Lệnh Phong Tỏa Phân Khu 4
Tiếng còi báo động đỏ rít lên từ đài vô tuyến lậu của Lộc Tai Thính đột ngột tắt lịm, chỉ còn lại những dải âm u uất, rè rè kéo dài rồi chìm nghỉm vào không gian ngột ngạt của toa tàu điện từ bỏ hoang. Lâm Phong quỳ một gối trên nền sàn sắt lạnh ngắt của khoang tàu rỗng phân khu 9. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên sườn giáp Exo-09 đã tắt nguồn, hoàn toàn mất đi tri giác như một khúc gỗ mục do tác dụng phụ tàn nhẫn của liều Neuro-Soothe thô sơ tiêm vội. Vết rách sâu hoắm trên bả vai trái—hậu quả từ lưỡi dao của sát thủ Sâm Rắn Độc—vẫn không ngừng rỉ ra những giọt máu ấm, thấm đẫm lớp vải bảo hộ sờn cũ bám đầy dầu mỡ đen.
Trên cổ Phong, vết cắt mới rát buốt đè thẳng lên vết bỏng đỏ rực do phản hồi nhiệt EMP cũ chưa kịp lên da non, mỗi nhịp thở khò khè của anh đều khiến vệt máu tươi rỉ ra dọc theo thùy chẩm. Mắt trái Cyber-Eye nhói lên từng cơn đau buốt, liên tục phát ra những dải ánh sáng màu xanh lam thẫm (Tyrant Blue) nhợt nhạt rồi rỉ ra một giọt dịch lam nhạt pha lẫn máu nóng. Nhưng bàn tay phải của anh vẫn siết chặt chiếc thẻ nhớ rỉ sét mà Lão Sơn vừa giao, cảm nhận rõ rãnh đồng xỉn màu găm vào da thịt.
“Phong, con phải đi ngay.” Lão Sơn khàn giọng quát, cánh tay cơ khí giả của lão khẽ run lên khi lão cố đẩy Phong về phía cửa xả áp suất ngầm. “Tần số lượng tử của Kaelen đã phát tán lên quỹ đạo. Đại úy Khánh và quân đội Aegis đang kéo đến phong tỏa toàn bộ phân khu 4. Con không thể bị bắt ở đây. Đi tìm hầm ngầm pháo cổ đại, nhưng trước hết phải đón bé An tại phòng khám của Cô Mai.”
Phong nghiến răng, dùng chút sức tàn đẩy cánh cửa xả rỉ sét rồi lách người vào đường ống dẫn nước thải lò phản ứng rỗng tối tăm. Dòng nước thải nóng gần bốn mươi lăm độ C ngập đến đầu gối, bốc lên mùi lưu huỳnh và axit nồng nặc khiến vết thương trên vai anh bỏng rát như bị lửa đốt. Anh kéo lê thân thể rệu rã, tay phải bám chặt vào những thanh sắt dọc vách ống để giữ thăng bằng, từng bước lết qua lòng đất tăm tối của khu ổ chuột để hướng về phía phòng khám ngầm.
Khi Phong đẩy cánh cửa sắt sau tiệm sửa máy giặt cũ của Cô Mai, rạng đông của Kepler-9 vừa chạm ngõ. Đó không phải là một bình minh thanh bình, mà là một vệt sáng màu cam xám xịt, sickly, xé toạc màn sương mù điện từ dày đặc của hành tinh rác. Cái nóng hầm hập của buổi sớm nhiễm xạ bắt đầu nung nấu đống phế liệu khổng lồ xung quanh, bốc lên mùi rỉ sét và hóa chất khét lẹt.
Trong phòng khám ngầm mờ tối, Lâm An đang ngồi thu mình trên chiếc giường mổ rỉ sét. Đôi mắt quấn dải băng gạc xám lệch khẽ xoay về phía cửa khi nghe tiếng bước chân khập khiễng quen thuộc. Cô bé run rẩy, đôi tay nhỏ bé bám đầy muội than đưa ra phía trước, giọng nói nghẹn ngào:
“Anh Phong... anh đó phải không? Em nghe tiếng còi lớn lắm... Đất dưới chân phòng khám cứ rung lên liên tục...”
