Nhạc nềnThunderclap

Cuộc Chiến Nước Sạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh mắt Lâm Phong rực lên sắc xanh thẫm của bạo chúa Kaelen, xé toạc màn sương độc bụi bặm đang bao phủ góc hẻm tối sau quán súp của Bà Năm. Anh quay sang nhìn Dũng “Thép”, gã khổng lồ cơ khí vẫn đang thở phì phò vì uất hận, lồng ngực giáp móp méo rít lên từng tiếng hơi nước nặng nề.


Bên cạnh họ, Sơn “Sẹo” – thủ lĩnh của Công đoàn Khai khoáng Kepler-9 – đang đứng trầm mặc, khuôn mặt sạm đen đầy những vết sẹo bỏng hóa chất co rúm lại dưới ánh nắng gắt nhiễm xạ. Sơn “Sẹo” mặc bộ đồ bảo hộ rách nát của công nhân mỏ, tay siết chặt chiếc búa thủy lực bám đầy bụi quặng siêu dẫn.


“Nguồn nước sạch dự trữ của phân khu 4 chỉ còn đủ dùng trong chưa đầy mười hai giờ,” Phong khàn giọng nói, giọng anh lạnh buốt như kim loại đóng băng, cố kìm nén cơn đau búa bổ đang hành hạ thùy chẩm. “Đại úy Khánh muốn chúng ta khát chết để tự bò ra đầu hàng. Nhưng hắn đã đánh giá thấp những kẻ sống bằng rác.”


Phong đưa bàn tay phải bám đầy muội than lên, khẽ vuốt dọc theo vết cắt rỉ máu ở cổ. Vết thương do lưỡi dao của sát thủ Sâm Rắn Độc rạch ngang qua đè thẳng lên vết bỏng đỏ rực do phản hồi nhiệt EMP cũ chưa kịp lên da non, khiến máu tươi rỉ ra liên tục dọc theo thùy chẩm, thấm đẫm cổ áo bảo hộ sờn cũ. Anh phải dùng một ít dầu sinh học bảo trì còn sót lại, xoa nhẹ lên vết thương để ngăn dòng điện sinh học lượng tử rò rỉ làm tê liệt hệ thần kinh trung ương.


Cánh tay trái của Phong vẫn buông thõng vô lực bên sườn giáp Exo-09 đã tắt nguồn. Di chứng của liều Neuro-Soothe thô sơ tiêm vội vẫn đang khóa chặt các khớp thần kinh của anh, biến cánh tay trái thành một khúc gỗ hoàn toàn vô tri. Mắt trái Cyber-Eye của anh thỉnh thoảng lại nhói lên, rỉ ra một vệt dịch lam nhạt pha lẫn máu tươi, che phủ tầm nhìn bằng một lớp sương mờ ảo.


“Phong,” Dũng “Thép” gầm gừ, giọng trầm đục. “Nhà máy lọc nước ngầm của Lão Khưu được bảo vệ bởi hệ thống tường lửa của liên bang và lũ chó săn Răng Sắt. Tay trái của chú mày thế kia, làm sao bẻ khóa được máy chủ?”


“Tôi còn tay phải, và tôi có cái này,” Phong giơ chiếc thẻ nhớ rỉ sét chứa mã Aegis-Bypass thế hệ đầu tiên mà Lão Sơn đã giao trước khi biến mất. “Sơn Sẹo, anh có dám dẫn anh em công nhân mỏ làm một trận nghi binh không?”


Sơn “Sẹo” nhổ một bãi nước bọt lẫn bụi quặng xuống đất, cười gằn, để lộ hàm răng khuyết vài chiếc: “Mẹ kiếp, đằng nào cũng chết khát dưới hầm mỏ của lũ Răng Sắt. Chỉ cần chú mày mở được van nước, anh em Công đoàn Khai khoáng sẵn sàng dùng búa tạ đập nát cổng chính nhà máy Nhà Khưu!”


Kế hoạch được vạch ra trong chớp mắt. Sơn “Sẹo” sẽ tập hợp hàng ngàn công nhân mỏ và dân nghèo biểu tình bạo động ở cổng chính nhà máy lọc nước để thu hút toàn bộ lính gác và lực lượng tuần tra của Trung úy Minh. Trong khi đó, Phong và drone R-7 sẽ đột nhập từ phía dưới lòng đất.


