Nhạc nềnScene_Tragic

Trắng Tay Trước Giờ G

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc gậy sắt xé gió lao xuống, mang theo móng vuốt tàn bạo của thế giới ngầm Quận 8 chực chờ nghiền nát tương lai của người em trai thân thiết nhất của anh dưới gầm cầu tối tăm.


"Dừng tay lại! Tao đưa tiền!"


Tiếng gào của Vũ Đăng Khoa xé toạc màn mưa giông, khản đặc và tuyệt vọng dội vào vách tường ẩm mốc của căn hầm. Giọng nói ấy mang một thứ uy lực điên cuồng của một kẻ bị dồn vào đường cùng, buộc Hùng 'Móm' phải khựng lại. Chiếc gậy sắt xám xịt dừng lại cách khuỷu tay phải của Trần Quốc Bảo chỉ vỏn vẹn vài phân. Luồng gió lạnh buốt từ đường gậy quét qua làm những sợi tóc húi cua của Bảo dựng ngược. Trên bàn gỗ, má trái của Bảo vẫn bị đè nghiến xuống những mảnh kính vỡ của chiếc gương cũ, máu tươi rỉ ra rướm đỏ cả một vệt dài, trộn lẫn với nước mưa dơ bẩn chảy tràn trên mặt gỗ ép mục nát.


Lâm 'Sẹo' khẽ nhướng đôi lông mày rậm rạp đầy vết sẹo, ra hiệu bằng một cái hất hàm nhẹ. Tèo 'Đen' từ từ nới lỏng lực tay đang đè trên vai Bảo, nhưng đầu gối gã vẫn thúc chặt vào thắt lưng gã rapper vạm vỡ. Lâm 'Sẹo' thong thả nhả một ngụm khói thuốc khét lẹt, nhìn Khoa bằng nửa con mắt:


"Khôn hồn đấy, cậu trưởng nhóm. Tiền đâu? Đừng để anh em tao mất kiên nhẫn. Mưa gió thế này, máu dễ trôi lắm."


Khoa nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm kêu ken két. Khóe môi bị tát rách lúc nãy vẫn đang rỉ máu, vị mặn chát loang ra trong khoang miệng. Anh dùng cánh tay phải đau nhức rã rời sau ca bốc vác đêm, run rẩy thọc sâu vào chiếc ba lô vải bạt ướt sũng đặt dưới chân. Khi các ngón tay anh chạm vào lớp túi nilon quấn chặt chiếc túi canvas màu đen, tim anh như thắt lại.


Năm trăm triệu đồng. Đây là số tiền tạm ứng đẫm nước mắt anh vừa ký bán tự do của cả nhóm để lấy về. Đây là sinh mạng của bà Liên đang nằm trong phòng hồi sức tích cực, là tiền thuốc bổ giữ giọng cho Đăng, là những bữa cơm có thịt mà các em anh đã mơ ước suốt ba năm qua. Nhưng giờ đây, trước móng vuốt của bầy quỷ dữ, anh không còn lựa chọn nào khác.


Khoa lôi chiếc túi canvas ra, đặt mạnh lên chiếc bàn nhựa gãy chân. Tiếng bộp nặng nề của những xấp tiền polymer xanh mướt vang lên giữa tiếng nước rạch vỗ oàm oạp ngoài cửa hầm.


"Năm trăm triệu ở đây. Thả thằng Bảo ra." Khoa nói, giọng run rẩy nhưng ánh mắt ghim chặt vào Lâm 'Sẹo'.


Tèo 'Đen' nhìn thấy đống tiền thì mắt sáng rực như chó sói thấy mồi. Gã định buông Bảo ra để lao đến giật lấy chiếc túi, nhưng Lâm 'Sẹo' đã đưa tay cản lại. Gã đại ca giang hồ thong thả bước lại gần, dùng đầu gậy sắt gạt miệng túi canvas ra, lộ ra những xấp tiền polymer mệnh giá năm trăm ngàn đồng thơm mùi mực mới.


