Bản Giao Kèo Của Quỷ
Tiếng xình xịch trầm đục của cabin thang máy cũ kỹ vang lên giữa trục lò hơi, kéo theo một luồng khí lạnh ngột ngạt bao trùm lấy không gian chật hẹp. Vũ Đăng Khoa đứng im trong góc cabin, hai tay buông thõng, nhưng mười đầu ngón tay khẽ co giật theo từng nhịp chuyển động đi lên. Sát bên cạnh anh, tấm lưng hộ pháp của Đội trưởng an ninh Vũ Quốc Khánh sừng sững như một khối đá xám, chiếc dùi cui điện bên hông gã thỉnh thoảng va chạm vào thành kim loại phát ra những tiếng cạch khô khốc.
Khoa cúi đầu nhìn xuống bàn tay trái của mình. Lớp gạc trắng quấn quanh lòng bàn tay đã bị máu tươi nhuộm đỏ thẫm một mảng lớn, dính bết vào da thịt đau nhức. Vết rách sâu do mảnh kính vỡ từ đêm giang hồ Lâm 'Sẹo' thanh toán nợ nần của Trần Quốc Bảo vẫn chưa kịp khép miệng, giờ đây dưới áp lực co kéo của trận giằng co trên sân khấu vừa rồi lại tiếp tục rỉ máu. Khóe môi anh nhói buốt, vảy máu đen nứt ra, mang theo vị tanh mặn quen thuộc thấm vào đầu lưỡi. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với cơn bão đang gầm thét trong lồng ngực anh. Hình ảnh Nguyễn Hải Đăng quỵ sụp dưới ánh đèn sát nhân, hai tay ôm đầu co giật trong cơn hoảng loạn trầm cảm lâm sàng, cứ xoáy chặt lấy tâm trí Khoa như một nhát dao rỉ sét cưa đi cưa lại.
“Đến nơi rồi. Bước ra.”
Giọng nói khàn đặc, vô cảm của Vũ Quốc Khánh vang lên khi cánh cửa thang máy tầng 5 mở sầm ra.
Hành lang tầng 5 của tòa nhà trường quay Re-Boot hoàn toàn biệt lập với cái nóng hầm hập và sự nhốn nháo của các phân khu tập luyện bên dưới. Nơi đây được trải thảm lông cừu màu xám tro dày cộp, nuốt chửng mọi tiếng bước chân. Không khí thoang thoảng mùi tinh dầu đàn hương đắt tiền xen lẫn hơi lạnh buốt từ hệ thống điều hòa trung tâm phả ra liên tục. Sự yên lặng đến rợn người ở đây giống như một thánh đường, nhưng đối với Khoa, nó là một lò mổ được ngụy trang bằng vẻ xa hoa.
Khánh áp giải Khoa dừng lại trước cánh cửa gỗ sồi nguyên khối màu đen bóng. Trên biển đồng khắc dòng chữ: “Phòng họp kín của Ban tổ chức”. Gã đội trưởng an ninh không gõ cửa, chỉ lạnh lùng ấn mã số điện tử rồi đẩy mạnh vai Khoa vào trong.
Căn phòng rộng lớn hiện ra dưới luồng ánh sáng vàng dịu mắt nhưng ngột ngạt. Giữa phòng là chiếc bàn họp bằng gỗ mahogany đánh bóng như gương, phản chiếu chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh phía trên. Ngồi ở phía đầu bàn, Tạ Minh Trí – Tổng đạo diễn tối cao của show Re-Boot – đang thong thả nhấp một ngụm trà nóng. Gã đàn ông 42 tuổi ấy toát lên vẻ lịch lãm tột cùng với mái tóc vuốt keo gọn gàng không lệch một sợi, chiếc kính gọng mảnh sang trọng ngự trên sống mũi cao, và bộ vest đen may đo thủ công ôm sát bờ vai phẳng phiu.
Trí không thèm ngẩng đầu lên khi Khoa bước vào. Gã vẫn chăm chú lướt ngón tay trên chiếc máy tính bảng, nơi đang hiển thị sơ đồ drama của tập phát sóng đầu tiên. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở, chỉ có tiếng kim giây của chiếc đồng hồ cổ treo tường tích tắc từng nhịp đều đặn như tiếng đếm ngược của một bản án tử.