“Anh đây, An.” Phong bước đến, dùng cánh tay phải còn cử động được ôm chặt lấy bờ vai gầy gò của em gái nuôi. Sự ấm áp nhỏ bé từ cơ thể cô bé mù là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của anh không bị những lời thì thầm tàn bạo của Kaelen trong đầu nuốt chửng. “Đừng sợ. Có anh ở đây rồi.”
Cô Mai lạnh lùng ném khay đựng vỏ ống tiêm rỗng xuống bàn sắt, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng vang lên đầy lo ngại. “Phong, cậu đã hết sạch thuốc Neuro-Soothe nén cao cấp rồi. Liều thô sơ cậu vừa tiêm chỉ có tác dụng phụ làm liệt tay trái và mờ mắt, chứ không thể ngăn bộ não lượng tử tự nung chảy quá ba ngày. Và điều tồi tệ hơn đã đến rồi.”
Từ phía ngoài phố ổ chuột, tiếng xích sắt của xe bọc thép gầm rú dữ dội, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của buổi rạng đông. Phong dìu Lâm An lách qua lối thoát hiểm ngầm của phòng khám, di chuyển về phía quán súp dinh dưỡng của Bà Năm để tìm nơi ẩn náu tạm thời. Khi họ vừa nép vào bóng tối của một hiên nhà rỉ sét cạnh Quảng trường phân khu 4, cảnh tượng kinh hoàng của cuộc phong tỏa chính thức hiện ra trước mắt.
Hàng chục xe bọc thép bánh xích của quân đội Aegis, bọc giáp thép màu xám xịt vô hồn, đã chặn kín các ngả đường ra vào phân khu. Những cột phát sóng rào chắn điện từ rít lên từng tiếng cơ học chói tai, giải phóng màn lưới năng lượng màu xanh lam rực sáng, cô lập hoàn toàn phân khu 4 khỏi phần còn lại của hành tinh rác.
Trung úy Minh—tay sai đắc lực của Đại úy Khánh—đứng sừng sững trên nóc chiếc xe bọc thép chỉ huy. Gã mặc bộ quân phục tuần tra Aegis phẳng phiu, khuôn mặt kiêu ngạo ẩn sau kính ngắm màu đỏ của mũ bảo hiểm. Gã cầm chiếc loa điện từ, giọng nói rít qua bộ lọc âm thanh vang dội khắp các ngõ ngách:
“Lệnh khẩn cấp từ Đại úy Khánh! Phân khu rác thải số 4 chính thức bị đặt dưới trạng thái phong tỏa toàn diện do nghi ngờ chứa chấp phần tử phản loạn và trộm cắp công nghệ quân sự tối mật. Kể từ giây phút này, toàn bộ nguồn cung cấp dịch dinh dưỡng tổng hợp loại C và nước sạch lậu bị cắt đứt vĩnh viễn. Bất kỳ kẻ nào cố tình tiếp cận hoặc vượt qua rào chắn điện từ sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức bằng pháo laser!”
Tiếng la hét, khóc lóc của hàng vạn cư dân nghèo khổ vang lên như sóng triều. Họ bị dồn vào bước đường cùng của sự đói khát ngay dưới cái nắng nóng cháy da của Kepler-9. Từ phía rào chắn, Dũng “Thép” dẫn đầu một nhóm thợ máy tự vệ bước lên. Thân hình khổng lồ cao gần hai mét của gã bọc trong bộ giáp phế liệu nặng nề, bả vai cấy ghép khung xương trợ lực rít lên từng tiếng thủy lực nghẹn ngào. Gã cố gắng giơ hai bàn tay thô ráp lên để thương lượng:
“Trung úy! Dân nghèo ở đây không có căn cước, nhưng họ cũng là con người! Các người cắt nguồn nước sạch và dịch dinh dưỡng, chẳng khác nào bắt họ phải chết khát dưới cái nắng bức xạ này! Hãy để chúng tôi đưa xe chở nước lậu vào!”
“Cút đi, lũ chuột bãi rác!” Trung úy Minh lạnh lùng quát.
