Nhạc nềnThunderclap

Lưới Sắt Vây Đồi Cát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ rít lên từng hồi liên tục, chói tai và dồn dập, dội vào những vách thép hoen rỉ của nhà kho trung tâm Đặc Khu Khai Khoáng Kepler-9. Âm thanh ấy không chỉ vang vọng trong không gian ngập tràn bụi quặng lưu huỳnh, mà còn chấn động trực tiếp vào hệ thần kinh đang bên bờ vực sụp đổ của Lâm Phong.


Mắt trái Cyber-Eye của anh nhấp nháy liên tục những dải quang phổ màu đỏ rực cảnh báo nguy hiểm. Từng giọt máu ấm nóng, đặc sệt rỉ ra từ khóe mắt, chảy dài qua gò má nhợt nhạt rồi nhỏ xuống lớp giáp Titan-X rỉ sét của bộ khung xương Exo-09. Cơn đau từ thùy chẩm giật lên từng cơn như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào đại não. Trạng thái Quá tải 15% (Ngưỡng xuất huyết) đang tàn phá tủy sống của anh một cách tàn nhẫn sau khi anh ép buộc bộ não cấy ghép lậu của bạo chúa Kaelen mở khóa Mức tương thích 5% để hạ gục Hùng Chùy.


"Anh Phong! Anh chảy máu rồi... em ngửi thấy mùi máu..." Lâm An hoảng loạn ôm chặt lấy tấm lưng bọc giáp của anh. Đôi mắt quấn băng gạc xám của cô bé hướng về phía khoảng không vô định, hai bàn tay nhỏ bé run rẩy sờ soạng vệt dịch lỏng trên vai áo Phong. "Chúng ta chạy đi anh, tiếng còi lớn quá, mặt đất đang rung lên..."


"Đừng sợ, An. Có anh ở đây."


Phong khàn giọng nói, tiếng thở khò khè qua bộ lọc khí rách nát của bộ giáp nghe như tiếng kéo búa rỉ sét. Cánh tay trái sinh học của anh đã bị nứt rạn xương đòn sau cú nện búa của Hùng Chùy, buông thõng vô lực bên sườn giáp. Chỉ còn cánh tay phải của Exo-09 là hoạt động nhờ dòng thủy lực rít lên từng tiếng nghẹn ngào. Phong dùng những sợi dây cáp đồng phế liệu bản lớn, nhanh chóng quấn chặt Lâm An vào trước ngực mình, cố định cô bé vào khung xương thép để giữ cho em không bị rơi khi anh di chuyển.


[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN DAO ĐỘNG SÓNG LƯỢNG TỬ ĐẶC TRƯNG SỐ HIỆU K-01.]

[KHOẢNG CÁCH TIẾP CẬN CỦA THIẾT BỊ QUÉT: 800 MÉT. TỐC ĐỘ DI CHUYỂN NHANH.]


Dòng chữ Hologram màu đỏ rực hiển thị trên võng mạc mắt trái của Phong. Anh nghiến răng bước ra khỏi nhà kho đổ nát. Ngay phía đầu ngõ của khu mỏ, những vệt sáng xanh từ đèn pha của xe bọc thép Aegis đã bắt đầu quét qua màn sương độc màu vàng đục. Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là lũ lính tuần tra thông thường.


Trong bóng tối của những đồi cát rác thải, Phong nhìn thấy những gợn sóng không khí méo mó kỳ dị. Đó là Đội Tác Chiến Bóng Đêm. Những tên lính biệt kích tinh nhuệ của liên bang đang kích hoạt giáp ngụy trang quang học Aegis-Shadow, di chuyển không tiếng động như những bóng ma vô hình để bao vây toàn bộ lối ra của Đặc Khu Khai Khoáng. Dẫn đầu bọn chúng là Đặc vụ Vy Anh.


Cách đó không xa, Vy Anh đang đứng trên đỉnh một toa tàu điện từ lật nghiêng. Gương mặt cô lạnh lùng dưới ánh sáng mờ nhạt của bầu trời Kepler-9, đôi mắt sắc sảo khóa chặt vào màn hình hiển thị của Bộ quét sinh trắc học lượng tử của Vy Anh trên tay. Thiết bị cầm tay tối tân ấy phát ra những tiếng *tít tít* tần số cao, định vị chính xác sóng não lượng tử của bạo chúa Kaelen đang rò rỉ từ đầu Phong.


"Mục tiêu đang di chuyển về hướng Tây Nam. Sóng lượng tử đạt đỉnh 15.2%. Hắn đang bị tổn thương thần kinh nặng." Giọng Vy Anh lạnh lùng truyền qua kênh liên lạc mã hóa nội bộ. "Đội Bóng Đêm, khép vòng vây. Bắt sống vật chứa. Tiêu hủy mọi nhân chứng xung quanh."


