Bento Hình Gấu Và Ranh Giới Cấm Kỵ Của Romeo
Ánh sáng đỏ rực từ hệ thống cảnh báo khẩn cấp quét qua khe cửa gỗ gỉ sét, rọi thẳng vào đống đổ nát đầy mạng nhện dưới gầm cầu thang bê tông tối tăm. Mei nín thở, hai tay siết chặt chiếc điện thoại đang lưu file ghi âm tội lỗi của Kento và Tiến Dũng sát vào lồng ngực. Tim cô đập mạnh đến mức cô lo sợ hai kẻ đứng ngoài cửa sẽ nghe thấy tiếng thình thịch liên hồi ấy. Không có chiếc kính gọng tròn dày cộm – tấm khiên cách âm quen thuộc – thính giác nhạy cảm của cô hoàn toàn trần trụi trước thế gian.
"Két..."
Cánh cửa gỗ mục nát rên rỉ, từ từ mở ra. Luồng khí ẩm mốc bên trong gầm cầu thang bị khuấy động, kéo theo những hạt bụi li ti nhảy múa dưới ánh đèn đỏ. Tiến Dũng cầm chiếc đèn pin kỹ thuật, quét một luồng sáng trắng sắc lẹm vào góc tối. Ánh sáng lướt qua chiếc xô nhựa hỏng, những cán chổi lau nhà gãy, rồi dừng lại cách mũi giày vải lấm lem của Mei chỉ chưa đầy mười centimet.
Mei nhắm chặt mắt, nỗ lực áp dụng kỹ năng "Tàng hình trong đám đông". Cô thu nhỏ bờ vai, nín thở tuyệt đối, cố gắng hòa cơ thể mình vào bóng tối sâu thẳm của bức tường bê tông.
*“Chết tiệt, rõ ràng mình nghe thấy tiếng động ở đây mà. Có khi nào là con chuột không?”* – Tiếng lòng nghi ngờ, hung hãn của Tiến Dũng dội thẳng vào đại não Mei, khiến thái dương cô giật nảy một cơn đau buốt. Hắn tiến thêm một bước, mũi giày thể thao nặng nề của hắn đã chạm vào ngưỡng cửa gỗ.
Đúng lúc ngón tay Tiến Dũng chuẩn bị gạt đống chổi lau nhà ra để lộ hoàn toàn góc trốn của Mei, một giọng nói trầm hùng, đầy uy lực bất ngờ vang lên từ phía đầu hành lang khu nhà B:
“Nguyễn Tiến Dũng! Cậu đang làm gì ở khu vực kỹ thuật bỏ hoang đó?”
Đó là giọng của Anh Vũ Hoàng Long, Đội trưởng bảo vệ gia tộc Hanazono. Tiếng bước chân dồn dập của lực lượng an ninh tư nhân rầm rập tiến lại gần.
Tiến Dũng giật bắn mình, luồng sáng đèn pin lệch hẳn sang bên tường. Tiếng lòng của hắn lập tức bùng nổ sự hoảng loạn tột độ: *“Khốn kiếp! Thằng Hoàng Long! Sao nó lại dẫn người đến đây nhanh thế? Nếu để chúng bắt gặp mình lảng vảng ở đây, Kento cũng không cứu nổi mình!”*
“Tôi... tôi chỉ nghe thấy tiếng động lạ nên vào kiểm tra thôi!” Tiến Dũng luống cuống cất đèn pin, vội vàng quay người bước ra ngoài, dứt khoát kéo sập cánh cửa gỗ lại, nhốt Mei một lần nữa vào bóng tối yên lặng.
