Chiếc Thòng Lọng Mười Tỷ
Văn phòng của Luật sư Nguyễn Văn Hòa nằm sâu trong một con hẻm nhỏ ở Quận 8, nơi tiếng còi xe từ đường lớn chỉ còn là những vệt âm thanh đục ngầu, lẫn lộn với tiếng nước kênh rạch rỉ rả dưới chân móng của những căn nhà lá tạm bợ. Đó là một căn phòng chưa đầy mười lăm mét vuông, ngập tràn mùi giấy cũ ẩm mốc và mùi trà xanh loại rẻ tiền. Khắp nơi, từ trên chiếc bàn gỗ ép bong tróc đến những kệ sắt rỉ sét sát tường, đều chất chồng những chồng hồ sơ vụ kiện dân sự của người nghèo – những lá đơn đòi tiền lương bị quỵt, đơn khiếu nại đất đai, và cả những bản sao hợp đồng lao động bị bóc lột.
Luật sư Hòa ngồi sau chiếc bàn làm việc bừa bộn, mái tóc hoa râm bù xù, chiếc áo vest đen khoác ngoài đã sờn rách cả phần vai. Ông đeo kính lão dày cộp, tay cầm chiếc kính lúp cũ kỹ, tỉ mẩn soi từng dòng chữ trên tập tài liệu năm mươi trang mà Vũ Đăng Khoa vừa mang đến. Bản hợp đồng gốc Re-Boot của đài truyền hình VBS đặt dưới ánh đèn tuýp mờ ảo trông phẳng phiu, thơm mùi mực in mới, đối lập hoàn toàn với sự rách nát của văn phòng này.
Khoa ngồi đối diện ông, hai tay đan chặt vào nhau, ngón tay cái liên tục miết lên chiếc nhẫn bạc G-Wind cũ kỹ. Gương mặt anh hốc hác, quầng thâm dưới mắt sâu hoắm sau một đêm thức trắng bên giường bệnh của mẹ Nam và ca bốc vác mệt mỏi ở chợ Bình Điền. Anh chăm chú quan sát từng biểu cảm trên gương mặt khắc khổ của vị luật sư nghèo.
"Chú Hòa... chú thấy thế nào?" Khoa lên tiếng, giọng khản đặc vì thiếu ngủ.
Luật sư Hòa không trả lời ngay. Ông đặt chiếc kính lúp xuống, khẽ thở dài, tiếng thở dài nặng nề như thể chứa đựng toàn bộ sự bất lực của một người đã dành cả đời để đối đầu với các tập đoàn lớn. Ông tháo kính lão, day day hai bên thái dương rồi nhìn thẳng vào mắt Khoa.
"Khoa à, chú khuyên cháu thật lòng... Tuyệt đối không được ký vào cái bản thỏa thuận này. Đây không phải là một hợp đồng hợp tác giải trí thông thường. Đây là một chiếc thòng lọng nô lệ được thiết kế bởi những bộ óc pháp lý xảo quyệt nhất."
Khoa mím môi, lồng ngực thắt lại: "Nó... tệ đến mức nào hả chú?"
Luật sư Hòa lật ngược tập hồ sơ đến trang bốn mươi bảy, ngón tay chai sần gõ mạnh vào một đoạn chữ in siêu nhỏ, mờ nhạt ở mặt sau của tờ giấy.
"Cháu nhìn kỹ chỗ này đi. Điều khoản phạt vi phạm nghĩa vụ bảo mật thông tin (NDA) và đơn phương chấm dứt hợp đồng. Họ in bằng cỡ chữ sáu, dùng mực xám nhạt để đánh lừa thị giác người đọc. Con số phạt đền bù lên tới mười tỷ đồng nếu các cháu tự ý bỏ thi, hoặc tiết lộ bất kỳ thông tin hậu trường nào ra ngoài. Mười tỷ đồng, Khoa ạ! Cả đời các cháu, kể cả có bán mạng bốc vác ở chợ Bình Điền hay đi làm thuê mạt hạng, cũng không bao giờ kiếm nổi một phần mười số tiền đó."
Ông lật tiếp sang trang khác, giọng nói đanh thép đầy phẫn nộ: "Chưa hết. Tỷ lệ ăn chia doanh thu từ các hoạt động thương mại, nhạc số, quảng cáo là chín - một. Nhà đài hưởng chín phần, các cháu chỉ được một phần, mà một phần đó còn phải khấu trừ vào chi phí sản xuất, phục trang, ăn ở do họ tự định giá. Họ có quyền khai thác hình ảnh cá nhân của các cháu vô điều kiện, vô thời hạn, thậm chí có quyền dàn dựng các tình huống kịch tính mà các cháu không được phép phản kháng hay giải thích. K ký vào đây, nghĩa là cháu tự tay giao quyền sinh sát cuộc đời mình, danh dự của mình và của các em cháu cho họ."