"Tốt lắm. Rất biết điều." Lâm 'Sẹo' nhếch môi cười, nụ cười làm vết sẹo dài trên má gã giật giật trông cực kỳ tàn nhẫn. "Nhưng tao đã nói rồi, nợ gốc ba trăm triệu, cộng thêm lãi suất và phí anh em tao đi lùng sục tụi mày mấy ngày qua, tổng cộng là bốn trăm triệu. Còn lại một trăm triệu... coi như phí phạt chậm thanh toán. Tao lấy hết."


"Mày lật lọng!" Quốc Bảo gào lên dưới bàn chân của Tèo 'Đen', khuôn mặt đầy máu của anh đỏ bừng vì uất hận. "Nợ gốc chỉ có hai trăm triệu, anh trai tao vay nợ cờ bạc chứ tao không vay! Các người ăn cướp trắng trợn!"


"Câm mồm!" Tèo 'Đen' nhấn mạnh gót giày xuống vai Bảo, khiến anh nghiến răng kêu lên một tiếng đau đớn.


Khoa nhìn thấy cảnh đó, lòng ngực như vỡ vụn. Anh không thể để Lâm 'Sẹo' cướp đi toàn bộ số tiền này. Nếu mất hết năm trăm triệu, bà Liên ở bệnh viện sẽ bị cắt thuốc ngay lập tức, và G-Wind sẽ bước vào show Re-Boot với hai bàn tay trắng, không một đồng sinh hoạt phí, không có cả tiền mua trang phục diễn tươm tất.


Trong một khoảnh khắc quyết định sinh tử, Khoa cúi xuống, nhặt phắt một mảnh kính vỡ to bằng bàn tay dưới sàn hầm. Cạnh kính sắc lẹm cứa vào lòng bàn tay chai sần của anh, máu tươi lập tức tuôn ra rớt xuống sàn xi măng. Anh không màng đến cơn đau, lao thẳng đến vách hầm phía sau, nơi có chiếc cầu dao điện cũ kỹ bị hở dây đồng đang xẹt điện chi chít do nước mưa dột xuống.


Khoa dí thẳng mảnh kính rớm máu vào cổ họng mình, tay kia ôm chặt lấy túi tiền canvas, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu nhìn thẳng vào Lâm 'Sẹo':


"Lâm 'Sẹo'! Tao biết mày cần tiền chứ không cần mạng của tụi tao. Nhưng hôm nay, nếu mày không để lại đúng năm mươi triệu đóng viện phí tạm ứng cho mẹ thằng Nam, tao thề sẽ đâm cổ họng tao ngay tại đây, rồi kéo cái túi tiền này lao thẳng vào vũng nước hở điện kia!"


Căn hầm đột ngột rơi vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng sấm rền vang từ bầu trời ngoài kia dội lại.


Lâm 'Sẹo' khựng lại. Nụ cười trên mặt gã biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và một chút kiêng dè. Gã là kẻ tàn nhẫn, nhưng gã sợ những kẻ điên không màng mạng sống. Nếu Khoa tự tử ngay tại đây, năm trăm triệu này sẽ biến thành tang vật của một vụ án mạng kinh hoàng dưới chân cầu chữ Y. Công an sẽ vào cuộc, bến bãi bảo kê của gã ở Quận 8 sẽ bị phong tỏa, và gã sẽ không nuốt trôi nổi một đồng nào.


"Mày điên rồi, thằng phu bốc vác." Lâm 'Sẹo' nhổ bãi nước bọt xuống sàn, giọng gã chùng xuống, lộ rõ sự thỏa hiệp của một kẻ thực dụng. "Được rồi, tao nể tình mày có hiếu với mụ già kia. Tao lấy bốn trăm năm mươi triệu. Để lại cho mày năm mươi triệu đóng viện phí. Thả thằng Bảo ra!"


Tèo 'Đen' hậm hực buông Bảo ra. Quốc Bảo lết thân hình đau đớn bò dậy, khuôn mặt đầy máu và nước mắt lao đến ôm lấy chân Khoa: "Anh Khoa... em xin lỗi... em hại cả nhóm rồi..."


Khoa vẫn giữ nguyên mảnh kính ở cổ họng, tay kia thò vào túi lôi ra một xấp tiền năm mươi triệu ném xuống đất, còn lại bốn trăm năm mươi triệu anh đẩy về phía Lâm 'Sẹo'.


