Nhạc nềnScene_Tragic

Móng Vuốt Của Lâm 'Sẹo'

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông của Sài Gòn vào buổi trưa không làm dịu đi cái nóng hầm hập của những con hẻm sâu hút dọc kênh rạch Quận 8, nó chỉ khiến bầu không khí thêm phần đặc quánh và tanh nồng mùi rác thải. Vũ Đăng Khoa lết đôi chân rã rời qua những vũng nước đục ngầu, chiếc áo phông xám sờn rách dính chặt vào khuôn ngực gầy gò vì ướt sũng. Bàn tay trái của anh, nơi ngón tay cái vẫn đeo chiếc nhẫn bạc G-Wind trầy xước, ghì chặt lấy hai quai của chiếc ba lô vải bạt trước ngực. Bên trong chiếc ba lô cũ kỹ đó, dưới lớp túi nilon chống nước quấn ba bốn vòng, là chiếc túi vải canvas màu đen chứa năm trăm triệu đồng tiền mặt – khoản tiền tạm ứng đẫm nước mắt mà anh vừa phải đánh đổi bằng cả tự do pháp lý và danh dự của nhóm nhạc để lấy từ văn phòng lấp lánh của đài truyền hình VBS.


Mỗi bước đi của Khoa nặng nề như đeo chì. Vai trái anh đau nhức dữ dội, di chứng của ca bốc vác bốn tiếng đồng hồ từ lúc rạng sáng ở chợ Bình Điền cộng thêm cái lạnh của nước mưa thấm vào da thịt khiến cơ thể anh run lên từng đợt. Nhưng trong lòng Khoa, một đốm lửa hy vọng nhen nhóm đang sưởi ấm lồng ngực lạnh giá. Năm trăm triệu. Số tiền này đủ để đóng viện phí hóa trị khẩn cấp cho mẹ của em út Phan Thanh Nam tại Bệnh viện Ung bướu, đủ để mua thuốc an thần loại tốt cho Hải Đăng, và có lẽ, đủ để cả nhóm có những bữa cơm có thịt sau nhiều tháng trời chỉ biết đến mì gói và nước lã.


Khoa cúi đầu, bước xuống những bậc thang xi măng trơn trượt dẫn xuống căn hầm dưới chân cầu chữ Y. Căn hầm ẩm mốc đón anh bằng tiếng nước rạch vỗ oàm oạp vào thềm cửa gỗ mục nát. Khi anh đẩy cánh cửa gỗ khép hờ bước vào, ba gương mặt hốc hác, nhợt nhạt lập tức ngẩng lên từ chiếc bàn nhựa gãy một chân được kê tạm bằng mấy viên gạch ống.


"Anh Khoa!"


Lê Gia Huy là người lao đến đầu tiên. Đôi mắt cậu dancer trũng sâu vì mất ngủ, đôi môi khô khốc nứt nẻ khẽ run lên khi nhìn thấy bộ dạng ướt sũng như chuột lột của người trưởng nhóm. Phía sau Huy, Trần Quốc Bảo – rapper với thân hình cao lớn mét tám mươi – đang phải khom lưng dưới trần hầm thấp lè tè, ánh mắt lo âu dán chặt vào chiếc ba lô trước ngực Khoa. Ở góc tối nhất của căn hầm, sát bên chiếc nệm bông ép đã xẹp lép và ố vàng, Nguyễn Hải Đăng ngồi bó gối, hai tay ôm chặt lấy đầu gối gầy gò, đôi mắt to u uất nhìn Khoa không chớp, cơ thể khẽ giật nhẹ một nhịp như một phản xạ tự nhiên của chứng sợ đám đông và lo âu đang gặm nhấm anh hằng đêm.


Khoa không nói một lời. Anh đặt chiếc ba lô lên chiếc bàn nhựa gãy chân một cách cẩn thận, như thể đang nâng niu một báu vật dễ vỡ. Đôi bàn tay chai sần, thô ráp với những vết xước rớm máu vì nhựa cá của anh run run kéo khóa kéo bạt. Khi anh lôi chiếc túi canvas màu đen ra, mở khóa miệng túi, những xấp tiền polymer mệnh giá năm trăm ngàn đồng xanh mướt, thơm mùi mực mới lộ ra dưới ánh đèn tuýp mờ ảo của căn hầm.


"Tiền... tiền tạm ứng của nhà đài thật sao anh?" Huy lắp bắp, hai tay cậu siết chặt lấy nhau, không dám chạm vào đống tiền như thể sợ đó chỉ là một giấc mơ.


