Lá Chắn Thịt Người
Ánh sáng trắng lạnh từ giàn đèn spot trên cao dội xuống như một thác lũ vô hình, thiêu đốt da thịt và phơi bày mọi sự thảm hại của Nguyễn Hải Đăng trước hàng ngàn cặp mắt dưới khán đài. Tiếng la ó, chế giễu của đám đông do đội ngũ seeding bẩn của Nguyễn Minh Tú kích động dội vào tai Đăng như những làn sóng búa tạ. Đôi tai anh ù đi, lồng ngực co thắt nghẹt thở, và hai chiếc camera robot di động vĩ đại của nhà đài VBS đang lao sát sạt vào mặt anh như hai con rắn hổ mang chuẩn bị vồ mồi. Tạ Minh Trí trong phòng điều khiển đang gầm lên qua bộ đàm, ra lệnh cho các góc quay phải bắt trọn từng nhịp run rẩy tột cùng của người bệnh trầm cảm lâm sàng để làm mồi câu rating.
Nhưng ngay khi ống kính của Camera 2 chuẩn bị áp sát vào gò má đẫm mồ hôi lạnh của Đăng, một bóng người gầy gò nhưng kiên định đột ngột bước lên, chắn phăng ngay trước họng kính máy quay.
Đó là Vũ Đăng Khoa.
Khoa không màng đến quy tắc ghi hình, không màng đến chiếc thòng lọng hợp đồng mười tỷ đang treo trên đầu, càng không màng đến sự giận dữ của đạo diễn tối cao. Anh đứng sừng sững như một bức tường đá cổ xưa, khoảng cách giữa lồng ngực anh và thấu kính camera chỉ còn chưa đầy mười phân. Chiếc áo phông xám sờn rách của anh che khuất hoàn toàn góc quay trực diện nhắm vào Đăng. Trên ngón tay cái bên trái của Khoa, chiếc nhẫn bạc G-Wind cũ kỹ va chạm nhẹ vào thân kim loại của chiếc camera robot phát ra một tiếng cạch khô khốc.
Trần Quốc Bảo, với thân hình cao lớn vạm vỡ của một gã rapper đường phố, lập tức hiểu ý anh cả. Bảo bước chéo lên một nhịp, dùng bắp vai rộng và tấm lưng vững chãi của mình để che chắn toàn bộ góc quay nghiêng của Camera 5. Miếng băng gạc trắng vuông vức trên má trái của Bảo – vết thương rách sâu do mảnh kính vỡ từ trận đòn của Lâm 'Sẹo' ngày hôm trước – hằn lên dưới ánh đèn spot như một vết sẹo chiến tích đầy đe dọa. Bảo đứng im, hai tay buông thõng nhưng cơ vai gồng chặt, ánh mắt dưới vành mũ lưỡi trai sụp tối lạnh lùng nhìn thẳng vào nhân viên vận hành camera, tạo nên một rào cản vật lý bất khả xâm phạm.
Chiến thuật Chặn ống kính ngầm (Body Block) được kích hoạt hoàn hảo bằng sự ăn ý máu thịt của những kẻ đã cùng nhau đi qua vũng bùn Quận 8.
“Lách qua! Lách qua khe hở bên sườn thằng Bảo cho tao! Đám quay phim ăn hại kia làm cái quái gì thế?” Tiếng Vương Quốc Anh, trợ lý đạo diễn độc ác, gào thét đến lạc giọng qua hệ thống tai nghe bộ đàm của nhân viên hiện trường. “Quay cận mặt thằng Đăng! Tao cần cái biểu cảm hoảng loạn của nó! Đừng để thằng Khoa phá hỏng kịch bản!”
Nhưng vô ích. Dù nhân viên camera có cố gắng dịch chuyển góc máy sang trái hay sang phải, tấm lưng của Khoa và bờ vai của Bảo vẫn di chuyển nhịp nhàng theo một quỹ đạo phòng ngự không một kẽ hở. Họ không đẩy máy quay, không dùng vũ lực chống lại nhân viên nhà đài để tránh bị khép vào tội hủy hoại tài sản, nhưng họ dùng chính thân xác của mình làm một lá chắn thịt người vững chắc, giam hãm mọi sự tò mò bẩn thỉu của ống kính truyền hình bên ngoài.
Phía sau lá chắn thịt người ấy, Nguyễn Hải Đăng đang quỵ dưới sàn diễn trơn trượt, hai tay ôm lấy đầu, hơi thở đứt quãng thành từng tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cơn hoảng loạn tột độ đã cướp đi khả năng đứng vững của anh.