"Ký vào đây." Khoa lôi từ trong túi quần ra tờ giấy nợ cũ nát của Bảo, ném cây bút bi sờn ngòi xuống bàn. "Viết rõ đã nhận đủ bốn trăm năm mươi triệu, xóa sạch nợ nần cho Trần Quốc Bảo."


Lâm 'Sẹo' hừ lạnh một tiếng, giật lấy cây bút, nguệch ngoạc ký tên rồi giật phắt chiếc túi canvas chứa bốn trăm năm mươi triệu đồng. Gã quay người bước ra khỏi hầm, không quên để lại một cái nhìn đầy đe dọa:


"Nợ sạch rồi. Nhưng tao cảnh cáo tụi mày, đừng để tao thấy mặt tụi mày lảng vảng ở cái Quận 8 này nữa."


Ba bóng đen giang hồ biến mất vào màn mưa bong bóng, để lại căn hầm hoang tàn, đổ nát và ngập tràn mùi máu lẫn nước mưa dột nồng nặc.


Khoa buông mảnh kính vỡ xuống sàn. Tiếng choảng nhẹ của miếng kính chạm đất như dấu chấm hết cho mọi hy vọng đổi đời ngắn ngủi của họ. Bàn tay trái của anh run rẩy dữ dội, máu từ lòng bàn tay chảy dài xuống chiếc nhẫn bạc G-Wind đeo ở ngón cái, nhuộm đỏ cả dòng chữ "G-Wind: Cùng gió bay xa" khắc chìm trên mặt nhẫn. Anh quỵ xuống sàn xi măng lạnh ngắt, hơi thở dốc dập dồn.


Lê Gia Huy lao đến ôm lấy Bảo, cả hai gục đầu vào nhau khóc nức nở. Bảo tự tát liên tục vào mặt mình, những vết cắt kính trên má trái rách ra chảy máu loang lổ: "Tao là thằng tồi... Tao cướp đi tiền cứu mẹ thằng Nam... Tao hại cả nhóm trắng tay rồi!"


"Bảo! Dừng lại!" Khoa gầm lên, anh bò lại gần, giữ chặt hai tay Bảo. Khóe môi rách của anh rỉ máu, ánh mắt anh hiện lên một sự kiên định đến đáng sợ. "Tiền mất thì chúng ta kiếm lại. Cánh tay của em còn nguyên, mạng sống của em còn nguyên, đó mới là vốn liếng để chúng ta lật kèo. Huy, lấy bông băng y tế ra đây băng bó cho thằng Bảo nhanh lên!"


Huy run rẩy lục lọi trong góc hầm hoang tàn, tìm kiếm hộp cứu thương rách nát để băng bó vết rách trên má trái của Bảo. Ở góc tối, Hải Đăng từ từ bò ra, đôi mắt u uất nhìn Khoa, giọng anh khản đặc: "Anh Khoa... chúng ta... chúng ta còn gì để đi thi nữa đâu anh? Trắng tay rồi..."


Khoa nhìn quanh căn hầm. Cây đàn guitar cũ nứt thùng – kỷ vật duy nhất từ người mẹ thợ may nghèo của anh – đã bị đập nát vụn dưới sàn hầm. Chiếc điện thoại thông minh của Huy nát bét. G-Wind hiện tại không còn nhạc cụ, không còn thiết bị liên lạc, và chỉ còn đúng năm mươi triệu đồng đóng viện phí tạm ứng cho bà Liên. Họ hoàn toàn trắng tay trước giờ lên đường vào ký túc xá Re-Boot ở Quận 9.


"Còn mạng sống, còn giọng hát, là còn tất cả." Khoa đứng dậy, lau vệt máu trên môi, giọng anh đanh thép như thép nguội. "Thu dọn đồ đạc. Chúng ta ra quán chị Mai."


***


Cơn mưa đêm Phạm Thế Hiển dột nát lộp độp trên mái tôn rách của quán cháo lòng bình dân của chị Nguyễn Thị Mai. Mùi cháo trắng thơm nồng mùi gừng và hành lá bốc lên nghi ngút, xua đi phần nào cái lạnh buốt xương của đêm mưa Quận 8.