Phong biết mình không thể đối đầu trực diện. Với bộ giáp Exo-09 đã hỏng một cánh tay và cơ thể đang co giật vì sốt lượng tử, anh chỉ có một con đường sống duy nhất: Thung Lũng Sét Cháy. Đó là vùng cấm địa nằm sát biên giới khu mỏ, nơi mật độ bão điện từ dày đặc đến mức các tia sét lượng tử đánh xuống liên tục sẽ làm chập mạch mọi thiết bị điện tử. Sương mù điện từ ở đó là lớp che chắn tự nhiên tốt nhất, nhưng cũng là chiếc máy chém sẵn sàng nghiền nát bất kỳ ai bước vào.


"An, ngậm chặt cái này." Phong nhét một mẩu ống thở dã chiến vào miệng em gái, rồi kéo chiếc mặt nạ phòng độc cũ rách lên mặt mình.


Anh kích hoạt van thủy lực còn lại dưới chân Exo-09. Chiếc Lõi năng lượng Plasma rã xác sau lưng anh rít lên một tiếng trầm đục, phun ra một luồng hơi nước áp lực cao màu trắng xóa để đẩy cơ thể anh lao vút vào màn sương độc. Thế nhưng, do buồng đốt plasma bị hư hại sau trận chiến trước, chiếc lõi năng lượng đang rò rỉ nhiệt lượng cực mạnh (due setup). Luồng khí nóng rực tỏa ra sau lưng Phong như một ngọn hải đăng hồng ngoại khổng lồ giữa đêm tối.


"Phát hiện vệt nhiệt mục tiêu! Hắn đang chạy trốn bằng khung xương trợ lực nặng!" Tiếng gầm rú của động cơ phản lực từ các drone săn mồi Thợ Săn-X1 vang lên ngay sát phía sau.


Phong lao vào rìa Thung Lũng Sét Cháy. Không khí ở đây nồng nặc mùi kim loại cháy và điện tích lơ lửng khiến da mặt anh tê rần. Những tia sét lượng tử màu xanh lam nhạt đánh xuống những đồi cát rỉ sét xung quanh, để lại những vệt thủy tinh hóa phát quang kỳ dị.


Để đối phó với camera tầm nhiệt của drone và giáp tàng hình của biệt kích, Phong áp dụng Quy tắc sinh tồn dã chiến: Ẩn nấp hồng ngoại trong sương mù điện từ. Anh quỳ sụp xuống một rãnh nước thải hóa chất bên đường, dùng cánh tay cơ khí còn lại điên cuồng vốc từng nắm bùn chứa bột sắt rỉ lạnh buốt trét lên khắp bộ giáp Exo-09 và bọc kín chiếc lò phản ứng plasma đang rò rỉ nhiệt sau lưng.


Lớp bùn sắt rỉ dày cộp, mang tính từ tính cao lập tức hấp thụ và phân tán toàn bộ bức xạ nhiệt tỏa ra từ chiếc lõi plasma, biến Phong thành một khối đá vô hồn trên màn hình quét nhiệt của kẻ thù.


*VÚT! VÚT!*


Hai bóng đen của biệt kích Bóng Đêm lướt qua ngay phía trên rãnh nước nơi Phong đang nấp. Giáp ngụy trang quang học của chúng thỉnh thoảng lại chập chờn, hiện ra những vệt xám đen do dòng điện từ cực mạnh của thung lũng can thiệp. Bọn chúng hoàn toàn không phát hiện ra Phong đang nín thở dưới lớp bùn sắt rỉ sét.


Thế nhưng, tiếng máy quét lượng tử trên tay Vy Anh lại đột ngột rú lên vang dội từ phía đầu thung lũng.


"Vệt nhiệt biến mất, nhưng sóng sinh trắc lượng tử vẫn tồn tại ở tọa độ này!" Vy Anh sải bước đi vào thung lũng, ánh mắt cô đầy nghi ngờ khi nhìn vào màn hình thiết bị quét. Sóng lượng tử phát ra từ đầu Phong không phải là thứ bùn sắt rỉ có thể che giấu được. Nó là sự liên kết siêu chiều xuyên qua không gian vật lý.


Phong nghe thấy tiếng bước chân của Vy Anh đang tiến lại gần rãnh nước. Đầu anh đau như búa bổ, máu từ mắt trái lại rỉ ra thấm đẫm lớp bùn trên mặt. Ý thức bạo chúa trong đầu anh lại gầm rú, dụ dỗ anh kích hoạt Sóng Uy Áp để nghiền nát cô ta. Nhưng Phong biết, nếu anh làm thế, bộ não anh sẽ bị nung chảy hoàn toàn trước khi sóng uy áp kịp phát huy tác dụng.