Khoa xoay người lại, quỳ sụp xuống bên cạnh Đăng, che khuất hoàn toàn em trai khỏi tầm mắt của khán giả dưới khán đài. Anh chộp lấy bàn tay phải đang run rẩy bần bật của Đăng. Lòng bàn tay trái của Khoa – vết rách sâu từ đêm qua nhói lên đau đớn khi lớp gạc trắng quấn quanh lòng bàn tay bị kéo căng – bắt đầu rỉ máu tươi, thấm đỏ một mảng vải gạc mỏng. Nhưng Khoa không bận tâm. Anh dùng ngón tay cái của mình, bấm cực mạnh vào huyệt Lao Cung nằm ngay giữa lòng bàn tay của Đăng.
Một cơn đau nhói đột ngột truyền thẳng lên hệ thần kinh của Đăng. Theo liệu pháp hành vi mà bác sĩ tâm lý nhân đạo Lê Minh Tuấn từng chỉ dạy, một kích thích đau vật lý mạnh mẽ và chuẩn xác vào huyệt đạo lúc này là phao cứu sinh duy nhất để bẻ gãy vòng lặp hoảng loạn của não bộ.
“Đăng! Nhìn anh!” Khoa ghé sát tai Đăng, lời thì thầm của anh đanh thép nhưng tràn đầy sự ấm áp, át đi tiếng la ó náo loạn xung quanh. “Chỉ nhìn anh thôi. Không có ánh đèn nào cả. Không có máy quay nào cả. Chỉ có anh em mình dưới gầm cầu chữ Y thôi. Thở ra... chậm thôi em... hít vào bằng mũi... phình bụng ra...”
Kỹ năng Xoa dịu cơn hoảng loạn (Calming Touch) được Khoa thực hiện bằng tất cả tình thương của người anh cả. Lực bấm huyệt đều đặn cùng giọng nói trầm ấm quen thuộc của Khoa như một dòng nước mát dội vào bộ não đang bốc hỏa của Đăng. Đăng trợn mắt nhìn Khoa, gương mặt anh hốc hác, nhợt nhạt, nước mắt quyện với mồ hôi lạnh chảy dài xuống cằm. Vị máu chát mặn từ khóe môi nứt nẻ của Khoa khẽ chạm vào trán Đăng khi anh cúi xuống ôm lấy em trai.
“Anh... Khoa...” Đăng nấc nghẹn, lồng ngực dần giãn ra. Nhờ nhịp thở bụng được điều hòa, phế quản của anh ngừng co thắt. Cơn run rẩy ở các đầu ngón tay bắt đầu dịu lại dưới lực bấm huyệt kiên trì của Khoa. Nhưng trong đôi mắt u uất của Đăng, nỗi dằn vặt tự trách lại dâng lên nghẹn ngào. Anh nhận ra mình lại làm hỏng mọi thứ, lại biến mình thành gánh nặng khiến các anh phải chịu nhục nhã trước bàn dân thiên hạ.
“Tốt rồi em. Đứng dậy. Chúng ta vào trong,” Khoa đỡ Đăng đứng dậy, cánh tay anh quấn chặt lấy bắp vai gầy gò của em trai.
Lê Gia Huy đứng gần đó, khớp gối trái bị rách sụn sưng phù dữ dội dưới lớp quần jean rộng thùng thình nhói lên đau đớn mỗi khi anh di chuyển. Đôi giày nhảy rách đế quấn băng keo đen của Huy miết sát xuống sàn gỗ, cố gắng tạo thế đứng vững chãi để cùng Phan Thanh Nam đỡ lấy mạn sườn bên kia của Đăng. Nam quấn chặt chiếc khăn len màu xám cũ kỹ của người mẹ ung thư trên cổ, đôi mắt sưng húp vì khóc lo lắng nhìn Đăng, tay nắm chặt gấu áo anh cả.
“Bảo, Huy, Nam. Đi vào hậu trường!” Khoa ra lệnh bằng giọng nói lạnh lùng như băng.
Nhóm G-Wind chủ động kéo Đăng rời khỏi sân khấu chính, bước thẳng vào khu vực kỹ thuật hậu trường tối tăm, bỏ lại sau lưng liveshow tổng duyệt đang rơi vào trạng thái náo loạn hoàn toàn vì sự cố gián đoạn. Khán giả trên khán đài xầm xì bàn tán, những tiếng xì xào nghi ngờ bắt đầu lan rộng.
Ngay khi họ vừa bước qua cánh cửa sắt phụ dẫn vào lối đi hậu trường chật hẹp, một bóng người đã đứng chặn ngay trước mặt.
Đó là Vương Quốc Anh.
