Nhạc nềnScene_Tragic

Cánh Cửa Đấu Trường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sài Gòn sau đêm mưa giông đón năm chàng trai bằng một bầu không khí oi nồng, ẩm ướt đặc trưng của những ngày đầu hạ. Trên xa lộ hướng về phía đông thành phố, tiếng động cơ nổ giòn, khè khè và rung bần bật của chiếc xe ba gác máy cũ kỹ của chú Hải vang lên như một kẻ hụt hơi đang cố gào thét giữa dòng xe cộ tấp nập. Khói xám khét lẹt phả ra từ ống bô độ chế, quyện vào mùi nhựa đường bốc hơi dưới cái nắng gắt bắt đầu rọi xuống.


Vũ Đăng Khoa ngồi ở góc thùng xe, một tay bám chặt vào thành sắt rỉ sét để giữ thăng bằng, tay kia vô thức ôm lấy chiếc ba lô vải bạt sờn rách đặt trên đùi. Khóe môi bị tát rách đêm qua đã đóng vảy đen, mỗi lần anh nghiến răng lại nhói lên một cơn đau buốt. Lòng bàn tay trái của anh – nơi bị mảnh kính vỡ cứa sâu trong căn hầm Quận 8 – giờ được quấn tạm bằng lớp băng gạc y tế rẻ tiền, những vệt máu khô sẫm màu bắt đầu thấm nhẹ qua lớp vải trắng. Anh nhìn sang các em mình, lòng nặng trĩu một nỗi lo âu vô hình.


Trần Quốc Bảo ngồi tựa lưng vào đống túi xách, khuôn mặt cúi gằm dưới chiếc mũ lưỡi trai sụp tối. Vết rách sâu trên má trái của gã rapper vạm vỡ đã được Lê Gia Huy băng bó bằng một miếng gạc trắng vuông vức, nổi bật trên làn da ngăm đen phong trần. Vai trái của Bảo cứng đờ, thỉnh thoảng khẽ giật nhẹ mỗi khi chiếc xe ba gác vấp phải ổ gà trên đường, di chứng của những cú đập bằng gậy sắt từ đàn em Lâm 'Sẹo' vẫn chưa nguôi ngoai. Huy ngồi bên cạnh, đôi mắt thâm quầng thẫn thờ nhìn những tòa nhà cao ốc lướt qua ngoài tầm mắt, đôi bàn tay đan chặt vào nhau để che giấu sự run rẩy của một kẻ đang mang gánh nặng nợ nần thẻ tín dụng mà cả nhóm không hề hay biết.


Ở góc đối diện, Nguyễn Hải Đăng ôm chặt lấy đầu gối, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu. Cơn co giật hoảng loạn đêm qua đã qua, nhưng di chứng của chứng trầm cảm nặng vẫn hiện rõ qua đôi mắt đờ đẫn, sợ hãi mỗi khi tiếng còi xe container rít lên bên cạnh. Người duy nhất có vẻ bình tâm hơn là em út Phan Thanh Nam. Cậu thiếu niên hai mươi tuổi quấn chặt chiếc khăn len màu xám cũ kỹ quanh cổ bất chấp cái nóng hầm hập của đường phố Sài Gòn. Chiếc khăn len ấy đã sờn chỉ, vài chỗ bị tuột mũi, nhưng Nam ôm nó như ôm lấy sinh mạng của mình. Đó là kỷ vật cuối cùng mẹ cậu – bà Nguyễn Thị Liên – tự tay đan trước khi căn bệnh ung thư giai đoạn cuối quật ngã bà trên giường bệnh hồi sức tích cực.


"Sắp tới nơi chưa chú Hải?" Khoa nhoài người lên phía trước, hét to qua tiếng gió rít và tiếng động cơ ầm ĩ.


Chú Nguyễn Văn Hải quấn chiếc khăn rằn quanh cổ, bắp tay cuồn cuộn mồ hôi nhễ nhại đang ghì chặt tay lái chiếc xe ba gác. Chú quay đầu lại, nở nụ cười rạng rỡ đầy hào sảng lộ ra hàm răng ám khói thuốc:


"Qua khỏi ngã tư này là tới rồi con! Cái khu trường quay Quận 9 cũ nằm ngay phía trước kia kìa! Tụi con ráng chịu khó chút xíu, xe ba gác của chú hơi xóc nhưng được cái chở được hết đống loa kéo với túi đồ cũ của tụi con!"


