Nhạc nềnThunderclap

Giao Dịch Ở Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió buốt mang theo hơi ẩm axit luồn qua các khe nứt của khu ổ chuột Vực Rác Tối, rít lên những tiếng ghê rợn như tiếng thở khò khè của một con quái vật cơ khí đang hấp hối. Lâm Phong bước ra khỏi lối đi ngầm dẫn từ phòng khám của Cô Mai, kéo sụp chiếc mũ của chiếc áo khoác bảo hộ sờn cũ bám đầy dầu mỡ để che đi vệt băng gạc trắng xóa sau gáy.


Anh dừng lại ở góc hẻm tối, đưa bàn tay trái lên trước mặt. Những ngón tay gầy gò, xạm đen vì bụi sắt đang run rẩy một cách vô thức—một di chứng tàn nhẫn sau ca phẫu thuật cưỡng bức hạ nhiệt tủy sống từ đêm qua. Phong nghiến chặt răng, dùng tay phải giữ lấy cổ tay trái, cố gắng ghìm cơn run lại nhưng vô ích. Các bó cơ vẫn co giật nhẹ dưới lớp da nhợt nhạt.


Nhưng điều khiến Phong sợ hãi nhất không phải là sự tàn phế vật lý này.


Anh nhắm mắt lại, cố gắng lục tìm trong trí óc hình ảnh ngày đầu tiên anh gặp Lâm An tại bãi rác trung tâm năm mười tuổi. Đầu óc anh trống rỗng. Nơi đáng lẽ phải là một ký ức ấm áp về một cô bé mù mắt quấn băng gạc xám đang khóc lóc giữa đống sắt vụn, giờ đây chỉ là một khoảng không xám xịt, lạnh lẽo, bị bao phủ bởi những dòng mã lệnh quân sự phức tạp và sơ đồ cấu trúc của các dòng chiến hạm liên bang.


Ký ức của anh đang bị xóa mòn. Bộ não cấy ghép lậu của bạo chúa Kaelen đang âm thầm gặm nhấm nhân cách gốc của anh để nhường chỗ cho dòng dữ liệu khổng lồ của nó.


"Mày không được quên..." Phong thì thầm, giọng khàn đặc vì khói độc clo còn sót lại trong phổi. "Mày là Lâm Phong. Mày không phải là Kaelen."


Anh hít một hơi thật sâu, nén cơn nhói buốt ở thùy chẩm, rồi rảo bước hướng về phía Chợ Đen Phân Khu 4. Thời gian của anh không còn nhiều. Cô Mai đã cảnh báo rõ ràng: không có thuốc Neuro-Soothe nén cao cấp để ức chế, bộ não của anh sẽ tự nung chảy trong vòng ba ngày. Và chợ đen chính là hy vọng duy nhất của anh.


***


Chợ Đen Phân Khu 4 nằm sâu trong một thung lũng rác bị kẹp giữa ba đồi phế liệu khổng lồ. Nơi đây là một cái hố sụt khổng lồ ngập ngụa trong sương mù điện từ màu vàng đục và ánh sáng nhấp nháy từ những biển hiệu neon rách nát treo lơ lửng trên các container rỉ sét.


Mùi dầu máy khét lẹt, mùi rác thải hữu cơ lên men và mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc trộn lẫn vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Hàng trăm thợ máy lậu, dân tị nạn không căn cước và những gã thợ săn rác gầy guộc mặc đồ bảo hộ vá víu đang chen chúc qua những lối đi hẹp bám đầy bùn sắt rỉ. Họ trao đổi mọi thứ: từ những bánh răng mài mòn, những cuộn dây đồng cháy đen cho đến những hộp súp dinh dưỡng tổng hợp loại C có vị kim loại nồng nặc.


Phong luồn lách qua đám đông, giữ cho cánh tay trái run rẩy giấu sâu trong túi áo khoác. Mắt trái Cyber-Eye của anh nhấp nháy ánh sáng xanh mờ nhạt dưới vành mũ, liên tục quét qua các khuôn mặt xung quanh. Anh nhận ra những ánh mắt dò xét đầy cảnh giác của đám tay sai băng Răng Sắt đang đứng gác ở các góc container. Gã chột Boran sau cái chết của Hùng Chùy đã ôm hận sâu sắc, hắn đã treo thưởng một lượng Tín dụng lậu Kepler-Cash khổng lồ cho bất kỳ kẻ nào mang được đầu của Phong về Đặc Khu Khai Khoáng.


