Vũ Điệu Trong Bóng Tối
Tiếng kim đồng hồ treo tường rỉ sét của phòng áp mái Ký túc xá khu C nhích dần về con số một giờ ba mươi phút sáng. Cái nóng hầm hập từ mái tôn tích tụ suốt cả ngày nắng gắt vẫn chưa chịu tan, quyện với luồng khí thải khô khốc, khét lẹt từ hệ thống quạt thông gió của cục nóng điều hòa trung tâm dội thẳng qua khe cửa sổ kính mờ.
Trong góc phòng tắm mốc meo, Nguyễn Hải Đăng đã lịm đi sau khi nuốt khan viên thuốc an thần liều cao giấu dưới tất chân. Gương mặt Đăng nhợt nhạt, lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng nhịp thở đã dần đều đặn trở lại dưới sự canh chừng thầm lặng của Vũ Đăng Khoa. Khoa bước ra ngoài, khẽ khép cánh cửa gỗ ép sứt sẹo để không làm đánh thức người em trai đang kiệt quệ tinh thần.
Trên chiếc giường tầng sắt rỉ sét đối diện, Trần Quốc Bảo đang ngồi bó gối. Vệt gạc trắng băng bó vết rách trên má trái của gã rapper vạm vỡ đã bắt đầu khô, để lại những vệt máu sẫm màu bám chặt vào lớp vải bạt. Vai trái của gã co rúm lại, thỉnh thoảng khẽ giật nhẹ vì cơn đau buốt từ trận đòn gậy sắt đêm qua vẫn chưa chịu buông tha. Bên cạnh gã, em út Phan Thanh Nam đang nằm nghiêng, hai tay ôm chặt chiếc khăn len màu xám cũ kỹ của người mẹ ung thư vào lòng, đôi mắt sưng húp nhắm nghiền nhưng hàng mi vẫn run rẩy trong cơn ác mộng túng quẫn.
Lê Gia Huy ngồi bệt dưới sàn gạch men nóng hổi, lặng lẽ dùng lòng bàn tay xoa nhẹ lên khớp gối trái. Cơn đau nhức âm ỉ từ vết thương cũ thời còn là vũ công đường phố đang âm thầm trỗi dậy dưới cái nóng ngột ngạt. Huy nhìn xuống đôi giày nhảy hiệu Nike cũ rách mũi đặt cạnh chân, lòng nặng trĩu phức cảm tự ti về khoản nợ thẻ tín dụng hai trăm triệu đồng đang chực chờ bóp nghẹt tương lai của mình.
Khoa lặng lẽ bước đến chiếc bàn nhựa gãy chân được kê tạm bằng gạch ống, rót nước ấm từ chiếc bình đun siêu tốc rỉ sét ra năm chiếc cốc nhựa cũ. Anh lén bỏ vào đó một nhúm muối loãng, rồi bưng đến từng giường.
“Uống đi các em,” Khoa thì thầm, giọng khản đặc nhưng đanh thép như thép nguội. “Nước ấm pha muối loãng sẽ giữ ấm thanh quản và chống co thắt dạ dày khi đói. Đêm nay chúng ta phải nhịn đói giữ giọng. Sáng mai là buổi tổng duyệt đầu tiên trước ống kính của đạo diễn Tạ Minh Trí rồi.”
Bảo nhận lấy cốc nước, uống một ngụm lớn, vị mặn chát loang ra nơi đầu lưỡi làm gã khẽ nhíu mày. Gã nhìn bàn tay trái của Khoa – nơi lớp băng gạc trắng cũng đang rỉ ra những vệt máu tươi do vết kính cắt đêm qua chưa kịp lành – lòng dâng lên nỗi hối hận tột cùng:
“Anh Khoa... tay anh... Tất cả là tại em. Nếu em không mang nợ nần về, anh đã không phải ký cái hợp đồng nô lệ đó, cả nhóm cũng không phải trắng tay chịu nhục ở cái lò thiêu này.”
