tiếng để đi lấy nó về. Nếu ông đồng ý khất nợ, tôi sẽ giao nó trực tiếp cho ông."


Tài Móng Vuốt im lặng trong vài giây, tiếng động cơ cơ khí trong cánh tay gã rít lên khe khẽ như thể gã đang cân nhắc lợi hại. Cuối cùng, gã nở một nụ cười tàn nhẫn, để lộ hàm răng bọc vàng xỉn màu.


"Ba tiếng. Được, tao sẽ cho mày ba tiếng," Tài nói, giọng khàn đặc đầy đe dọa. "Nhưng tao không rảnh để đợi mày giở trò mèo rồi bỏ trốn cùng con bé mù này."


Chưa kịp để Phong phản ứng, cánh tay titan của Tài đột ngột phóng ra với tốc độ cực nhanh. Năm móng vuốt hợp kim Titan-X rít lên trong không khí, lao thẳng về phía Lâm An.


Phong trợn mắt, định lao ra nhưng tủy sống lại một lần nữa co rút đau đớn, khiến anh ngã quỵ xuống sàn sắt.


*Xoạt!*


Tài Móng Vuốt đưa bàn tay sắt bóp chặt cổ áo Lâm An, dễ dàng nhấc bổng cô bé mười sáu tuổi gầy gò lên khỏi mặt đất bằng một tay.


Lâm An nghẹt thở, hai tay cô bé bấu chặt lấy cánh tay titan lạnh ngắt của Tài, chiếc tua-vít bọc đồng rơi xuống sàn sắt vang lên một tiếng *coong* lạnh lẽo. Đôi chân cô bé chơi vơi trong không trung, dải băng gạc xám che mắt quấn lệch sang một bên, để lộ làn da nhợt nhạt vì sợ hãi.


"Thả con bé ra!" Phong gầm lên, mắt trái Cyber-Eye phát ra luồng sáng xanh thẫm cực kỳ nguy hiểm. Trong đầu anh, tiếng cười lạnh lùng của bạo chúa Kaelen bắt đầu vang vọng, kích thích bản năng tàn sát đang ngủ yên dọc theo tủy sống.


"Quỳ xuống, thằng ranh!" Tài Móng Vuốt gầm gừ, năm móng vuốt titan siết chặt hơn vào cổ áo Lâm An, ép Phong phải quỳ sụp xuống sàn sắt rỉ sét trước mặt gã. "Giao chìa khóa xưởng đây! Con bé này sẽ ở lại đây làm bảo chứng dưới sự giám sát của tao. Sau ba tiếng, nếu mày không mang cái lõi cảm biến Aegis đó về... tao sẽ dùng móng vuốt này rạch nát cổ họng nó ngay trước mặt mày!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!