Nhạc nềnThunderclap

Sương Vàng Chết Chóc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Vực Rác Tối chưa bao giờ đặc quánh và ngột ngạt đến thế. Lâm Phong tựa nửa thân người bên phải vào bả vai vạm vỡ bọc thép của Dũng “Thép”, kéo lê bước chân nặng nề qua lối vào chật hẹp của xưởng rèn. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên sườn giáp Exo-09 đã tắt nguồn, đung đưa một cách vô tri như một khúc gỗ mục. Di chứng từ liều Neuro-Soothe thô sơ tiêm vội ở nhà máy nước vẫn đang khóa chặt các khớp thần kinh tủy sống, biến toàn bộ nửa người bên trái của anh thành một vùng đất chết hoàn toàn mất cảm giác. Mỗi bước đi, vết cắt rỉ máu ở cổ – vết thương do lưỡi dao của sát thủ Sâm Rắn Độc rạch ngang đè thẳng lên vết bỏng đỏ rực do phản hồi nhiệt EMP cũ – lại co thắt nhói buốt, rỉ ra những vệt máu tươi nóng hổi thấm đẫm cổ áo bảo hộ sờn cũ bám đầy muội than.


Mắt trái Cyber-Eye của Phong nhói lên từng cơn tàn nhẫn. Lớp dịch lam nhạt pha lẫn máu tươi rỉ ra từ khóe mắt, che phủ tầm nhìn của anh bằng một lớp sương mờ đục. Giao diện Hologram bán trong suốt liên tục nhấp nháy những dòng cảnh báo đỏ rực rỡ:


[CẢNH BÁO: QUÁ TẢI ĐIỆN ÁP THẦN KINH NGOẠI BIÊN 12%]

[HIỆU SUẤT THỊ GIÁC GIẢM 70%. TRẠNG THÁI: MỜ ĐỤC TẠM THỜI.]


“Ráng lên, em trai,” Dũng “Thép” khàn giọng gầm gừ, hơi thở nóng hổi thoát ra qua bộ lọc khí của chiếc mũ bảo hộ tự chế. “Sắp đến xưởng rèn rồi. Con bé An đang đợi chú mày.”


Khi cánh cửa thép tấm rỉ sét của xưởng rèn Dũng “Thép” nặng nề khép lại phía sau, Phong đổ gục xuống một chiếc ghế sắt dã chiến. Tiếng tuabin lọc nước ngầm mà anh vừa giải phóng ở tập trước vẫn đang rầm rập dội về từ xa, mang theo tiếng reo hò xa xăm của dân nghèo phân khu 4. Nhưng niềm vui vỡ òa ấy chưa kịp kéo dài thì một tiếng rè rè chói tai đột ngột vang lên từ chiếc máy liên lạc quân sự mã hóa nội bộ tầm ngắn của Lộc “Tai Thính” đặt trên bàn cơ khí.


Đó không phải là giọng của Lộc. Đó là giọng nói run rẩy, đứt quãng nhưng đầy hoảng loạn của Hạ sĩ Huy – người lính tuần tra Aegis có lương tri mà Phong từng giúp đỡ sửa chữa thiết bị cá nhân.


“Phong... Lâm Phong... nghe rõ không?” Tiếng Huy lẫn trong tiếng gió rít của trực thăng động cơ phản lực. “Trốn đi... Khánh đã phát điên rồi! Hắn vừa ban bố mật lệnh thanh lọc sinh học phân khu 4... Những bồn Khí Clo hóa lỏng khổng lồ đang được quân đội vận chuyển bằng xe bọc thép bánh xích đến các trục thông gió chính của khu mỏ và các cửa ngõ khu ổ chuột... Chúng đã hàn chết toàn bộ các lối thoát hiểm ngầm dưới lòng đất... Các người chỉ có chưa đầy ba tiếng trước khi khí độc tràn xuống... Trốn...”


