Phân Khu Cô Lập
Cánh cửa sắt của cổng phụ an ninh đóng sập lại sau lưng năm thành viên G-Wind với một tiếng “rầm” khô khốc, dập tắt hoàn toàn chút ánh sáng mặt trời cuối cùng của buổi sớm Quận 9. Trước mắt họ lúc này là một hành lang dài, hẹp và tối tăm, dẫn sâu vào lòng cấu trúc đồ sộ của Khu tổ hợp trường quay Re-Boot. Không khí ở đây không có cái mát lạnh của máy điều hòa trung tâm như ở sảnh chính, mà chỉ có sự ngột ngạt, ẩm mốc của những mảng tường xi măng chưa kịp sơn phủ và mùi sơn mới nồng nặc đến nhức đầu.
Dẫn đầu nhóm là trợ lý đạo diễn Vương Quốc Anh. Hắn bước đi với dáng vẻ hợm hĩnh, chiếc thẻ nhân viên VBS trước ngực khẽ đung đưa theo nhịp bước. Chiếc kẹp tài liệu bằng da đắt tiền kẹp chặt dưới nách, đôi giày tây bóng loáng của hắn gõ xuống nền gạch chưa lau dọn những tiếng “cộc, cộc” đều đặn, như một bản nhạc đếm ngược đầy áp lực.
“Đi nhanh chân lên chút đi,” Quốc Anh không thèm quay đầu lại, giọng điệu hờ hững nhưng đầy vẻ ban ơn. “Lịch trình ngày đầu tiên rất khít. Các nhóm khác đã ổn định chỗ ở từ hai tiếng trước rồi. Chỉ có các người là lếch thếch đến muộn nhất.”
Trần Quốc Bảo nghiến răng, bước chân gã rapper vạm vỡ khựng lại một nhịp. Vết rách sâu trên má trái của gã – di chứng từ trận đòn của đàn em Lâm 'Sẹo' – khẽ giật nhè nhẹ dưới lớp băng gạc trắng vuông vức. Vai trái của gã, nơi bị cây gậy sắt đập trúng đêm qua, nhói lên từng cơn đau buốt mỗi khi gã phải gồng mình vác chiếc bao tải chứa đống đồ đạc cũ kỹ của nhóm. Bảo định mở miệng quát lại nhưng Vũ Đăng Khoa đã kịp thời đưa bàn tay trái – cũng đang quấn băng gạc rỉ máu – giữ chặt lấy khuỷu tay gã.
“Nhẫn nhịn,” Khoa khẽ thì thầm, giọng nói trầm và lạnh lùng như thép nguội. Ánh mắt anh găm thẳng vào lưng Vương Quốc Anh, không để lộ một chút cảm xúc dao động nào. Khóe môi rách của Khoa nhói đau, vị máu chát mặn vẫn còn lẩn khuất nơi đầu lưỡi, nhắc nhở anh về cái giá của sự sinh tồn mà họ vừa phải trả.
Họ đi qua phân khu dành cho các thực tập sinh của tập đoàn Thịnh Thế. Qua những ô cửa kính lớn, Khoa nhìn thấy những căn phòng sinh hoạt rộng rãi, ngập tràn ánh sáng với hệ thống điều hòa mát rượi. Ở đó, các thành viên của L-Star, bao gồm cả Center Trịnh Khánh Nam, đang thong thả ngồi trên những chiếc ghế sofa da êm ái, uống nước ép trái cây nhập khẩu và trò chuyện vui vẻ. Trên bàn của họ bày sẵn những giỏ trái cây tươi và những bộ trang phục biểu diễn thiết kế riêng lấp lánh.
Nhưng Vương Quốc Anh không dừng lại ở đó. Hắn tiếp tục dẫn G-Wind đi sâu hơn, rẽ qua những khúc cua ngoằn ngoèo, đi qua biển báo “Ký túc xá khu C” và bắt đầu leo lên một cầu thang bê tông hẹp, dốc và tối tăm. Càng lên cao, không khí càng nóng hầm hập. Cái nóng của buổi trưa Sài Gòn bị hấp thụ bởi mái tôn của tòa nhà, biến không gian phía trên thành một lò thiêu đúng nghĩa.
“Đây rồi. Phòng sinh hoạt của G-Wind,” Vương Quốc Anh dừng lại trước một cánh cửa gỗ ép sứt sẹo ở tầng áp mái, hờ hững đẩy cửa ra.