"Năm trăm triệu." Giọng Khoa khản đặc, anh nhìn Bảo và Huy, rồi hướng mắt về phía Đăng ở góc tối. "Hoàng Văn Nam không lừa chúng ta. VBS đã giải ngân ngay sau khi anh ký hợp đồng gốc. Anh đã lén kiểm tra tài khoản bệnh viện của mẹ thằng Nam, hệ thống báo đã nhận được năm mươi triệu đóng tạm ứng khẩn cấp. Bà Liên đã được chuyển vào phòng hồi sức tích cực để tiến hành hóa trị đợt một rồi. Thằng Nam đang ở đó túc trực cùng bố nó."


Một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên trong căn hầm ngột ngạt. Quốc Bảo đấm mạnh nắm tay vạm vỡ của mình vào lòng bàn tay kia, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu khóc nghẹn: "Mẹ thằng Nam cứu được rồi... Trời Phật ơi, mẹ nó cứu được rồi!"


Huy quỵ xuống chiếc ghế nhựa, hai tay b bịt chặt lấy mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lọt qua kẽ tay cậu rơi xuống sàn xi măng ẩm ướt. Ngay cả Hải Đăng ở góc tối cũng khẽ thở hắt ra, đôi vai gầy gò bớt run rẩy hơn, anh từ từ buông lỏng hai tay, ánh mắt u sầu loé lên một tia sáng ấm áp hiếm hoi.


Khoa bước lại gần chiếc bàn, bắt đầu phân chia số tiền một cách tỉ mỉ: "Bốn trăm năm mươi triệu còn lại ở đây. Anh sẽ giữ lại bốn mươi triệu nữa để phòng hờ tiền thuốc men phát sinh cho bà Liên tại bệnh viện. Còn bốn trăm mười triệu, chúng ta sẽ chia ra. Huy, em cầm mười triệu để mua thuốc bổ và băng bảo vệ khớp gối, chân em không thể cứ quấn băng thun tự chế mãi được. Bảo, em cầm mười triệu để gửi về quê cho bố mẹ mua thuốc men. Số còn lại, anh sẽ giữ để chuẩn bị chi phí trang phục, đi lại cho cả nhóm khi bước vào ký túc xá Re-Boot ở Quận 9 sau bốn mươi tám giờ nữa. Chúng ta không thể để khán giả nhìn thấy G-Wind trong bộ dạng rách rưới này được."


Bảo nhìn đống tiền, rồi nhìn sang Khoa. Ánh mắt gã rapper bộc trực chợt tối sầm lại khi nghĩ đến khoản nợ giang hồ đang treo lơ lửng trên đầu mình. Anh mím môi, chiếc nhẫn nhóm bằng bạc rẻ tiền đeo trên ngón cái tay trái của anh cọ xát vào cạnh bàn nhựa kêu lạch cạch. Bảo biết, khoản nợ gốc ba trăm triệu đồng mà người anh trai cờ bạc của mình để lại, cộng thêm lãi suất cắt cổ của băng đảng Lâm 'Sẹo' Quận 8, đã biến anh thành một con nợ bị săn đuổi hằng đêm. Giang hồ đã dọa chặt tay anh nếu tháng này không có tiền lãi. Nhưng nhìn đống tiền cứu mạng của nhóm, Bảo không dám mở miệng xin dù chỉ một đồng.


"Anh Khoa..." Bảo ngập ngừng, giọng trầm xuống đầy mặc cảm. "Em..."


Khoa nhìn thấu suy nghĩ của người em thân thiết. Anh bước lại gần, đặt bàn tay chai sạn lên bắp tay vạm vỡ của Bảo, siết nhẹ: "Anh biết em đang lo chuyện gì. Khoản nợ của Lâm 'Sẹo'... sau khi show Re-Boot bắt đầu phát sóng, chúng ta sẽ có screentime, có cơ hội nhận quảng cáo phụ. Lúc đó anh sẽ cùng em thương lượng với hắn để trả dần. Hắn là giang hồ, nhưng hắn cần tiền chứ không cần một cánh tay phế thải của em. Hãy kiên nhẫn, Bảo à."


Bảo cúi đầu, hai vai run lên vì xúc động: "Em xin lỗi... Em làm gánh nặng cho các anh nhiều quá."


