Nhạc nềnThunderclap

Trận Địa Khí Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn sương độc màu vàng lục nhạt, nặng nề và đặc quánh, bò sát mặt sàn sắt rỉ sét của xưởng rèn Dũng “Thép” giống như một bầy rắn độc đang săn mồi. Mùi hăng hắc của clo hóa lỏng – thứ mùi giống như thuốc tẩy đậm đặc trộn lẫn với mùi kim loại cháy – lập tức xộc vào mũi, làm cay xè niêm mạc mắt và khiến cổ họng Phong thắt chặt lại trong một cơn ho khan tức lồng ngực.


“Đeo vào! Mau đeo vào!”


Phong khàn giọng quát, bàn tay phải bám đầy muội than và dầu mỡ điên cuồng phân phát những chiếc mặt nạ phòng độc lọc hóa chất tự chế cuối cùng cho những người xung quanh. Cánh tay trái của anh vẫn buông thõng vô lực bên sườn giáp Exo-09 đã tắt nguồn, đung đưa một cách vô tri như một khúc gỗ mục. Di chứng từ liều Neuro-Soothe thô sơ tiêm vội ở nhà máy nước vẫn đang khóa chặt các khớp thần kinh tủy sống, biến toàn bộ nửa người bên trái của anh thành một vùng đất chết hoàn toàn mất cảm giác. Mỗi nhịp thở, vết cắt rỉ máu ở cổ – vết thương do lưỡi dao của sát thủ Sâm Rắn Độc rạch ngang đè thẳng lên vết bỏng đỏ rực do phản hồi nhiệt EMP cũ – lại co thắt nhói buốt, rỉ ra những vệt máu tươi nóng hổi thấm đẫm cổ áo bảo hộ sờn cũ bám đầy muội than.


“An! Ngậm chặt van thở, không được hít bằng mũi!” Phong dùng bàn tay phải run rẩy chụp chiếc mặt nạ làm từ vỏ chai nhựa ôm sát vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm An. Đôi mắt quấn dải băng gạc xám lệch của cô bé mù hướng về phía anh qua lớp nhựa trong suốt, hai bàn tay nhỏ bé của cô bé nắm chặt lấy vạt áo bảo hộ của Phong, run lên bần bật nhưng không hề khóc. Cô bé biết, lúc này bất kỳ một tiếng động nào cũng có thể dẫn tử thần đến.


Bên cạnh anh, Bình “Độc” đang xuýt xoa đầy đau đớn. Đôi bàn tay phồng rộp, rỉ nước vàng do vụ nổ bình thí nghiệm sấy đồng oxit vừa nãy khẽ run lên khi gã cố định dây đeo mặt nạ cho Bà Năm. Lượng bột đồng rỉ khan hiếm đã bị tiêu hao gần hết trong vụ nổ đó, khiến màng lọc của những chiếc mặt nạ cuối cùng này mỏng manh hơn dự kiến.


“Sương độc dày quá, Phong ơi,” Bình “Độc” thầm thì qua bộ lọc khí dã chiến, giọng nói bị bóp méo qua lớp nhựa nghe như tiếng kim loại cọ xát. “Than hoạt tính trộn đồng rỉ chỉ cầm cự được tối đa hai giờ trong điều kiện độ ẩm chín mươi phần trăm này thôi. Nếu không thoát ra, chúng ta sẽ bị nung chảy phổi ngay tại đây.”


*Ầm!*


Cánh cửa thép tấm rỉ sét ngoài cùng của xưởng rèn đột ngột rung chuyển dữ dội dưới một cú thúc cực mạnh. Tiếng xích sắt rít lên khô khốc, kèm theo tiếng động cơ phản lực gầm rú trầm đục của xe bọc thép Aegis ngoài phố.


“Đội quét dọn sinh học của Thượng sĩ Đức đến rồi!” Dũng “Thép” gầm lên qua mặt nạ bảo hộ. Gã khổng lồ cao gần hai mét đứng sừng sững trong làn sương vàng lục, bả vai cấy ghép khung xương trợ lực bằng thép rỉ kêu rít lên từng tiếng thủy lực giận dữ. Tay gã siết chặt chuôi chiếc búa tạ thủy lực khổng lồ, giáp ngực móp méo nhẹ do những cuộc đụng độ trước đó giờ bám đầy những vệt axit vàng úa do khí clo ăn mòn.