Tiếng súng nổ chát chúa vang lên từ đầu dây bên kia, cắt đứt hoàn toàn tín hiệu. Chiếc máy liên lạc chỉ còn lại những tiếng xè xè vô hồn.


Không gian xưởng rèn đột ngột rơi vào một sự im lặng chết chóc.


Tùng, người phụ tá trẻ đang lau mỏ hàn plasma, đứng sững như trời trồng, chiếc khăn lau tuột khỏi tay rơi xuống đất. Bình “Độc”, gã thiên tài hóa chất lập dị với khuôn mặt sạm đen nhợt nhạt nửa che sau chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ, khẽ ngẩng đầu lên từ đống bình thí nghiệm bám đầy lưu huỳnh.


“Khí Clo hóa lỏng...” Giọng Bình “Độc” rít qua khe lọc khí, lạnh buốt. “Đó là chất độc công nghiệp cực mạnh. Khi gặp độ ẩm trong phổi, nó sẽ lập tức phản ứng tạo ra axit clohydric. Nó sẽ thiêu rụi niêm mạc đường hô hấp, làm nạn nhân chết ngạt trong đau đớn tột cùng chỉ trong vòng ba phút. Ở cái thung lũng rác rưởi này, sương mù điện từ luôn giữ độ ẩm ở mức chín mươi phần trăm. Phân khu 4 sẽ biến thành một phòng ngạt khổng lồ không lối thoát.”


“Mẹ kiếp lũ chó săn liên bang!” Dũng “Thép” đấm mạnh nắm đấm bọc thép xuống bàn cơ khí, làm hàng loạt ốc vít rỉ sét nảy tung lên. “Chúng ta đã bẻ khóa được nước sạch, giờ chúng muốn dùng độc khí để diệt khẩu cả phân khu sao? Phong, chúng ta phải đưa con bé An và Bà Năm trốn qua Thung Lũng Sét Cháy!”


“Không kịp đâu,” Phong khàn giọng nói, bàn tay phải bám chặt vào mép bàn để giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Anh cố gắng dùng phương pháp Thiền định Lượng tử để ép dòng điện sinh học tập trung vào thùy trán, cô lập tiếng cười nhạo báng đang trỗi dậy của bạo chúa Kaelen trong tiềm thức. *“Lũ kiến hôi đó đằng nào cũng phải chết, sao ngươi không dùng tủy sống của ta để bẻ gãy cổ Đại úy Khánh?”* – Tiếng thì thầm của Kaelen như kim châm vào não Phong.


Phong lắc đầu mạnh để xua đi bóng ma lượng tử. Anh nhìn về phía góc xưởng, nơi Lâm An đang ngồi quỳ bên cạnh Bà Năm. Đôi mắt quấn dải băng gạc xám lệch của cô bé mù hướng về phía anh, hai bàn tay nhỏ bé run rẩy bấu chặt vào vạt áo bảo hộ của bà nuôi. Cô bé không thể nhìn thấy ánh sáng, nhưng thính giác nhạy bén cực hạn của em đã nghe trọn vẹn lời cảnh báo tử thần từ chiếc radio.


“Anh Phong...” Giọng Lâm An run lên, nhưng cô bé không khóc. “Em ngửi thấy mùi rỉ sét của xe bọc thép ngoài kia... Có phải chúng sắp đến giết chúng ta không anh?”


Phong bước đến bằng một chân khập khiễng, quỳ xuống bên cạnh em gái nuôi. Anh dùng bàn tay phải ấm áp, bám đầy muội than nhưng nhẹ nhàng vuốt tóc cô bé: “An, nghe anh. Anh đã hứa sẽ bảo vệ em. Anh sẽ không để bất kỳ kẻ nào làm tổn thương em. Đợi anh một chút.”


Anh đứng dậy, ánh mắt rực lên sắc xanh thẫm Tyrant Blue qua Cyber-Eye trái đang rỉ máu. Sự phẫn nộ tột cùng đã đẩy lùi cơn mệt mỏi thể xác.


