Phòng Khám Trong Lòng Đất
Cơn mưa axit trút xuống những đồi rác thải của Vực Rác Tối, tạo nên những tiếng rít xèo xèo ghê rợn khi chạm vào lớp tôn rỉ sét. Sương mù điện từ màu vàng đục cuộn lên từ các khe rãnh, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và tàn dư của những vụ nổ từ Thung Lũng Sét Cháy.
Lão Sơn còng lưng, bước chân khập khiễng vì chiếc chân giả bằng ống xả phi thuyền rít lên từng hồi kẽo kẹt. Trên lưng lão, Lâm Phong nằm bất tỉnh nhân sự. Đầu anh ngoẹo sang một bên, máu tươi từ vết sẹo mổ gáy nhô cao vẫn rỉ ra không ngừng, nhuộm đỏ cả vạt áo bảo hộ sờn cũ của lão thợ máy già. Thỉnh thoảng, cổng kết nối lượng tử ở mắt trái Cyber-Eye của Phong lại giật lên, phát ra những tia sáng xanh lam nhạt chập chờn vô thức, biểu hiện của trạng thái Quá tải 15% (Ngưỡng xuất huyết) đang thiêu rụi các khớp thần kinh gốc.
Bám chặt lấy gấu áo bảo hộ rách nát của Lão Sơn là Lâm An. Cô bé mù lòa mười sáu tuổi bước đi lảo đảo trong bóng tối, đôi chân nhỏ bé quấn băng gạc chống phóng xạ dẫm lên những mảnh sắt vụn sắc nhọn. Đôi mắt quấn băng gạc xám của cô đẫm nước mắt, giọng nói run rẩy nghẹn ngào giữa tiếng còi báo động đỏ đang rú vang khắp tinh cầu rác:
"Lão Sơn... anh Phong có sao không lão? Em ngửi thấy mùi máu... mùi khét nữa... Anh ấy không thở được đúng không lão?"
"Nín đi An!" Lão Sơn khàn giọng quát, nhưng bàn tay lão đang giữ chặt chân Phong lại run lên bần bật. "Anh trai con mạng lớn, không chết dễ thế đâu. Chúng ta sắp đến nơi rồi. Đi sát vào lão!"
Họ lách qua một con hẻm hẹp ngập ngụa nước thải hóa chất, dừng lại trước một tiệm sửa máy giặt cũ rách nằm khuất sau đống container phế thải. Lão Sơn không thèm nhìn xung quanh, dùng gót chân giả gõ mạnh vào cánh cửa sắt theo mật hiệu: ba ngắn, hai dài.
*Cộc... cộc... cộc... cạch... cạch.*
Cánh cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc rồi hé mở. Một luồng hơi ấm mang theo mùi thuốc sát trùng nồng nặc và mùi khói thuốc lá điện tử rỉ dầu ập vào mặt họ. Cô Mai xuất hiện sau cánh cửa. Người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi có quầng thâm mắt sâu hoắm, mặc chiếc áo blouse trắng sờn cũ bẩn thỉu bám đầy vệt dầu mỡ màu vàng sậm. Nhìn thấy Phong đang nửa sống nửa chết trên lưng Lão Sơn, điếu thuốc lá điện tử trên môi cô lập tức ngừng phát sáng.
"Lão mang cái của nợ gì về đây thế này?" Cô Mai lạnh lùng hỏi, nhưng nhanh chóng né người sang một bên, nhường đường. "Vào nhanh! Quân tuần tra của Khánh đang quét hồng ngoại rát lắm."
Lão Sơn cõng Phong lao thẳng vào trong. Phòng khám ngầm của Cô Mai thực chất là một khoang chứa cũ của tàu vận tải được gia cố, nằm sâu dưới lòng đất tiệm sửa máy giặt. Nơi đây đầy rẫy những thiết bị phẫu thuật thô sơ phục hồi từ phế thải bệnh viện liên bang, những bồn chứa dịch sinh học đục ngầu và các đường ống dẫn nước thải lò phản ứng chạy dọc trần nhà kêu ro ro.
