Nhạc nềnThunderclap

Tỉnh Giấc Giữa Phế Tích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau không bắt đầu từ da thịt. Nó khởi nguồn từ sâu trong tủy sống, một luồng điện rít buốt chạy ngược lên dọc xương sống rồi nổ tung ở thùy chẩm sau gáy.


Lâm Phong mở mắt. Bầu trời trước mặt anh không có mây, chỉ có một màu xám xịt của sương mù điện từ dày đặc, đan xen bởi những vệt sáng chập chờn từ lò đốt rác của phân khu 4 đang xả thải ngoài xa. Tiếng mưa axit gõ lách tách vào mái tôn rỉ sét của xưởng cơ khí, thứ âm thanh quen thuộc của hành tinh rác Kepler-9 chưa bao giờ khiến anh dễ chịu. Anh cố gắng cử động cánh tay trái, nhưng một cơn co thắt cơ dữ dội lập tức giật phăng cơ thể anh trở lại tấm phản gỗ sờn cũ bám đầy dầu mỡ.


"Đừng cử động mạnh, thằng ranh! Mày muốn các khớp thần kinh vừa nối lại đứt tung ra hả?"


Một giọng nói khàn khàn, nồng nặc mùi rượu cồn tự chế vang lên bên tai. Lão Sơn bước đến từ góc tối của xưởng, chiếc chân giả làm từ ống xả phi thuyền rỉ sét của lão rít lên từng tiếng cọt kẹt cơ học khô khốc trên nền sàn sắt bám đầy bụi quặng. Lão thợ máy già mù một mắt, trên gáy cấy ghép một cổng kết nối bằng đồng rỉ sét đã xỉn màu. Tay lão run rẩy, nhưng khi lão cầm chiếc kìm kẹp lượng tử thô sơ, đôi mắt còn lại của lão vẫn lóe lên sự sắc sảo của một cựu bác sĩ quân y.


Lâm Phong thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh đưa bàn tay phải run rẩy lên chạm vào gáy mình. Da thịt ở đó nhô lên, thô bạo và sần sùi. Ngón tay anh miết dọc theo một vết sẹo mổ mới toanh, chạy dài từ đốt sống cổ thứ ba lên tận sát thùy chẩm. Vết mổ vẫn còn rỉ ra một thứ dịch sinh học màu xanh lam nhạt, mát lạnh nhưng lại mang theo một mùi kim loại nồng nặc.


Cùng lúc đó, mắt trái của Phong đột ngột nhói lên.


Một dải ánh sáng xanh mờ nhạt bùng phát trong nhãn cầu trái của anh. Nó không phải là tầm nhìn thông thường. Một giao diện quang học Hologram bán trong suốt tự động hiển thị, đè lên cảnh vật rách nát của xưởng cơ khí. Những dòng mã lệnh phức tạp, những ký tự lượng tử liên tục chạy dọc thấu kính mắt trái với tốc độ chóng mặt:


[Hệ điều hành lượng tử: Đã kết nối tủy sống sinh học.]

[Phân vùng dữ liệu M-Memory: Đã giải mã 10%. Trạng thái: Bị khóa 90%.]

[Mức tương thích sinh học hiện tại: 1%. Trạng thái: Không ổn định.]

[Cảnh báo: Phát hiện lỗi mỏi kim loại tại dầm thép chịu lực góc 12 độ của trần nhà.]


Phong nhắm chặt mắt trái, dùng tay che đi luồng sáng xanh mờ nhạt đang phát ra từ Cyber-Eye. Đầu anh như muốn nứt ra làm đôi. Những mảnh vỡ ký ức xa lạ—những hạm đội chiến hạm vàng rực rỡ bốc cháy trong không gian siêu chiều, tiếng thét gào của hàng triệu sinh mạng bị thiêu rụi bởi pháo plasma, và một bóng đen lạnh lùng đứng trên đài chỉ huy—nhấp nháy trong tâm trí anh như những thước phim bị lỗi mạch.


"Lão Sơn..." Giọng Phong khản đặc, như thể cổ họng anh vừa bị cào xé bởi cát sắt. "Gáy của tôi... Ông đã làm gì tôi?"


Lão Sơn thở dài, đặt chiếc kìm lượng tử xuống chiếc bàn gỗ đầy dầu bôi trơn. Lão cầm lấy một thiết bị đồng bộ thô sơ—một hộp sắt rỉ sét nối với hai đầu dây kẹp rỉ sét—rồi gắn một đầu vào cổng đồng sau gáy mình, đầu còn lại kẹp vào vết sẹo mổ của Phong.