"Nói bậy gì đó!" Huy đứng dậy, gạt nước mắt, cố nở một nụ cười hoạt ngôn quen thuộc để phá vỡ bầu không khí u uất. "Chúng ta là G-Wind mà. Cùng gió bay xa, nhớ không? Có tiền đóng viện phí cho mẹ thằng Nam là chúng ta đã bước được một chân ra khỏi vũng bùn rồi. Giờ chỉ cần tập luyện điên cuồng để lên tivi giật giải quán quân thôi!"


Niềm vui mộc mạc, ấm áp vừa nhen nhóm được vài phút ngắn ngủi bỗng chốc bị dập tắt hoàn toàn bởi một tiếng động kinh hoàng.


*RẦM!*


Cánh cửa gỗ mục nát của căn hầm bị một lực đạp tàn bạo từ bên ngoài hất tung văng khỏi bản lề rỉ sét, đập mạnh vào vách tường xi măng loang lổ ố nước rồi đổ sụp xuống sàn, bắn tung tóe những mảnh gỗ mục và nước mưa dơ bẩn vào trong nhà. Cơn gió lạnh buốt của mưa giông ập vào kéo theo mùi nước thải kênh rạch hôi thối nồng nặc.


Khoa lập tức lao ra đứng chắn trước mặt Đăng và Huy theo bản năng của người trưởng nhóm. Bảo gầm lên một tiếng, thân hình cao lớn vạm vỡ của anh đứng chắn ngang lối đi, hai nắm tay siết chặt, ánh mắt dữ tợn nhìn thẳng ra cửa.


Giữa màn mưa bong bóng ngoài cửa hầm, ba bóng người bước vào. Dẫn đầu là Lâm 'Sẹo' – gã giang hồ cho vay nặng lãi khét tiếng Quận 8. Hắn mặc chiếc áo sơ mi hoa hòe phanh ngực lộ ra mảng ngực xăm trổ hình đầu hổ dữ tợn, sợi dây chuyền vàng bản lớn lắc lư theo từng bước đi. Vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống má trái giật giật theo nụ cười lạnh lùng, xảo quyệt của hắn. Đi hai bên hắn là hai tên đàn em hung tợn: Hùng 'Móm' – gã hộ pháp đầu trọc lóc, tay lăm lăm chiếc gậy bóng chày bằng sắt chuyên dùng để đi phá phách; và Tèo 'Đen' – tên thanh niên gầy gò với mái tóc nhuộm vàng chơm chởm, đôi mắt ti hí láo liên nhìn quanh căn hầm như một con cáo đói.


"Ồ, đông đủ cả nhỉ?" Lâm 'Sẹo' rút một điếu thuốc lá, lướt ngón tay xăm trổ bật lửa châm thuốc, phà ra một ngụm khói khét lẹt vào không gian chật hẹp của căn hầm. Hắn nhìn quanh đống đồ đạc rách nát, rồi ánh mắt dừng lại trên chiếc bàn nhựa, nơi chiếc túi canvas màu đen đang mở khóa lộ ra những xấp tiền xanh mướt.


Đôi mắt ti hí của Lâm 'Sẹo' co rút lại, lóe lên một tia sáng tham lam cực hạn. Hắn nhếch môi cười, để lộ hàm răng ố vàng vì khói thuốc: "Thằng Bảo 'Rapper' ơi là thằng Bảo. Mày trốn tao kỹ quá, làm tao phải cho đàn em đi lùng sục khắp cái Quận 8 này. Hóa ra các cậu em thần tượng hết thời đang trốn dưới gầm cầu ăn chia tiền bẩn à?"


"Lâm 'Sẹo'!" Bảo gầm lên, định bước lên phía trước nhưng Khoa đã đưa tay cản lại. Khoa nhìn thẳng vào gã giang hồ, cố giữ cho giọng nói của mình điềm tĩnh nhất có thể:


"Anh Lâm, đây là chỗ ở riêng tư của chúng tôi. Khoản nợ của Bảo, chúng tôi đã hẹn cuối tháng sẽ đóng tiền lãi đầy đủ. Anh dẫn người xông vào đây đập phá là vi phạm pháp luật."


"Pháp luật?" Tên đàn em Hùng 'Móm' bật cười hố hố, tiếng cười thô bỉ của gã vang vọng dưới trần hầm thấp lè tè. Gã giơ chiếc gậy bóng chày bằng sắt lên, gõ mạnh vào chiếc gương vỡ được ghép bằng băng dính đen trên tường.