Khoa đặt chiếc cốc xuống, ngón tay cái bên trái vô thức miết chặt lên chiếc nhẫn bạc G-Wind cũ kỹ có khắc chữ "Cùng gió bay xa". Anh nhìn thẳng vào mắt Bảo, ánh mắt lạnh lùng nhưng chứa đựng một sự kiên định sắt đá:
“Nhẫn nhịn. Anh đã nói rồi, Bảo. Tiền bạc mất đi có thể kiếm lại, nhưng mạng sống và danh dự của nhóm thì không thể thỏa hiệp. Uống nước rồi chuẩn bị đồ đạc. Một giờ bốn mươi lăm rồi. Đến giờ chúng ta xuống Phòng tập vũ đạo trung tâm.”
Nhóm G-Wind lẳng lặng thu dọn đồ đạc, bước ra khỏi căn phòng áp mái nóng bức. Hành lang Ký túc xá khu C lúc nửa đêm vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng bước chân lê bước rã rời của năm chàng trai vang lên âm u trên nền gạch xi măng xám xịt. Họ đi qua những dãy phòng đóng cửa im lìm của các thực tập sinh khác – những kẻ đã đóng sầm cửa lảng tránh họ ban chiều vì lệnh cấm ngầm của ban tổ chức.
Khi họ bước vào Phòng tập vũ đạo trung tâm (Studio A) ở tầng trệt, không gian rộng lớn, tráng lệ hiện ra dưới ánh đèn LED rực rỡ. Sàn gỗ sồi bóng loáng, hệ thống gương soi kịch trần không một vết bụi, và dàn âm thanh nổi JBL treo bốn góc tường – một ốc đảo xa hoa đối lập hoàn toàn với sự rách nát, nóng bức của khu C. Ban tổ chức đã cố tình phân bổ Giờ sử dụng phòng tập Studio A của G-Wind vào khung giờ nghiệt ngã nhất: từ hai giờ đến bốn giờ sáng, nhằm mục đích bào mòn thể lực tối đa của họ trước ngày ghi hình chính thức.
Huy đặt chiếc túi bạt xuống sàn gỗ, lấy ra cuộn băng dính điện màu đen. Cậu quỳ xuống, quấn chặt nhiều vòng quanh đế và mũi chiếc giày nhảy Nike cũ rách để giữ cho lớp đế mòn vẹt không bị bong ra khi thực hiện các động tác miết chân. Tiếng băng keo xé “xoèn xoẹt” vang lên khô khốc, cô độc giữa phòng tập rộng lớn trống trải. Huy lén quấn thêm vài vòng băng dính chặt quanh khớp gối trái đang sưng nhẹ để cố định tạm thời, cố nở một nụ cười rạng rỡ giả tạo khi thấy Khoa nhìn mình:
“Không sao đâu anh cả. Giày quấn băng keo thế này nhảy càng bám sàn. Tụi em sẵn sàng rồi.”
Đúng hai giờ năm phút sáng, khi năm thành viên vừa đứng vào đội hình chuẩn bị khởi động, toàn bộ hệ thống đèn LED rực rỡ của Studio A đột ngột tắt phụt.
Bóng tối đen đặc, dày đặc như mực đổ ập xuống, nuốt chửng toàn bộ không gian phòng tập. Hệ thống điều hòa trung tâm đang chạy vù vù cũng tắt lịm, để lại sự im lặng ngột ngạt và cái nóng bắt đầu len lỏi qua các khe cửa.
“Cái gì thế này?” Bảo quát lên, gã loạng choạng bước hụt một bước trong bóng tối.