Một luồng khí nóng hầm hập, ngột ngạt như hơi men phả thẳng vào mặt năm chàng trai. Căn phòng áp mái chật hẹp chỉ rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, trần nhà thấp lè tè bằng thạch cao lồi lõm. Góc phòng kê hai chiếc giường tầng bằng sắt rỉ sét, nệm chiếu mỏng dính và bám đầy bụi bẩn. Ở góc tường đối diện là một chiếc gương vỡ góc được ghép tạm bợ – hình ảnh mỉa mai lặp lại chính căn hầm Quận 8 của họ.
Lê Gia Huy đặt chiếc túi xách xuống đất, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên gương mặt điển trai thư sinh. Cậu nhìn lên chiếc máy điều hòa Panasonic cũ kỹ gắn trên tường xi măng, mắt sáng lên như tìm thấy phao cứu sinh khẩn cấp. Cậu vội vàng chạy lại góc tường, tìm kiếm chiếc remote điều hòa nhưng không thấy đâu. Bảng điều khiển gắn trên tường lúc này hiển thị một màn hình kỹ thuật số màu đỏ khóa chặt với dòng chữ: “KHÓA HỆ THỐNG”.
“Anh Quốc Anh ơi,” Huy quay đầu lại, cố nở một nụ cười xã giao gượng gạo để che giấu sự mệt mỏi. “Chiếc điều hòa này bị khóa mật mã rồi ạ. Anh cho tụi em xin remote hoặc mật mã để mở được không? Phòng nóng quá, không khí ngột ngạt thế này tụi em không thở nổi.”
Vương Quốc Anh nhếch mép cười nhạt, ngón tay hắn gõ gõ lên chiếc kẹp tài liệu bằng da. Ánh mắt hắn nhìn Huy như nhìn một kẻ đòi hỏi vô lý:
“Không có remote nào cả. Nhà đài đang thực hiện chiến dịch tiết kiệm điện năng toàn diện cho khu C. Các người chịu khó mở cái cửa sổ nhỏ kia ra là có gió trời rồi. Thanh niên trai tráng, mới có chút nóng đã kêu ca thì làm sao chịu nổi áp lực của show thực tế?”
Quốc Bảo không nhịn được nữa, gã bước lên một bước, giọng gầm lên trong cổ họng: “Gió trời cái gì? Mày nhìn xem cái cửa sổ đó hướng ra đâu!”
Khoa bước lại gần chiếc cửa sổ kính mờ bám đầy bụi. Khi anh đẩy nhẹ cánh cửa ra, một luồng khí nóng hừng hực kèm theo tiếng ù ù đinh tai nhức óc phả thẳng vào mặt anh. Chiếc cửa sổ này nằm ngay sát vách của hệ thống quạt thông gió khổng lồ từ cục nóng điều hòa trung tâm của tòa nhà chính. Ban tổ chức không chỉ cắt điều hòa của họ, mà còn cố tình xếp họ vào căn phòng hứng trọn toàn bộ khí thải nóng bức của cả khu tổ hợp. Đây không phải là tiết kiệm điện, đây là một đòn tra tấn thể xác và tinh thần có tính toán.
“Chúng tôi hiểu rồi,” Khoa cắt ngang lời Bảo trước khi gã rapper kịp lao vào Quốc Anh. Anh đứng chắn trước mặt Bảo, ánh mắt thép nhìn thẳng vào trợ lý đạo diễn. “Cảm ơn ban tổ chức đã sắp xếp.”
Vương Quốc Anh nhìn vệt máu bắt đầu rỉ qua lớp băng gạc trên tay Khoa, khẽ nhíu mày đầy ghê tởm rồi lùi lại một bước, giọng điệu đầy ẩn ý:
“Biết thân biết phận như vậy là tốt. Sáng mai sẽ có buổi tổng duyệt đầu tiên trước ống kính của PD Tạ Minh Trí. Lo mà chuẩn bị cho tử tế. Đừng để buổi lên hình đầu tiên biến thành trò hề.”
Nói rồi, hắn quay người bước đi, cánh cửa gỗ ép sứt sẹo đóng sập lại, để lại năm thành viên G-Wind trong không gian ngột ngạt, nóng bức như một chiếc lò bánh mì.
