Bí Mật Của Lão Sơn
Bóng tối trong đường ống dẫn nước thải lò phản ứng rỗng đậm đặc như dầu luyn. Luồng nước thải nóng gần bốn mươi lăm độ C ngập đến đầu gối Lâm Phong, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và những vệt hóa chất tẩy rửa công nghiệp nổi váng màu cầu vồng độc hại. Mỗi bước chân của Phong nặng nề như đeo đá. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên sườn giáp, hoàn toàn mất cảm giác do tác dụng phụ tàn nhẫn của liều Neuro-Soothe thô sơ. Vết chém sâu hoắm từ lưỡi dao của Sâm Rắn Độc trên bả vai trái vẫn không ngừng rỉ máu, thấm qua lớp giáp Titan-X rách nát, hòa vào dòng nước thải nóng hổi phía dưới.
Nhưng cơn đau rát buốt nhất lại nằm ở cổ. Vết cắt mới từ con dao găm của Sâm rạch ngang qua làn da nhạy cảm, đè thẳng lên vết bỏng đỏ rực do phản hồi nhiệt EMP cũ vẫn chưa kịp đóng vảy. Mỗi khi hơi độc axit bốc lên từ dòng nước thải chạm vào vết thương, Phong lại phải nghiến chặt răng đến mức khớp hàm phát ra tiếng kêu khục khục. Mắt trái Cyber-Eye của anh nhấp nháy ánh sáng xanh thẫm nhợt nhạt, thỉnh thoảng lại rỉ ra một giọt máu tươi nóng hổi do di chứng quá tải lượng tử mười hai phần trăm.
“Ráng lên... một chút nữa thôi...”
Phong tự lẩm nhẩm bằng giọng khàn đặc, tay phải siết chặt chuôi của lưỡi dao rung Vibro-Blade cướp được từ Sâm. Anh dùng tay phải bám vào những thanh sắt rỉ sét dọc vách đường ống, kéo lê thân thể rệu rã từng mét một. Sau gần nửa giờ luồn lách dưới lòng đất tăm tối của khu chợ đen, Phong cuối cùng cũng nhìn thấy cửa xả áp suất ngầm dẫn vào Khoang tàu rỗng phân khu 9 – căn cứ bí mật của anh.
Cửa xả bằng thép dày bị kẹt cứng bởi lớp rỉ sét lâu năm. Với cánh tay trái bị liệt hoàn toàn, Phong không thể dùng kìm thủy lực để bẻ khóa như mọi khi. Anh cắn răng, tựa bả vai phải vào đòn bẩy cơ học, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực đẩy từ chân phải để ép chiếc đòn bẩy đi xuống.
*Kít... rắc!*
Cánh cửa xả rít lên một tiếng khô khốc rồi hé mở một khoảng vừa đủ để Phong lách người qua. Anh ngã nhào xuống nền sàn sắt lạnh ngắt của khoang tàu rỗng, thở dốc. Lưỡi dao rung Vibro-Blade rơi loảng xoảng trên sàn. Trong không gian tối tăm và ngột ngạt của toa tàu điện từ bị bỏ hoang chôn sâu dưới đống rác thải, một bóng người già nua đang ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn làm việc dã chiến bọc đồng.
Đó là Lão Sơn. Ánh sáng vàng mờ từ chiếc đèn sodium cũ kỹ treo trên trần tàu hắt xuống, in bóng lão gù lưng lên vách thép rỉ sét. Cánh tay giả bằng cơ khí của lão khẽ chuyển động, phát ra tiếng cọt kẹt quen thuộc khi lão chậm rãi đặt chiếc tẩu thuốc lá điện tử xuống bàn. Khói thuốc màu lam nhạt, mang theo mùi ozone khét nhẹ và hương tảo tổng hợp, từ từ lan tỏa trong không gian chật hẹp.
“Con về rồi đó hả, Phong?” Giọng Lão Sơn trầm thấp, khàn khàn như tiếng hai mảnh kim loại cọ sát vào nhau. “Ta nghe tiếng súng lớn ngoài ngõ chợ đen. Con gặp tụi Răng Sắt rồi phải không?”
Phong không trả lời ngay. Anh gượng dậy, dùng tay phải lau vệt máu tươi đang chảy dọc từ mắt trái xuống cằm. Cyber-Eye của anh đột ngột nhấp nháy, phát ra một tia laser xanh quét thẳng vào gương mặt đầy nếp nhăn và vết sẹo của người đàn ông đối diện.