Phong bước nhanh hơn, rẽ vào một lối đi khuất dẫn đến tiệm cầm đồ linh kiện cơ khí lớn nhất khu ổ chuột.


Tấm biển hiệu bằng thép tấm gỉ sét của tiệm treo lệch một bên, trên đó khắc ba chữ mờ nhạt: "CỔ VẬT". Phong đẩy cánh cửa sắt nặng nề bước vào trong. Tiếng chuông gió làm từ các vỏ đạn súng trường điện từ va vào nhau phát ra những tiếng *lách cách* khô khốc.


Không gian bên trong tiệm chật hẹp, tối tăm và nồng nặc mùi bụi đồng rỉ. Trên các kệ gỗ mục nát xếp chồng lên nhau là hàng ngàn thiết bị cơ khí hỏng hóc: từ những bộ vi xử lý của drone tuần tra bị cháy sém, những ống thủy lực xì dầu cho đến những hòm khóa lượng tử đã bị cưa đôi.


Lão Tiền đang ngồi sau chiếc bàn gỗ rỉ sét bọc đồng ở giữa phòng. Lão già lùn tịt, đôi mắt hí ti hí ẩn sau cặp kính lúp nhiều tròng đang loay hoay dùng nhíp gắp một con chip nhớ lượng tử từ một bảng mạch hỏng. Lão mặc chiếc áo khoác bạt rộng thùng thình chứa hàng trăm chiếc túi nhỏ đựng đủ loại linh kiện siêu nhỏ kêu lách cách mỗi khi lão cử động.


"Lão Tiền," Phong khàn giọng lên tiếng, bước đến trước bàn gỗ.


Lão Tiền không ngẩng đầu lên, đôi ngón tay gầy guộc vẫn giữ nguyên chiếc nhíp. Lão khịt mũi một cái, giọng nói khè khè như tiếng kéo búa rỉ sét:


"Gió độc phương nào thổi cậu em đến tiệm của lão già này thế? Nghe nói băng Răng Sắt đang lùng sục cả cái Vực Rác Tối này để tìm một tên thợ máy lậu có con mắt trái phát sáng. Cậu em không sợ bị ném vào lò phản ứng rác thải của Boran à?"


"Tôi cần giao dịch," Phong lạnh lùng cắt ngang lời lão. Anh không muốn lãng phí thời gian vào những lời thăm dò đầy hiểm họa này.


Phong đưa bàn tay phải vào trong ngực áo, lấy ra ba mảnh kim loại nhỏ màu đen xám có cấu trúc lưới carbon hình lục giác hoàn mỹ rồi đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ. Đó là ba Mảnh tản nhiệt Graphene phế thải mà anh đã liều mạng trục vớt được từ những bộ tản nhiệt của động cơ phản vật chất hỏng sâu dưới lòng Vực Thẳm Phế Thải.


Ánh sáng xanh từ mắt trái Cyber-Eye của Phong khẽ quét qua mặt bàn, phản chiếu lên bề mặt đen nhám của ba mảnh Graphene, làm nổi bật cấu trúc tản nhiệt siêu tốc không hề có một vết nứt vi mô nào của chúng.


Đôi mắt hí của Lão Tiền lập tức co rút lại. Lão buông chiếc nhíp xuống, vội vã tháo cặp kính lúp trên mắt ra, cầm lấy một mảnh Graphene đưa lên sát mắt soi mói dưới ánh đèn dầu tù mù.


"Graphene lưới carbon nguyên bản..." Lão Tiền lầm bầm, trong giọng nói không giấu nổi sự kinh ngạc xen lẫn thèm khát. "Lớp màng carbon còn nguyên vẹn 98%, không bị oxy hóa bởi mưa axit. Cậu em đào được thứ này ở đâu thế? Đây là linh kiện tản nhiệt của chiến hạm tuần tra biên giới thế hệ mới của liên bang Aegis!"


"Nguồn gốc không quan trọng," Phong nói, cố giữ giọng bình thản dù lồng ngực anh đang phập phồng vì mệt mỏi. "Tôi muốn đổi lấy thuốc ức chế thần kinh thô Neuro-Soothe. Loại nén cao cấp."