“Khánh đã cho hàn chết toàn bộ các lối thoát hiểm ngầm dưới lòng đất,” Phong nói, mắt trái Cyber-Eye nhói lên một cơn đau tàn nhẫn. Lớp dịch lam nhạt pha lẫn máu tươi rỉ ra từ khóe mắt, che phủ tầm nhìn của anh bằng một lớp sương mờ đục. Giao diện Hologram bán trong suốt liên tục nhấp nháy những dòng cảnh báo đỏ rực rỡ báo hiệu mức quá tải lượng tử đã chạm ngưỡng mười hai phần trăm. “Hắn muốn biến phân khu 4 thành một phòng ngạt khép kín để tiêu diệt tất cả nhân chứng. Chúng ta phải mở đường máu qua lối hẻm phía sau!”


“Để tao mở đường!” Dũng “Thép” hét lớn, vung chiếc búa tạ thủy lực nện thẳng vào bức vách tôn rỉ sét phía sau xưởng rèn.


*Rầm! Rầm!*


Những tấm tôn dày bọc chì bị sức mạnh thủy lực xé toạc, để lộ ra lối hẻm nhỏ tối tăm dẫn ra ngoài đồi rác. Nhưng ngay khi bức vách sụp đổ, một luồng ánh sáng cam rực rỡ, nóng bỏng lập tức quét qua làn sương vàng lục, thiêu rụi mọi thứ nó chạm vào.


Ngọn lửa hóa chất nhiệt độ lên tới hai ngàn độ C phun ra từ họng súng của Thượng sĩ Đức bùng lên như một con rồng lửa, liếm dọc theo lối hẻm hẹp. Đức đứng đó, khoác trên mình bộ đồ bảo hộ sinh học màu vàng kín mít vô cảm, tay cầm khẩu súng phun lửa hóa chất khổng lồ kết nối với bồn nhiên liệu sau lưng. Sau lưng hắn là mười tên lính dọn dẹp sinh học, tất cả đều mặc đồ bảo hộ kín mít, lầm lũi tiến vào như những đao phủ vô hồn.


“Tiêu diệt toàn bộ vật thể sinh học!” Giọng Đức vang lên qua loa phát thanh của bộ giáp, lạnh lùng và vô cảm. “Không để lại bất kỳ nhân chứng nào của dịch bệnh lượng tử!”


“Lũ chó săn!” Dũng “Thép” định lao lên nhưng luồng lửa hóa chất hai ngàn độ phun ra liên tục đã chặn đứng gã. Sức nóng kinh hoàng làm lớp thép rỉ trên búa thủy lực của gã bắt đầu đỏ rực lên, đe dọa làm nổ tung bình áp suất dầu.


Phong biết họ không thể lùi lại. Làn sương clo phía sau đang ngày càng đậm đặc, và nếu bị dồn vào góc xưởng, tất cả sẽ chết ngạt trước khi bị thiêu rụi. Trong đầu anh, tiếng cười nhạo báng của bạo chúa Kaelen lại vang lên tàn nhẫn: *“Nhìn xem, lũ kiến hôi của ngươi đang chuẩn bị biến thành tro bụi. Hãy giao tủy sống cho ta, ta sẽ chỉ cho ngươi cách nung chảy đầu tên lính đó chỉ bằng một xung điện.”*


“Câm miệng!” Phong rít lên trong lòng. Anh không được phép để ý thức bạo chúa chiếm hữu. Anh là Lâm Phong, thợ máy của Kepler-9, không phải kẻ diệt chủng Kaelen.