Gia Huy ngồi sụp xuống sàn nhà gạch men nóng hổi, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Sự tự ti và lo âu về khoản nợ thẻ tín dụng 200 triệu đồng đang đè nặng lên ngực cậu. Nếu không có máy lạnh, nếu thể lực bị tàn phá trước giờ diễn, cậu sẽ nhảy hỏng. Mà nhảy hỏng nghĩa là không có screentime, không có lượt vote, và cậu sẽ bị loại, đối mặt với bản án khởi tố của ngân hàng thương mại.
“Em sang phòng bên cạnh xem sao,” Huy đột ngột đứng dậy, giọng nói đầy sự nôn nóng. “Bên khu C này cũng có vài nhóm thực tập sinh tự do khác. Em xem có mượn được cái quạt máy hay hỏi thăm xem có ai biết cách mở khóa cái điều hòa này không.”
“Huy, đừng đi,” Khoa gọi giật lại, nhưng Huy đã vội vàng đẩy cửa bước ra ngoài hành lang.
Hành lang ký túc xá khu C lúc này vắng lặng nhưng ngột ngạt. Huy đi dọc theo dãy hành lang tối, bước đến trước cửa phòng số 12, nơi có nhóm thực tập sinh tự do “Khối Thí Sinh Không Công Ty” đang ở. Cửa phòng của họ đang hé mở, Huy nhìn thấy bên trong có một chiếc quạt đứng nhỏ đang quay gió vù vù.
Cậu gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ: “Chào các bạn, mình là Gia Huy bên nhóm G-Wind phòng áp mái bên cạnh. Phòng tụi mình nóng quá, không biết các bạn có dư cái quạt nào...”
Lời chưa nói hết, hai thực tập sinh trẻ tuổi bên trong phòng vừa nhìn thấy chiếc áo thun xám sờn rách có in logo G-Wind cũ của Huy liền biến đổi sắc mặt. Họ không nói một lời nào, lập tức lao ra ngoài giật phắt cánh cửa và “rầm” một tiếng, đóng sầm cửa ngay trước mũi Huy. Khóa cửa bên trong lập tức được gài chặt.
Huy đứng sững sờ giữa hành lang lạnh lẽo, bàn tay lơ lửng giữa không trung. Cậu không hiểu mình đã làm sai điều gì để phải nhận lấy sự khinh miệt và lảng tránh tàn nhẫn đến thế. Cậu bước tiếp đến phòng số 14, định gõ cửa một lần nữa, nhưng từ phía góc hành lang tối, tiếng cười nhạt của Vương Quốc Anh vang lên đầy chế giễu.
Quốc Anh đang đứng trò chuyện với một nhóm thực tập sinh tự do khác, giọng hắn cố tình nâng cao để Huy có thể nghe thấy rõ ràng:
“Tôi nhắc nhở các cậu lần cuối. Ban tổ chức có quy định ngầm về việc phân bổ thời lượng lên hình (screentime). Ai khôn ngoan thì biết nên giao du với ai. Kẻ nào dính líu đến cái nhóm nhạc nợ nần, bạo lực và hết thời kia, đừng trách sao tập một phát sóng không có nổi một giây xuất hiện trên tivi.”
Những thực tập sinh trẻ tuổi kia lập tức gật đầu lia lịa, ánh mắt họ nhìn về phía Huy đầy sự cảnh giác và lảng tránh. Họ vội vàng bước nhanh qua người cậu như thể đang né tránh một nguồn dịch bệnh lây lan.
Gia Huy đứng chôn chân tại chỗ. Nỗi nhục nhã tột cùng dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Cậu nhận ra sự cô lập này không phải là vô ý, mà là một chiến dịch cấm vận giao tiếp tàn nhẫn được thiết kế bởi chính đạo diễn Tạ Minh Trí để bẻ gãy ý chí phản kháng của họ từ bên trong.
Cậu lầm lũi bước xịu lơ quay trở lại phòng áp mái, đóng cửa lại và ngồi gục đầu vào đầu gối trong góc tối.
“Không mượn được gì đúng không?” Quốc Bảo lên tiếng, giọng khàn đặc vì giận dữ. Gã rapper đang cởi trần, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên những múi cơ bắp vạm vỡ bầm tím. “Mẹ kiếp cái lũ chó má nhà đài! Chúng nó muốn giết tụi mình trước khi kịp bước lên sân khấu biểu diễn!”
“Bảo, im lặng!” Khoa nghiêm giọng quát. Anh bước lại gần chiếc bàn gỗ nhỏ đặt góc phòng, nơi có một chiếc bình đun siêu tốc cũ kỹ mà nhóm mang theo từ Quận 8.