Lão Tiền đặt mảnh Graphene xuống bàn, đôi mắt hí lại híp chặt lại thành hai đường chỉ mảnh. Lão nhìn chằm chằm vào vết sẹo mổ gáy nhô cao dưới vành mũ của Phong, rồi khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy sự tiếc nuối giả tạo:


"Neuro-Soothe nén cao cấp? Cậu em đùa lão già này à? Thứ đó là hàng cấm cấp độ một, chỉ có trong kho dược phẩm quân y của trạm quỹ đạo Aegis-9. Ở cái xó Kepler-9 này, đào đâu ra loại nén? Lão chỉ có loại thô pha tạp chất từ bệnh viện tuồn ra thôi."


"Loại thô cũng được," Phong mím chặt môi. "Tôi muốn ba liều. Và một ít Tín dụng lậu Kepler-Cash để mua nước sạch."


Lão Tiền cười khẩy, nụ cười làm lộ ra hàm răng bọc vàng rỉ sét. Lão cầm ba mảnh Graphene đặt lên chiếc bàn cân lượng tử cũ kỹ đặt ở góc bàn gỗ.


"Ba liều? Cậu em đánh giá cao ba mảnh rác thải này quá rồi đấy. Nhìn kỹ đi, bề mặt của chúng đã bị phơi nhiễm phóng xạ lượng tử nặng nề từ Vực Thẳm. Cấu trúc lưới carbon đã bị biến tính, khả năng dẫn nhiệt giảm mất một nửa. Thứ này giờ chỉ là phế liệu cao cấp thôi. Lão chỉ có thể trả cho cậu em nửa liều Neuro-Soothe thô, không kèm Kepler-Cash."


Nửa liều? Phong siết chặt nắm tay phải. Nửa liều Neuro-Soothe thô thậm chí không đủ để anh duy trì sự tỉnh táo qua ngày mai. Lão Tiền đang muốn dồn anh vào đường cùng để vắt kiệt món hàng quý giá này.


"Nửa liều?" Phong gầm nhẹ, mắt trái Cyber-Eye đột ngột phát ra ánh sáng xanh lam thẫm, giao diện quang học tự động kích hoạt chế độ quét sâu cấu trúc máy móc.


[GIAO DIỆN QUÉT: BÀN CÂN LƯỢNG TỬ CO-09.]

[PHÁT HIỆN DỊ BIẾN CẤU TRÚC: MẠCH ĐỒNG BỘ TỪ TRƯỜNG BỊ ĐẤU TẮT BẰNG MỘT SỢI DÂY ĐỒNG SIÊU VI 0.5MM.]

[HẬU QUẢ: SAI LỆCH TRỌNG LƯỢNG HIỂN THỊ GIẢM 85%.]


Phong nhìn thấu cấu trúc bên trong của chiếc cân. Chiếc cân tiểu ly lượng tử của Lão Tiền đã bị đấu tắt mạch từ trường để luôn hiển thị sai lệch trọng lượng thực tế xuống chỉ còn một phần mười.


Một trò lừa bịp thô thiển của giới thương nhân chợ đen để bóc lột những thợ nhặt rác tội nghiệp.


Phong khẽ cười lạnh. Anh không nói một lời, đưa bàn tay phải bọc sợi đồng dẻo dẫn điện gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ rỉ sét, ngay sát cạnh chiếc cân lượng tử.


*Tạch...*


Một luồng xung điện lượng tử siêu vi phát ra từ cổng kết nối tủy sống của Phong chạy dọc theo thấu kính Cyber-Eye, truyền qua ngón tay bọc đồng và phóng thẳng vào bảng mạch của chiếc cân.


*Bíp bíp bíp!*


Màn hình hiển thị Hologram của chiếc cân lượng tử đột ngột nhấp nháy liên tục, các dòng lệnh bảo mật bị reset lại hoàn toàn về trạng thái nguyên bản. Con số hiển thị trọng lượng của ba mảnh Graphene đột ngột nhảy vọt từ 12 gram lên thẳng 120 gram.


Lão Tiền chững người, đôi mắt hí trợn trừng nhìn chằm chằm vào màn hình cân đang rực sáng. Lão vội vàng đập tay lên mặt cân, nhưng con số vẫn đứng im phăng phắc.


