Bùn Đen Dưới Chân Cầu
Bình Điền lúc ba giờ sáng không có chỗ cho những kẻ mộng mơ. Mùi tanh nồng của nội tạng cá hỗn hợp với mùi dầu diesel từ những chiếc xe tải đường dài tạo nên một thứ không khí đặc quánh, bám chặt vào da thịt, quần áo của những phu phen đang oằn mình dưới ánh đèn cao áp vàng vọt.
Vũ Đăng Khoa quệt dòng mồ hôi muối đang chảy tràn vào mắt, làm cay xè cả hàng mi. Anh vác sọt cá ngừ đại dương nặng gần năm mươi ký từ thùng xe đông lạnh xuống, đôi chân trần bấm chặt vào nền bê tông trơn trượt đầy nước thải và vảy cá rớm máu. Khớp xương vai trái của anh phát ra những tiếng lục cục khô khốc, một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu. Khoa nghiến răng, cố gồng cơ bụng để không quỵ xuống trước mặt tay chủ vựa đang cầm cuốn sổ da vừa hút thuốc vừa quát tháo bỗ bã.
"Nhanh cái tay lên mấy thằng ranh! Xe sau người ta chờ vô bến kìa! Làm ăn lề mề tao trừ bớt tiền công ráng chịu!"
Khoa không đáp. Ở cái xóm chợ đầu mối này, sự im lặng là thứ vũ khí duy nhất để giữ lại chút tự trọng cuối cùng. Ba năm trước, đôi bàn tay này của anh dùng để gảy những nốt guitar acoustic mộc mạc dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, đón nhận những tiếng hò reo của hàng vạn người hâm mộ. Còn bây giờ, nó chai sần, thô ráp, móng tay thâm đen vì nhựa cá và những vết xước rớm máu chưa kịp đóng vảy. Trên ngón tay cái bên trái, chiếc nhẫn bạc rẻ tiền có khắc dòng chữ "G-Wind: Cùng gió bay xa" đã bị trầy xước loang lổ, lỏng lẻo chực rơi ra mỗi khi anh khuân vác nặng. Khoa lén lấy ngón trỏ đẩy chiếc nhẫn vào sâu hơn, như thể sợ rằng nếu mất nó, sợi dây liên kết cuối cùng với quá khứ cũng sẽ đứt gãy vĩnh viễn.
Sáu giờ sáng, khi mặt trời bắt đầu ló dạng phía chân trời nhuốm màu khói bụi của thành phố, Khoa nhận lấy ba trăm ngàn đồng tiền công từ tay chủ vựa. Anh lết đôi chân rã rời ra vòi nước công cộng, dội ào ào lên người để gột rửa bớt mùi tanh tưởi trước khi đi bộ về phía Quận 8.
Căn hầm dưới chân cầu Chữ Y đón anh bằng mùi ẩm mốc quen thuộc của những mảng tường xi măng bong tróc và tiếng nước rạch ngập ngụa rác rưởi vỗ vào thềm cửa. Căn hầm chật hẹp, trần thấp đến mức Quốc Bảo – rapper của nhóm với chiều cao mét tám mươi – mỗi lần đi lại đều phải khom lưng. Trên vách tường loang lổ vết ố nước mưa, mấy chiếc gương vỡ được ghép lại bằng băng dính đen, phản chiếu những gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của bốn thành viên còn lại.
Khi Khoa bước xuống bậc thang, anh thấy Lê Gia Huy đang ngồi co chân trên chiếc nệm rách, tay bóp chặt khớp gối trái đang sưng vù. Trần Quốc Bảo thì nằm ngửa mặt lên trần nhà, đôi mắt đờ đẫn không tiêu cự. Ở góc tối nhất, Nguyễn Hải Đăng – giọng ca chính thiên phú của G-Wind – đang thu mình lại, hai tay ôm đầu gối, bờ vai run rẩy nhẹ theo từng nhịp thở đứt quãng. Căn bệnh trầm cảm của Đăng ngày càng nặng kể từ sau vụ scandal tan rã ba năm trước, biến một chàng trai hoạt bát thành một chiếc bóng câm lặng, sợ hãi ánh sáng và đám đông.