Không một chút do dự, gã lính tuần tra đứng cạnh vung mạnh báng súng trường laser quân dụng vào ngực Dũng “Thép”. Tiếng thép tấm rỉ sét va chạm loảng xoảng vang lên khô khốc. Cú đập cực mạnh khiến gã khổng lồ lùi lại mấy bước, ngã quỵ xuống đất bùn thải, ngực giáp bị móp méo một mảng lớn. Đội lính tuần tra đồng loạt lên đạn, họng súng laser phát ra những luồng sáng đỏ rực răn đe, buộc nhóm tự vệ phải kéo Dũng “Thép” rút lui trong sự uất hận tột cùng.
Sự tàn bạo của liên bang chưa dừng lại ở đó. Gã chột Boran và băng đảng Răng Sắt lập tức lợi dụng lệnh phong tỏa để thực hiện cuộc bóc lột cơ hội tàn nhẫn nhất. Chúng chiếm quyền kiểm soát toàn bộ các giếng nước ngầm lậu của nhà máy lọc nước thuộc Nhà Khưu. Những tên tay sai đòi nợ cầm roi điện phát ra tiếng xoay tạch tạch, thô bạo xua đuổi những người dân nghèo đang cầm những chiếc can rỗng đến xin nước.
“Nước sạch bây giờ là tài sản của Răng Sắt!” Một tên tay sai béo ú gầm lên, vung roi điện quất mạnh vào lưng một người thợ mỏ già nua khiến ông lão ngã nhào, da thịt cháy sém bốc khói khét. “Một lít nước đổi mười gram quặng siêu dẫn Aegium thô! Giá tăng gấp trăm lần! Đứa nào không có quặng thì cút về nhà mà uống nước thải phóng xạ!”
Sự tuyệt vọng dâng lên đỉnh điểm. Giữa cái nắng nóng cháy da, không khí nồng nặc bụi silic sắc nhọn, người dân phân khu 4 rơi vào cảnh địa ngục trần gian. Ở góc Quảng trường, một nhóm gồm ba thợ mỏ trẻ tuổi, không chịu nổi cảnh gia đình khát cháy cổ, đã liều mạng dùng cuốc và khoan đá plasma thô sơ để đào một đường hầm ngầm xuyên qua đống đổ nát của bãi rác thải phía Tây hòng trốn ra ngoài tìm nước.
Nhưng họ vừa đào được chưa đầy mười mét, tiếng rít xé gió của một drone trinh sát của liên bang đã vang lên trên đầu. Mắt quét hồng ngoại của drone khóa chặt tọa độ nhiệt của ba sinh mạng dưới lòng đất. Một quả lựu đạn plasma nén hạt được thả xuống từ khoang bụng drone.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ trầm đục, nghẹt thở vang lên. Cả đồi rác khổng lồ sụt lún xuống, hàng tấn sắt rỉ, đất đá phóng xạ và phế liệu đổ ập xuống, chôn vùi ba thợ mỏ trẻ tuổi dưới lòng đất tối tăm trước sự chứng kiến bất lực và căm hận tột cùng của hàng ngàn người dân xung quanh.
“Lũ khốn kiếp!” Dũng “Thép” gầm lên khi gặp Phong trong góc hẻm tối sau quán súp của Bà Năm. Gã đấm mạnh cánh tay cơ khí phải vào vách container rỉ sét khiến tấm thép lõm xuống. “Phong, chúng ta phải tập hợp anh em Bụi Sắt, mang súng phun lửa và búa tạ ra liều mạng với tụi nó! Chết vinh còn hơn chết khát như lũ chó thế này!”
Phong dùng bàn tay phải bám đầy muội than giữ chặt lấy bả vai đang run lên vì giận dữ của Dũng. Mắt trái Cyber-Eye của anh nhấp nháy ánh sáng xanh thẫm, hiển thị các thông số từ trường của rào chắn điện từ ngoài Quảng trường.