Phong quay lại nhìn Lâm An đang ngồi ôm Bà Năm gục ngã dưới hiên nhà rỉ sét. Đôi mắt quấn dải băng gạc xám lệch của cô bé khẽ xoay về phía anh, hai bàn tay nhỏ bé run rẩy siết chặt chiếc can nước rỗng. Phong bước đến, đặt bàn tay phải ấm áp lên đầu em gái nuôi, thầm thì: “An, đợi anh. Anh sẽ mang nước sạch về cho em và Bà Năm.”


“Anh Phong... ráng về nha anh...” Giọng cô bé mù nghẹn ngào giữa cái nóng hầm hập của buổi trưa thuộc địa.


Phong nghiến răng đứng dậy, lách người vào bóng tối của Đường ống dẫn nước thải lò phản ứng rỗng. Đây là con đường ngầm duy nhất xuyên qua các phân khu bị phong tỏa mà không bị hệ thống radar của liên bang phát hiện.


Bên trong đường ống ngầm khổng lồ, bóng tối đặc quánh và mùi hóa chất nồng nặc lập tức bủa vây lấy Phong. Nước thải nóng gần bốn mươi lăm độ C ngập đến đầu gối, bốc lên luồng hơi axit nóng bỏng ăn mòn lớp vỏ giáp Titan-X rỉ sét của bộ Exo-09 mà Phong đang khoác trên người. Mỗi bước đi là một cực hình. Cánh tay trái liệt hoàn toàn vô lực khiến anh mất thăng bằng, buộc anh phải dùng tay phải bám chặt vào các thanh sắt rỉ sét dọc vách ống để kéo lê thân thể rệu rã tiến về phía trước.


R-7, chiếc drone bảo trì rỉ sét, bay lơ lửng phía trước Phong. Một mắt quét màu đỏ chập chờn của nó liên tục phát ra những tiếng *tít tít* siêu vi để chỉ dẫn tọa độ nhiệt, giúp anh tránh các hốc xả thải định kỳ của lò phản ứng.


[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN DAO ĐỘNG NHIỆT ĐỘ CƠ THỂ VƯỢT QUÁ 39.5 ĐỘ C.]

[MỨC TƯƠNG THÍCH LƯỢNG TỬ: 5%. TRẠNG THÁI: QUÁ TẢI THẦN KINH NGOẠI BIÊN.]


Giao diện Hologram của Cyber-Eye mắt trái liên tục hiển thị các cảnh báo đỏ rực rỡ. Máu tươi rỉ ra từ khóe mắt trái của Phong, hòa lẫn với mồ hôi và nước thải hóa chất nóng bỏng trên mặt anh. Lời thì thầm lạnh lùng của bạo chúa Kaelen lại vang lên trong thùy trán, đầy vẻ chế giễu: *“Ngươi đang bò như một con chuột dưới cống rãnh để cứu lũ rác rưởi đó sao, Lâm Phong? Hãy giao cơ thể này cho ta, ta sẽ dùng năng lượng lượng tử nung chảy toàn bộ nhà máy của chúng trong một giây.”*


“Câm miệng!” Phong gầm lên trong kẽ răng, dùng phương pháp Thiền định Lượng tử để ép dòng điện sinh học tập trung vào thùy trán, cô lập hoàn toàn mảng tối ý thức của bạo chúa. Anh không được phép hóa điên lúc này. Lâm An vẫn đang đợi anh.


Sau gần một giờ bò qua địa ngục nóng bỏng dưới lòng đất, Phong và R-7 cũng tiếp cận được cửa xả áp suất ngầm dẫn vào tầng hầm của nhà máy lọc nước ngầm Nhà Khưu.


Từ phía trên cao, tiếng gầm rú của búa thủy lực, tiếng la hét của hàng ngàn công nhân mỏ do Sơn “Sẹo” dẫn đầu đang biểu tình bạo động dội xuống qua các khe hở bê tông. Sơn “Sẹo” đã làm tốt nhiệm vụ nghi binh. Tiếng súng laser của lính tuần tra Aegis vang lên chát chúa ngoài cổng chính, thu hút toàn bộ sự chú ý của lực lượng an ninh.


Phong bám tay phải vào mép cửa xả, kéo thân thể rệu rã bò lên nền sàn sắt của tầng hầm. Hệ thống tuabin lọc nước khổng lồ đang hoạt động rầm rập, phát ra những tiếng rít từ trường chói tai.


Ngay phía trên trần hầm, ba chiếc camera an ninh của liên bang đang xoay liên tục, phát ra những tia quét laser màu đỏ rà soát khắp khu vực. Phong nấp sau một khối tụ điện khổng lồ. Anh kích hoạt mắt trái Cyber-Eye, tập trung dòng năng lượng siêu vi phát ra luồng laser quét ngược tần số cao chiếu thẳng vào thấu kính của chiếc camera gần nhất.