Khoa cúi đầu, ánh mắt đờ đẫn nhìn những con số đen ngòm trên trang giấy. Anh biết chứ. Anh đâu có ngu ngốc đến mức không nhận ra sự tàn nhẫn của giới giải trí bẩn thỉu. Ba năm trước, chính những bản hợp đồng mập mờ tương tự đã hủy hoại G-Wind, đẩy Hải Đăng vào chứng trầm cảm điên loạn, khiến Quốc Bảo gánh khoản nợ giang hồ chồng chất. Nhưng...
"Nhưng cháu cần năm trăm triệu đó, chú Hòa..." Giọng Khoa nghẹn lại, chứa đựng nỗi đau đớn tột cùng của một người anh cả bất lực. "Mẹ của thằng Nam đang nằm ở Bệnh viện Ung bướu TP.HCM. Bác sĩ nói nếu tuần này không có tiền đóng tạm ứng để hóa trị và dùng thuốc đặc trị, bà ấy sẽ không qua khỏi. Thằng Nam nó mới hai mươi tuổi, nó đã quỳ xuống đất cầu xin cháu bán mình để cứu mẹ nó. Chú bảo cháu phải làm sao đây? Cháu có thể giữ lại lòng tự trọng của mình, nhưng cháu không thể trơ mắt nhìn mẹ của em mình chết vì không có tiền!"
Luật sư Hòa lặng người nhìn chàng trai trẻ trước mặt. Đôi bàn tay của Khoa – đôi bàn tay từng lướt trên phím đàn guitar kiêu hãnh – giờ đây đầy những vết chai sạn của phu bốc vác, móng tay rớm máu vì nhựa cá. Ông hiểu nỗi đau này. Showbiz bẩn thỉu không dùng bạo lực để ép người ta bán mình, chúng dùng chính tình thương yêu, dùng mạng sống của người thân để dồn những kẻ nghèo khổ vào bước đường cùng.
"Khoa..." Ông Hòa đặt bàn tay gầy gò lên vai Khoa, giọng chùng xuống đầy xót xa. "Nếu cháu ký, năm trăm triệu đó sẽ cứu được mẹ Nam trước mắt. Nhưng nó sẽ là sợi xích trói buộc tương lai của cả năm đứa các cháu vào ngục tối vĩnh viễn. Nhà đài VBS có cả một ban pháp chế sừng sỏ, đứng đầu là Trịnh Văn Hoàng – một gã luật sư lạnh lùng, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ ai dám chống lại lợi ích của tập đoàn Thịnh Thế đứng sau họ. Cháu không đấu lại họ đâu."
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ nứt màn hình trong túi quần Khoa bỗng reo lên bần bật. Tiếng chuông rè rè, chói tai vang lên giữa không gian im lặng của văn phòng.
Khoa vội vàng áp điện thoại lên tai. Đầu dây bên kia là tiếng khóc nghẹn ngào, hoảng loạn của Phan Thanh Nam.
"Anh Khoa ơi... anh đang ở đâu? Mẹ em... mẹ em đột ngột lên cơn co thắt dạ dày dữ dội rồi lịm đi... Bác sĩ nói mẹ đã rơi vào hôn mê sâu do khối u di căn chèn ép hệ thần kinh... Người ta yêu cầu phải đóng ngay năm mươi triệu tiền viện phí tạm ứng khẩn cấp để chuyển mẹ vào phòng hồi sức tích cực và dùng thuốc trợ tim, nếu không... nếu không mẹ sẽ... Anh Khoa ơi, em lạy anh, cứu mẹ em với..."
Tiếng khóc xé lòng của em út qua loa điện thoại rè rè vang vọng khắp căn phòng nhỏ. Từng lời nói của Nam như những nhát dao găm thẳng vào tim Khoa, băm nát chút do dự cuối cùng trong lòng anh. Thời gian hai mươi tư giờ mà bệnh viện đưa ra đã cạn kiệt. Sự sống của bà Liên giờ đây chỉ còn tính bằng phút.