Mei nghe tiếng gót giày của Tiến Dũng vội vã rời đi cùng tiếng chất vấn lạnh lùng của anh Hoàng Long. Phải mất gần năm phút sau, khi hành lang hoàn toàn im ắng trở lại, cô mới dám thở phào một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội để hít lấy chút dưỡng khí ít ỏi. Cô đã an toàn. File ghi âm chí mạng trong điện thoại vẫn nguyên vẹn. Cô khéo léo lách người ra khỏi gầm cầu thang, dùng lối thoát hiểm ngách phía sau nhà thể chất để lẻn ra ngoài khuôn viên trường.
Tuy nhiên, niềm vui thoát nạn chưa kịp nhen nhóm thì một nỗi sợ hãi khác đã ập đến. Mei sực nhớ ra một chuyện cực kỳ nguy hiểm. Chiếc ghim cài tóc hình hoa cẩm tú cầu bằng bạc – món quà ẩn danh cô nhận được mà cô biết chắc là của Haru – vẫn đang bị kẹt ở chốt khóa nhà vệ sinh nữ cạnh phòng thay đồ để nhốt Vũ Khánh Huyền từ chiều nay. Nếu ban kỷ luật của Bùi Thu Thảo trong lúc phong tỏa trường phát hiện ra chiếc ghim tóc đó, họ sẽ dễ dàng lần ra cô.
Mei vội vã chạy ngược về phía nhà vệ sinh nữ khu nhà cũ. Nhưng khi cô đẩy cửa bước vào, tim cô hoàn toàn hẫng đi một nhịp.
Cánh cửa phòng vệ sinh bị khóa lúc trước giờ đã mở toang. Vũ Khánh Huyền đã biến mất. Và trên chốt khóa bằng đồng, chiếc ghim cài tóc bằng bạc lấp lánh của cô cũng không còn ở đó nữa.
Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng Mei. Ai đã lấy nó? Ban kỷ luật sao? Hay là chính Khánh Huyền? Nếu bí mật này bị bóc trần, cô sẽ bị quy vào tội bắt nạt học đường và tước học bổng toàn phần ngay lập tức.
***
Trưa ngày hôm sau, thứ Tư.
Ánh nắng mùa thu trong trẻo xuyên qua những rặng cây cổ thụ, rọi xuống góc vườn hoa cẩm tú cầu khuất sau căn tin trường Shinka. Nơi đây vắng vẻ, yên tĩnh, chỉ có tiếng gió xào xạc qua những tán lá xanh mướt và mùi hương thanh khiết của đất ẩm. Mei ngồi một mình trên chiếc ghế băng gỗ dưới bóng râm, tay ôm chặt chiếc cặp sách chứa chiếc điện thoại có file ghi âm. Cô đeo chiếc kính dự phòng thường, đôi mắt đờ đẫn vì cả đêm mất ngủ lo lắng về chiếc ghim tóc bị mất.
*“Cộp. Cộp.”*
Tiếng bước chân quen thuộc, đĩnh đạc vang lên từ phía lối đi rải sỏi. Mei giật mình ngẩng đầu lên.
Hanazono Haru đang chậm rãi bước tới. Bả vai phải của anh được băng bó một lớp gạc trắng kín đáo đằng sau lớp áo đồng phục Hội trưởng phẳng phiu, nhưng bước đi của anh vẫn toát lên phong thái ngạo nghễ, hoàn mỹ của một vị hoàng tử băng giá. Trên tay anh là một chiếc túi giữ nhiệt bằng vải canvas màu xanh nhạt.
Haru dừng lại trước mặt Mei, gương mặt anh lạnh lùng không một chút cảm xúc, đôi mắt thâm trầm nhìn cô đăm đăm đằng sau gọng kính không độ. Anh thản nhiên ngồi xuống đầu kia của chiếc ghế băng, giữ một khoảng cách đúng hai mét theo đúng quy chuẩn nghiêm chỉnh.
“Trịnh Khánh Mei,” Haru cất giọng trầm ấm, lạnh nhạt như băng. “Cậu làm việc hậu cần kiểu gì mà lại để bản thân lảng vảng ở khu nhà thể chất giờ phong tỏa hôm qua? Tôi đã nhắc nhở cậu bao nhiêu lần về việc giữ an toàn rồi?”