“Cậu biết không, Vũ Đăng Khoa,” Trí lên tiếng, giọng nói trầm ấm, nhã nhặn nhưng lạnh lẽo như băng phiến dưới đáy giếng cổ. “Trong suốt hai mươi năm làm truyền hình của tôi, tôi đã gặp không biết bao nhiêu đứa trẻ ngông cuồng. Nhưng tự ý phá hỏng một buổi ghi hình trực tiếp, dùng thân mình chặn ống kính máy quay của nhà đài quốc gia VBS như cậu... thì đây là lần đầu tiên.”
Gã từ từ đặt chiếc máy tính bảng xuống bàn, ngẩng đầu lên. Đằng sau cặp kính gọng mảnh thời thượng kia là đôi mắt sắc lạnh, xảo quyệt của một kẻ săn mồi dày dạn kinh nghiệm. Đôi mắt ấy không hề có sự giận dữ bộc phát, mà chỉ có sự lạnh lùng tính toán đến đáng sợ.
Khoa đứng sừng sững đối diện gã, bàn tay trái quấn gạc dính máu khẽ siết chặt thành nắm đấm để giữ cho cơ thể khỏi quỵ xuống vì đói và kiệt sức. Anh nhìn thẳng vào Trí, giọng nói khản đặc nhưng đanh thép:
“Tôi không phá hỏng buổi ghi hình. Tôi chỉ cứu mạng thành viên của mình. Hải Đăng bị trầm cảm lâm sàng nặng và hội chứng sợ đám đông nghiêm trọng. Cậu ấy đang co thắt phế quản, nếu các người tiếp tục chĩa hai chiếc camera robot sát mặt và tăng cường độ đèn spot, cậu ấy sẽ đột quỵ ngay trên sân khấu. Các người biết rõ bệnh tình của cậu ấy, nhưng vẫn cố tình làm vậy. Đó không phải là ghi hình, đó là một vụ mưu sát nhân danh rating.”
Tạ Minh Trí khẽ bật cười, một tiếng cười khan, nhỏ vụn vang lên trong căn phòng kín. Gã lắc đầu đầy vẻ châm biếm, đứng dậy thong thả bước vòng qua chiếc bàn gỗ lớn, dừng lại cách Khoa chưa đầy hai bước chân. Mùi nước hoa gỗ tuyết tùng xa xỉ trên người gã phả vào mũi Khoa, đối lập gay gắt với mùi mồ hôi, mùi máu và sự rách nát của chiếc áo phông xám sờn cũ mà cựu trưởng nhóm G-Wind đang mặc.
“Mưu sát? Cậu dùng từ nặng nề quá đấy, Khoa,” Trí thong thả đút hai tay vào túi quần tây phẳng phiu. “Đây là truyền hình thực tế. Khán giả không bỏ tiền mua tài khoản Premium để xem năm gã đàn ông hết thời đứng hát những bài ca đạo đức cũ kỹ. Họ muốn xem sự chân thực. Họ muốn xem máu, nước mắt, sự gục ngã và những cơn hoảng loạn tột cùng. Cơn co giật của Nguyễn Hải Đăng vừa rồi... cậu có biết nó đáng giá bao nhiêu điểm rating không? Nó là mỏ vàng truyền thông đấy!”
“Ông ta không phải là mỏ vàng của ông! Cậu ấy là một con người!” Khoa gầm lên, bước lên một bước, vết thương ở khóe môi nứt ra rỉ máu tươi. “Tôi yêu cầu chấm dứt hợp đồng ngay lập tức. G-Wind sẽ rút lui khỏi cái show bẩn thỉu này. Chúng tôi không cần hào quang của các người!”
Ánh mắt Tạ Minh Trí chợt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo đầy nguy hiểm. Nụ cười nhạt trên môi gã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt nghiêm nghị, uy quyền của kẻ đứng trên đỉnh tháp quyền lực giải trí. Gã quay trở lại bàn làm việc, thò tay vào chiếc cặp da cá sấu đặt cạnh ghế, lôi ra một tập hồ sơ màu xanh lục ném mạnh xuống mặt bàn gỗ mahogany.
Tập hồ sơ trượt đi, dừng lại ngay sát mép bàn trước mặt Khoa.