Khoa từ từ hạ điện thoại xuống. Gương mặt anh không còn một giọt máu, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu dữ tợn. Anh nhìn luật sư Hòa, khóe môi khẽ run rẩy nhưng ánh mắt đã trở nên quyết tuyệt đến đáng sợ.
"Cháu không còn lựa chọn nào khác, chú Hòa. Cháu phải ký."
Nói rồi, Khoa vứt tập hợp đồng vào ba lô, cúi đầu chào vị luật sư già rồi lao ra khỏi văn phòng. Anh chạy bán sống bán chết dưới cơn mưa giông đột ngột của Sài Gòn, bắt một chuyến xe ôm chạy thẳng về phía tòa tháp lấp lánh của đài truyền hình VBS tại Quận 1.
Sự phân cực của thành phố hiện ra rõ rệt qua kính mũ bảo hiểm đẫm nước mưa. Từ những con hẻm lầy lội, ngập ngụa nước thải của Quận 8, Khoa bước xuống trước sảnh tòa cao ốc kính tráng lệ của VBS. Những chiếc limousine sang trọng nối đuôi nhau đỗ trước sảnh, những ngôi sao trẻ tuổi ăn mặc thời thượng bước đi dưới sự bảo vệ của vệ sĩ. Khoa – với chiếc áo phông xám sờn rách đẫm nước mưa, đôi giày vải sờn rách đế bết bát bùn đất – trông giống như một sinh vật lạ từ thế giới tối tăm lạc bước vào thánh đường của ánh sáng.
Anh đi thẳng lên tầng mười hai, nơi đặt văn phòng của Ban Pháp chế VBS. Phòng làm việc của Trưởng phòng Pháp chế Trịnh Văn Hoàng lạnh lẽo, ngột ngạt bởi mùi máy điều hòa chạy công suất lớn và mùi cà phê thượng hạng. Hoàng ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ sang trọng, mặc bộ vest xám may đo chuẩn mực, đeo kính gọng vuông lịch lãm. Gã đang nhàn nhã lật xem một vài tài liệu, bên cạnh là chiếc cặp da chứa đầy những bản hợp đồng nô lệ của hàng trăm thực tập sinh khác.
Khi Khoa bước vào, Hoàng không thèm ngẩng đầu lên, ánh mắt gã lướt qua bộ dạng nhếch nhác, ướt sũng của Khoa với một sự khinh miệt không hề che giấu.
"Cậu Vũ Đăng Khoa," Hoàng lên tiếng, giọng nói đều đều, lạnh lùng như một chiếc máy lập trình sẵn. "Tôi tưởng cậu đã từ chối lời mời của cựu quản lý Hoàng Văn Nam? Hạn chót để nộp hợp đồng đã qua từ hai tiếng trước rồi."
Khoa bước lại gần chiếc bàn gỗ, hai tay anh run rẩy đặt bản hợp đồng gốc Re-Boot lên bàn. Anh nhìn thẳng vào gã luật sư biến chất, cố giữ cho giọng nói của mình không bị lạc đi vì phẫn nộ.
"Tôi đồng ý ký. Nhưng tôi có một yêu cầu. Điều khoản phạt đền bù mười tỷ đồng là quá vô lý đối với một nhóm nhạc tự do không có bệ đỡ tài chính như chúng tôi. Theo Luật dân sự và Luật lao động, mức phạt vi phạm không được vượt quá giá trị thiệt hại thực tế ước tính. Tôi muốn giảm con số phạt đền bù xuống một tỷ đồng, và điều chỉnh tỷ lệ ăn chia doanh thu thành bảy - ba."
Trịnh Văn Hoàng khẽ dừng tay. Gã từ từ ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính vuông, nhìn Khoa bằng một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm. Gã nhấp một ngụm cà phê, rồi tựa lưng vào chiếc ghế da sang trọng.
"Cậu Khoa à, cậu đang lầm tưởng mình là ai vậy?" Hoàng nói, giọng điệu thản nhiên nhưng sắc lẹm như dao cạo. "Cậu nghĩ mình vẫn còn là trưởng nhóm của G-Wind thời hoàng kim ba năm trước sao? Hiện tại, các cậu chỉ là những kẻ hết thời, sống lay lắt dưới gầm cầu Quận 8, mang trên mình đống nợ nần chồng chất và một vụ scandal bắt nạt thành viên chưa từng được tẩy trắng. VBS chúng tôi tổ chức show Re-Boot này là để ban phát cho các cậu một cơ hội hồi sinh cuối cùng, chứ không phải để các cậu đến đây mặc cả."