Phong lao lên trước, tay phải siết chặt chuôi dao rung Vibro-Blade cướp được từ Sâm. Lưỡi dao rung siêu âm tần số năm mươi ngàn hertz rít lên chói tai trong làn sương độc. Anh cố gắng áp sát Thượng sĩ Đức để thực hiện một đòn cận chiến triệt hạ. Tuy nhiên, Đức là một cựu binh lão luyện. Nhìn thấy bộ giáp Exo-09 rách nát của Phong lao tới, hắn lập tức quét họng súng phun lửa tạo thành một vòng tròn lửa hóa chất bao quanh mình.


Sức nóng kinh hoàng ập vào mặt Phong. Lớp giáp composite mỏng bọc ngoài Exo-09 bắt đầu bốc khói đen, còi cảnh báo quá nhiệt của bộ giáp rú lên điên cuồng. Phong buộc phải lùi lại, bả vai trái bị liệt vô lực va mạnh vào vách đá rỉ sét, đau đớn đến mức anh suýt ngất đi. Đòn cận chiến bằng dao rung thất bại hoàn toàn trước bức tường lửa hóa chất quá nhiệt.


“Phong! Tránh ra!” Dũng “Thép” hét lớn, vung khiên thép tự chế lao lên chắn trước mặt Phong để cản luồng lửa đang phun tới.


Phong gượng dậy, Cyber-Eye trái nhấp nháy liên tục, hiển thị cấu trúc nhiệt của đội dọn dẹp sinh học. Nhờ Thị Giác Chiến Thuật Lượng Tử, anh nhìn thấy một điểm yếu chí mạng: bồn chứa hóa chất hóa lỏng sau lưng mỗi tên lính dọn dẹp đều kết nối với họng súng qua một đường ống dẫn dẻo chịu áp lực cao. Đường ống đó bọc bằng cao su tổng hợp chịu nhiệt, nhưng khớp nối bằng đồng thô sơ ở gáy bộ giáp chính là điểm yếu mỏi kim loại.


“Lốc! Quét nhiệt ở gáy tên lính bên phải! Cắn đứt dây dẫn!” Phong ra lệnh qua giao diện thần kinh Cyber-Eye.


Chú chó robot Lốc, với hai chân sau mới được phục chế bằng piston thủy lực Titan-X rít lên tiếng động cơ điện áp cao, lao vọt qua làn sương vàng lục như một tia chớp xám. Nó né tránh luồng lửa phun một cách thần sầu nhờ thuật toán săn mồi được lập trình lại, phóng lên cao và cắm phập hàm răng bọc titan siêu cứng vào đúng khớp nối ống dẫn hóa chất sau gáy một tên lính dọn dẹp.


*Phì!*


Hóa chất lỏng áp lực cao phun ngược ra ngoài, gặp tia lửa từ họng súng lập tức bùng cháy dữ dội, biến tên lính dọn dẹp thành một ngọn đuốc sống gào thét thảm thiết. Đội hình của Đức lập tức bị rối loạn.


Tận dụng khoảnh khắc đó, Phong nén cơn đau buốt ở tủy sống, kích hoạt van tăng áp thủy lực của cánh tay phải Exo-09. Anh dùng thân mình làm lá chắn, che chở cho một nhóm dân nghèo đang co quắp ho sặc sụa ở góc hẻm, rồi lao thẳng vào tên lính dọn dẹp thứ hai.


Cánh tay phải cơ khí nặng nề của Exo-09 đấm thẳng một cú cực mạnh với lực nén một tấn vào đúng bồn chứa hóa chất sau lưng hắn.


*Bùm!*


Vụ nổ áp lực hất văng Phong ra sau, nhưng nó cũng tiêu diệt hoàn toàn hai tên lính dọn dẹp bên cạnh, tạo ra một khoảng trống chiến thuật trong làn sương lửa.


Tuy nhiên, hiểm họa thực sự mới chỉ bắt đầu.


Từ các nóc container rỉ sét phía trên lối hẻm, năm cái bóng mờ nhạt đột ngột xuất hiện, bẻ cong ánh sáng xung quanh một cách kỳ dị. Đó là Đội Tác Chiến Bóng Đêm – lực lượng biệt kích tinh nhuệ trang bị giáp ngụy trang quang học Aegis-Shadow dưới quyền điều khiển trực tiếp của Vy Anh.