“Bình, chúng ta có bao nhiêu than hoạt tính trong kho?” Phong quay sang hỏi gã hóa chất lập dị.


“Chỉ có khoảng ba mươi ký nhặt từ các bộ lọc nước hỏng của Lão Khưu,” Bình “Độc” lắc đầu. “Màng lọc sợi thủy tinh thông thường không thể chặn được clo. Axit clohydric sinh ra sẽ ăn mòn lớp sợi thủy tinh chỉ trong mười giây, biến mặt nạ thông thường thành đồ phế thải.”


“Nếu trộn thêm bột đồng rỉ thì sao?” Phong bước đến bảng vẽ rỉ sét, dùng ngón tay phải bám đầy dầu bôi trơn sinh học vẽ nhanh một sơ đồ phản ứng. “Tôi nhớ trong dữ liệu... bột đồng oxit từ các cuộn dây đồng rỉ ở bãi rác có thể phản ứng với clo để tạo ra muối đồng clorua ổn định, giảm thiểu lượng khí đi vào màng lọc carbon.”


Đôi mắt Bình “Độc” sau lớp kính bảo hộ chợt sáng lên một cách kỳ dị: “Đúng! Đồng oxit phản ứng khử clo rất mạnh! Nếu dùng bột đồng rỉ trộn với than hoạt tính theo tỷ lệ một-ba, chúng ta có thể trung hòa hoàn toàn khí clo trước khi nó chạm đến màng lọc carbon chính. Nhưng chúng ta lấy đâu ra vỏ mặt nạ? Chúng ta cần hàng trăm cái để cứu những người dân nòng cốt và đội tự vệ!”


“Tùng!” Phong hét lớn, giọng anh mang uy áp lạnh lùng của một chỉ huy quân sự thực thụ. “Dùng mỏ hàn plasma cắt toàn bộ vỏ chai nhựa bỏ hoang trong kho rác phía sau xưởng. Cắt dọc theo thân chai để làm khung mặt nạ ôm sát mặt. Dùng dây chun dẻo từ các lốp xe hỏng để làm dây đeo.”


“Rõ, sư phụ!” Tùng không còn vẻ bướng bỉnh thường ngày. Cậu lao ra kho sau, tiếng mỏ hàn plasma bắt đầu rít lên chói tai, bắn ra những tia lửa trắng xóa trong bóng tối.


Cuộc chạy đua nghẹt thở với tử thần chính thức bắt đầu.


Phong quỳ một gối trước bàn cơ khí, dùng bàn tay phải còn cử động được để bẻ khóa các van thở dã chiến từ những chiếc mặt nạ phòng độc hỏng của liên bang. Cánh tay trái liệt hoàn toàn vô lực khiến mọi thao tác của anh trở nên cực kỳ khó khăn. Anh phải dùng răng để giữ chặt các đoạn ống dẫn nhựa, trong khi tay phải dùng kìm thủy lực siết mạnh các khớp nối.


Cyber-Eye mắt trái của Phong nhấp nháy liên tục, hiển thị cấu trúc lỗi của các van thở cũ rách. Anh nhìn thấy từng vết nứt vi mô trên màng cao su của van xả áp – những vết nứt chỉ rộng vài micromet nhưng đủ để khí clo luồn qua và thiêu rụi phổi người đeo.


“Chỗ này rò rỉ!” Phong chỉ tay vào chiếc mặt nạ Tùng vừa ráp xong. “Tùng, dùng đinh ốc siêu từ tính siết chặt khớp nối van thở này cho tôi! Lực từ tính của đinh ốc sẽ ép chặt miếng đệm cao su không cho khí độc lọt qua.”


Lâm An bước đến bên cạnh bàn cơ khí một cách lặng lẽ. Cô bé dùng đôi bàn tay nhỏ bé, khéo léo sờ soạng đống ốc vít và gioăng cao su rỉ sét.