Mei lí nhí cúi đầu: “Tôi xin lỗi, Hội trưởng... Tôi chỉ muốn dọn dẹp nốt đạo cụ thôi.”
Ngoài mặt, Haru khẽ nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ răn đe: “Hơn nữa, tôi cần nhắc lại cho cậu nhớ. Luật cấm yêu đương nội bộ ban kịch nghệ Shinka là quy định tối cao do chính tôi ban hành. Cậu là trợ lý riêng của tôi, mọi hành động đi đứng, tiếp xúc ngoài giờ học đều phải cẩn trọng để tránh những tin đồn nhảm nhí ảnh hưởng đến uy tín của Hội học sinh.”
Nghe những lời khiển trách lạnh lùng của anh, Mei khẽ cụp mi mắt. Nhưng ngay trong tích tắc đó, khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp dưới hai mét, năng lực thấu thính định hướng của cô tự động kích hoạt. Tiếng lòng của Haru lập tức dội thẳng vào tâm trí cô, gầm rú một cách cuồng nhiệt và hỗn loạn đến mức kinh hoàng:
*“Aaaa! Mei dễ thương quá! Nhìn mái tóc đen cắt bằng mềm mại kia kìa, sao lại có người đáng yêu thế này chứ! Vai mình đau chết đi được, nhưng nhìn thấy em ấy an toàn thế này, tim mình muốn nổ tung vì hạnh phúc rồi! Mình muốn ngồi sát lại gần em ấy quá, muốn ôm chặt em ấy vào lòng để xoa dịu nỗi sợ hãi hôm qua! Nhưng không được, Haru ơi, mày phải nhịn lại! Phải giữ phong thái Hội trưởng, không được làm em ấy sợ!”*
Mei cắn chặt môi để ngăn bản thân không bật cười, hai bên má cô lập tức đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Thật là một sự tra tấn ngọt ngào! Ai mà tin được vị Hội trưởng lạnh lùng đang ngồi thẳng tắp kia, miệng thì nói lời cảnh cáo nghiêm khắc, nhưng trong đầu lại đang gào thét u mê cô vô điều kiện như vậy chứ?
Haru khẽ hắng giọng để che giấu sự bối rối của chính mình. Anh đặt chiếc túi giữ nhiệt lên bàn gỗ giữa hai người, chậm rãi mở khóa kéo, lấy ra một hộp cơm bento đôi hình gấu vô cùng tinh xảo và dễ thương. Mùi thơm phức của thịt bò áp chảo sốt teriyaki, trứng cuộn vàng ươm và cơm trắng dẻo thơm lập tức lan tỏa trong không khí.
“Người giúp việc nhà tôi nấu thừa bento buổi sáng,” Haru lạnh lùng quay đi, tai anh hơi đỏ ửng. “Tôi không thích lãng phí thức ăn, nên cậu giải quyết hộ tôi đi.”
Tiếng lòng của anh lại tiếp tục gào thét đầy xót xa: *“Em ấy gầy quá, chắc chắn hôm qua đã bị dọa sợ đến mức không ăn uống gì rồi. Dì Hoa đã thức từ năm giờ sáng để chuẩn bị hộp bento dinh dưỡng này theo thực đơn đặc biệt mình yêu cầu đấy! Mei ơi, xin em hãy ăn thật nhiều vào, bồi bổ cho má phúng phính đáng yêu của em đi!”*
Mei ngập ngừng nhìn hộp bento hình gấu. Mùi thơm của đồ ăn khiến cái bụng trống rỗng của cô khẽ reo lên đầy biểu cảm. Cô định từ chối vì sợ ban kỷ luật tuần tra nhìn thấy, nhưng tiếng lòng van nài, lo lắng của Haru quá chân thành khiến cô không thể nhẫn tâm lắc đầu.