*CHOẢNG!*


Những mảnh kính vỡ vụn bắn tung tóe xuống sàn xi măng, tạo nên những tiếng động chói tai. Hải Đăng giật bắn mình, anh bịt chặt hai tai, thu mình nhỏ nhất có thể vào góc tối, cơ thể run lên bần bật như một chiếc lá trước bão.


Lâm 'Sẹo' thong thả búng tàn thuốc xuống sàn, bước lại gần chiếc bàn nhựa. Hắn nhìn chằm chằm vào túi tiền, rồi nhìn sang Bảo: "Pháp luật không đòi tiền cho tao được, cậu Khoa ạ. Thằng Bảo nợ tao ba trăm triệu nợ gốc từ ba tháng trước. Đến hẹn không trả, lãi mẹ đẻ lãi con, cộng thêm phí đi lại lùng sục của anh em tao mấy ngày qua. Hôm nay, tao tuyên bố lãi suất đã tăng gấp đôi. Tổng cộng là bốn trăm triệu đồng. Trả tiền ngay hôm nay, hoặc tao chặt một cánh tay của thằng Bảo mang về làm cảnh."


"Bốn trăm triệu?" Huy hét lên đầy phẫn nộ. "Các người ăn cướp à? Nợ gốc chỉ có hai trăm triệu, các người tự vẽ ra lãi suất cắt cổ rồi giờ đòi bốn trăm triệu?"


"Câm miệng!" Tèo 'Đen' quát lớn, gã rút từ sau hông ra một con dao bấm sắc lẹm, lưỡi dao bật ra tanh tách dưới ánh đèn tuýp. Gã chỉ thẳng vào mặt Huy: "Thằng ranh con nhảy nhót kia, mày muốn tao rạch nát cái mặt tiền của mày ra không?"


Huy tái mặt, lùi lại một bước. Cậu lén lút thò tay vào túi quần, ngón tay run rẩy cố gắng mở khóa chiếc điện thoại thông minh cũ để bấm số gọi công an.


Nhưng đôi mắt cáo của Tèo 'Đen' đã bắt được cử động nhỏ đó. Gã lao lên như một con thú vồ mồi, giật phắt chiếc điện thoại từ tay Huy trước khi cậu kịp bấm số.


"A! Gọi công an hả mày?" Tèo 'Đen' cười gằn, gã ném mạnh chiếc điện thoại xuống sàn xi măng rồi dùng gót giày bảo hộ dẫm nát bét, khiến màn hình vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ. Huy bất lực nhìn chiếc điện thoại mưu sinh duy nhất của mình bị hủy hoại, lồng ngực phập phồng vì phẫn nộ và sợ hãi.


Quốc Bảo nhìn thấy em mình bị ức hiếp, dòng máu nóng nảy, bộc trực của gã rapper đường phố bùng cháy dữ dội. Anh không kiềm chế được nữa, gầm lên một tiếng lớn rồi lao thẳng về phía Tèo 'Đen', nắm đấm vạm vỡ vung lên định đấm thẳng vào mặt tên lưu manh.


"Tao giết mày!"


Nhưng Bảo chưa kịp chạm vào Tèo 'Đen', gã hộ pháp Hùng 'Móm' đã bước hụt lên cản đường. Với sức mạnh cơ bắp thô bạo của một kẻ chuyên đi bảo kê bến bãi, Hùng 'Móm' vung chiếc gậy bóng chày bằng sắt đập mạnh một cú chí mạng vào vai trái của Bảo.


*CỐP!*


Tiếng xương thịt va chạm đau đớn vang lên. Bảo loạng choạng ngã quỵ xuống đất. Chưa dừng lại ở đó, Tèo 'Đen' lao tới khóa chặt hai tay Bảo ra sau gáy, đè nghiến khuôn mặt góc cạnh của anh xuống chiếc bàn gỗ ép cũ kỹ – nơi vừa bị phủ đầy những mảnh kính vỡ từ chiếc gương bị đập nát lúc nãy. Những mảnh kính sắc nhọn đâm vào da thịt má trái của Bảo, máu tươi rỉ ra loang lổ trên mặt bàn gỗ.


"Bảo!" Khoa hét lên, định lao vào cứu em nhưng gã Hùng 'Móm' đã chỉ thẳng chiếc gậy sắt rớm máu vào ngực anh, ánh mắt đầu trọc gườm gườm đầy đe dọa.


