Ánh Đèn Sát Nhân
Tám giờ sáng, Khu tổ hợp trường quay Re-Boot tại ngoại ô Quận 9 cũ ngột ngạt như một cái lò bánh mì khổng lồ bằng bê tông và sắt thép. Hơi nóng của ngày mới quyện với mùi sơn mới, mùi dung môi hóa chất tẩy rửa sàn và mùi ozone khét lẹt tỏa ra từ hàng trăm bóng đèn cao áp treo lơ lửng trên giàn khung sắt truss vĩ đại. Dưới sàn diễn bóng loáng như gương, ánh sáng trắng lạnh từ dàn đèn spot cực mạnh dội thẳng xuống, tạo nên một vùng hào quang chói lòa nhưng lạnh lẽo, sẵn sàng thiêu rụi bất kỳ kẻ mộng mơ nào dám bước chân lên.
Sau cánh gà sân khấu chính, năm thành viên của G-Wind đứng im lìm như những bức tượng đất nung. Họ vừa trải qua hai tiếng tập nhảy mù trong bóng tối lúc rạng sáng, cơ thể chưa kịp hồi phục đã bị nhân viên hiện trường lôi xộc ra khu vực chuẩn bị ghi hình. Cơn đói cồn cào từ dạ dày trống rỗng sau một đêm nhịn đói giữ giọng khiến đầu óc ai nấy đều váng vất.
Vũ Đăng Khoa đứng ở đầu đội hình, đôi bàn tay quấn gạc trắng của anh khẽ siết chặt. Vết rách sâu trong lòng bàn tay trái từ mảnh kính vỡ đêm trước nhói lên từng nhịp buốt giá, máu tươi rỉ ra thấm đỏ một góc lớp vải gạc mỏng. Khóe môi rách của anh đã đóng vảy đen, mỗi khi anh mím chặt môi để kiềm chế cơn giận, vết thương lại nứt ra, mang theo vị máu chát mặn quen thuộc nơi đầu lưỡi. Ngón tay cái bên trái của Khoa vô thức miết mạnh lên chiếc nhẫn bạc G-Wind cũ kỹ, cảm nhận từng vết trầy xước gồ ghề trên bề mặt kim loại rẻ tiền như một lời nhắc nhở về lời thề bảo vệ các em.
Ngay phía sau anh, Trần Quốc Bảo đứng cúi gằm mặt dưới chiếc mũ lưỡi trai sụp tối. Miếng gạc trắng vuông vức dán trên má trái gã rapper vạm vỡ nổi bật dưới ánh đèn flash của các máy quay hậu trường. Vai trái của Bảo cứng đờ, thỉnh thoảng khẽ giật nhẹ vì cơn đau buốt từ trận đòn gậy sắt của đàn em Lâm 'Sẹo' vẫn chưa chịu buông tha. Lê Gia Huy đứng tựa hờ người vào một thùng chứa thiết bị bằng nhựa, cố gắng không để ai phát hiện ra khớp gối trái đang sưng phù dữ dội dưới lớp quần jean rộng thùng thình. Đôi giày nhảy hiệu Nike cũ rách mũi của Huy được quấn chặt nhiều vòng băng dính đen trông nhem nhuốc, thô kệch giữa dàn thực tập sinh L-Star bóng bẩy đang đứng cách đó không xa. Em út Phan Thanh Nam đứng nép sát vào người Khoa, hai tay run rẩy ôm chặt chiếc khăn len màu xám sờn chỉ của người mẹ ung thư đang nằm viện cách ly, đôi mắt sưng húp nhắm nghiền.
Nhưng người khiến Khoa lo lắng nhất lúc này là Nguyễn Hải Đăng.
Giọng ca chính của G-Wind đang đứng run rẩy nhẹ. Khuôn mặt thanh tú của Đăng nhợt nhạt không một giọt máu, đôi mắt to u uất trợn trừng nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo phông xám sờn rách của anh. Lọ thuốc an thần liều cao giấu trong tất chân trái của Đăng – dù anh đã lén uống một viên khan trong phòng tắm lúc bốn giờ sáng – giờ đây dường như hoàn toàn mất tác dụng trước cơn bão adrenaline đang càn quét hệ thần kinh của người bệnh trầm cảm lâm sàng. Chứng sợ đám đông và tiếng ồn lớn từ scandal tan rã ba năm trước đang trỗi dậy như một con quỷ dữ, bóp nghẹt phế quản của Đăng, khiến lồng ngực anh phập phồng run rẩy trong tuyệt vọng.
“Đăng, hít sâu vào. Nhìn anh này,” Khoa xoay người lại, dùng hai bàn tay quấn gạc ấm áp áp chặt vào hai bên má lạnh ngắt của Đăng. Anh cố gắng truyền vào đó tất cả sự vững chãi của một người anh cả. “Áp dụng kỹ thuật thở bụng của thầy Phước dạy đi em. Hít sâu bằng mũi... phình bụng ra... giữ hơi bốn giây... rồi thở nhẹ ra bằng miệng. Làm theo anh.”
Đăng cố gắng nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm nhịp thở bụng để giảm hoảng loạn. Nhưng ngay khi anh vừa hít vào một hơi ngắn, tiếng loa phát thanh của trường quay đột ngột rú lên một tiếng chói tai, cắt đứt sự tập trung yếu ớt của anh. Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của trợ lý đạo diễn Vương Quốc Anh vang lên khắp không gian:
“Yêu cầu nhóm G-Wind khẩn trương bước ra sân khấu chính. Buổi ghi hình tổng duyệt trực tiếp tập đầu tiên bắt đầu sau ba mươi giây. Nhắc lại, không được chậm trễ!”