Chúng không sử dụng súng laser thông thường để tránh kích nổ bồn hóa chất, mà đồng loạt nổ súng bằng súng bắn đinh từ lực, phóng ra những mũi đinh lượng tử mang điện tích gây tê liệt thần kinh cực mạnh.


*Phập! Phập!*


“A!” Dũng “Thép” hét lên một tiếng đau đớn khi một mũi đinh găm thẳng vào bả vai phải của gã. Luồng điện lượng tử lan tỏa làm khung xương trợ lực của gã chập mạch, khiến gã quỳ sụp xuống đất, búa tạ tuột khỏi tay.


“Dũng!” Phong định lao đến đỡ anh kết nghĩa, nhưng Cyber-Eye của anh cảnh báo ba nguồn nhiệt của biệt kích đang khóa chặt vào đầu anh từ trên cao. Trong làn sương độc vàng lục, giáp tàng hình quang học khiến chúng gần như vô hình trước mắt thường.


Phong biết nếu để chúng bắn trúng, bộ não cấy ghép lậu của anh sẽ bị điện tích lượng tử khóa chặt, và anh sẽ rơi vào tay Tiến sĩ Hoàng để bị mổ xẻ.


Anh không còn lựa chọn nào khác. Phong đưa bàn tay phải run rẩy lên, rút Thiết bị phát xung điện từ EMP cầm tay tự chế giắt sau lưng giáp.


“Tất cả nằm xuống!” Phong hét lớn.


Anh bóp cò kích hoạt thiết bị EMP dã chiến. Cuộn dây đồng siêu dẫn quấn quanh lõi cảm biến cũ rách lập tức nóng đỏ lên, giải phóng một làn sóng xung kích điện từ nén cực mạnh lan tỏa ra xung quanh trong bán kính mười mét.


*Xoẹt! Đoàng!*


Một luồng sáng xanh lam nhạt bùng phát kèm theo tiếng nổ từ trường chói tai. Toàn bộ hệ thống ngụy trang quang học của Đội Tác Chiến Bóng Đêm lập tức bị quá tải điện áp, chập cháy xẹt điện liên tục và buộc chúng phải phơi bày cơ thể bọc giáp màu xám đen dưới làn sương vàng lục. Các drone trinh sát của chúng trên không trung cũng mất kiểm soát, rơi rụng loảng xoảng xuống đống rác rưởi.


Nhưng cái giá phải trả cho cú phát xung EMP dã chiến đó là cực kỳ tàn nhẫn. Thiết bị EMP cầm tay trong tay phải Phong bị cháy rụi hoàn toàn cuộn cảm, dòng điện phản hồi dội ngược chạy dọc cánh tay phải vào cổng kết nối tủy sống sau gáy anh.


“Khục...”


Phong gục xuống, ho ra một ngụm máu tươi nóng hổi qua bộ lọc khí của mặt nạ. Mắt trái Cyber-Eye của anh hoàn toàn tối sầm lại trong vòng ba giây, rỉ ra một vệt dịch lam nhạt pha lẫn máu tươi liên tục dọc theo thái dương. Cánh tay phải cơ khí của Exo-09 cũng rít lên những tiếng chập điện khô khốc, mất đi ba mươi phần phần trăm lực đẩy thủy lực. Cơ thể anh run lên bần bật trong cơn co thắt tủy sống dữ dội.


“Phong! Đưa con bé An đi mau! Lũ đặc nhiệm đang khép chặt vòng vây!” Dũng “Thép” cắn răng gượng dậy, dùng bả vai trái không bị thương để nhấc bổng chiếc búa tạ thủy lực lên, chắn trước lối hẻm hẹp.


Phía sau họ, Thượng sĩ Đức cùng những tên lính dọn dẹp còn lại đang điên cuồng nã súng phun lửa để dọn sạch chướng ngại vật, trong khi Đội Tác Chiến Bóng Đêm đã bắt đầu rút súng trường điện từ, chuẩn bị thực hiện loạt bắn kết liễu.