“Rút lui? Chấm dứt hợp đồng?” Trí dựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau, giọng nói trầm xuống đầy đe dọa. “Cậu mở trang 47 của bản hợp đồng gốc Re-Boot ra mà đọc lại cho kỹ. Điều khoản bồi thường 10 tỷ đồng cho bất kỳ hành vi đơn phương chấm dứt hợp đồng hoặc tiết lộ thông tin hậu trường ra ngoài. Mười tỷ đồng, Vũ Đăng Khoa! Cậu có mười tỷ không? Hay cả năm thành viên G-Wind của cậu cộng lại, bán cả nội tạng đi có đủ một phần mười số tiền đó không? Đừng quên, tiền thuốc men hóa trị của mẹ em út Phan Thanh Nam vẫn đang phụ thuộc vào khoản tạm ứng của nhà đài. Cậu rút lui, bệnh viện sẽ lập tức ngừng thuốc, và bà ta sẽ chết trước khi cậu kịp bước ra khỏi cổng trường quay này.”
Lời nói của Trí như một gọng kìm bằng thép nung đỏ, siết chặt lấy cổ họng Khoa, khiến anh không thể thở nổi. Đúng thế. Khoản viện phí khổng lồ của bà Liên, khoản nợ giang hồ của Quốc Bảo, và chiếc thòng lọng pháp lý mười tỷ đồng... Tất cả đã được ban pháp chế của Trịnh Văn Hoàng tính toán chi li, cài cắm tinh vi trong từng con chữ của bản hợp đồng nô lệ ngay từ ngày đầu tiên. Họ không có đường lui. Ngay từ giây phút anh đặt bút ký tên để nhận 500 triệu tạm ứng cứu mạng mẹ Nam, họ đã chính thức bước vào chiếc lồng sắt không lối thoát.
Nhìn thấy sự bất lực hiện rõ trên gương mặt hốc hác của Khoa, Tạ Minh Trí khẽ mỉm cười đầy thỏa mãn. Gã biết mình đã bẻ gãy hoàn toàn sự phản kháng lý thuyết của gã trưởng nhóm cứng đầu này. Gã chậm rãi lôi từ trong cặp ra một tập tài liệu thứ hai – một cuốn sổ tay bìa da sờn góc màu xanh đen.
Tim Khoa như ngừng đập khi nhận ra vật đó. Đó là cuốn sổ tay sáng tác của Đăng, thứ mà Đăng luôn giấu kín dưới gối nằm ở phòng áp mái ký túc xá khu C.
“Cậu ngạc nhiên lắm đúng không?” Trí thản nhiên lật giở từng trang của cuốn sổ. “Thám tử tư của tôi không khó để lấy được thứ này từ phòng của các cậu trong lúc các cậu đang mải mê tập nhảy mù dưới phòng tập tối. Trong này ghi chép rất chi tiết quá trình điều trị trầm cảm, những đơn thuốc an thần liều cao của bác sĩ Lê Minh Tuấn, và cả những dòng nhật ký tuyệt vọng muốn tự sát của Nguyễn Hải Đăng từ ba năm trước.”
Trí đóng sầm cuốn sổ lại, tiếng động khô khốc vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng.
“Nếu tôi gửi cuốn sổ này cùng đoạn clip Đăng co giật trên sân khấu sáng nay cho các trang tin lá cải của Nguyễn Văn Long, cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra? Công chúng sẽ gọi cậu ta là gì? Một gã điên hám danh? Một kẻ tâm thần phân liệt hoang tưởng mang mầm mống tự sát lẻn vào show truyền hình quốc gia để làm bẩn mắt khán giả? Sự nghiệp của cậu ta, danh dự của gia đình cậu ta, và cả cô em gái Nguyễn Hương Giang đang học nhạc viện của cậu ta... tất cả sẽ bị làn sóng bạo lực mạng chôn vùi dưới đáy xã hội vĩnh viễn. Nguyễn Hải Đăng sẽ không chịu nổi áp lực đó quá ba ngày đâu, Khoa ạ. Cậu hiểu rõ tâm lý em trai mình mà, đúng không?”
“Khốn nạn... Đồ ác quỷ!” Khoa gầm lên, hai mắt đỏ ngầu phẫn nộ. Anh lao lên phía trước, hai tay đập mạnh xuống mặt bàn gỗ bóng loáng. Vết thương ở lòng bàn tay trái rách toác, máu tươi loang ra, in thành một vệt đỏ dài trên mặt bàn gỗ mahogany đắt giá. “Ông muốn gì ở chúng tôi? Nói đi!”