“Ông Sơn,” Phong khàn giọng, giọng nói chứa đựng một sự lạnh lùng và nghi ngờ chưa từng có. “Tôi vừa suýt chết dưới tay Sâm Rắn Độc. Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Tôi muốn hỏi ông về vết sẹo này.”
Phong dùng ngón tay phải bám đầy bùn thải chỉ vào vết mổ nhô cao sau gáy mình, nơi cổng kết nối lượng tử đang tỏa nhiệt nóng hổi qua lớp băng gạc dơ bẩn.
“Nó không phải do tai nạn nổ lò phản ứng ba năm trước để lại. Đường mổ này... nó được thực hiện bởi một dao mổ laser quân dụng cực kỳ chính xác. Và cả cái này nữa.” Phong lôi từ trong ngực áo ra chiếc lõi năng lượng phản vật chất rỉ sét nhặt được từ Vực Thẳm Phế Thải, đặt mạnh xuống bàn. Dưới ánh đèn sodium, ký hiệu rồng hai đầu quấn quanh ngôi sao sụp đổ hiện lên rõ mòn một dưới lớp rỉ đồng. “Ký hiệu này trùng khớp hoàn hảo với những hình ảnh xuất hiện trong đầu tôi mỗi khi bộ não cấy ghép này quá tải. Ông Sơn... ông thực sự là ai? Tại sao ông lại cấy bộ não của bạo chúa Kaelen vào đầu tôi?”
Không gian khoang tàu rỗng rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng nhỏ giọt của nước thải từ đường ống phía ngoài và tiếng rít nhẹ từ bộ lọc khí cũ kỹ của toa tàu. Lão Sơn nhìn chằm chằm vào chiếc lõi năng lượng mang ký hiệu bạo chúa, đôi mắt mù một bên của lão co thắt lại. Lão chậm rãi cầm điếu thuốc lá điện tử lên, rít một hơi thật sâu rồi thở ra một luồng khói xám đục.
“Con đã nhìn thấy ký hiệu của hạm đội Kaelen rồi sao...” Lão Sơn thở dài, bờ vai gù của lão như sụp xuống dưới sức nặng của một bí mật quá lớn. “Phong ạ, ta biết ngày này rồi sẽ đến. Khi con mở khóa được Thị Giác Chiến Thuật mười hai phần trăm, bộ não đó sẽ bắt đầu tự động bóc tách những phân vùng ký ức bị khóa. Ta không thể giấu con mãi được nữa.”
Lão Sơn đứng dậy, chiếc chân giả bằng ống xả phi thuyền rỉ sét kêu *cọc cạch* trên nền sắt. Lão bước đến góc tối của khoang tàu, mở một chiếc hòm sắt rỉ sét được bảo vệ bằng khóa cơ học cổ điển – loại khóa mà các máy quét lượng tử của đặc vụ liên bang hoàn toàn bỏ qua. Từ trong hòm, lão rút ra một chiếc hộp nhỏ bằng hợp kim chống sốc, đặt lên bàn trước mặt Phong.
“Mười năm trước, ta không phải là một lão thợ máy lậu rách nát ở cái bãi rác Kepler-9 này,” Lão Sơn trầm giọng kể, ánh mắt lão nhìn về phía khoảng không vô định, tràn ngập sự u uất và hoài niệm của một kẻ mang nặng tội lỗi quá khứ. “Ta từng là trung tá quân y, trợ lý sinh học đắc lực của Giáo sư Vĩnh tại Viện nghiên cứu tối cao của Liên bang Aegis ở thủ đô Sol-Prime. Chúng ta đã cùng nhau thực hiện một dự án tuyệt mật mang tên Project-Kaelen.”
Phong nín thở, Cyber-Eye của anh tự động ghi nhận nhịp tim của Lão Sơn đang tăng nhanh bất thường.
“Giáo sư Vĩnh là một thiên tài lượng tử,” Lão Sơn tiếp tục, bàn tay run rẩy của lão khẽ vuốt ve chiếc hộp hợp kim. “Ông ấy đã thiết kế ra bộ xử lý lượng tử sinh học chứa nhận thức của bạo chúa Kaelen sau khi hắn bị bắn hạ trên quỹ đạo. Nhưng mục đích của Vĩnh không phải là tạo ra một vũ khí hủy diệt mới. Ông ấy muốn tìm cách phân tách ý thức của Kaelen, bảo tồn tri thức quân sự đỉnh cao của hắn để phục vụ nhân loại, đồng thời tiêu hủy phần tăm tối khát máu. Thế nhưng, Đô đốc Vạn và giới cầm quyền liên bang không muốn vậy. Họ muốn số hóa toàn bộ nhận thức tàn bạo của Kaelen để biến nó thành một thuật toán kiểm soát tư duy toàn tinh hệ, tước đoạt tự do ý chí của hàng tỷ con người thuộc địa.”