Lão Sơn đặt Phong nằm sấp lên chiếc bàn mổ bằng thép rỉ sét. Ngay khi cơ thể Phong vừa chạm vào mặt bàn lạnh ngắt, hệ thống máy đo nhịp tim cũ kỹ kết nối bên cạnh lập tức rú lên những tiếng bíp bíp dồn dập và hỗn loạn.
"Chuẩn bị dao mổ laser và dầu bôi trơn sinh học nhanh lên!" Lão Sơn hét lớn, đôi tay già nua bắt đầu run rẩy tháo gỡ những sợi cáp đồng phế liệu đang quấn chặt Phong với bộ giáp Exo-09 đã tắt nguồn hỏng hóc.
Cô Mai bước đến, nhìn lướt qua vết sẹo mổ gáy đang nhô cao và rỉ dịch sinh học màu lam nhạt của Phong. Gương mặt cô đanh lại khi nhìn thấy vết bỏng đỏ rực rỉ máu ở cổ anh—hậu quả của cú phản hồi nhiệt từ thiết bị EMP tự chế bị quá tải từ trận chiến trước.
"Tủy sống của nó đang bị dòng điện lượng tử nung chảy," Cô Mai nói, giọng lạnh lùng nhưng dứt khoát. Cô bật chiếc dao mổ laser cầm tay, ánh sáng đỏ viền quanh lưỡi dao rít lên một tiếng sắc lẹm. "Lớp da gáy bị cháy sém hết rồi. Tôi phải bóc tách nó ra để tiếp cận cổng kết nối lượng tử. Lão Sơn, đổ dầu bôi trơn sinh học liên tục vào, nếu không thùy não của nó sẽ biến thành một đống cháo chín đấy!"
"Tôi biết! Tôi biết!"
Lão Sơn mở vội chiếc bình sắt, đổ dòng dịch lỏng màu xanh nhạt của dầu bôi trơn sinh học tủy sống trực tiếp lên gáy Phong. Khi chất lỏng chạm vào cổng kết nối bằng titan cấy sâu vào đốt sống cổ thứ ba, một luồng khói trắng khét lẹt bốc lên nghi ngút kèm theo tiếng xèo xèo rợn người.
Phong rùng mình dữ dội trên bàn mổ. Dù đang hôn mê sâu, cơ thể anh vẫn co giật theo bản năng. Mắt trái Cyber-Eye đột ngột mở trừng trừng, phát ra thứ ánh sáng xanh lam thẫm tàn bạo—sắc xanh của bạo chúa Kaelen. Trong tiềm thức của Phong, bóng ma lượng tử của Kaelen đang đứng giữa một biển lửa lượng tử, mỉm cười tàn nhẫn và thì thầm: *"Hãy buông bỏ đi, Lâm Phong. Thể xác này là của ta. Để ta kiểm soát, ngươi sẽ không còn phải chịu đựng nỗi đau đớn nhục nhã này nữa..."*
"Không... An..." Phong ú ớ trong cơn mê sảng, hai bàn tay bám đầy muội than cào cấu xuống mặt bàn thép rỉ sét đến bật móng.
Lâm An nghe tiếng anh trai khóc nghẹn, cô bé cố lết đến bên bàn mổ, nắm lấy bàn tay run rẩy của Phong. "Anh Phong! Em ở đây! Anh đừng bỏ em..."
"Đuổi con nhóc ra ngoài!" Cô Mai quát lớn, tay cô giữ chặt chiếc dao mổ laser, khéo léo bóc tách từng mảng da thịt cháy sém quanh gáy Phong. Máu tươi hòa lẫn với dịch lượng tử màu lam nhạt phun ra, bắn lên cả tấm tạp dề bẩn thỉu của cô. "Lão Sơn! Máy đo sóng não đang nhảy vọt lên ngưỡng 15.2%! Ý thức của nó sắp bị nuốt chửng rồi!"