Cánh cửa sắt phụ dẫn ra sân khấu chính từ từ kéo lên. Ánh sáng chói lòa của hàng trăm bóng đèn cao áp ập thẳng vào mắt họ như một gáo nước lạnh. Tiếng ồn ào khủng khiếp từ khán đài – nơi có hàng ngàn khán giả trường quay và những nhóm antifan do nhà đài ngầm giật dây – dội thẳng vào tai họ như những tiếng sấm rền.
“Bước đi các em. Đầu ngẩng cao, tay nắm chặt tay,” Khoa thì thầm, giọng đanh thép như thép nguội. Anh nắm lấy bàn tay đang run rẩy tột độ của Đăng, dẫn đầu nhóm bước ra khỏi bóng tối hậu trường, đi thẳng vào đấu trường ánh sáng tàn nhẫn.
Ngay khi năm chàng trai G-Wind bước ra dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, một làn sóng tiếng la ó, chế giễu và huýt sáo dập dồn dội xuống từ các khán đài. Những tiếng chửi bới ác ý vang lên rõ mồm một giữa không gian trường quay:
“Lũ hết thời bạo hành thành viên kìa!”
“Rác rưởi mà cũng đòi hồi sinh sao?”
“Cút đi! Đừng làm bẩn sân khấu Re-Boot!”
Đó là những tiếng la ó được dàn dựng tinh vi bởi các nhóm seeding bẩn của Nguyễn Minh Tú, nhưng đối với Hải Đăng, chúng là những mũi dao nhọn đâm thẳng vào vết thương lòng chưa bao giờ lành.
Không gian xung quanh Đăng bắt đầu biến dạng. Ánh đèn sân khấu trắng lóa không còn là ánh sáng bình thường nữa; chúng biến thành những luồng tia cực mạnh xoáy thẳng vào retinas của anh, tạo nên những vệt ảo giác ánh sáng chập chờn, méo mó. Tiếng la ó của đám đông dội vào tai anh, vang vọng, khuếch đại lên gấp trăm lần, biến thành tiếng cười cợt của vạn con quỷ từ scandal ba năm trước.
Lồng ngực Đăng thắt chặt lại như bị một chiếc đai sắt siết chặt. Phế quản co thắt dữ dội khiến anh không thể hít vào nổi một ngụm oxy. Đăng loạng choạng bước hụt một bước, hai đầu gối run rẩy chực quỵ xuống sàn diễn trơn trượt. Chiếc micro kim loại lạnh ngắt trên tay anh run bần bật, va vào răng phát ra những tiếng cộc cộc khô khốc.
Trong phòng điều khiển trung tâm (FOH) ở tầng năm trường quay, đạo diễn tối cao Tạ Minh Trí ngồi thong thả trên chiếc ghế da sang trọng. Đôi mắt sắc lạnh, xảo quyệt của ông ta sau lớp kính gọng mảnh chăm chú nhìn vào màn hình monitor số 4 – nơi đang hiển thị cận cảnh gương mặt hoảng loạn, đẫm mồ hôi và đôi mắt trợn trừng sợ hãi của Hải Đăng.
Trí khẽ nhấp một ngụm trà ấm, khóe môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn cực đoan. Đối với một kẻ coi rating là tôn giáo tối thượng như ông ta, nỗi đau đớn tinh thần của người nghệ sĩ yếu thế chính là chất liệu vàng để đúc nên tiền tệ truyền thông. Ông ta nhấc bộ đàm lên, ra lệnh cho các biên tập viên dựng phim hậu kỳ bằng giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn:
“Camera 2 và Camera 5, lập tức zoom sát vào mặt Hải Đăng. Tôi muốn lấy trọn vẹn từng giọt mồ hôi, từng nhịp run rẩy của cơ mặt cậu ta. Đừng bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm hoảng loạn nào. Đây mới là nghệ thuật thực tế mà khán giả thèm khát.”
Hai chiếc camera robot di động vĩ đại treo trên giàn khung sắt xé gió lao xuống, chĩa thẳng ống kính zoom cận cảnh sát sạt vào mặt Đăng như những con mắt predator bằng kim loại vô cảm đang rình rập con mồi.
Nhạc dạo bài hát chủ đề nổi lên. Tiếng bass dồn dập vang dội khắp trường quay làm rung chuyển cả lồng ngực Đăng. Đến câu hát dẫn đầu tiên của giọng ca chính, Đăng mở miệng, nhưng cổ họng thắt chặt không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Chỉ có một tiếng nấc nghẹn ngào, bất lực thoát ra qua làn môi xám xịt.
Khán giả bên dưới bắt đầu xầm xì, chế giễu Đăng là kẻ bất tài, hèn nhát trước ống kính máy quay.
Khoa đứng bên cạnh, nhìn thấy đôi mắt Đăng bắt đầu trợn ngược, cơ thể run lên từng đợt như sắp đột quỵ tâm thần. Anh lập tức nhận ra tình hình nguy kịch và bẫy truyền thông bẩn thỉu của nhà đài. Khoa vẫy bàn tay trái quấn gạc rỉ máu về phía phòng điều khiển, cố gắng ra hiệu cho ban kỹ thuật hạ bớt cường độ ánh sáng và âm lượng nhạc dạo để cứu Đăng.
Nhưng dàn kỹ thuật viên âm thanh ánh sáng hoàn toàn phớt lờ tín hiệu của Khoa. Họ đã nhận được mệnh lệnh tối cao từ Tạ Minh Trí: tiếp tục tăng cường độ ánh sáng trắng cực mạnh và chĩa sát camera để ép Đăng bộc lộ biểu cảm hoảng loạn cực hạn nhằm tạo drama giật gân cho tập đầu tiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!