Ngay sau đó, tiếng loa phát thanh của phòng tập rè rè vang lên, giọng nói hống hách, hờ hững của trợ lý đạo diễn Vương Quốc Anh truyền đến đầy ác ý:
“Thông báo khẩn cấp cho nhóm G-Wind. Hệ thống điện của Studio A gặp sự cố chập cáp đột xuất. Ban kỹ thuật đang tiến hành bảo trì hệ thống toàn diện. Yêu cầu nhóm tự khắc phục tập luyện trong bóng tối hoặc giải tán về phòng áp mái nghỉ ngơi. Nhắc lại, giờ tập của các người vẫn tính và không được bù vào khung giờ khác.”
“Mẹ kiếp! Sự cố cái gì chứ!” Bảo nổi điên, gã gầm lên, định lao thẳng ra phía cửa ra vào để tìm Vương Quốc Anh chất vấn. “Hành lang ngoài kia đèn vẫn sáng trưng! Chúng nó cố tình chơi tụi mình!”
“Bảo! Đứng im tại chỗ!”
Khoa dùng bàn tay trái quấn băng gạc rỉ máu giữ chặt lấy bắp tay Bảo. Lực siết của Khoa mạnh đến mức làm Bảo khựng lại. Khóe môi rách của Khoa nhói đau khi anh nghiến răng nói từng lời:
“Nó đang đợi chú bước ra ngoài gây gổ để camera hành lang ghi hình làm tư liệu bạo lực. Chỉ cần chú tung một nắm đấm, PD Tạ Minh Trí sẽ lập tức đơn phương thanh lý hợp đồng, trục xuất chúng ta và kích hoạt khoản phạt mười tỷ đồng. Chú muốn mẹ Nam mất tiền viện phí sao?”
Lời nói của Khoa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn thịnh nộ của Bảo. Gã rapper vạm vỡ run lên vì uất hận, nắm chặt chiếc nhẫn bạc G-Wind trên ngón cái đến mức móng tay găm rớm máu vào lòng bàn tay, đứng im trong bóng tối.
Giữa khoảng không đen đặc, ngột ngạt và đầy tuyệt vọng, Lê Gia Huy bất ngờ bước lên phía trước đội hình. Đôi mắt cậu dancer đường phố đã dần thích nghi với ánh sáng mờ ảo hắt ra từ khe cửa hành lang ngoài kia. Cậu nhìn đôi giày quấn băng keo của mình, rồi nhìn các anh em:
“Không có đèn thì chúng ta nhảy không cần đèn. Anh Khoa, Bảo, Đăng, Nam... Đứng vào vị trí đi. Chúng ta sẽ áp dụng phương pháp Tập nhảy mù (Blind Dancing).”
Nam ngơ ngác hỏi qua bóng tối: “Nhảy mù... làm sao nhảy được hả anh Huy? Chúng ta không nhìn thấy gương, không nhìn thấy đội hình di chuyển của nhau.”
Huy quấn lại chiếc khăn len xám trên cổ Nam, giọng nói của cậu bỗng trở nên tự tin, sắc sảo lạ thường:
“Trong bóng tối, mắt không nhìn thấy sẽ giúp tai nghe nhạc nhạy hơn, và cơ thể sẽ tự động ghi nhớ vị trí đứng tốt hơn nhờ cảm giác không gian. Chúng ta đã nhảy bài hát này hàng ngàn lần dưới gầm cầu Quận 8 rồi. Không cần gương, chúng ta nghe nhịp thở của nhau để di chuyển. Em sẽ hô nhịp.”
Khoa nhìn bóng dáng gầy gò nhưng kiên định của Huy qua ánh sáng mờ, khẽ gật đầu: “Được. Cả nhóm đứng vào vị trí đội hình hình chữ V. Đăng đứng center, Bảo và Nam cánh phải, Huy cánh trái. Bắt đầu.”
Năm chàng trai di chuyển trong bóng tối, bàn chân họ miết nhẹ trên sàn gỗ để định vị khoảng cách. Không có tiếng nhạc nổi lên từ dàn loa JBL sang trọng đã bị cắt nguồn điện, phòng tập chỉ còn lại tiếng quạt thông gió ù ù từ xa và tiếng thở dốc ngột ngạt của năm con người đang đói lả.