Khoa nghiến răng, hai nắm tay siết chặt đến mức móng tay găm rớm máu vào lòng bàn tay: "Nhưng các ông đang vi phạm luật lao động khi cài cắm những điều khoản bóc lột trắng trợn này! Nếu tôi đưa bản hợp đồng này ra tòa án..."
"Tòa án?" Hoàng bật cười thành tiếng, nụ cười lạnh lẽo vang vọng khắp căn phòng ngột ngạt. Gã đứng dậy, bước lại gần Khoa, cúi xuống nhìn thẳng vào khuôn mặt đang run lên vì giận dữ của anh. "Cậu Khoa, cậu ngây thơ quá. VBS là một đế chế truyền thông sở hữu hệ thống pháp lý chặt chẽ nhất Việt Nam. Tập đoàn giải trí Thịnh Thế đứng sau chúng tôi có đủ tiền và quan hệ chính trị để khiến bất kỳ lá đơn khiếu nại nào của cậu biến mất trước khi nó kịp chạm tới bàn làm việc của thẩm phán. Cậu muốn dùng luật pháp để đấu với chúng tôi? Thử xem ai sẽ là người bị khởi kiện ngược lại tội bôi nhọ uy tín doanh nghiệp và phải đền bù hàng chục tỷ đồng trước?"
Hoàng chỉ tay vào tập hợp đồng đặt trên bàn, giọng gã chuyển sang lạnh lùng, tối hậu thư:
"Muốn tiền cứu người thì ký ngay lập tức mà không được sửa đổi dù chỉ một chữ. Năm trăm triệu đồng tạm ứng sẽ được giải ngân vào tài khoản bệnh viện của mẹ Nam ngay sau khi cậu đặt bút ký. Còn không? Cậu có thể cầm tập hồ sơ này bước ra khỏi đây, nhường slot thi đấu lại cho hàng chục nhóm nhạc hết thời khác đang xếp hàng ngoài kia cầu xin được bán mình. Nhưng tôi e là... mẹ của em út cậu không đợi nổi đến khi cậu tìm được một vựa cá khác để bốc vác kiếm đủ năm mươi triệu đâu."
Lời nói của Hoàng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Khoa, dập tắt chút hy vọng phản kháng cuối cùng của anh. Sự tỉnh táo pháp lý mà chú Hòa trang bị cho anh hoàn toàn bị đè bẹp trước thực tế tàn nhẫn của cỗ máy tư bản khổng lồ. Anh không có thời gian. Anh không có tiền. Anh không có quyền lực. Thứ duy nhất anh có thể đem ra giao dịch lúc này chính là tự do pháp lý và tương lai nghệ thuật của cả nhóm.
Khoa nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng gốc Re-Boot đặt trên bàn. Từng trang giấy trắng tinh như biến thành những lá bùa chiêu hồn, đang chờ đợi để hút cạn máu và nước mắt của anh và các em. Hình ảnh Phan Thanh Nam quỳ gối khóc lóc dưới chân anh, hình ảnh Hải Đăng thu mình run rẩy trong góc tối căn hầm hiện lên rõ mồm một.
Anh chạm nhẹ vào chiếc nhẫn bạc G-Wind trên ngón tay cái bên trái.
"G-Wind: Cùng gió bay xa..."
Lời thề ngày mới ra mắt vang vọng trong tâm trí anh như một trò đùa bi thảm của số phận. Để đưa gió bay xa, người trưởng nhóm như anh phải tự tay bẻ gãy đôi cánh của chính mình trước.
Khoa cầm lấy cây bút bi đặt trên bàn. Đầu bút kim loại lạnh ngắt chạm vào lòng bàn tay chai sần của anh. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực đau nhói như thể có hàng ngàn mũi kim đâm vào phế quản. Dưới sự giám sát lạnh lùng, vô cảm của Trịnh Văn Hoàng, Vũ Đăng Khoa đặt bút, ký tên mình bằng những nét chữ dứt khoát nhưng run rẩy trên trang cuối cùng của bản hợp đồng gốc Re-Boot.
"Vũ Đăng Khoa – Đại diện nhóm G-Wind."
Tiếng đặt bút ký vang lên khe khẽ giữa phòng máy lạnh, nhưng đối với Khoa, nó nặng nề như tiếng búa gõ phán quyết một bản án chung thân không ân xá. Chiếc thòng lọng mười tỷ chính thức tròng vào cổ họ, siết chặt từng nhịp thở tự do từ giây phút này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!