“Anh Dũng, bình tĩnh lại!” Phong khàn giọng nói, giọng anh lạnh lùng nhưng chứa đựng sự tính toán chuẩn xác của một chỉ huy quân sự. “Dùng bạo lực trực diện lúc này là tự sát. Đại úy Khánh cố tình tạo ra nạn đói và nạn khát này để kích động chúng ta nổi loạn. Hắn có pháo quỹ đạo, có xe bọc thép, chỉ chờ chúng ta nổ súng trước để lấy cớ san phẳng toàn bộ phân khu 4, tiêu diệt tận gốc các thợ máy lậu và thu hồi bộ não trong đầu tôi. Đây là một cái bẫy tâm lý tàn nhẫn.”
“Vậy chúng ta chịu chết sao?” Dũng “Thép” nghiến răng.
“Không,” Phong nhìn vào chiếc thẻ nhớ rỉ sét trong tay phải, ánh sáng lam nhạt hiển thị sơ đồ mạng lưới điện của nhà máy lọc nước ngầm Nhà Khưu trong thùy chẩm của anh. “Chúng ta phải đánh vào huyết mạch của chúng. Boran kiểm soát nguồn nước để bóc lột dân nghèo và ép tôi lộ diện. Chúng ta sẽ không đánh rào chắn điện từ. Đêm nay, tôi và anh sẽ đột nhập vào nhà máy lọc nước ngầm của Lão Khưu, hack hệ thống điều khiển và mở toàn bộ các van nước sạch để phân phối miễn phí cho dân nghèo. Khi vòng vây kinh tế của chúng bị phá vỡ, lòng dân sẽ nổi dậy, và cái bẫy của Khánh sẽ tự động sụp đổ.”
Nhưng định mệnh tàn nhẫn không cho Phong nhiều thời gian để do dự. Khi anh vừa quay lại quán súp của Bà Năm để kiểm tra tình hình của em gái, một cảnh tượng bi thương đã đập thẳng vào mắt anh.
Tại góc quán súp rách nát dựng bằng tôn rỉ, các bồn lên men súp khổng lồ chứa dịch dinh dưỡng tổng hợp loại C đã bị quân đội tuần tra xả sạch xuống cống rãnh dưới danh nghĩa 'tịch thu tài sản nghi phạm phản loạn'. Nguồn nước sạch dự trữ duy nhất của quán cũng bị chúng đập phá hoàn toàn.
Bà Năm—người phụ nữ luống tuổi đã cưu mang anh em Phong suốt nhiều năm qua—đang gục xuống bên cạnh chiếc bồn súp rỗng không. Khuôn mặt mập mạp của bà giờ đây hốc hác, môi khô khốc nứt nẻ rỉ máu, hơi thở thoi thóp dưới cái nắng nóng cháy da dầy đặc bụi phóng xạ của Kepler-9. Bà đã nhường những giọt nước cuối cùng cho lũ trẻ mồ côi trước khi ngã quỵ.
Ngay cạnh đó, Lâm An đang ngồi co quắp trên nền đất rỉ sét nóng bỏng. Đôi tay nhỏ bé của cô bé mù ôm chặt lấy can nước rỗng không, dải băng gạc xám che mắt đã thấm đẫm mồ hôi và bụi bẩn. Cô bé khóc nấc lên, bờ vai gầy guộc run rẩy dữ dội, giọng nói khản đặc vì khát khô cổ họng vang lên giữa bầu trời rực lửa độc hại của hành tinh rác:
“Anh Phong... em khát quá... cổ họng em đau lắm... Bà Năm không tỉnh dậy nữa rồi anh ơi...”
Phong đứng sừng sững trong bóng tối của hiên nhà rỉ sét. Nhìn em gái nuôi quằn quại trong cơn khát tột cùng và người ân nhân đang hấp hối bên bồn súp rỗng, lồng ngực anh như có một ngọn lửa lượng tử bùng cháy. Mắt trái Cyber-Eye của anh đột ngột rực sáng màu xanh lam thẫm (Tyrant Blue) đầy sát khí, rỉ ra một vệt máu tươi nóng hổi dọc theo gò má. Anh siết chặt chiếc thẻ nhớ rỉ sét trong lòng bàn tay phải đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Trận chiến này, anh không thể lùi bước nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!