"Cái... cái gì thế này?" Lão Tiền lắp bắp, trán lão lấm tấm mồ hôi hột. Lão ngẩng đầu lên nhìn Phong, ánh mắt giờ đây bộc lộ sự kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy mắt trái của anh đang nhấp nháy những dòng code màu lam nhạt chạy dọc thấu kính.


"Chiếc cân của lão bị chập mạch rồi, Lão Tiền," Phong nói bằng giọng lạnh lùng, đều đều như một cỗ máy. "Trọng lượng thực tế là 120 gram Graphene nguyên bản cấp quân sự. Đủ để bọc tản nhiệt cho cả một buồng đốt plasma của xe bọc thép tuần tra. Lão muốn tôi mang món hàng này sang tiệm của Lão Bách ở phân khu 3 để giao dịch không?"


Lão Tiền run lên. Lão biết Lão Bách luôn thèm khát những linh kiện cao cấp này để phục chế động cơ cổ đại. Nếu Phong mang đi, lão sẽ mất trắng mớ hời này. Hơn thế nữa, lão kinh hãi trước khả năng bẻ khóa phần cứng thời gian thực của Phong—một kỹ nghệ vượt xa tầm hiểu biết của một thợ máy sơ cấp.


"Khoan... khoan đã, cậu em!" Lão Tiền vội vã xua tay, nụ cười bọc vàng lại méo mó hiện lên. "Lão già này mắt mờ tai điếc, chiếc cân cũ kỹ này thỉnh thoảng lại dở chứng ấy mà. Chúng ta thương lượng lại, thương lượng lại!"


Lão cúi xuống gầm bàn, lật mở một hòm khóa sắt nhỏ bám đầy rỉ sét, lấy ra hai ống tiêm chứa thứ dịch lỏng màu xanh lam nhạt đục ngầu—thuốc Neuro-Soothe thô.


"Hai liều thô," Lão Tiền nghiến răng nói, vẻ mặt đau đớn như bị cắt thịt. "Đây là tất cả những gì lão có hiện tại. Cộng thêm 500 Tín dụng lậu Kepler-Cash. Đây là cái giá cao nhất rồi, cậu em không thể tìm được chỗ nào trả cao hơn đâu."


Phong nhìn hai ống tiêm thô sơ. Anh biết chất lượng của chúng rất kém, chứa đầy tạp chất hóa học có thể gây tê liệt tạm thời cánh tay trái đang run rẩy của anh. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Thời gian sinh tồn của anh chỉ còn tính bằng giờ.


"Được. Giao dịch khép lại," Phong nói.


Lão Tiền nhận lấy ba mảnh Graphene, tay lão khẽ run lên vì phấn khích. Lão đẩy hai ống tiêm và một chiếc thẻ Kepler-Cash về phía Phong.


Nhưng ngay khoảnh khắc Phong đưa tay ra nhận lấy món hàng, Cyber-Eye của anh đột ngột quét qua một chuyển động siêu vi dưới gầm bàn gỗ bọc đồng của Lão Tiền.


Bàn tay trái gầy guộc của Lão Tiền, giấu dưới vạt áo khoác bạt rộng thùng thình, đang lén lút bấm vào một chiếc nút nhựa màu đỏ rỉ sét được gắn chặt dưới gầm bàn gỗ.


*Tít...*


Một xung tín hiệu định vị lượng tử tần số cực ngắn phát ra từ chiếc nút bấm, xuyên qua sương mù điện từ của chợ đen và truyền thẳng ra ngoài không gian phân khu 4.


Lão Tiền đang phát tín hiệu định vị vị trí của Phong cho băng Răng Sắt.


Phong chững người lại. Sát khí lạnh lùng từ bộ não bạo chúa Kaelen đột ngột bùng phát trong thùy trán, thôi thúc anh dùng dao rung Vibro-Blade bên hông đâm xuyên qua cổ họng gầy guộc của lão già phản bội này. Những mạch máu dọc thái dương anh nổi lên màu lam nhạt, giật lên bần bật.


"Cậu em... sao thế?" Lão Tiền nhận ra sự thay đổi đáng sợ trong ánh mắt của Phong, lão run rẩy lùi lại phía sau, chiếc áo khoác bạt kêu lách cách.