Gương mặt hợm hĩnh của gã trợ lý đạo diễn lúc này đỏ gay vì giận dữ. Gã giật mạnh chiếc kẹp tài liệu chứa lịch trình ghi hình trên tay, chỉ thẳng vào mặt Khoa, giọng nói rít qua kẽ răng đầy hống hách:
“Vũ Đăng Khoa! Anh điên rồi đúng không? Anh có biết đây là chương trình gì không? Re-Boot là show sống còn cấp quốc gia của đài VBS! Các người chỉ là lũ lót đường hết thời, rác rưởi của showbiz được vớt về đây để làm nền, vậy mà dám tự ý phá hỏng buổi ghi hình trực tiếp? Ai cho phép các người tự ý bỏ diễn?”
Khoa đứng thẳng người, bàn tay trái quấn gạc rỉ máu của anh vẫn giữ chặt vai Đăng để làm điểm tựa cho em trai. Anh nhìn thẳng vào mắt Quốc Anh, ánh mắt thép lạnh lùng không một chút sợ hãi:
“Em tôi đang lên cơn hoảng loạn trầm cảm nặng, phế quản co thắt không thể thở nổi. Nhà đài có phòng y tế, nhưng các người không hề gọi bác sĩ, mà lại chỉ đạo camera robot lao sát vào mặt nó để ghi hình. Đó không phải là ghi hình, đó là hành vi bức tử người khác ngay trên sân khấu để câu rating bẩn.”
“Mày...” Quốc Anh nghẹn họng trước sự đanh thép của Khoa, gương mặt gã méo xệch đi vì nhục nhã trước sự chứng kiến của vài nhân viên hậu kỳ xung quanh. Gã gầm lên: “Bệnh tật cái gì? Vào đây là phải tuân thủ luật chơi! Cậu ta yếu bóng vía thì cút về khu ổ chuột Quận 8 mà hát! VBS bỏ ra hàng trăm triệu tạm ứng cho các người không phải để các người làm bố thiên hạ ở đây! Hợp đồng các người ký có điều khoản tuân thủ tuyệt đối mọi sự sắp xếp của ban tổ chức. Hành vi tự ý bỏ diễn này là vi phạm nghiêm trọng kỷ luật, chúng tôi có quyền đơn phương hủy hợp đồng và khởi tố các người phạt đền bù mười tỷ đồng!”
Trần Quốc Bảo bước lên một bước, thân hình hộ pháp của gã rapper sừng sững áp sát Quốc Anh. Vết rách trên má trái của Bảo co giật nhẹ, gân xanh nổi đầy cổ. Bảo nghiến răng, giọng khàn đặc đe dọa: “Mày thử nói lại câu nữa xem?”
Quốc Anh hoảng sợ lùi lại nửa bước, nhưng gã lập tức lấy lại vẻ hống hách khi nhìn thấy bóng dáng của lực lượng an ninh đang tiến lại gần. Gã gào lên:
“Bảo vệ! Đội trưởng Khánh đâu? Áp giải thằng vô kỷ luật Vũ Đăng Khoa này vào phòng họp kín tầng 5 cho tôi! PD Tạ Minh Trí đang đợi để xử lý kỷ luật! Còn lũ còn lại, giam lỏng chúng nó trong phòng áp mái khu C, không cho bất kỳ ai tiếp xúc!”
Vũ Quốc Khánh, gã đội trưởng an ninh trường quay cao lớn, lầm lì bước ra từ bóng tối của hành lang. Trên hông gã lăm lăm chiếc dùi cui điện chuyên dụng và bộ đàm. Ánh mắt Khánh lạnh lùng không một chút cảm xúc khi gã đặt bàn tay hộ pháp lên vai Khoa.
“Đi theo tôi,” giọng Khánh khàn khàn, đầy sức nặng cưỡng chế vật lý.
Khoa khẽ quay đầu lại nhìn các em. Đăng đang tựa vào vai Huy, ánh mắt u uất chứa đầy sự lo sợ và hối hận. Nam thì khóc thầm, tay vẫn giữ chiếc khăn len của mẹ. Bảo đang gồng mình kiềm chế nắm đấm theo lời thề chiếc nhẫn bạc G-Wind.
“Bảo, Huy, Nam. Đưa Đăng về phòng áp mái nghỉ ngơi. Chăm sóc Đăng cho anh,” Khoa bình thản dặn dò, giọng nói vững chãi như một lời hứa thép. Anh nhìn thẳng vào mắt Bảo: “Nhớ lời anh dặn. Nhẫn nhịn.”
Bảo mím chặt môi, khẽ gật đầu trong đau đớn bất lực.
Khoa quay người đi, chấp nhận để Vũ Quốc Khánh áp giải bước lên cầu thang dẫn về phía phòng họp kín tầng 5 – nơi đạo diễn tối cao Tạ Minh Trí đang đợi sẵn với bản hợp đồng phạt mười tỷ đồng đặt trên bàn, chuẩn bị cho một cuộc đàm phán đen tối nuốt chửng danh dự của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!