Khoa gật đầu, lòng dâng lên một cảm giác chua xót. G-Wind – nhóm nhạc từng một thời có xe đưa đón riêng, giờ đây phải di chuyển đến đấu trường sinh tồn bằng chiếc xe chở hàng thuê với giá rẻ mạt của một người chú tốt bụng trong xóm nghèo Quận 8. Năm mươi triệu đồng còn lại từ khoản tạm ứng đẫm nước mắt đêm qua đã được Khoa đóng thẳng vào tài khoản tạm ứng viện phí của Bệnh viện Ung bướu để giữ lại mạng sống cho mẹ Nam. Hiện tại, trong túi của năm thành viên không còn nổi một trăm ngàn đồng tiền mặt. Họ bước vào chương trình thực tế "Re-Boot" với tư thế của những kẻ hành khất nghèo đói nhất.


Chiếc xe ba gác rẽ vào con đường nhựa dẫn thẳng đến cổng chính của Khu tổ hợp trường quay Re-Boot (Quận 9 cũ).


Từ xa, cả nhóm đã bị choáng ngợp bởi sự tráng lệ và quy mô khổng lồ của nơi này. Đó là một khu tổ hợp biệt lập rộng hàng ngàn mét vuông, được bao bọc bởi những bức tường bê tông cao vút dán đầy những tấm áp phích khổng lồ của chương trình Re-Boot với ánh đèn neon lấp lánh rực rỡ dưới ánh nắng. Cánh cổng sắt đen đồ sộ đứng sừng sững như lối vào của một đấu trường La Mã hiện đại, nơi những kẻ mộng mơ bước vào để tìm kiếm vinh quang hoặc bị nghiền nát thành tro bụi. Xung quanh cổng, hàng chục bảo vệ thuộc Công ty Vệ sĩ Thiết Giáp trong bộ đồng phục đen nghiêm nghị, đeo bộ đàm và dùi cui điện đang đứng canh gác nghiêm ngặt.


Đột nhiên, một tiếng còi xe hơi vang lên thanh thoát và uy lực phía sau. Chú Hải giật mình, vội vàng đánh lái cho chiếc xe ba gác dạt sát vào lề đường đầy cát bụi.


Một chiếc xe limousine màu đen bóng loáng, dài dằng dặc lướt qua bên cạnh họ với tốc độ chậm rãi. Cửa kính xe được dán phim cách nhiệt tối màu, phản chiếu ánh nắng lấp lánh của buổi sớm. Chiếc xe lướt qua êm ái đến mức không hề phát ra một tiếng động cơ nào, đối lập hoàn toàn với tiếng bành bành khói bụi của chiếc xe ba gác cũ kỹ. Khi chiếc xe đi qua vũng nước mưa còn đọng lại bên lề đường, bánh xe đắt tiền cán mạnh khiến dòng nước bẩn bắn tung tóe lên thành xe ba gác, dính vào vạt áo phông xám sờn rách của Quốc Bảo.


"Mẹ kiếp!" Bảo nghiến răng, định nhỏm dậy nhưng Khoa đã kịp thời đặt bàn tay trái quấn băng gạc đè chặt lên vai gã rapper. Ánh mắt Khoa lạnh lùng, khẽ lắc đầu.


Chiếc limousine dừng lại ngay trước thềm đỏ của lối vào chính. Cánh cửa xe mở ra, và Trịnh Khánh Nam bước xuống.


Chàng trai hai mươi mốt tuổi, Center của nhóm nhạc tân binh L-Star, xuất hiện như một vị thần bước ra từ thần thoại K-pop. Mái tóc nhuộm màu bạch kim thời thượng được tạo kiểu hoàn hảo, làn da trắng mịn không một tì vết nhờ công nghệ thẩm mỹ đắt đỏ, khoác trên mình bộ trang phục hiệu Saint Laurent thời thượng trị giá hàng trăm triệu đồng. Khánh Nam thong thả đeo chiếc kính râm mạ vàng, bước xuống xe dưới sự hộ tống của hai trợ lý riêng đang cầm ô che nắng.