Cùng lúc đó, anh sử dụng chiếc thẻ nhớ rỉ sét kết nối với máy tính cầm tay dã chiến, phát lệnh Aegis-Bypass. Một vòng lặp phản hồi dữ liệu giả được tải lên mạng lưới giám sát của nhà máy, hiển thị hình ảnh tĩnh của tầng hầm trống rỗng trong vòng ba mươi giây.


“R-7, bẻ khóa van xả chính!” Phong ra lệnh bằng mật mã ký hiệu tay.


Chiếc drone rỉ sét lao đến bệ điều khiển van xả cơ học của tuabin lọc. Nó dùng càng kẹp kim loại cố gắng vặn chốt khóa van xả chính bằng cơ học. Nhưng chiếc van khổng lồ đã bị rỉ sét nặng nề qua hàng chục năm không bảo trì, hoàn toàn kẹt cứng không hề nhúc nhích.


“*Tít... tít...* Lỗi cơ học! Lực mô-men xoắn không đủ!” R-7 phát ra âm thanh báo động dồn dập.


Guards của Răng Sắt bắt đầu phát hiện ra sự cố sụt giảm áp suất điện từ của hệ thống. Tiếng bước chân rầm rập từ phía hành lang máy chủ truyền đến. Tài Móng Vuốt—gã đồ tể bị Phong phế cánh tay titan cũ, nay đã lắp một khớp cơ khí rẻ tiền kêu cọt kẹt—đang dẫn đầu một đội bảo vệ bọc giáp nặng tuần tra bên trong phòng máy chủ, tiến thẳng về phía tầng hầm.


“Mẹ kiếp!” Phong nghiến răng. Thời gian ba mươi giây của vòng lặp Aegis-Bypass đang đếm ngược về không.


Anh không thể dùng tay trái bị liệt hoàn toàn vô lực. Phong bước lên, khoác cánh tay phải của khung xương trợ lực Exo-09 vào chốt van sắt rỉ sét. Anh kích hoạt lò phản ứng plasma sau lưng bộ giáp, dồn toàn bộ áp lực thủy lực của Exo-09 vào cánh tay phải để bẻ gãy chốt sắt.


“Lên cho tôi!” Phong gầm lên.


Tiếng piston thủy lực rít lên đau đớn dưới áp lực nén cơ học cực hạn. *Rắc!* Chiếc chốt sắt rỉ sét khổng lồ bị bẻ gãy hoàn toàn dưới lực nâng một tấn của bộ giáp dã chiến. Nhưng cái giá phải trả là hệ thống thủy lực bên cánh tay phải của Exo-09 bị quá tải, rò rỉ một luồng dầu màu vàng sậm nóng bỏng dọc theo khuỷu tay Phong.


Tuy nhiên, van xả chính vẫn chưa mở. Hệ thống khóa điện tử của Lão Khưu sử dụng một mạch từ trường phân cực độc lập để khóa chặt các lá van từ tính bên trong đường ống.


“Khóa điện tử cấp quân sự...” Phong nhìn thấu cấu trúc lỗi của mạch điện qua Cyber-Eye. Anh suy luận cực nhanh: hệ thống lọc sử dụng dòng điện phân cực để giữ lại các ion kim loại nặng, nếu anh tạo ra một dòng điện ngược cực mạnh, các khóa từ tính sẽ tự động nổ tung.


Phong dùng các ngón tay bọc sợi đồng của bàn tay phải chạm trực tiếp vào bảng mạch trần của khóa cửa điện tử. Kỹ năng Bẻ khóa phần cứng thời gian thực được kích hoạt. Anh phát ra các xung điện não bộ tần số cao trực tiếp từ cổng kết nối lượng tử ở gáy truyền qua sợi đồng vào bảng mạch.


Các tia lửa điện nhỏ màu xanh nhấp nháy liên tục ở đầu ngón tay Phong, nung chảy lớp nhựa bảo vệ của vi mạch. Cùng lúc đó, anh dùng tay phải giật phăng viên pin lượng tử mini của bộ giáp Exo-09, đấu tắt mạch bảo an để tạo ra dòng điện ngược cực đại phóng thẳng vào hệ thống khóa từ tính.