"Khoa về rồi hả?" Huy ngẩng đầu lên, cố nở một nụ cười nhợt nhạt nhưng quầng thâm mắt sâu hoắm đã tố cáo sự kiệt quệ của cậu. "Có... có mua được gì ăn không anh? Thằng Nam nó đói lả từ đêm qua rồi."
Khoa im lặng đặt bọc bánh mì không vị và ba hộp sữa giấy lên chiếc bàn nhựa gãy một chân. Anh liếc nhìn Phan Thanh Nam – em út của nhóm. Cậu em út hai mươi tuổi gầy rộc đi, đôi mắt sáng trong trẻo ngày nào giờ đỏ hoe, đang ngồi thẫn thờ nhìn chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ nứt màn hình.
Nam không màng đến bọc bánh mì. Cậu nhìn Khoa, giọng run rẩy: "Anh Khoa... Bố em vừa gọi điện. Mẹ... mẹ em lại lên cơn co thắt dạ dày dữ dội ở bệnh viện. Bác sĩ nói khối u đã di căn sang giai đoạn cuối. Nếu không đóng đủ năm mươi triệu tiền tạm ứng hóa trị tuần này, người ta sẽ... người ta sẽ trả mẹ về..."
Những lời nói của Nam như những nhát búa nện thẳng vào lồng ngực Khoa. Anh đứng lặng người, ba trăm ngàn đồng tiền công bốc vác trong túi bỗng trở nên nhẹ bẫng và vô nghĩa đến nực cười trước con số năm mươi triệu.
"Em không thể nhìn mẹ chết được!" Nam bỗng gào lên, sự bình tĩnh cuối cùng của cậu vỡ vụn. Cậu lao lại nắm chặt vai Khoa, lắc mạnh. "Anh Khoa, em đi bán thận! Em hỏi người ta rồi, có đường dây bên Chợ Lớn... Hoặc là em đi giao hàng cho mấy đại ca bên bến Bình Đông. Bọn họ hứa trả tiền tươi ngay sau mỗi chuyến!"
"Mày điên rồi Nam!" Quốc Bảo bật dậy từ trên nệm, lao đến giữ chặt tay Nam. "Mày đi giao hàng trắng để vô tù ngồi hả? Mẹ mày ở bệnh viện chờ mày về chứ không chờ mày vô trại giam!"
"Vậy các anh bảo em phải làm sao?" Nam gục đầu vào vai Bảo, khóc nấc lên từng tiếng xé lòng. "Mẹ em chỉ còn tính bằng ngày... Năm mươi triệu... Chúng ta đào đâu ra năm mươi triệu bây giờ?"
Căn hầm chìm vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng nước kênh rạch rỉ qua khe cửa âm u và tiếng thở dốc đầy tuyệt vọng của năm gã trai trẻ từng mơ ước chinh phục cả nền âm nhạc nước nhà. Khoa nhắm mắt lại, bàn tay anh siết chặt đến mức chiếc nhẫn bạc G-Wind găm sâu vào da thịt đau nhói. Anh đã cố gắng hết sức. Anh đã làm việc mười sáu tiếng một ngày, đã bỏ qua mọi sĩ diện để đi bốc vác, đi làm thuê mạt hạng để nuôi các em, nhưng thực tế tàn nhẫn của cuộc sống nghèo đói luôn tìm cách dìm họ xuống tận đáy bùn đen.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân lộp cộp trên bậc thang xi măng vang lên, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
Một người đàn ông mập mạp, mặc bộ đồ công sở giản dị nhưng sờn cũ bước xuống hầm. Đó là Hoàng Văn Nam – cựu quản lý cũ của G-Wind. Gương mặt ông lộ rõ vẻ mệt mỏi, e dè khi nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn của căn hầm.
"Anh Nam?" Khoa nhíu mày, bản năng cảnh giác của anh trỗi dậy. "Anh đến đây làm gì? Ba năm trước công ty cũ quỵt tiền của chúng tôi, anh cũng là người im lặng bỏ đi mà."
Hoàng Văn Nam cúi đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ dằn vặt tội lỗi: "Khoa... Anh biết các em hận anh. Nhưng lần này anh đến không phải để giải thích chuyện cũ. Anh mang đến cho các em một cơ hội... cứu mạng."