Khánh Nam khẽ quay đầu lại, ánh mắt gã lướt qua chiếc xe ba gác máy đang đỗ xập xệ bên lề đường. Ánh mắt gã dừng lại ở đống đồ đạc chắp vá, chiếc loa kéo rỉ sét và năm gương mặt nhếch nhác của G-Wind. Một nụ cười nhạt đầy khinh bỉ thoáng qua trên khóe môi hoàn hảo của gã Center ngậm thìa vàng. Gã không nói một lời nào, chỉ khẽ nhún vai rồi quay người bước thẳng vào bên trong sảnh máy lạnh rực rỡ, để lại sau lưng một làn hương nước hoa đắt tiền quyện vào mùi khói bô khét lẹt.


"Đúng là đồ rác rưởi hết thời." Tiếng xầm xì của một nhân viên hiện trường đứng gần đó lọt vào tai Khoa. Người đó đang nhìn chiếc xe ba gác của nhóm với ánh mắt như nhìn một đống phế liệu làm bẩn cảnh quan trường quay.


Chú Hải tắt máy xe ba gác. Tiếng động cơ đột ngột dừng lại để lại một sự im lặng ngột ngạt đến nghẹt thở. Chú Hải nhìn Khoa, ánh mắt đầy ái ngại và thương cảm:


"Khoa à... hình như họ không cho xe của chú chạy vào trong sân đâu. Để chú đậu ở đây rồi phụ tụi con khênh đồ vô nha?"


"Dạ thôi chú Hải, chú chở tụi con đến đây là quý lắm rồi." Khoa cố nở nụ cười, dù khóe môi rách đau nhói. Anh bước xuống xe, cúi đầu chào người chú tốt bụng. "Chú về cẩn thận nha chú. Tụi con tự khênh vô được."


Năm thành viên G-Wind bắt đầu tự tay khênh những chiếc túi xách sờn rách và đống thiết bị thô sơ còn sót lại từ căn hầm Quận 8. Huy cố gắng bước đi bình thường dù khớp gối trái bắt đầu nhói đau nhẹ, Bảo vác chiếc bao tải lớn trên vai trái bầm tím, Đăng rụt rè đi sát sau lưng Khoa như một đứa trẻ sợ lạc đường, còn Nam thì một tay ôm chiếc túi vải, tay kia giữ chặt chiếc khăn len quanh cổ.


Khi họ vừa bước đến ranh giới vạch sơn đỏ của lối vào cổng phụ dành cho thí sinh, bốn nhân viên bảo an cao lớn lập tức bước ra, dang rộng cánh tay chặn đứng đường đi. Người dẫn đầu là đội trưởng an ninh trường quay Vũ Quốc Khánh.


Gương mặt Khánh lạnh lùng không một chút cảm xúc, đôi mắt hung tợn ghim chặt vào vệt băng gạc trên má Quốc Bảo và bàn tay quấn băng của Khoa. Chiếc bộ đàm bên hông gã thỉnh thoảng lại rè rè phát ra những mệnh lệnh hậu trường từ đạo diễn.


"Đứng lại! Tất cả thí sinh xuất trình thẻ nhận diện và đứng vào hàng kiểm tra an ninh." Giọng Khánh đanh thép, đầy uy lực cưỡng chế.


Khoa bước lên phía trước, đặt đống đồ xuống đất, cố gắng giữ giọng điệu chuẩn mực nhất có thể: "Chào anh, chúng tôi là nhóm G-Wind, có lịch hẹn ghi hình ngày đầu tiên của show Re-Boot. Đây là thư xác nhận từ ban tổ chức."


Khánh giật lấy tờ giấy xác nhận từ tay Khoa, liếc nhìn một lượt rồi ném trả lại đầy khinh rẻ. Gã hất hàm về phía chiếc bàn inox dài đặt cạnh lối đi, nơi có đặt một chiếc thùng nhựa màu xám khổng lồ:


"Biết quy định rồi đúng không? Tất cả các nhóm nhạc tự do và thí sinh bước qua cánh cửa này bắt buộc phải giao nộp toàn bộ thiết bị liên lạc cá nhân, điện thoại thông minh, máy ghi âm, máy ảnh. Đây là quy định bảo mật thông tin NDA tối cao của nhà đài VBS. Vi phạm sẽ bị trục xuất ngay lập tức."