G G-Wind ngồi quanh chiếc bàn inox cũ kỹ ở góc khuất nhất của quán. Khuôn mặt Bảo được băng một lớp gạc trắng bên má trái, khóe mắt vẫn đỏ hoe vì hối hận. Huy ngồi lặng im, đôi mắt thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định. Đăng ôm chặt lấy bát cháo nóng, dùng hơi ấm của nó để ngăn cơn run rẩy của chứng lo âu đang chực chờ bùng phát.


Chị Mai bưng ra một đĩa quẩy nóng và một bát nước gừng ấm đặt xuống bàn. Nhìn bộ dạng nhếch nhác, đầy thương tích của cả nhóm, người phụ nữ miền Nam hào sảng không hỏi một lời nào về vụ hành hung dưới gầm cầu. Chị chỉ khẽ thở dài, đặt bàn tay mập mạp, ấm áp lên vai Khoa, siết nhẹ:


"Ăn đi các con. Cháo nóng mới ngon. Đói bụng thì không làm được trò trống gì đâu."


Khoa ngước lên, đôi mắt hốc hác hiện rõ sự cảm kích tột cùng: "Chị Mai... tụi con lại nợ tiền cháo của chị rồi."


"Nợ nần gì cái đám tụi mày!" Chị Mai gạt đi, giọng chị nghẹn ngào nhưng cố tỏ ra vui vẻ. "Tao bán cháo cả đời ở cái xóm này, lạ gì cảnh tụi mày bị tụi giang hồ bắt nạt. Nghe tao nói nè, cái kho chứa đồ cũ sau quán của tao, tao đã dọn dẹp sạch sẽ rồi. Có mấy cái gương cũ tao xin được ở tiệm cắt tóc, tao lau sạch treo lên tường cho tụi mày tập nhảy. Từ mai, cứ ra đó mà tập luyện, không tốn một cắc cát-xê nào hết. Còn đói thì cứ ra đây tao nuôi chịu, chừng nào thành ngôi sao lớn trên tivi rồi trả tao sau!"


Lời nói mộc mạc, đầy tình thương của người phụ nữ nghèo như một dòng nước ấm dội vào tâm hồn đang rỉ máu của các thành viên G-Wind. Huy gục đầu xuống bàn khóc nghẹn, còn Bảo thì nắm chặt lấy chiếc nhẫn bạc trên tay, nấc lên từng tiếng đau đớn.


Khoa cầm bát cháo nóng, húp một ngụm lớn. Vị cay nồng của gừng và vị ngọt ấm của cháo trắng làm cơ thể anh dần hồi phục năng lượng. Anh nhìn các em mình, rồi nhìn ra màn mưa đen kịt ngoài kia.


Chúng ta đã bị dìm xuống đáy của vực thẳm bùn đen. Chúng ta đã bị cướp đi tất cả những gì có thể cướp. Nhưng chính sự trắng tay này sẽ là thứ vũ khí mạnh nhất của chúng ta. Một kẻ không còn gì để mất, sẽ không còn biết sợ hãi là gì.


Khoa đặt bát cháo xuống, đứng dậy bước ra hiên quán. Anh đưa bàn tay trái lên trước ánh đèn tuýp mờ ảo, ngón tay cái nắm chặt lấy chiếc nhẫn bạc G-Wind đã bị trầy xước loang lổ và dính máu khô. Gió đêm từ kênh rạch thổi tới, lồng lộng và lạnh buốt, nhưng ánh mắt Khoa lúc này rực cháy một ngọn lửa quyết tuyệt đến rợn người.


"Lâm 'Sẹo', Tạ Minh Trí, đài truyền hình VBS..." Khoa thì thầm vào màn mưa, giọng anh lạnh lùng và đanh thép như một lời tuyên án. "Các người đã cướp đi kỷ vật của tao, chà đạp lên máu của em trai tao, và dùng mạng sống của mẹ em tao để làm trò tiêu khiển. Tao thề... G-Wind sẽ bước vào cái đấu trường Re-Boot đó bằng hai bàn tay trắng, nhưng tao sẽ bắt tất cả các người phải trả giá bằng cả hào quang bẩn thỉu của các người."


Lời thề của người trưởng nhóm tan vào tiếng sấm rền vang của Sài Gòn đêm mưa giông, mở đầu cho một hành trình đầy máu, nước mắt và sự phục hận kiêu hãnh của những kẻ bước ra từ vũng bùn tăm tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!