Khoa mở chiếc ba lô vải bạt của mình, lôi ra một gói muối nhỏ màu trắng đã sờn rách góc. Anh đổ nước lọc vào bình đun, cắm điện vào ổ cắm rỉ sét sát đất. Tiếng nước sôi bắt đầu reo lên nho nhỏ giữa căn phòng nóng bức ngột ngạt.
“Mọi người nghe anh,” Khoa quay lại nhìn bốn người em thân thiết. Ánh mắt anh tràn đầy sự kiên định thép, giữ cho bầu không khí không bị sụp đổ hoàn toàn. “Ban tổ chức đang cố tình cắt khẩu phần ăn và cô lập chúng ta để bào mòn thể lực. Chúng ta không có tiền để mua thức ăn ngoài, và cũng không thể liên lạc với bên ngoài. Từ bây giờ, chúng ta áp dụng phương pháp nhịn đói giữ giọng (Fasting Control).”
Khoa rót nước sôi ra năm chiếc cốc nhựa cũ, lén bỏ vào mỗi cốc một chút muối loãng:
“Uống nước ấm pha muối loãng này đi. Nó sẽ giữ ấm thanh quản, sát trùng cổ họng và quan trọng nhất là chống co thắt dạ dày khi đói. Tuyệt đối không được uống nước lạnh từ vòi, không được để cổ họng bị khô. Chúng ta phải bảo vệ giọng hát bằng mọi giá. Đó là vũ khí duy nhất của chúng ta.”
Phan Thanh Nam nhận lấy cốc nước ấm từ tay anh cả, đôi bàn tay gầy gò của cậu em út run rẩy dữ dội. Nam đưa cốc nước lên môi uống một ngụm, vị mặn chát của muối loãng quyện với vị đắng của nước mắt đang chảy dài trên má cậu. Nam vô thức siết chặt chiếc khăn len màu xám của mẹ quanh cổ. Cậu không khóc thành tiếng, nhưng lồng ngực phập phồng nghẹn ngào:
“Anh Khoa... em lo cho mẹ quá. Không biết ở bệnh viện... mẹ có qua khỏi đợt hóa trị hôm nay không. Em mất liên lạc hoàn toàn rồi... Chiếc điện thoại cũ của mẹ...”
Khoa bước lại gần, đặt bàn tay quấn băng gạc lên vai Nam, siết nhẹ: “Mẹ sẽ ổn thôi em. Số tiền năm mươi triệu đóng tạm ứng viện phí tối qua đã được bệnh viện xác nhận rồi. Các bác sĩ sẽ cứu mẹ. Việc của em bây giờ là phải sống sót, phải hát thật tốt để mẹ có thể nhìn thấy em trên tivi kiêu hãnh thế nào.”
Nam gật đầu trong nước mắt, cố gắng nuốt ngụm nước ấm mặn chát vào trong lồng ngực đang thắt chặt.
Nhưng ở góc phòng đối diện, tình hình của Nguyễn Hải Đăng đang chuyển biến xấu một cách đáng sợ.
Giọng ca chính của G-Wind đang ngồi bó gối trên chiếc giường sắt tầng dưới. Cơ thể gầy gò, ốm yếu của anh run lên bần bật dưới cái nóng như thiêu như đốt của căn phòng áp mái. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm ướt sũng chiếc áo phông xám sờn cũ bám đầy bụi xi măng. Đôi mắt to u uất của Đăng trợn trừng nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, đồng tử giãn to chứa đầy sự hoảng sợ tột độ.
Tiếng ù ù rền rĩ, đinh tai nhức óc từ hệ thống quạt thông gió quạt nóng ngoài cửa sổ dội vào tai Đăng lúc này bị bóp méo thành những tiếng la ó, chửi rủa, tiếng huýt còi chế giễu của hàng vạn khán giả từ vụ scandal tan rã ba năm trước.
“Đừng... đừng nhìn tôi... tôi không có hát phô... tôi không có phản bội nhóm...” Đăng lầm bầm trong cổ họng, hai tay bấu chặt vào da đầu, kéo giật mái tóc đen xơ xác của mình. Hơi thở của anh trở nên dồn dập, đứt quãng, lồng ngực co thắt dữ dội như thể đang thiếu oxy trầm trọng.