Phan Thanh Nam nghe thấy từ "tịch thu điện thoại" thì mặt cắt không còn một giọt máu. Cậu em út ngây thơ bước vội lên, đôi bàn tay run rẩy thọc vào túi chiếc áo khoác rộng thùng thình, lôi ra chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ màu đen – chiếc điện thoại cũ nứt màn hình mà bố cậu vẫn dùng để gửi những tin nhắn thoại của mẹ từ bệnh viện.


"Anh... anh ơi..." Nam lắp bắp, giọng nghẹn ngào, đôi mắt sáng trong trẻo lập tức đỏ hoe vì hoảng sợ. "Cho em giữ lại chiếc điện thoại này được không anh? Mẹ em... mẹ em đang bị ung thư giai đoạn cuối nằm ở phòng hồi sức tích cực Bệnh viện Ung bướu... Em... em hứa sẽ không chụp hình hay rò rỉ gì đâu. Em chỉ cần mở máy để nhận tin nhắn báo tình hình của mẹ từ bố em thôi... Em xin anh..."


Khánh nhìn Nam bằng ánh mắt vô cảm, không một chút gợn sóng trước lời cầu xin đẫm nước mắt của cậu thiếu niên. Gã gõ ngón tay thô bạo xuống thành thùng nhựa màu xám:


"Ở đây không có chuyện xin xỏ. Quy định của VBS là luật tối cao. Mẹ cậu có chết cũng không liên quan đến chương trình này. Nộp điện thoại vào đây, hoặc là xách đồ cút xéo về Quận 8 ngay lập tức!"


"Mày nói cái gì đó?!"


Trần Quốc Bảo gầm lên như một con thú dữ bị chạm vào vây ngược. Nỗi uất hận thầm kín từ vụ hành hung đêm qua kết hợp với sự sỉ nhục gia đình đồng đội khiến gã rapper hoàn toàn mất kiểm soát. Bảo lao lên phía trước, bắp tay cuồn cuộn gân xanh nổi lên, định nắm lấy cổ áo của Khánh.


"Bảo! Đứng lại!"


Khoa hét lên, anh dùng toàn bộ sức lực của cánh tay phải đau nhức, ôm ghì lấy lồng ngực vạm vỡ của Bảo, kéo giật anh lùi lại phía sau. Lòng bàn tay trái của Khoa rách ra, máu tươi bắt đầu rỉ đậm qua lớp băng gạc trắng, nhỏ xuống sàn gạch men lạnh lẽo. Khoa ghé sát tai Bảo, nghiến răng thì thầm bằng một giọng lạnh lùng đến run người:


"Em muốn toàn bộ sự hy sinh đêm qua của anh biến thành tro bụi sao? Nhẫn nhịn cho anh!"


Bảo khựng lại, lồng ngực phập phồng thở dốc dập dồn dưới cánh tay của Khoa. Gã nhìn vết máu loang lổ trên tay trưởng nhóm, rồi nhìn chiếc nhẫn bạc G-Wind trầy xước dính máu khô trên ngón cái của Khoa đang run rẩy. Bảo nghiến răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm kêu ken két, từ từ hạ hai tay xuống, cúi gằm mặt để che đi vệt băng gạc rỉ máu trên má trái.


Khoa quay lại đối mặt với Vũ Quốc Khánh. Anh hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim, cố gắng dùng lý trí thép để thương lượng:


"Anh Khánh, chúng tôi hoàn toàn tôn trọng điều khoản NDA của nhà đài. Nhưng trong bản hợp đồng gốc Re-Boot có điều khoản quy định rõ: thí sinh có người thân lâm bệnh hiểm nghèo được phép đăng ký một đầu mối liên lạc khẩn cấp thông qua trợ lý hiện trường. Anh có thể cho chúng tôi gặp trợ lý Vương Quốc Anh để xác nhận quy trình này được không?"