Phong nhắm mắt lại trong một giây, dùng phương pháp Thiền định Lượng tử để ép nhịp tim đập chậm lại, cô lập mảng tối ý thức đang điên cuồng đòi tàn sát của Kaelen. Anh không thể giết lão già này ở đây. Tiếng động sẽ thu hút quân tuần tra an ninh Aegis gần đó, và anh sẽ không bao giờ thoát khỏi chợ đen.


"Không có gì," Phong mở mắt ra, sắc xanh thẫm tàn bạo đã dịu đi, thay bằng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị. Anh nhanh tay giật lấy hai ống tiêm Neuro-Soothe và chiếc thẻ Kepler-Cash nhét vào ngực áo, rồi quay lưng bước nhanh ra phía cửa sắt.


"Cậu em! Đi đường cẩn thận nhé!" Lão Tiền hét vọng theo, giọng nói khè khè chứa đựng một sự đắc ý và xảo quyệt không thể che giấu.


***


Phong đẩy cánh cửa sắt tiệm cầm đồ bước ra ngoài. Cơn gió axit buốt giá ập vào mặt anh, nhưng mồ hôi lạnh đã vã ra đầy trán.


Anh không di chuyển theo lối đi chính của chợ đen mà rẽ ngay vào một con hẻm hẹp nằm giữa hai container phế liệu khổng lồ bám đầy rỉ sét. Phong nhanh chóng rút một ống tiêm Neuro-Soothe thô ra, đâm mạnh kim tiêm vào gáy dưới góc nghiêng 45 độ, bơm thứ dịch lỏng màu xanh lam nhạt vào tủy sống.


*Ực...*


Một cơn đau buốt như hàng ngàn mũi kim châm chạy dọc theo hệ thần kinh của Phong. Anh quỳ sụp xuống bùn sắt rỉ, hai tay bám chặt vào vách container để không bị ngã gục. Đầu óc anh quay cuồng, mắt trái Cyber-Eye nhấp nháy liên tục rồi mờ hẳn đi trong vòng hai phút do tạp chất của thuốc thô làm chập mạch tạm thời võng mạc giả. Cánh tay trái run rẩy của anh dần mất đi cảm giác, tê liệt hoàn toàn từ khuỷu tay trở xuống.


Nhưng cơn sốt lượng tử trong đầu anh đã tạm thời dịu đi. Cơn đau thắt ở thùy chẩm biến mất, trả lại cho anh một chút sự tỉnh táo mong manh.


"Lão Tiền đã bán đứng mình..." Phong lầm bầm, cố gượng dậy đứng lên bằng một chân bên phải. Anh suy luận rất nhanh. Lão Tiền thực chất đang nợ băng Răng Sắt một khoản lớn quặng siêu dẫn, việc bán đứng anh là cơ hội duy nhất để lão xóa nợ với gã chột Boran.


Phong kích hoạt Cyber-Eye mắt trái, cố gắng điều chỉnh tiêu cự để nhìn xuyên qua màn sương mù điện từ màu vàng đục của con hẻm.


[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN 12 NGUỒN NHIỆT DI CHUYỂN TỐC ĐỘ CAO.]

[KHOẢNG CÁCH: 150 MÉT.]

[HƯỚNG: ĐANG KHÉP CHẶT BA LỐI RA DUY NHẤT CỦA CHỢ ĐEN PHÂN KHU 4.]

[NHẬN DIỆN MỤC TIÊU: CHIẾN BINH BĂNG RĂNG SẮT.]


Phong nhìn thấy rõ ràng qua vách container mỏng những vệt nhiệt màu đỏ rực rỡ của các chiến binh Răng Sắt đang trang bị khung xương trợ lực nặng nề, tay cầm vũ khí nóng động năng đang nhanh chóng khép chặt vòng vây quanh tiệm cầm đồ của Lão Tiền.


Lối ra duy nhất dẫn về phía Vực Rác Tối đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi những tấm khiên thép rỉ sét và các họng súng trường điện từ đang lăm lăm chĩa vào.


Trong bóng tối của con hẻm hẹp, tiếng xích sắt của khung xương trợ lực dã chiến rít lên từng hồi kẽo kẹt từ xa vang lại, kèm theo tiếng bước chân rầm rập nghiền nát những mảnh sắt vụn trên mặt đất bẩn thỉu.


Cái bẫy của gã chột Boran đã khép lại hoàn toàn quanh Lâm Phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!