Nhạc nềnThunderclap

Lời Trăn Trối Dưới Làn Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia sét lượng tử xé toạc bầu trời đêm âm u của Kepler-9, đánh thẳng vào đỉnh cột điện rỉ sét đứng sừng sững giữa Lâm Phong và Đặc vụ Vy Anh. Một tiếng *đoàng* đanh tai chấn động màng nhĩ, kéo theo luồng ánh sáng xanh lam chói lòa nhuộm sáng cả vùng đồi rác. Dòng điện áp cao hàng triệu vôn chạy dọc thân cột thép mục nát, phóng ra những tia lửa điện chằng chịt như mạng nhện, rít lên những tiếng gầm rú chói tai của năng lượng quá tải.


Thiết bị quét lượng tử cầm tay "Aegis-Eye" trên tay Vy Anh lập tức rú lên một tiếng rít cơ học chói lót. Màn hình quét quang học của nó nhấp nháy điên cuồng rồi tối sầm lại, giải phóng một làn khói trắng khét lẹt do chập mạch từ trường. Tia laser xanh khóa mục tiêu trên trán Phong vụt tắt.


"Chết tiệt!" Vy Anh rít qua kẽ răng, bước lùi lại một bước khi cột điện rỉ sét bắt đầu đổ sụp xuống chính diện.


Phong không bỏ lỡ một phần mười giây vàng ngọc đó. Dù cánh tay trái của anh vẫn buông thõng vô lực bên sườn giáp Exo-09 đã tắt nguồn, hoàn toàn bại liệt do di chứng của liều thuốc ức chế Neuro-Soothe thô sơ, anh vẫn dồn toàn bộ sức lực vào chân phải. Bàn tay phải bám đầy muội than và vết bỏng hóa chất rộp nước của anh siết chặt lấy bả vai nhỏ bé của Lâm An, kéo cô bé mù lùi lại, lăn thẳng xuống triền dốc của đồi rác rỉ sét phía sau.


*Rầm!*


Cột điện khổng lồ đổ sụp xuống đúng vị trí họ vừa đứng, đè nát những khối phế liệu sắt thép và phóng ra một làn sóng xung kích điện từ thứ cấp. Vy Anh bị hất văng ra xa vài mét, bộ giáp nano bọc ngoài của cô xẹt điện liên tục để hấp thụ lực chấn động. Qua thấu kính kính ngắm đang tự khởi động lại, cô chỉ kịp nhìn thấy vệt bóng của Phong ôm chặt lấy cô bé mù biến mất vào làn sương mù điện từ dày đặc trộn lẫn với khói độc clo màu vàng lục dưới chân đồi.


Vy Anh khựng lại. Đôi bàn tay siết chặt khẩu súng quét lượng tử đã hỏng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi cột điện đổ, cô đã nhìn thấy ánh mắt của Phong—không phải là sự tàn bạo, khát máu của một bạo chúa vũ trụ Kaelen tái sinh, mà là nỗi tuyệt vọng tột cùng của một người anh trai sẵn sàng dùng tấm lưng rách nát để che chở cho đứa em gái mù lòa. Niềm tin sắt đá vào công lý của liên bang Aegis trong lòng cô một lần nữa rạn nứt dữ dội.


Trong khi đó, Phong kéo lê thân thể rệu rã dưới lòng thung lũng rác. Vết thương rách sâu ở vai trái rỉ máu thấm đẫm lớp lót trong của bộ giáp dã chiến. Vết cắt ở cổ anh—vết thương do lưỡi dao của sát thủ Sâm Rắn Độc rạch ngang đè thẳng lên vết bỏng đỏ rực do phản hồi nhiệt EMP cũ—co thắt nhói buốt theo từng bước chạy, rỉ ra những vệt máu tươi nóng hổi dọc theo thùy chẩm. Mắt trái Cyber-Eye của anh, dù đã được tiêm thuốc ức chế tạm thời, vẫn mờ đục và rỉ ra từng giọt dịch lam nhạt pha lẫn máu tươi, che phủ tầm nhìn bằng một lớp sương mờ ảo.


"Anh Phong..." Lâm An thầm thì qua bộ lọc khí dã chiến của chiếc mặt nạ làm từ vỏ chai nhựa, hai bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy cổ anh, dải băng gạc xám che mắt cô bé đã thấm đẫm mồ hôi và bụi sắt rỉ. "Lão Sơn đâu rồi anh? Em nghe thấy tiếng nổ lớn lắm... xưởng của chúng ta..."