Vũ Quốc Khánh nhếch môi cười lạnh, gã thong thả rút chiếc dùi cui điện bên hông ra, nhấn nút thử khiến những tia điện màu xanh xẹt lên chi chít với tiếng kêu tạch tạch đanh tai ngay trước mặt Khoa:


"Tôi không cần biết hợp đồng của các người viết cái gì. Ở cái cửa an ninh này, tôi là quy trình. Tôi nhắc lại lần cuối: nộp thiết bị, hoặc hủy tư cách thi ngay tại chỗ. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh với cái đám hết thời tụi mày."


Sự ngột ngạt và bất lực bao trùm lấy năm chàng trai dưới cái nắng oi nồng của Quận 9. Khoa nhìn thấy ba nhân viên bảo vệ khác đã đặt tay lên bao súng bắn điện, sẵn sàng lao vào khống chế họ. Anh hiểu rằng nếu tiếp tục tranh cãi gay gắt tại đây, họ sẽ bị trục xuất khỏi chương trình trước khi kịp bước chân qua cánh cửa trường quay. Mọi nỗ lực, mọi đau đớn, và cả năm trăm triệu đồng bán mình đêm qua sẽ hoàn toàn vô nghĩa.


Khoa quay sang nhìn Nam. Cậu em út đang đứng run rẩy, hai tay ôm chặt lấy chiếc khăn len của mẹ quấn trên cổ như tìm kiếm một điểm tựa tinh thần cuối cùng. Nước mắt Nam chảy dài trên gương mặt bầu bĩnh ngây thơ.


"Nam... đưa điện thoại cho anh." Khoa nói, giọng anh trầm xuống, khản đặc và chứa đựng một nỗi dằn vặt đạo đức tột cùng.


"Anh Khoa... nhưng còn mẹ..." Nam nhìn anh bằng ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng.


"Đưa cho anh. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác." Khoa lặp lại, ánh mắt anh kiên định nhưng sâu thẳm bên trong là một sự đổ vỡ câm lặng.


Nam từ từ nới lỏng những ngón tay đang siết chặt chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ. Cậu đặt nó vào lòng bàn tay rớm máu của Khoa.


Khoa cầm lấy chiếc điện thoại, bước lại gần chiếc bàn inox. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt hung tợn của Vũ Quốc Khánh, rồi thả chiếc điện thoại vào trong chiếc thùng nhựa màu xám khổng lồ.


Chiếc Nokia cũ kỹ rơi xuống đáy thùng nhựa, phát ra một tiếng "bộp" khô khốc, lạnh lẽo, nằm trơ trọi bên cạnh những chiếc điện thoại thông minh đắt tiền khác. Tiếng động ấy vang lên như tiếng búa gõ của một bản án tù chung thân, chính thức cắt đứt sợi dây liên lạc duy nhất của Phan Thanh Nam với người mẹ đang cận kề cái chết trên giường bệnh.


Nam đứng lặng người, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào chiếc thùng nhựa xám. Cậu vô thức đưa tay siết chặt chiếc khăn len màu xám của mẹ quanh cổ, lồng ngực phập phồng nghẹn ngào không thành tiếng. Cảm giác cô độc, ngột ngạt và sợ hãi tột cùng của sự cô lập hoàn toàn bắt đầu xâm chiếm lấy tâm hồn non nớt của cậu em út.


"Đi vào!" Vũ Quốc Khánh hất hàm chỉ vào cánh cửa sắt phụ đang từ từ mở ra, lộ ra một lối đi tối tăm, ngột ngạt dẫn sâu vào bên trong khu ký túc xá Re-Boot.


Khoa cúi xuống, nhấc chiếc túi xách sờn rách lên vai phải đau nhức. Anh nắm chặt ngón tay cái bên trái để chiếc nhẫn bạc G-Wind găm chặt vào lòng bàn tay rớm máu, rồi dẫn đầu nhóm bước qua cánh cửa an ninh sắt lạnh lẽo.


Họ bước đi trong sự im lặng bi tráng, bỏ lại sau lưng ánh nắng rực rỡ của thế giới bên ngoài để tiến sâu vào bóng tối của đấu trường tàn nhẫn, nơi hào quang được đúc bằng chính xương máu của những kẻ mộng mơ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!