Lâm 'Sẹo' bước lại gần chiếc bàn, hắn nắm lấy mái tóc húi cua bụi bặm của Bảo, giật mạnh ra sau khiến vết cắt kính trên mặt Bảo càng rách sâu hơn. Bảo nghiến răng chịu đựng đau đớn, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn gã giang hồ không chút sợ hãi.


"Thằng ranh con này lỳ lợm thật." Lâm 'Sẹo' cười nhạt, hắn quay sang nhìn Khoa, giọng điệu đầy sự tàn nhẫn vô cảm. "Cậu Khoa, cậu là trưởng nhóm đúng không? Cậu nhìn xem, đống tiền trên bàn kia đủ để trả nợ cho thằng em cậu đấy. Hay là cậu muốn giữ tiền để đi thi thố cái show Re-Boot bẩn thỉu kia, rồi nhìn thằng em cậu tàn phế cả đời?"


Khoa nhìn vết máu đang chảy dài trên má Bảo, nhìn cơ thể vạm vỡ của người em đang bị đè nghiến dưới bàn chân của Tèo 'Đen'. Lồng ngực anh đau nhói như bị bóp nghẹt. Anh biết, năm trăm triệu này là sinh mạng của mẹ Nam, là phao cứu sinh duy nhất của G-Wind để bước vào show sống còn. Nếu đưa cho Lâm 'Sẹo', họ sẽ hoàn toàn trắng tay trước giờ ghi hình đầu tiên, không có tiền chuẩn bị phục trang, không có tiền sinh hoạt phí. Nhưng nếu không đưa...


"Anh Lâm, tôi xin anh..." Khoa hạ giọng, đôi bàn tay chai sần của anh run rẩy đưa lên trước ngực cầu xin. "Số tiền này là tiền cứu mạng người, mẹ của thành viên chúng tôi đang nằm hồi sức tích cực ở bệnh viện. Xin anh cho chúng tôi khất nợ nợ gốc, tôi sẽ đưa trước cho anh năm mươi triệu tiền lãi ngay bây giờ. Sau khi show phát sóng, tôi thề sẽ trả đủ bốn trăm triệu cho anh không thiếu một đồng."


*BỐP!*


Một cái tát trời giáng từ bàn tay xăm trổ của Lâm 'Sẹo' vung thẳng vào mặt Khoa. Lực tát mạnh đến mức Khoa loạng choạng ngã chúi đầu vào chiếc nệm cũ ở góc hầm, khóe môi lập tức rách bướm, máu tươi chảy ra mặn chát trong khoang miệng. Chiếc nhẫn bạc G-Wind trên ngón tay cái của anh va đập vào sàn xi măng kêu keng keng.


"Anh Khoa!" Đăng từ góc tối hét lên một tiếng thất thanh, cơn hoảng loạn tột độ khiến anh ngã gục xuống sàn, hai tay ôm đầu co giật dữ dội.


Lâm 'Sẹo' bước lại gần Khoa, dùng mũi giày tây nhọn hoắt dẫm mạnh lên bàn tay trái đang đeo nhẫn bạc của anh, nghiến mạnh khiến các khớp xương của Khoa đau nhức như muốn vỡ vụn. Hắn cúi xuống, phà khói thuốc vào mặt Khoa:


"Mày nghĩ mày có tư cách mặc cả với tao sao, thằng phu bốc vác? Mạng của mụ già kia liên quan gì đến tao? Hôm nay không có bốn trăm triệu, tao sẽ phế hai tay của thằng Bảo ngay tại đây."


Nói rồi, Lâm 'Sẹo' quay sang Hùng 'Móm', hất hàm ra lệnh: "Hùng, đập nát cái tay phải của thằng Bảo cho tao. Để xem nó còn cầm micro viết rap được nữa không."


"Dạ đại ca!" Hùng 'Móm' nở nụ cười tàn ác, gã giơ chiếc gậy bóng chày bằng sắt lên cao, các cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay xăm trổ gồng lên hết cỡ, nhắm thẳng vào cánh tay phải của Bảo đang bị ghì chặt trên bàn gỗ.


"Không! Dừng lại!" Khoa hét lên trong tuyệt vọng, anh cố gắng vùng dậy bất chấp bàn chân của Lâm 'Sẹo' đang dẫm lên tay mình.


Chiếc gậy sắt xé gió lao xuống, mang theo móng vuốt tàn bạo của thế giới ngầm Quận 8 chực chờ nghiền nát tương lai của người em trai thân thiết nhất của anh dưới gầm cầu tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!