Lão Sơn khẽ dừng lại, giọng lão run lên vì phẫn nộ:
“Giáo sư Vĩnh đã phản đối quyết liệt. Và họ đã thủ tiêu ông ấy. Họ gán cho ông ấy tội danh phản quốc, xóa sạch mọi công trình nghiên cứu. Trước đêm bị hành quyết, Vĩnh đã ngầm giao bộ não cấy ghép thử nghiệm này cho ta, cùng lời trăn trối phải tìm bằng được một vật chứa có ADN tương thích hoàn hảo để bảo tồn tri thức tự do, ngăn chặn dã tâm của Đô đốc Vạn. Ta đã đánh cắp bộ não, trốn chạy khỏi thủ đô Sol-Prime và ẩn dật tại hành tinh rác Kepler-9 suốt mười năm qua dưới danh nghĩa một lão thợ máy mù.”
“Vậy còn tôi?” Phong bước lên một bước, tay phải bóp chặt cạnh bàn gỗ rỉ sét. “Tại sao lại là tôi? Tại sao ADN của tôi lại tương thích hoàn hảo với bộ não của một kẻ diệt chủng?”
Lão Sơn nhìn thẳng vào mắt Phong, ánh mắt lão chứa đựng một nỗi đau đớn tột cùng xen lẫn sự hối hận:
“Vụ tai nạn lò phản ứng ba năm trước... con nghĩ đó chỉ là một sự cố ngẫu nhiên sao? Không, Phong. Đó là một cuộc thử nghiệm vũ khí lượng tử tầm trung do người của Đô đốc Vạn tiến hành ngầm ở khu mỏ để xóa dấu vết của dự án cũ. Cha nuôi của con, Lâm Chấn, đã chết vì nhiễm độc phóng xạ lượng tử từ vụ nổ đó. Còn con... con bị chấn thương sọ não nặng, thùy chẩm bị phá hủy hoàn toàn. Khi ta tìm thấy con trong đống đổ nát, con chỉ còn một hơi thở mong manh. Ta không còn lựa chọn nào khác. Để cứu mạng con, và cũng để hoàn thành di nguyện của Giáo sư Vĩnh, ta đã liều mạng thực hiện ca phẫu thuật cấy ghép bộ não lậu này vào gáy con.”
Lão Sơn mở chiếc hộp hợp kim ra. Bên trong không phải là thuốc men hay linh kiện, mà là một chiếc thẻ nhớ rỉ sét đã xỉn màu đồng, cùng một bản đồ Hologram cổ xưa được mã hóa bằng thuật toán cũ.
“Chiếc thẻ nhớ này chứa toàn bộ nhật ký nghiên cứu của Giáo sư Vĩnh và mã bẻ khóa Aegis-Bypass thế hệ đầu tiên mà ta đã bảo vệ bằng cả mạng sống suốt mười năm qua,” Lão Sơn đưa chiếc thẻ nhớ cho Phong, bàn tay lão run rẩy dữ dội. “Và đây là bản đồ dẫn đến hầm ngầm quân sự cũ của lực lượng kháng chiến Kepler năm xưa. Nơi đó đang cất giấu một siêu vũ khí cổ đại bị bỏ hoang: **Pháo phòng thủ cổ đại Kepler-Plasma**.”
Phong bàng hoàng đón lấy chiếc thẻ nhớ rỉ sét. Niềm tin ngây thơ suốt mười một năm qua về việc mình chỉ là một đứa trẻ mồ côi may mắn sống sót sau tai nạn lò phản ứng hoàn toàn sụp đổ. Từng lời nói của Lão Sơn như những nhát búa nặng nề nện thẳng vào phòng tuyến tinh thần của anh. Anh không phải là một hạt bụi may mắn. Cuộc đời anh, vết sẹo sau gáy anh, và cả sự đau đớn tột cùng mà anh đang gánh chịu... tất cả đều là một phần của một âm mưu lượng tử vĩ đại vượt ngoài tầm kiểm soát.