"Tao đã cứu mạng mày, thằng ngu," Lão Sơn lầm bầm, tay xoay nút vặn trên hộp sắt. Một luồng xung điện nhẹ chạy qua, lập tức làm dịu đi cơn co thắt trong tủy sống của Phong. "Vụ nổ lò phản ứng lượng tử ở khu mỏ ba ngày trước đã nghiền nát nửa hộp sọ trái của mày. Cha nuôi mày, lão Lâm Chấn, đã chết banh xác trong hầm lò để đẩy mày ra ngoài. Khi tao kéo mày về đây, mày chỉ còn là một cái xác không hồn. Não bộ của mày đã chết lâm sàng."


Phong sững sờ. Ký ức về vụ nổ lò phản ứng ập về. Ngọn lửa plasma màu xanh lam liếm qua vách đá, tiếng hét thất thanh của cha nuôi trước khi trần hầm sụp xuống... Mọi thứ giống như một cơn ác mộng tàn khốc vừa xảy ra mới vài phút trước.


"Vậy... bộ não này?" Phong thì thầm, mắt trái vẫn nhấp nháy những dòng code cảnh báo mỏi kim loại của xưởng cơ khí.


"Tao đã cấy ghép lậu cho mày một bộ xử lý lượng tử sinh học cực hạn," Lão Sơn hạ giọng, mắt đảo quanh như thể sợ hãi những drone trinh sát của liên bang đang bay ngoài sương mù điện từ. "Tao nhặt được nó dưới lòng Vực Thẳm Phế Thải mười năm trước, giấu trong xác một khoang cứu sinh cổ đại. Đó không phải là công nghệ dành cho dân rác thải như chúng ta. Đó là bộ não cấy ghép chứa dữ liệu quân sự tối mật... của bạo chúa Kaelen."


Phong nín thở. Cái tên "Kaelen" như một xung điện cực mạnh đánh thẳng vào nhận thức của anh. Dù sống ở hành tinh rác rưởi bị bỏ rơi này, anh vẫn biết đến Kaelen—kẻ diệt chủng điên loạn bị Liên bang Aegis xóa sổ mười năm trước, kẻ đã thiêu rụi mười hai hệ sao thuộc địa trước khi bị bắn hạ trên quỹ đạo Kepler-9.


"Ông điên rồi..." Phong lẩm nhẩm, mồ hôi lạnh chảy dài dọc thái dương. "Sở hữu dữ liệu của Kaelen... Liên bang sẽ xử tử cả hai chúng ta ngay lập tức nếu họ quét trúng sóng lượng tử này."


"Nếu tao không ghép nó, mày đã chết từ ba ngày trước rồi!" Lão Sơn gầm gừ, nhưng rồi giọng lão dịu xuống khi nhìn thấy bóng người nhỏ nhắn đang đứng nép sau vách ngăn hợp kim của khoang cứu sinh cũ.


"Anh Phong... Anh tỉnh rồi phải không?"


Tiếng bước chân ngập ngừng, nhẹ nhàng vang lên. Lâm An bước ra từ góc xưởng. Cô bé mười sáu tuổi gầy gò, mặc chiếc áo bảo hộ quá khổ vá víu bám đầy muội than. Đôi mắt cô quấn một dải băng gạc xám cũ kỹ che đi đôi mắt mù bẩm sinh từ vụ rò rỉ phóng xạ năm xưa. Nhưng đôi tai cô nhạy bén vô cùng, và đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô—thứ vũ khí giúp hai anh em lắp ráp những vi mạch siêu vi để kiếm từng mẩu dịch dinh dưỡng tổng hợp loại C—đang run rẩy mò mẫm trong không khí.


"An..." Phong cố gắng nén cơn đau, gượng ngồi dậy trên tấm phản gỗ.


Lâm An lao đến, quỳ sụp xuống bên cạnh giường bệnh. Đôi tay cô bé chạm vào khuôn mặt gầy gò của Phong, rồi lướt xuống bả vai, và dừng lại ở vết sẹo mổ thô bạo sau gáy anh. Cô bé rùng mình khi cảm nhận được độ nóng bất thường tỏa ra từ cổng kết nối lượng tử.