Tạ Minh Trí không hề né tránh ánh mắt rực lửa hận thù của Khoa. Gã thong thả đẩy một tờ giấy mới in sang phía anh. Đó là bản phụ lục hợp đồng thứ hai, được soạn thảo vội vã nhưng đầy rẫy những cạm bẫy pháp lý mới.
“Tôi không muốn hủy hoại các cậu, Khoa. Tôi muốn cứu các cậu, và quan trọng hơn, tôi muốn rating,” Trí gõ nhẹ ngón tay lên tờ giấy phụ lục. “Ký vào đây. Bản phụ lục hợp đồng cam kết gánh chịu kịch bản drama. Trong các tập phát sóng tiếp theo, cậu – Vũ Đăng Khoa – phải chấp nhận đóng vai một cựu trưởng nhóm độc tài, ích kỷ, kẻ luôn mắng nhiếc, bóc lột sức lao động của em út Thanh Nam và ghen tị với tài năng của Hải Đăng. Biên tập viên Lê Thị Bích đã chuẩn bị sẵn các đoạn cắt ghép ác ý (Evil Edit) để biến cậu thành ác quỷ trong mắt công chúng.”
Khoa đứng lặng người, lồng ngực phập phồng dữ dội. “Để tôi làm ác quỷ... thì ông sẽ được gì?”
“Tôi sẽ có một nhân vật phản diện hoàn hảo để thu hút mọi sự chửi rủa của cư dân mạng. Rating sẽ tăng vọt,” Trí lạnh lùng giải thích. “Đổi lại, tôi hứa sẽ chỉ đạo bộ phận hậu kỳ cắt bỏ hoàn toàn các cảnh quay Hải Đăng phát bệnh hoảng loạn. Tôi sẽ cho cậu ta một Thời lượng lên hình (Screentime) sạch sẽ, xây dựng hình tượng một giọng ca tài năng, đáng thương bị người trưởng nhóm độc tài chèn ép. Cậu ta sẽ an toàn, sẽ được ca hát, và mẹ của Nam sẽ tiếp tục được điều trị bằng tiền của nhà đài. Cái giá duy nhất... là danh dự cá nhân của cậu.”
“Ông muốn tôi tự tay xé rách vết thương của chính mình, tự biến mình thành bia đỡ đạn cho dư luận chửi rủa hằng đêm... chỉ để đổi lấy sự an toàn cho Đăng?” Giọng Khoa run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhục nhã tột cùng đang gặm nhấm lấy linh hồn anh.
“Đó là một giao kèo công bằng, Khoa ạ. Một kẻ vô danh hết thời như cậu thì danh dự đáng giá bao nhiêu tiền?” Trí thản nhiên đẩy chiếc bút dạ kim loại sang phía Khoa. “Ký đi. Hoặc là nhìn em trai mình bị hủy hoại vĩnh viễn và gánh khoản nợ mười tỷ, hoặc là đóng vai ác quỷ để cứu lấy mạng sống của nó.”
Khoa nhìn chiếc bút dạ màu đen đặt trên bàn. Nó giống như một chiếc đinh đóng quan tài, chực chờ đóng đinh cuộc đời anh vào vũng bùn dơ bẩn của truyền thông. Anh ngoảnh mặt nhìn ra phía cửa kính lớn của phòng họp hướng ra hành lang.
Qua khe cửa kính mờ, anh nhìn thấy bóng dáng gầy gò, nhợt nhạt của Nguyễn Hải Đăng đang được Quốc Bảo và Gia Huy dìu đi ngang qua hành lang để về phía khu ký túc xá dưới sự giám sát chặt chẽ của các bảo vệ. Đăng đi lếch thếch, bờ vai gầy run rẩy dưới cái lạnh của điều hòa, đôi mắt to u uất chứa đầy sự sợ hãi và mặc cảm tội lỗi. Đăng khẽ liếc nhìn về phía phòng họp kín, ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng của em trai như một luồng điện xé toác mọi ranh giới nhẫn nhịn cuối cùng của Khoa.
Anh không thể để Đăng bị hủy hoại. Anh đã hứa với thầy Sơn, đã hứa trước vong linh người bố quá cố rằng sẽ bảo vệ các em đến hơi thở cuối cùng. Danh dự của anh... lòng tự trọng của một người nghệ sĩ... tất cả có đáng giá bằng mạng sống của người em trai thân thiết nhất?