Ông đặt lên chiếc bàn nhựa một tập hồ sơ dày cộp có logo rực rỡ của đài truyền hình VBS. Trên trang bìa nổi bật dòng chữ: "RE-BOOT: DỰ ÁN HỒI SINH THẦN TƯỢNG".
"Đây là show sống còn mới của nhà đài VBS," Hoàng Văn Nam nói nhanh, giọng đầy khẩn thiết. "Họ muốn tập hợp lại những nhóm nhạc hết thời, những kẻ thất bại để tạo drama đấu loại trực tiếp. Anh biết nó tàn khốc, anh biết PD của show là Tạ Minh Trí – kẻ nổi tiếng bẩn thỉu của giới truyền thông. Nhưng... nếu các em đồng ý ký hợp đồng tham gia ghi hình, nhà đài sẽ giải ngân ngay lập tức khoản tiền tạm ứng năm trăm triệu đồng."
"Năm trăm triệu?" Phan Thanh Nam ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe lóe lên một tia hy vọng điên cuồng.
"Không được ký!" Khoa lập tức gạt phắt đi, giọng anh đanh thép, lạnh lùng. "Anh Nam, anh điên rồi sao? Show thực tế của VBS là cái lò mổ người! Ba năm trước chúng ta bị người ta dàn dựng kịch bản bắt nạt thành viên đến mức phải disband, Hải Đăng phát bệnh trầm cảm nửa điên nửa dại như bây giờ chưa đủ sao? Họ muốn chúng ta vào đó để làm trò hề cho thiên hạ chửi rủa, để câu view bẩn cho họ! Tôi tuyệt đối không đưa các em vào lại cái địa ngục đó một lần nữa!"
"Nhưng chúng ta không còn đường lui nữa Khoa ơi!" Hoàng Văn Nam gào lên, cắt đứt lời Khoa. "Mẹ thằng Nam đang chờ tiền cứu mạng! Nợ giang hồ của thằng Bảo bên ngoài đã lên tới ba trăm triệu, tụi nó dọa chặt tay thằng Bảo nếu tháng này không có tiền lãi! Khớp gối của thằng Huy nếu không mổ sẽ bị tàn phế suốt đời! Các em định sống dưới cái gầm cầu thối tha này đến bao giờ?"
Những lời nói của cựu quản lý như lột trần toàn bộ vết thương mưng mủ của G-Wind ra ánh sáng. Khoa quay đầu nhìn các em. Quốc Bảo cúi mặt, đôi vai vạm vỡ run lên vì nhục nhã. Lê Gia Huy lén lấy vạt áo che đi khớp gối sưng đỏ. Và Nam... cậu em út từ từ buông tay Bảo ra, bước lại gần Khoa.
"Bịch!"
Nam quỳ sụp xuống nền đất ẩm ướt đầy bụi bẩn trước mặt Khoa. Hai bàn tay gầy gò của cậu nắm chặt lấy gấu quần jean sờn rách của anh cả.
"Anh Khoa... em xin anh..." Nam khóc nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm qua lớp vải quần sờn cũ của Khoa. "Em biết vào đó là nhục nhã, em biết người ta sẽ chửi rủa chúng ta là những kẻ hết thời hám danh bẩn thỉu. Nhưng em cần tiền cứu mẹ... Em chỉ còn một người mẹ duy nhất trên đời này thôi... Em cầu xin anh... bán mình cho họ đi anh..."
Khoa đứng lặng người giữa căn hầm tối tăm. Tiếng khóc của Nam vang vọng vào những bức tường đá ẩm mốc, nện thẳng vào lòng tự trọng của một người trưởng nhóm. Anh nhìn xuống bàn tay mình, chiếc nhẫn bạc G-Wind phản chiếu ánh sáng le lói từ khe cửa hẹp.
Hào quang showbiz là một lò thiêu xác, và anh biết rõ chiếc bút ký vào bản hợp đồng kia chính là chiếc thòng lọng sẽ siết cổ họ vĩnh viễn. Nhưng trước mắt anh, mạng sống của mẹ Nam, tương lai của các em đang bị bóp nghẹt từng giây từng phút.
Khoa nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt phong trần, chảy vào khóe miệng đắng chát. Anh từ từ cúi xuống, chạm nhẹ vào chiếc nhẫn bạc trên tay, đứng trước ranh giới quyết định bán linh hồn nghệ sĩ cho quỷ dữ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!