"Nóng quá... Anh vẫn còn sốt," An thút thít, nhanh nhẹn mở chiếc túi da đeo bên hông, lấy ra một lọ dầu bôi trơn sinh học tủy sống sờn cũ. "Để em bôi dầu cho anh. Lão Sơn nói cổng kết nối này cần được làm mát liên tục, nếu không... não anh sẽ bị nung chảy."


Phong nằm yên, cảm nhận đôi ngón tay khéo léo của em gái nuôi nhẹ nhàng bôi lớp dầu mát lạnh lên vết mổ rỉ máu của mình. Mùi dầu sinh học dịu nhẹ hòa lẫn với mùi rỉ sét của xưởng cơ khí, tạo nên một sự bình yên ngắn ngủi giữa đống phế tích hoang tàn này. Anh nhìn em gái qua Cyber-Eye mắt trái. Lúc này, giao diện Hologram tự động quét qua cơ thể Lâm An, hiển thị các thông số sinh học mờ nhạt:


[Đối tượng: Lâm An (16 tuổi). Trạng thái: Suy dinh dưỡng nhẹ, nhiễm độc phóng xạ lượng tử cấp độ 1.]

[Thị giác: Hỏng hoàn toàn do tổn thương dây thần kinh số II bởi bức xạ lượng tử.]

[Khuyến nghị điều trị: Tái cấu trúc tế bào thần kinh lượng tử bằng thiết bị Aegis-01.]


Nhìn những dòng chữ lạnh lùng đó, tim Phong thắt lại. Cha nuôi đã mất, xưởng cơ khí rỉ sét này là tài sản duy nhất còn sót lại của họ. Họ không có căn cước công dân của liên bang, chỉ là những "hạt bụi" sống bám vào đống rác thải công nghiệp của tinh hệ. Để chữa mắt cho An, để đưa cô bé thoát khỏi hành tinh chết chóc này, anh buộc phải sống sót. Dù bộ não này có là của một bạo chúa khát máu, anh cũng phải biến nó thành công cụ để sinh tồn.


"Đừng lo, An. Anh không sao đâu," Phong khàn giọng nói, đưa bàn tay thô ráp của một thợ máy sơ cấp lên xoa đầu em gái. "Anh sẽ khỏe lại nhanh thôi."


Lão Sơn nhìn cảnh tượng đó, thở dài một hơi rồi rút dây kẹp đồng ra khỏi gáy Phong. Lão tắt thiết bị đồng bộ thô sơ, khiến giao diện quang học trong mắt trái của Phong nhạt đi đôi chút, nhưng không biến mất hoàn toàn.


"Nghe này Phong," Lão Sơn nói, giọng nghiêm trọng tột cùng. "Mức tương thích của mày với bộ não chỉ mới đạt 1%. Nhưng xung lượng tử rò rỉ từ ca phẫu thuật của mày đã bắt đầu phát tán vào sương mù điện từ của phân khu 4. Đặc vụ Vy Anh của Cục Truy hồi Nhận thức liên bang đang rà soát khu vực này. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Mày phải học cách ẩn giấu sóng não của mình trước khi máy quét của họ khóa mục tiêu vào đầu mày."


Chưa kịp để Phong trả lời, một âm thanh rít lên chói tai đột ngột vang vọng từ phía trần nhà rỉ sét.


Cyber-Eye mắt trái của Phong đột ngột chuyển sang màu đỏ rực rỡ, đè bẹp mọi giao diện màu lam trước đó. Những dòng cảnh báo đỏ ngầu hiện ra liên tục, nhấp nháy điên cuồng kèm theo tiếng tít tít dồn dập vang lên trực tiếp trong đầu anh:


[CẢNH BÁO NGUY HIỂM: Phát hiện nguồn nhiệt tăng cao đột ngột từ bộ xử lý lượng tử sinh học!]

[Nhiệt độ thùy chẩm: 98°C... 102°C... 105°C...]

[Trạng thái: Quá tải nhiệt cấp độ cấp tính! Nguy cơ phân rã tế bào thần kinh gốc!]

[Yêu cầu: Hạ nhiệt khẩn cấp hoặc ngắt kết nối tủy sống ngay lập tức!]


Cơn đau đầu búa bổ quay trở lại với sức công phá gấp mười lần. Phong gầm lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu, ngã quỵ xuống sàn sắt rỉ sét ngay trước sự hoảng loạn của Lâm An và Lão Sơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!