“Đăng! Hải Đăng!” Khoa phát hiện ra em trai đang rơi vào cơn hoảng loạn trầm cảm cấp độ nặng. Anh lập tức buông cốc nước, lao lại gần giường.
“Tránh ra! Đừng chạm vào tôi! Tất cả đều là giả tạo... ánh đèn đó... chúng muốn giết tôi!” Đăng gào lên một tiếng khàn đặc, gạt phắt tay Khoa ra. Anh điên cuồng loạng choạng đứng dậy, lảo đảo bước về phía nhà vệ sinh chật hẹp, ẩm mốc nằm góc phòng áp mái.
“Đăng!” Bảo định lao theo đỡ nhưng Khoa đã đưa tay ngăn lại.
“Để anh vào. Đừng làm em ấy kích động thêm. Bảo, Huy, trông chừng Nam ngoài này.”
Khoa bước nhanh theo Đăng, đẩy cánh cửa nhựa sứt sẹo của phòng tắm và bước vào trong, khóa chặt cửa lại.
Phòng tắm áp mái chật hẹp chỉ rộng chưa đầy hai mét vuông, tường gạch men ố vàng bám đầy rêu mốc và bốc mùi nước thải nồng nặc do hỏng hệ thống thoát nước. Cái nóng ở đây càng kinh khủng hơn vì không có bất kỳ lỗ thông hơi nào.
Nguyễn Hải Đăng đang quỳ sụp trong góc phòng tắm tối tăm, ẩm ướt. Anh áp sát lưng vào mảng tường xi măng lạnh mốc, hai đầu gối co gập sát ngực, toàn thân run rẩy dữ dội như một chiếc lá trước bão. Tiếng thở dốc của anh vang lên khè khè, đứt quãng đầy đau đớn giữa không gian chật hẹp.
Khoa từ từ quỳ xuống bên cạnh Đăng trong bóng tối. Anh không vội vàng chạm vào người em, mà dịu giọng nói, thanh âm trầm ấm cố gắng tạo ra một vùng an toàn nhỏ nhoi giữa địa ngục ngột ngạt:
“Đăng... nghe anh nói. Không có khán giả nào ở đây cả. Chỉ có anh Khoa thôi. Hít vào thật sâu... thở ra từ từ... Nhớ kỹ lời thầy Phước dạy, điều hòa nhịp thở bụng cho anh.”
Đăng nhắm nghiền mắt, nước mắt và mồ hôi loang lổ trên gương mặt thanh tú nhợt nhạt. Cơn hoảng loạn sợ đám đông và không gian kín đang bóp nghẹt hệ thần kinh của anh. Anh cảm nhận rõ ràng nếu không có thuốc lúc này, tim anh sẽ vỡ tung ra và anh sẽ ngất xỉu lâm sàng ngay lập tức trước ngày ghi hình đầu tiên.
Đăng run rẩy đưa bàn tay gầy gò, nổi đầy gân xanh xuống phía chân trái. Anh lén lút kéo chiếc tất chân thể thao màu trắng đã sờn cũ của mình xuống.
Ở góc sâu nhất của chiếc tất, sát lòng bàn chân sần sùi, lộ ra một lọ thủy tinh nhỏ màu hổ phách có nắp vặn bằng nhựa đen – lọ thuốc an thần của Hải Đăng. Đây là lọ thuốc chứa những viên nén giảm lo âu liều cao mà bác sĩ tâm lý Lê Minh Tuấn đã lén kê đơn và hỗ trợ chi phí cho anh trước khi vào show. Đăng đã phải mạo hiểm giấu nó vào trong tất chân suốt quá trình khám xét ngặt nghèo của Vũ Quốc Khánh tại cửa an ninh sáng nay để tránh bị ban tổ chức tịch thu.
Với đôi bàn tay run rẩy đến mức không thể kiểm soát, Đăng cố gắng vặn mở chiếc nắp nhựa đen. Tiếng nắp chai xoay sát kịch liệt vang lên khô khốc trong phòng tắm tối tăm.
Một viên thuốc màu trắng nhỏ rơi ra lòng bàn tay đẫm mồ hôi của Đăng. Anh vội vàng đưa viên thuốc lên miệng, nuốt khan một cách đầy tuyệt vọng, cố gắng tìm kiếm chút yên bình giả tạo từ hóa chất để khống chế cơn điên loạn đang chực chờ nuốt chửng linh hồn mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!