Khoa nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi, hiếm hoi lăn dài trên gò má ngăm đen phong trần, rơi xuống hòa vào vệt máu tươi trên mặt bàn gỗ.
Khi anh mở mắt ra, mọi sự do dự đã biến mất, chỉ còn lại một quyết tâm quyết tuyệt đến lạnh người.
Trước ánh mắt kinh ngạc xen lẫn thích thú của Tạ Minh Trí, Vũ Đăng Khoa từ từ hạ thấp trọng tâm cơ thể. Hai đầu gối anh chạm xuống lớp thảm lông cừu dày cộp, phát ra một tiếng động trầm đục.
Anh quỳ sụp xuống.
Người trưởng nhóm kiêu hãnh của G-Wind, kẻ từng đứng thẳng trước mọi giông bão cuộc đời, giờ đây đang quỳ gối dưới chân gã đạo diễn truyền hình bẩn thỉu. Bàn tay trái quấn gạc rỉ máu của anh đặt lên đùi, chiếc nhẫn bạc G-Wind trên ngón tay cái khẽ chạm vào sàn thảm lạnh lẽo.
“Tôi ký,” Khoa lên tiếng, giọng nói trầm thấp, phẳng lặng đến đáng sợ, không còn một chút gợn sóng cảm xúc nào. “Nhưng ông phải giữ đúng lời hứa. Nếu tôi phát hiện một giây hình ảnh phát bệnh của Đăng lọt ra ngoài, tôi thề... dù có phải đồng quy vu tận, tôi cũng sẽ kéo ông xuống địa ngục cùng tôi.”
Tạ Minh Trí nhìn gã thanh niên đang quỳ dưới chân mình, trong mắt gã lóe lên một sự thỏa mãn tột cùng của kẻ chiến thắng. Gã thong thả nhặt chiếc bút dạ lên, đặt vào bàn tay đang run rẩy vì đau của Khoa.
“Rất tốt. Cậu có tố chất của một kẻ sinh tồn đấy, Khoa.”
Khoa gượng đứng dậy, cầm lấy bút và ký nhanh những nét chữ vội vã, dứt khoát lên bản phụ lục hợp đồng đen tối thứ hai. Nét mực đen sắc lẹm đè lên vệt máu đỏ vẫn chưa kịp khô trên giấy, đóng dấu cho bản giao kèo của quỷ dữ.
Anh không nói thêm một lời nào, quay lưng bước thẳng ra khỏi phòng họp kín. Gương mặt anh lúc này trống rỗng, lạnh lùng như một pho tượng đá không cảm xúc – một Blank Face hoàn hảo được mài giũa từ nỗi đau đớn tột cùng.
Cánh cửa gỗ sồi đen đóng sầm lại sau lưng Khoa.
Ngay tại hành lang tối tăm bên ngoài, biên tập viên hậu kỳ cao cấp Lê Thị Bích đã đứng đợi sẵn từ lúc nào. Mái tóc nhuộm đỏ cắt ngắn của cô ta nổi bật dưới ánh đèn mờ, tay ôm chặt chiếc laptop chuyên dụng chứa phần mềm dựng phim. Bích nhìn Khoa bước ra với khuôn mặt thất thần, đôi mắt sắc sảo của cô ta khẽ nheo lại đầy vẻ dò xét, nhưng nhanh chóng chuyển thành sự vô cảm chuyên nghiệp.
Cô ta lách người bước vào phòng họp gặp Tạ Minh Trí. Trí thản nhiên ném tập phụ lục hợp đồng vừa ký cùng cuốn sổ tay của Đăng sang phía cô ta, giọng nói lạnh lùng vang lên:
“Bắt đầu dựng tập 1 đi, Bích. Cắt ghép toàn bộ các phát ngôn của thằng Khoa sáng nay. Tao muốn biến nó thành một con quỷ độc tài bóc lột thành viên ngay trong đêm nay để chuẩn bị phát sóng.”
“Rõ, thưa đạo diễn,” Bích cúi đầu nhận lệnh, ngón tay cô ta bắt đầu gõ nhanh trên bàn phím laptop, khởi động phần mềm dựng phim chuyên dụng để chuẩn bị cho màn 'evil edit' tàn nhẫn đầu tiên nhắm vào danh dự của Vũ Đăng Khoa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!