“Anh Phong, để em giúp,” An thầm thì. Đôi mắt quấn băng gạc xám của cô bé cúi xuống, nhưng đôi tay em di chuyển nhanh thoăn thoắt. Bằng xúc giác nhạy bén cực hạn của một người mù bẩm sinh, An phân loại chính xác từng chiếc gioăng cao su mềm và đinh ốc siêu từ tính, đặt chúng vào đúng tầm tay phải của Phong.


Sự phối hợp nhịp nhàng giữa hai anh em diễn ra trong sự im lặng căng thẳng. Mỗi chiếc mặt nạ hoàn thành là một tấm vé vớt mạng sống được giật lại từ tay tử thần.


Tuy nhiên, tai nạn bất ngờ xảy ra ở phía bàn thí nghiệm của Bình “Độc”. Gã lập dị đang cố gắng dùng một lò nung plasma thô sơ để sấy khô hỗn hợp than hoạt tính trộn bột đồng rỉ. Do áp suất khí hydro clorua dội ngược từ buồng phản ứng thử nghiệm tăng vọt ngoài dự tính, chiếc bình thủy tinh cổ cong đột ngột nổ tung.


*Đoàng!*


Một tiếng nổ nhỏ kèm theo luồng khói màu vàng nhạt bùng phát. Bình “Độc” bị hất văng ra sau, cánh tay phải bám đầy hóa chất của gã bị bỏng nhẹ, rộp nước da thịt.


“Mẹ kiếp! Áp suất ngược quá lớn!” Bình “Độc” rên rỉ, ôm lấy cánh tay bỏng rát.


Phong lết thân thể đến, Cyber-Eye quét qua buồng đốt đang bốc khói. Anh nhận ra van xả áp của lò nung bị kẹt do rỉ sét tích tụ. Không chút do dự, Phong dùng bàn tay phải bọc giáp Exo-09 đập mạnh vào chốt van cơ học, giải phóng luồng khí thừa ra ngoài đường ống thải ngầm.


“Bình, bớt lượng đồng oxit xuống mười phần trăm!” Phong ra lệnh, mồ hôi pha lẫn máu tươi chảy dọc theo vết cắt ở cổ anh. “Nhiệt độ nung không được vượt quá một trăm hai mươi độ, nếu không carbon sẽ bị oxy hóa hoàn toàn.”


Bình “Độc” cắn răng gật đầu, tiếp tục lao vào pha chế mẻ hóa chất mới với đôi bàn tay run rẩy.


Tùng bước vào với một khay chứa hơn năm mươi vỏ chai nhựa đã được cắt gọt vuông vức. Gương mặt thanh niên đỏ bừng, hơi thở khò khè. Trong lúc thử nghiệm độ kín của một bồn lọc dã chiến, cậu đã vô tình hít phải một lượng nhỏ khí clo rò rỉ từ buồng thí nghiệm hỏng của Bình.


*Khục... khục...*


Tùng quỳ sụp xuống, ho ra một ngụm máu tươi lẫn đờm đen trên sàn sắt rỉ sét. Phổi của cậu đang bị kích ứng mạnh bởi lượng axit clohydric cực nhỏ.


“Tùng!” Phong đỡ lấy cậu học trò. “Đeo chiếc mặt nạ này vào ngay!”


Phong nhanh chóng chụp chiếc mặt nạ dã chiến vừa hoàn thành lên mặt Tùng, siết chặt dây chun đeo sau gáy cậu. Qua lớp nhựa trong suốt của vỏ chai, Tùng hít một hơi thật sâu, luồng khí mát lành đi qua bộ lọc than hoạt tính trộn đồng rỉ đã xoa dịu cơn bỏng rát trong lồng ngực cậu. Cậu gật đầu đầy biết ơn, quẹt vệt máu trên môi rồi tiếp tục cầm mỏ hàn lên.