“Tại sao ông lại nói với tôi những điều này vào lúc này?” Phong hỏi, giọng anh run lên vì những cảm xúc hỗn độn đang giằng xé trong lồng ngực.
“Vì Đặc vụ Vy Anh đã đến quá gần rồi, Phong ạ,” Lão Sơn đặt bàn tay già nua lên bả vai phải còn nguyên vẹn của Phong, ánh mắt lão lộ rõ vẻ kiên định sinh tử. “Cú phát sóng lượng tử mười hai phần trăm của con khi chiến đấu với Sâm Rắn Độc đã bị các vệ tinh quỹ đạo ghi nhận. Đại úy Khánh và Vy Anh sẽ phong tỏa toàn bộ phân khu 4 trong vòng vài giờ tới. Nếu con không tìm đến hầm ngầm và vá thành công khẩu pháo Kepler-Plasma để tự vệ, hạm đội tuần tra của Khánh sẽ san phẳng toàn bộ khu ổ chuột này để thu hồi bộ não trong đầu con. Con là niềm hy vọng duy nhất của Giáo sư Vĩnh, và cũng là niềm hy vọng duy nhất của vạn dân nghèo Kepler-9.”
Phong nhìn chiếc thẻ nhớ rỉ sét trong tay, rồi nhìn sang bản đồ Hologram đang hiển thị tọa độ của hầm ngầm pháo cổ đại dưới lòng đất đồi rác. Một cảm giác gánh nặng đè nặng lên đôi vai gầy gò của anh. Anh không muốn làm anh hùng, anh chỉ muốn bảo vệ Lâm An, muốn chữa mắt cho em gái nuôi và sống một cuộc đời bình yên. Nhưng hệ thống độc tài liên bang và định mệnh tàn nhẫn của bộ não bạo chúa đã không cho anh cơ hội lựa chọn.
[HỆ THỐNG LƯỢNG TỬ: PHÁT HIỆN THIẾT BỊ LƯU TRỮ NGOẠI VI.]
[ĐANG ĐỒNG BỘ DỮ LIỆU NHẬT KÝ NGHIÊN CỨU PROJECT-KAELEN.]
[TIẾN TRÌNH GIẢI MÃ PHÂN VÙNG 10%: THÀNH CÔNG.]
Mắt trái Cyber-Eye của Phong nhói lên một cơn đau nhẹ, hiển thị hàng ngàn Terabyte bản vẽ kỹ thuật chi tiết của khẩu pháo Kepler-Plasma. Sơ đồ mạch dẫn năng lượng plasma nén hạt hiện lên rõ ràng trong thùy chẩm của anh, trùng khớp hoàn hảo với tri thức quân sự của Kaelen đang ngủ yên.
Phong cố gắng dùng thuật bẻ khóa Decryption-K để truy cập sâu hơn vào phân vùng mười lăm phần trăm nhằm tìm hiểu về thân phận thực sự của mình, nhưng ngay lập tức, một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ dội ngược lại từ tủy sống cổ khiến anh khuỵu gối xuống sàn sắt. Máu tươi lại rỉ ra từ mắt trái, buộc anh phải dừng lại.
“Đừng cố quá sức, Phong,” Lão Sơn đỡ lấy anh, thở dài. “Tủy sống của con chưa đủ tương thích để chịu đựng dữ liệu sâu hơn. Con cần phải sống sót trước đã.”
Phong gượng đứng dậy, lau vệt máu trên mắt, ánh mắt anh trở nên kiên định và lạnh lùng hơn bao giờ hết. Anh đã chấp nhận gánh vác sứ mệnh này, không phải vì di nguyện của Giáo sư Vĩnh, mà vì đó là con đường duy nhất để anh bảo vệ Lâm An và những người dân nghèo đã cưu mang hai anh em anh.
Đúng lúc đó, chiếc đài vô tuyến lậu tự chế của Lộc Tai Thính đặt ở góc khoang tàu đột ngột phát ra những tiếng rè rè chói tai, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của toa tàu.
*Rè rè... cạch... cạch...*
“Cảnh báo đỏ! Cảnh báo đỏ toàn phân khu rác thải số 4! Đại úy Khánh vừa ban hành lệnh giới nghiêm khẩn cấp! Toàn bộ xe bọc thép bánh xích của quân đội Aegis đang tiến vào thiết lập rào chắn điện từ cô lập phân khu! Tụi nó đang dựng cột treo cổ thợ máy lậu tại Quảng trường! Ai ở đâu ở yên đó! Rè rè... cạch...”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!