Lão Sơn điên cuồng đẩy chiếc máy đồng bộ sóng não cũ rách lại gần, cố gắng cắm giắc cắm vào cổng kết nối ở gáy Phong để bẻ khóa phân vùng dữ liệu đang quá tải. Thế nhưng, ngay khi cổng kết nối vừa khớp, một luồng điện lượng tử mạnh mẽ từ đầu Phong phóng ngược ra ngoài.
*XOẸT! BÙM!*
Chiếc máy đồng bộ nổ tung trong một trùm tia lửa điện màu xanh. Lão Sơn bị hất văng ra sau, ngã nhào vào đống sắt vụn, cánh tay giả kêu cọt kẹt bốc khói đen kịt.
"Chết tiệt! Thiết bị đồng bộ bị cháy mạch rồi!" Lão Sơn rên rỉ, cố gượng dậy nhưng bất lực.
"Tránh ra, Lão Sơn! Lão muốn giết nó à?" Cô Mai quát lớn. Cô biết không thể dùng các phương pháp can thiệp kỹ thuật thông thường được nữa. Sóng não của Phong đang vượt quá giới hạn chịu đựng của tủy sống gốc.
Cô Mai vứt chiếc dao mổ laser xuống, nhanh chóng mở chiếc tủ kính nhỏ, lấy ra một ống tiêm áp lực cầm tay chứa thứ chất lỏng màu xanh lam nhạt đậm đặc—Thuốc ức chế thần kinh thô Neuro-Soothe nén quân dụng.
"Đây là liều Neuro-Soothe nén cuối cùng của tôi," Cô Mai nghiến răng nói. Cô áp sát người vào Phong, dùng một tay giữ chặt đầu anh để cố định đốt sống cổ thứ ba. Đôi mắt cô sắc sảo, tính toán góc nghiêng chính xác 45 độ để thực hiện Quy trình Tiêm thuốc ức chế tủy sống an toàn.
"Phong! Ráng chịu đựng!"
*PHỰT!*
Mũi kim laser cắm sâu vào gáy Phong. Chất lỏng Neuro-Soothe nén đậm đặc được bơm trực tiếp vào tủy sống dưới áp lực cao. Phong trợn trừng mắt, toàn bộ cơ thể anh căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức, rồi đột ngột đổ sụp xuống, mềm nhũn. Ánh sáng xanh lam thẫm từ mắt trái Cyber-Eye từ từ tắt lịm, trả lại màu đen tối tăm vô hồn.
Cơn co giật dừng lại. Máy đo nhịp tim bắt đầu phát ra những tiếng bíp bíp chậm rãi và ổn định hơn.
Cô Mai thở phào nhẹ nhõm, dùng ống tay áo lau vội những giọt mồ hôi pha lẫn máu trên trán. Nhưng khi cô nhìn xuống khay chứa dịch tủy sinh học vừa trích xuất từ gáy Phong để kiểm tra mức độ đào thải, cô đột ngột chững người lại.
Trên màn hình hiển thị của máy phân tích sinh học lượng tử cũ kỹ, chuỗi ADN dọc tủy sống của Phong đang hiển thị dưới dạng mô hình Hologram 3D. Nhưng nó không có màu đỏ xám của người thường bị nhiễm độc phóng xạ.
Chuỗi ADN ấy phát ra một thứ ánh sáng màu lam nhạt rực rỡ, hoàn mỹ và tinh khiết đến mức cực hạn. Từng cặp bazơ nitơ liên kết với nhau tạo thành cấu trúc rồng hai đầu quấn quanh ngôi sao sụp đổ—ký hiệu di truyền độc quyền của bạo chúa vũ trụ Kaelen.
Máy phân tích chạy các dòng lệnh quét liên tục, tiếng bíp bíp vang lên dồn dập như một lời phán quyết:
[ĐỐI CHIẾU MẪU ADN: SỐ HIỆU K-01.]
[TỶ LỆ TRÙNG KHỚP VỚI MẪU GỐC (KAELEN): 99.9%.]