“Vậy... tôi xin phép.” Mei lí nhí, cầm lấy đôi đũa tre nhỏ.
Cô gắp một miếng trứng cuộn mềm mại bỏ vào miệng. Vị ngọt thanh của trứng hòa quyện cùng vị béo ngậy của bơ sữa tan chảy trên đầu lưỡi. Đôi mắt Mei khẽ sáng lên, cô vô thức thốt lên:
“Ngon quá...”
*“Rầm!!!”* – Một tiếng nổ lớn vang lên trong tâm trí Mei. Đó là tiếng lòng của Haru đang hoàn toàn gục ngã và ngất xỉu vì sự dễ thương của cô: *“Trời đất ơi! Em ấy khen ngon kìa! Nhìn đôi môi nhỏ nhắn nhai cơm kìa, đáng yêu quá đi mất! Mình muốn cưới em ấy ngay lập tức! Mình muốn ngày nào cũng được ngắm em ấy ăn bento thế này! Trái tim mình không chịu nổi nữa rồi, cứu tôi với!”*
Mei suýt chút nữa thì sặc cơm vì tiếng lòng quá đỗi cuồng nhiệt của anh. Cô cố gắng cúi đầu thật thấp, giả vờ tập trung ăn uống để che giấu gương mặt đã đỏ bừng đến tận mang tai.
Khi Mei đã ăn được một nửa, Haru đột ngột di chuyển. Anh khẽ nghiêng người về phía cô, bàn tay thon dài, ấm áp lướt qua những tán lá cẩm tú cầu, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang đặt trên đùi của Mei dưới gầm bàn gỗ.
Cái chạm vật lý đột ngột khiến Mei giật mình định rụt tay lại, nhưng Haru đã giữ chặt lấy cô. Dưới lòng bàn tay ấm áp của anh, Mei cảm nhận được một vật thể kim loại mát lạnh, sắc gọn.
Anh buông tay ra. Mei mở lòng bàn tay, và cô hoàn toàn bàng hoàng.
Đó chính là chiếc ghim cài tóc hình hoa cẩm tú cầu bằng bạc bị mất của cô.
Haru nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh thâm trầm, sâu thẳm lấp lánh một tình cảm dịu dàng, ấm áp vượt qua mọi rào cản quy tắc cấm kỵ. Anh thì thầm bằng giọng nói lạnh lùng bên ngoài:
“Tôi nhặt được thứ này ở hành lang khu nhà cũ trong lúc đi tuần tra an ninh hôm qua. Đừng để rơi những thứ quan trọng như thế này nữa, trợ lý Trịnh.”
Nhưng tiếng lòng của anh lúc này lại vang lên vô cùng dịu dàng, như một bản nhạc piano cổ điển sưởi ấm hoàn toàn thính giác nhạy cảm của cô: *“Ngốc ạ, em có biết anh đã hoảng hốt thế nào khi thấy chiếc ghim này ở chốt cửa nhà vệ sinh không? Anh đã lập tức giấu nó đi trước khi ban kỷ luật của Thu Thảo đến khám xét. Đừng mạo hiểm làm những việc nguy hiểm như thế nữa... Anh sẽ luôn bảo vệ em, bảo vệ cả học bổng và sự bình yên của em. Nên xin em, đừng bao giờ đẩy anh ra xa...”*
Mei ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt rực rỡ của Haru dưới ánh nắng mùa thu chiếu rọi qua rặng cẩm tú cầu. Trái tim cô lỡ nhịp một cái thật mạnh. Ranh giới cấm kỵ của luật lệ ban kịch vẫn còn đó, nhưng trong khoảnh khắc này, giữa tiếng lòng ấm áp của anh và cái chạm tay thầm lặng dưới gầm bàn, Mei biết mình đã hoàn toàn đầu hàng trước sự u mê ngọt ngào này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!