*Đoàng!*


Một tiếng nổ điện từ chói tai vang lên bên trong đường ống dẫn nước. Toàn bộ hệ thống khóa van từ tính của nhà máy lọc nước bị nổ tung, giải phóng dòng nước sạch trong vắt tuôn trào cuồn cuộn vào hệ thống đường ống dẫn công cộng của phân khu 4.


“*Tít... tít...* Phát hiện lính gác áp sát!” R-7 phát ra báo động đỏ khi Tài Móng Vuốt và đám tay sai Răng Sắt xuất hiện ở đầu hành lang, súng trường tự chế của chúng đồng loạt lên đạn.


“R-7, kích hoạt virus lượng tử tự hủy dữ liệu máy chủ! Rút lui!” Phong hét lớn.


R-7 lập tức phóng một chuỗi thuật toán độc hại vào cổng dữ liệu của nhà máy, xóa sạch toàn bộ lịch sử truy cập và dấu vết bẻ khóa của Phong trước khi tự ngắt kết nối.


Phong ôm lấy R-7, kéo lê thân thể kiệt sức với cánh tay trái liệt buông thõng, lách người nhảy ngược trở lại vào Đường ống dẫn nước thải lò phản ứng rỗng tối tăm ngay khi loạt đạn laser đầu tiên của lính gác bắn nát bức tường bê tông nơi anh vừa đứng.


Dưới đường cống ngầm nóng bỏng, Phong lết từng bước một trong sự suy kiệt tột cùng. Mắt trái Cyber-Eye của anh hoàn toàn bị mờ đục do quá tải điện áp phát ra từ ca bẻ khóa, máu tươi chảy dọc theo gò má rớt xuống dòng nước thải axit. Nhưng trong thùy não của anh, tiếng reo hò vang dội của hàng vạn dân nghèo phía trên mặt đất đã dội xuống.


Tại các vòi nước công cộng của Quảng trường phân khu 4, dòng nước trong vắt, mát lạnh đột ngột tuôn ra xối xả từ những chiếc vòi rỉ sét đã khô cạn suốt nhiều tuần qua.


Hàng ngàn người dân nghèo khổ, những thợ mỏ da sạm đen, những đứa trẻ mồ côi đói khát đồng loạt ùa ra đường dưới cái nắng gắt. Họ reo hò, khóc lóc trong sự vỡ òa sung sướng, dùng can, chậu, thậm chí dùng cả hai bàn tay thô ráp để vục từng ngụm nước sạch ngọt lành.


Lâm An quỳ bên cạnh Bà Năm, dùng chiếc ca bọc đồng múc dòng nước mát lạnh đút từng muỗng cho người bà nuôi đang thoi thóp. Khi dòng nước đi vào cổ họng, Bà Năm khẽ rùng mình, đôi mắt mệt mỏi từ từ hé mở nhìn cô bé mù đang khóc nấc vì hạnh phúc.


Đúng lúc đó, tiếng còi báo động đỏ cực hạn của nhà máy lọc nước Nhà Khưu rú lên liên hồi, xé toạc bầu trời xám xịt của Kepler-9.


Trong phòng điều khiển trung tâm bị tàn phá bởi dòng điện ngược, Lão Khưu nhìn vào màn hình máy chủ đã bị virus lượng tử thiêu rụi hoàn toàn dữ liệu. Gã tài phiệt béo phì ngồi trên xe lăn phản trọng lực, đôi bàn tay đeo đầy nhẫn titan run lên vì giận dữ. Gã nhìn thấy một vệt dầu thủy lực màu vàng sậm đặc trưng của bộ giáp Exo-09 rỉ sét vương vãi trên sàn sắt.


“Lâm Phong...” Lão Khưu nghiến răng, giọng rít qua kẽ răng đầy sát khí. “Là mày... Mày dám cướp nước của tao!”


Trên Trạm Quỹ Đạo Aegis-9 bay lơ lửng ngoài không gian, Đại úy Khánh nhìn vào biểu đồ sụt giảm nghiêm trọng điện áp của mạng lưới điện an ninh do vụ nổ từ tính của Phong gây ra. Khuôn mặt xương xẩu tàn nhẫn của hắn co rúm lại dưới ánh đèn đỏ cảnh báo của phòng chỉ huy.


“Lũ chuột bãi rác dám nổi loạn sao?” Khánh lạnh lùng nói, gõ mạnh chiếc nhẫn chỉ huy lượng tử xuống bàn điều khiển. “Kích hoạt phương án cuối cùng. Chuẩn bị các bồn khí clo hóa lỏng. Chúng ta sẽ quét sạch phân khu 4.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!