“Dũng! Kích nổ quả mìn!” Phong hét lên qua mặt nạ, tay phải ôm chặt lấy Lâm An đang run rẩy sau lưng anh.


Dũng “Thép” gật đầu đầy tàn bạo. Gã dùng cánh tay cơ khí phải đang bị tê liệt nhẹ, đập mạnh vào nút kích hoạt vô tuyến của quả mìn tự chế đặt ở lối rẽ hành lang hẹp phía sau.


Đó chính là Quá tải pin phản vật chất làm mìn – quả bom áp lực cực mạnh mà Phong và Dũng đã đấu tắt mạch bảo an từ những khối pin hỏng nhặt được ở Vực Thẳm.


*Uỳnh! Uỳnh!*


Một vụ nổ áp lực kinh hoàng không có lửa bùng phát ở cuối hẻm. Không gian xung quanh đột ngột bị bóp nghẹt, tạo ra một luồng sóng nén không khí khổng lồ quét qua toàn bộ khu vực. Sóng nén mạnh đến mức thổi bay hoàn toàn làn sương độc clo màu vàng lục đậm đặc ra khỏi con hẻm hẹp, tạo thành một vùng không khí trống rỗng tạm thời trong vòng vài giây.


Sức ép từ vụ nổ phản vật chất nghiền nát toàn bộ hệ thống lá chắn của hai tên biệt kích Bóng Đêm đi đầu, hất văng Thượng sĩ Đức và đội dọn dẹp sinh học lùi lại phía sau đống đổ nát của xưởng rèn. Đất đá, sắt vụn rỉ sét sụp đổ rầm rập, chặn kín lối đi giữa hai phe.


“Đi! Mau đi!” Dũng “Thép” khàn giọng hét, tay giữ chặt bả vai phải đang chảy máu sẫm do đạn laser sượt qua, dìu Bà Năm và Bình “Độc” chạy nhanh lên đỉnh đồi rác phía trước.


Phong cố lết thân thể rệu rã của mình đi theo sau. Cánh tay trái liệt hoàn toàn vô lực kéo lê trên mặt đất rỉ sét, trong khi mắt trái Cyber-Eye mờ đục chỉ còn nhìn thấy những mảng màu xám xịt không rõ hình thù. Vết cắt ở cổ anh rỉ máu liên tục, đau buốt đến tận xương tủy.


Nhưng ngay khi Phong vừa bước chân ra khỏi làn khói bụi của vụ nổ ở lối rẽ đồi rác, một bóng đen thon gọn, sắc sảo đột ngột lướt qua màn sương mù điện từ dày đặc.


Đó là Đặc vụ Vy Anh.


Bộ giáp nano ôm sát màu đen của cô đã bị rách nhiều chỗ do mảnh vụn vụ nổ, nhưng đôi mắt sắc sảo lạnh lùng của cô vẫn sáng lên đầy lý trí và tàn nhẫn. Trên tay cô, chiếc súng quét lượng tử tối tân “Aegis-Eye” đang phát ra những tia laser xanh mờ, chỉ thẳng vào giữa trán Phong từ khoảng cách chưa đầy hai mét.


“Đứng yên, Lâm Phong,” giọng Vy Anh lạnh buốt như băng tuyết vũ trụ. “Dao động sóng não của ngươi đã xác nhận. Ngươi chính là vật chứa của bạo chúa Kaelen. Đầu hàng ngay lập tức để thu hồi bộ não, hoặc ta sẽ bắn nát sọ ngươi tại đây.”


Phong đứng sừng sững trong bộ giáp Exo-09 rách nát, tay phải vẫn ôm chặt lấy Lâm An sau lưng. Mắt trái Cyber-Eye rỉ máu của anh trợn trừng nhìn thẳng vào họng súng của Vy Anh, rực lên sắc xanh thẫm Tyrant Blue đầy kiêu ngạo của bạo chúa, đối nghịch hoàn toàn với sự mệt mỏi thể xác của anh.


Vy Anh giơ súng quét lượng tử khóa chặt vào đầu Phong, nhưng một tia sét lượng tử đột ngột đánh trúng cột điện rỉ sét giữa hai người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!