Anh phải dùng mưu mẹo của một thợ máy.


Phong lén lút tháo một khối pin phản vật chất hỏng—thứ tài nguyên phế thải anh luôn mang theo bên hông giáp Exo-09. Bằng những ngón tay bọc sợi đồng dẫn điện, anh thực hiện kỹ thuật bẻ khóa phần cứng thời gian thực, đấu tắt mạch bảo an của viên pin, biến nó thành một quả mìn áp lực cực mạnh (Quá tải pin phản vật chất làm mìn). Anh cắm quả mìn tự chế sâu vào lòng đồi cát rỉ sét ngay bên cạnh một cột điện từ rỉ sét cao mười mét.


Khi Vy Anh chỉ còn cách rãnh nước mười mét, Phong dùng Cyber-Eye mắt trái phát ra một xung tín hiệu vô tuyến tầm ngắn để kích hoạt dòng điện quá tải của quả mìn.


*BÙM!!!*


Một vụ nổ áp lực lượng tử cực mạnh bùng phát. Không có ngọn lửa nào hiện ra, nhưng một làn sóng xung kích nén khổng lồ quét qua thung lũng, nghiền nát các hạt cát rỉ sét thành một cơn bão bụi sắt khổng lồ. Sức ép từ vụ nổ nện thẳng vào cột điện từ rỉ sét, khiến nó đổ sập xuống, kéo theo hàng loạt dây cáp điện cao thế đứt lìa, phóng ra những tia điện lượng tử xanh rực quét sạch cả một vùng hẻm núi.


Luồng sóng xung kích và bão điện từ cực mạnh lập tức vô hiệu hóa hoàn toàn giáp ngụy trang quang học của Đội Tác Chiến Bóng Đêm, khiến năm tên biệt kích lộ diện hoàn toàn thân thể bọc giáp xám đen. Bộ quét sinh trắc học lượng tử trên tay Vy Anh cũng bị quá tải, xẹt điện chập mạch và bốc khói đen kịt.


"Rút lui! Hắn đã kích nổ bẫy từ trường!" Vy Anh hét lên khi bị làn sóng xung kích đẩy lùi vài mét, giáp nano trên vai cô bị đá rác rạch rách một mảng lớn.


Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn đó, Phong ôm chặt lấy Lâm An, dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng của Exo-09 để lao ra khỏi Thung Lũng Sét Cháy. Anh chạy điên cuồng qua những đồi cát rác thải dốc đứng, hướng về phía khu ổ chuột Vực Rác Tối.


Nhưng cái giá phải trả cho cú bộc phát thần kinh quá lớn. Khi vừa bước chân tới rìa khu ổ chuột, lò phản ứng sau lưng Exo-09 tắt ngóm hoàn toàn. Bộ giáp nặng nề đổ sụp xuống đất như một khối sắt chết. Phong ngã quỵ trên đống phế liệu hoen rỉ, hai tay buông thõng, mắt trái Cyber-Eye tối đen hoàn toàn, máu tươi từ gáy và mắt nhuộm đỏ cả vách sắt bên dưới. Anh không còn cảm giác được tay chân mình nữa, ý thức dần chìm vào bóng tối lạnh lẽo.


"Anh Phong! Anh đừng ngủ... anh tỉnh lại đi..." Tiếng khóc nghẹn ngào của Lâm An vang lên bên tai anh, nhưng dường như nó đang lùi xa dần vào cõi vô định.


Giữa lúc Phong tưởng chừng như cái chết đã cận kề, một bàn tay gầy gộc, thô ráp nhưng cực kỳ ấm áp đột ngột đỡ lấy bả vai anh.


Lão Sơn xuất hiện từ bóng tối của một toa tàu rác bỏ hoang. Gương mặt lão thợ máy già mù một mắt đầy những vết nhăn nheo hằn sâu nỗi lo âu. Lão nhìn vết máu tươi chảy dọc từ vết sẹo mổ gáy của Phong xuống cổ, rồi thở dài một tiếng đầy u uất. Lão nhanh chóng rút một ống tiêm dầu bôi trơn sinh học tủy sống, cắm thẳng vào cổng kết nối sau gáy Phong để cưỡng bức hạ nhiệt cho bộ não đang bốc khói nhẹ.


"Con đã làm một việc điên rồ, Phong à." Lão Sơn thầm thì, giọng lão khàn đặc và run rẩy khi lão cõng Phong lên tấm lưng gù của mình, dắt theo Lâm An đang khóc nấc bước nhanh vào bóng tối của khu ổ chuột. "Tần số Kaelen đã phát tán lên quỹ đạo, hạm đội của Khánh sắp phong tỏa toàn bộ hành tinh này."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!