Thời gian trôi qua từng phút một cách tàn nhẫn. Hai tiếng rưỡi trôi qua như một cái chớp mắt của tử thần.


Toàn bộ lượng than hoạt tính dự trữ trong kho của xưởng rèn đã bị tiêu thụ sạch sẽ. Hơn năm trăm chiếc Mặt nạ phòng độc lọc hóa chất tự chế đã được xếp gọn gàng trong các thùng container phế liệu, sẵn sàng để phân phát cho đội tự vệ “Bụi Sắt” của Dũng “Thép” và gia đình quán súp của Bà Năm.


Đúng lúc đó, một tiếng rít cơ học trầm đục, nặng nề vang dội từ phía bầu trời đêm ngoài xưởng rèn. Tiếng động cơ phản lực của xe bọc thép hạng nặng Aegis dội vào vách thép rỉ sét, làm toàn bộ xưởng rèn rung chuyển nhẹ.


Phong lết thân thể đến bên khe hở của cửa sổ sắt rỉ sét, ghé mắt trái Cyber-Eye nhìn ra ngoài.


Dưới ánh đèn pha cực mạnh của lực lượng an ninh Aegis, ba chiếc xe bọc thép chở quân khổng lồ đang từ từ tiến vào Quảng trường phân khu 4. Trên nóc xe, những bồn thép bọc chì khổng lồ chứa Khí Clo hóa lỏng đang xì ra những luồng hơi áp suất cao màu vàng lục nhạt.


Trung úy Minh đứng trên tháp pháo chỉ huy, tay cầm loa điện từ phát đi thông báo lạnh lùng: “Toàn bộ cư dân phân khu 4 nghe rõ! Do phát hiện dịch bệnh lượng tử biến dị nguy hiểm, khu vực này chính thức bị phong tỏa và thanh lọc sinh học khẩn cấp! Yêu cầu tất cả ở yên trong nhà!”


Ngay sau lời thông báo, các van xả áp trên các bồn thép đồng loạt mở ra.


*Xè... xè... xè...*


Những luồng sương độc màu vàng lục đậm đặc, nặng nề bắt đầu phun ra xối xả từ các họng xả. Khí clo nặng hơn không khí, lập tức chìm xuống mặt đất, luồn lách qua các con hẻm thấp, tràn vào những căn nhà lụp xụp bằng tôn rỉ sét của dân nghèo.


Tiếng la hét thảm thiết, tiếng khóc lóc và tiếng đập cửa tuyệt vọng bùng nổ khắp nơi. Người dân vô tội không có đồ bảo hộ chỉ kịp chạy được vài bước trước khi gục xuống, hai tay cào cấu cổ họng trong cơn co giật dữ dội khi phổi bị ăn mòn hoàn toàn.


Làn sương vàng lục chết chóc ấy đang cuồn cuộn bò dọc theo mặt đất rỉ sét, hướng thẳng về phía xưởng rèn của Dũng “Thép”.


Phong quay đầu lại nhìn Lâm An. Anh nhanh chóng chụp chiếc mặt nạ phòng độc dã chiến cuối cùng lên gương mặt nhỏ nhắn của em gái nuôi, siết chặt dây chun bảo hộ quanh đầu cô bé. Đôi mắt quấn dải băng gạc xám của An khẽ xoay về phía anh qua lớp nhựa trong suốt của mặt nạ, hai bàn tay nhỏ bé của cô bé nắm chặt lấy vạt áo bảo hộ bám đầy muội than của Phong.


“Anh Phong... sương độc đến rồi đúng không anh?” Giọng cô bé mù nghẹn ngào qua bộ lọc khí dã chiến.


“Đừng sợ, An. Có anh ở đây,” Phong thầm thì, tay phải siết chặt chuôi dao rung Vibro-Blade bên hông.


Làn sương vàng lục bắt đầu luồn lách qua các khe cửa xưởng rèn rỉ sét đúng lúc Phong vừa hoàn thành chiếc mặt nạ cuối cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!