[KẾT LUẬN: BẢN SAO VÔ TÍNH THẾ HỆ THỨ HAI.]
Cô Mai chững người. Điếu thuốc lá điện tử trên tay cô rơi xuống sàn sắt, phát ra một tiếng *cạch* khô khốc rồi lăn vào góc tối. Đôi mắt cô trợn trừng, nhìn chằm chằm vào màn hình rồi quay sang nhìn Phong đang nằm bất động như một xác chết trên bàn mổ.
"Lão Sơn..." Giọng Cô Mai run lên, không còn vẻ lạnh lùng thường ngày mà chứa đựng một nỗi sợ hãi tột cùng từ tận xương tủy. "Lão đã mang cái gì về phòng khám của tôi thế này? ADN của nó... nó trùng khớp 99.9% với Kaelen. Nó không phải là người bình thường nhặt được bộ não... Nó chính là bản sao vô tính của tên bạo chúa diệt chủng đó!"
Lão Sơn ngồi bệt dưới đất, khuôn mặt già nua sạm đen vì muội súng hiện lên một vẻ u uất sâu thẳm. Lão không trả lời, chỉ im lặng cúi đầu, bàn tay cơ khí rỉ sét nắm chặt lại như đang cố che giấu một tội lỗi không thể dung thứ trong quá khứ.
Vài giờ sau, ánh rạng đông xám xịt của Kepler-9 lọt qua khe hở của cửa sổ sắt phòng khám, in một vệt dài mờ nhạt lên gương mặt nhợt nhạt của Phong.
Lâm Phong từ từ mở mắt. Thế giới xung quanh anh nhòe nhoẹt và đảo điên. Mắt trái Cyber-Eye vẫn còn cảm giác bỏng rát, tầm nhìn bên trái hoàn toàn bị bao phủ bởi một màn sương xám mờ. Anh nhìn thấy Lâm An đang ngồi gục đầu bên cạnh giường mổ, tay vẫn nắm chặt lấy tay anh.
Nhưng khi anh cố gắng nhớ lại khuôn mặt của em gái vào ngày đầu tiên hai anh em gặp nhau ở bãi rác... đầu anh hoàn toàn trống rỗng. Một mảng ký ức tuổi thơ nhỏ nhặt nhưng vô giá đã biến mất, bị xóa sạch để nhường chỗ cho những thuật toán quân sự lạnh lùng của Kaelen.
"An..." Phong khàn giọng gọi, cánh tay trái sinh học của anh đau đớn kịch liệt, bả vai hoàn toàn tê liệt không thể cử động. Tay trái anh run rẩy một cách vô thức do di chứng của dòng điện sinh học quá tải.
"Anh Phong! Anh tỉnh rồi!" Lâm An giật mình chồm dậy, cô bé ôm chầm lấy anh, khóc nức nở.
Cô Mai bước đến từ góc tối, trên tay cầm khay đựng những vỏ ống tiêm Neuro-Soothe rỗng không. Gương mặt cô lạnh lùng như băng, ánh mắt nhìn Phong giờ đây không chỉ có sự hoài nghi mà còn có cả sự cảnh giác tột độ.
"Cậu giữ được mạng rồi, Lâm Phong." Cô Mai nói, giọng cô đều đều không cảm xúc. "Nhưng tôi có một tin xấu cho cậu. Liều Neuro-Soothe nén vừa rồi là liều cuối cùng của phòng khám này. Hệ thống tủy sống của cậu đã bắt đầu lạt thuốc, tốc độ đồng hóa đang tăng nhanh. Nếu trong vòng ba ngày tới cậu không tìm được nguồn thuốc mới ở Chợ Đen Phân Khu 4, bộ não của cậu sẽ tự nung chảy hoàn toàn."
Phong nhìn vào đôi bàn tay run rẩy của mình, rồi nhìn sang Lâm An đang lo sợ ôm chặt lấy anh. Anh biết, cuộc chạy đua với tử thần của mình chỉ mới thực sự bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!