"Lão Sơn đang ở xưởng... lão bảo chúng ta đi trước," Phong khàn giọng nói, lồng ngực đau nhói như có hàng ngàn mũi kim châm do hít phải tàn dư khí độc clo. Anh không dám nói thật với em gái rằng xưởng cơ khí rỉ sét Lâm Phong—nơi duy nhất họ gọi là nhà—đang bị quân đội của Đại úy Khánh vây hãm tàn khốc.


*Rè... rè... tạch...*


Tiếng nhiễu sóng vô tuyến đột ngột vang lên từ chiếc máy thu phát lậu rách nát giắt bên hông Phong. Đó là tần số vô tuyến tần số cực thấp mà Lộc "Tai Thính" đã thiết lập riêng cho nhóm. Giọng nói của Lộc vang lên, bóp nghẹt và đầy hoảng loạn qua tiếng rít của sóng từ trường:


"Anh Phong! Nghe tôi rõ không? Nghe rõ thì đừng quay lại xưởng! Quân đội liên bang... chúng mang xe bọc thép hạng nặng đến rồi! Cổng chính của xưởng rèn Dũng Thép và xưởng cơ khí cũ của anh đã bị san phẳng hoàn toàn!"


Tim Phong thắt lại. "Lão Sơn đâu? Lão Sơn có thoát ra được không?"


"Không... Lão Sơn không chịu đi!" Giọng Lộc "Tai Thính" nghẹn ngào, xen lẫn tiếng súng laser và tiếng nổ trầm đục ở phía xa. "Lão gài chặt cửa hầm ngầm của xưởng cơ khí cũ từ bên trong. Tiến sĩ Hoàng... gã kỹ sư trưởng của Aegis dẫn đầu một đội biệt kích kỹ thuật đã phá vỡ vách ngăn ngoài. Chúng muốn cướp toàn bộ máy chủ chứa dữ liệu bộ não lượng tử! Lão Sơn đang đối mặt với chúng! Tôi... tôi sẽ kết nối tần số của xưởng cho anh!"


*Tạch... rào rào...*


Âm thanh lập tức chuyển hướng. Tiếng động cơ xe bọc thép gầm rú và tiếng bước chân rầm rập của lính tuần tra Aegis dội thẳng vào màng nhĩ Phong. Tiếng vách thép rách toạc dưới hỏa lực laser áp đảo vang lên nhức nhối. Xưởng cơ khí rỉ sét Lâm Phong—khoang cứu sinh cũ của tàu vận tải liên bang vốn là tổ ấm của hai anh em suốt ba năm qua—đang bị xé rách từng mảng.


"Giao bộ dữ liệu lượng tử của Kaelen ra đây, lão già mù!" Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của Tiến sĩ Hoàng vang lên qua máy thu âm. "Ta biết bộ não cấy ghép lậu của bạo chúa đang nằm trong tay đứa con hoang do ngươi nuôi dưỡng. Giao mã nguồn ra, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng không đau đớn!"


"Ha... ha khục..." Tiếng cười khàn đặc, đầy u uất của Lão Sơn vang lên đáp trả. Phong có thể nghe rõ tiếng thở dốc nặng nề của ông, kèm theo tiếng dòng điện sinh học rít lên từ cổng kết nối đồng rỉ sét sau gáy lão. "Hoàng... ngươi vẫn tàn bạo và ngu muội như mười năm trước khi còn ở viện nghiên cứu. Các ngươi nghĩ mình có thể kiểm soát được ý chí của bạo chúa sao? Các ngươi chỉ đang tự đào mồ chôn mình thôi!"


*Bùm!*


Một tiếng nổ laser đanh gọn vang lên. Tiếng Lão Sơn rên rỉ đau đớn dội qua loa đài vô tuyến.


"Lão Sơn!" Phong hét lên vô vọng vào máy phát, nhưng tần số này chỉ là nhận tín hiệu một chiều từ đài thu của Lộc.


"Bắn vào ngực hắn, đừng bắn vào đầu!" Giọng Tiến sĩ Hoàng ra lệnh đầy tàn nhẫn. "Hắn còn cổng kết nối gáy, ta cần tủy sống của hắn để giải mã sóng lượng tử! Mau xông vào phòng máy chủ!"


"Đừng hòng..." Giọng Lão Sơn thều thào, nhưng đầy quyết tuyệt. Tiếng kim loại ma sát khô khốc vang lên—đó là tiếng Lão Sơn đang lết thân thể đầy máu về phía bàn làm việc cũ của Phong, nơi đặt sợi cáp đồng bảo hiểm của hệ thống Tự hủy khẩn cấp dữ liệu xưởng.