“Một... hai... ba... bắt đầu!” Huy cất giọng hô nhịp đanh thép, phá vỡ sự im lặng lạnh lẽo.
Cả nhóm đồng loạt chuyển động. Tiếng miết đế giày quấn băng keo của Huy trên sàn gỗ sồi vang lên những tiếng “kít, kít” dứt khoát. Họ không thể nhìn thấy mặt nhau, không thể nhìn thấy cánh tay của người bên cạnh đang đưa lên ở góc độ nào, nhưng sự gắn kết tâm linh từ ba năm hoạt động chung và chiếc nhẫn bạc G-Wind đeo trên tay như một sợi dây vô hình kết nối họ làm một.
“Năm... sáu... bảy... tám... xoay!” Huy tiếp tục hô lớn.
Khoa di chuyển lùi lại ba bước, cánh tay phải đau nhức vung ra chuẩn xác theo nhịp hô, lướt sát qua vai Bảo mà không hề va chạm. Đăng đứng ở trung tâm, nhắm nghiền đôi mắt u uất, thả lỏng cơ thể suy nhược theo từng nhịp đếm của Huy. Trong bóng tối tuyệt đối, Đăng không còn nhìn thấy những chiếc camera robot di động đang rình rập, không còn nhìn thấy những ánh mắt khinh rẻ của người đời. Anh chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc đều đặn của Khoa bên cánh trái, tiếng miết chân mạnh mẽ của Bảo bên cánh phải.
Sự đồng điệu kỳ diệu bắt đầu lan tỏa. Nhóm G-Wind di chuyển mượt mà, đồng đều tăm tắp như một cơ thể thống nhất dưới ánh đèn mờ ảo hắt ra từ khe cửa hành lang. Họ nhảy bằng bản năng, bằng máu, bằng những vết thương đang rỉ máu qua lớp băng gạc, và bằng cả lòng tự trọng nghèo khó đang bị chà đạp.
Đến nhịp xoay người và bật nhảy ở đoạn cao trào của bài vũ đạo, Huy cố gắng thực hiện một động tác miết chân trái để tạo đà xoay 360 độ trong bóng tối. Nhưng đế chiếc giày nhảy Nike cũ kỹ quấn băng dính đen bị mòn vẹt đã mất đi độ bám trên sàn gỗ trơn trượt của nhà đài cố tình không lau dọn.
Chân trái của Huy trượt mạnh. Khớp gối trái đang bị sưng phù của cậu đột ngột chịu một lực xoắn cực mạnh.
Một tiếng “rắc” khô khốc, nhỏ nhoi nhưng kinh hoàng vang lên từ sâu trong sụn khớp của Huy.
Vết thương đầu gối cũ bị rách sâu ra ngay lập tức. Cơn đau thấu xương, buốt nhói như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy xương gối trái dội ngược lên đại não của cậu dancer trẻ.
Huy mất thăng bằng, ngã quỵ mạnh xuống sàn gỗ sồi cứng nhắc. Cơ thể cậu đổ sụp xuống trong bóng tối, đôi bàn tay bấu chặt lấy sàn gỗ để ngăn mình không phát ra tiếng thét đau đớn dữ dội.
“Huy!” Khoa nghe thấy tiếng động đổ vỡ bất thường, lập tức dừng nhịp nhảy định lao lại phía cậu.
Nhưng Huy đã nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, dùng hết sức bình sinh gượng dậy, giọng nói run rẩy nhưng đanh thép gào lên trong bóng tối để giữ nhịp cho các anh em không bị dừng lại:
“Em không sao! Tiếp tục đi! Hai... ba... bốn... di chuyển đội hình chéo!”
Huy hô nhịp trong bóng tối, cả nhóm di chuyển đồng đều tăm tắp, nhưng vết thương đầu gối cũ của Huy bắt đầu nhói đau dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!