Lão Sơn biết, nếu ông không chết cùng đống phế liệu này, Đại úy Khánh và Tiến sĩ Hoàng sẽ dùng các thiết bị quét lượng tử sinh trắc học để truy vết dòng điện tủy sống của Phong đến tận hầm ngầm chứa pháo cổ đại. Lão phải xóa sạch mọi dấu vết, kể cả mạng sống của chính mình, để bảo vệ đứa trẻ mà lão đã liều mạng cứu sống mười năm trước.


"Phong... con nghe thấy lão nói chứ?" Giọng Lão Sơn đột ngột vang lên trực tiếp trên tần số vô tuyến lậu, trầm ấm và tĩnh lặng một cách lạ lùng giữa tiếng súng nổ rầm rập xung quanh. Lão biết Phong đang nghe.


Phong khựng lại giữa đồi rác trống trải, nước mắt hòa lẫn với máu tươi từ Cyber-Eye trái chảy tràn xuống gò má tái nhợt. Lâm An ôm chặt lấy ngực anh, khóc nấc lên không thành tiếng.


"Đừng khóc, con trai..." Giọng Lão Sơn thầm thì, tiếng thở khò khè do phổi bị xơ hóa rít lên qua máy truyền âm. "Mười năm trước, khi lão mang bộ não của Kaelen trốn chạy khỏi thủ đô, lão đã nghĩ đó là lời nguyền diệt vong. Nhưng khi lão nhìn thấy con sống sót sau vụ nổ lò phản ứng, lão biết... con không phải là công cụ hồi sinh của một bạo chúa. Con là Lâm Phong, đứa trẻ của b bãi rác Kepler-9 này."


"Ngăn hắn lại! Hắn định giật cáp tự hủy!" Tiếng Tiến sĩ Hoàng hét lên kinh hoàng ở đầu dây bên kia. "Kích hoạt thiết bị đóng băng từ trường! Mau!"


*Vút... uỳnh!*


Tiếng luồng sóng từ trường đóng băng rít lên, cố gắng đông cứng các mạch điện trong xưởng để ngăn chặn dòng điện tự hủy. Nhưng đã quá muộn. Đôi bàn tay run rẩy nhưng chuẩn xác của cựu bác sĩ quân y Lão Sơn đã nắm chặt lấy sợi cáp đồng bảo hiểm.


"Phong... hãy sống như một con người tự do... đừng để bọn chúng biến con thành một bạo chúa khát máu... Chăm sóc tốt cho bé An... Lão Sơn đi gặp cha nuôi của con đây..."


Lão Sơn dùng chút sức tàn cuối cùng, giật mạnh sợi cáp đồng tự hủy.


*Rắc!*


Một dòng điện cao thế hàng vạn vôn phóng ra trực tiếp từ lò phản ứng rác cũ của xưởng cơ khí, chạy dọc theo hệ thống dây điện đấu tắt, thiêu rụi hoàn toàn toàn bộ các chip nhớ, máy chủ và máy tính trong tích tắc. Dòng điện áp cực hạn kích nổ buồng đốt plasma dự phòng dưới sàn xưởng.


*ẦM!!!*


Một vụ nổ kinh hoàng bùng phát từ phía xưởng cơ khí rỉ sét Lâm Phong. Luồng ánh sáng đỏ rực rỡ xé toạc màn sương mù điện từ dày đặc, dâng cao hàng trăm mét lên bầu trời đêm của Kepler-9. Sóng xung kích khổng lồ quét qua toàn bộ phân khu 4, làm rung chuyển mặt đất rỉ sét dưới chân Phong và hất văng những tảng phế liệu lớn xung quanh.


Phong quỳ sụp xuống đống bùn thải lạnh ngắt, tay phải siết chặt lấy Lâm An. Qua thấu kính mắt trái mờ đục rỉ máu, anh nhìn về phía ngọn lửa hung tàn đang nhuộm đỏ cả bầu trời sương mù điện từ phía sau. Ngôi nhà duy nhất của họ, người thầy, người cha thứ hai của anh—tất cả đã hóa thành tro bụi trong quầng lửa đỏ rực ấy.


Nỗi đau thương tột cùng câm lặng co thắt trong lồng ngực Phong, rồi đột ngột chuyển hóa thành một luồng sát khí lạnh lùng, cứng rắn như thép Titan-X. Mắt trái Cyber-Eye của anh nhấp nháy liên tục, sắc xanh Tyrant Blue thẫm rực sáng vô cảm trong bóng tối. Anh bế xốc Lâm An đứng dậy bằng cánh tay phải Exo-09 còn hoạt động, hướng thẳng về phía hầm ngầm Phân khu phòng thủ cổ đại Kepler.


Lão Sơn đã dùng mạng sống để mở đường sống cho anh. Anh phải vá khẩu pháo cổ đại đó. Anh phải bắt liên bang Aegis phải đền nợ máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!