Bằng Chứng Dưới Gầm Cầu Thang Và Chiếc Thẻ Nhớ Mật
Tiếng còi báo động an ninh rú lên từng hồi chói tai, xé toạc bầu không khí vốn đã căng như dây đàn của khu nhà thể chất trường Trung học Tư thục Shinka. Khói bụi từ vụ sập giàn giáo sắt vẫn chưa tan hết, lơ lửng trong không trung như một làn sương mù xám xịt, cay nồng mùi rỉ sét và vôi vữa. Ánh đèn pha đỏ rực của hệ thống cảnh báo khẩn cấp quay cuồng trên những bức tường gạch đỏ cổ kính, hắt lên bóng dáng cao lớn, ngạo nghễ của Hanazono Haru.
Bả vai phải của anh máu vẫn không ngừng tuôn rơi, nhuộm đỏ thẫm một khoảng lớn trên chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu. Thế nhưng, gương mặt anh vẫn lạnh lùng như tượng tạc, đôi mắt thâm trầm rực lửa phẫn nộ nhìn chằm chằm vào khoảng không. Anh vừa ra lệnh phong tỏa toàn bộ nhà thể chất. Lực lượng an ninh tư nhân của gia tộc Hanazono, dẫn đầu bởi Đội trưởng Vũ Hoàng Long, đang rầm rập tiến vào từ các lối đi chính.
Trịnh Khánh Mei đứng run rẩy sau cánh gà, hai tay siết chặt tà áo đồng phục đã lấm lem bụi bẩn. Tim cô đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhìn vết thương đang rỉ máu trên vai Haru, lòng cô thắt lại một cơn đau buốt khó tả. Anh đã đỡ đòn cho cô. Chàng Hội trưởng kiêu ngạo, người luôn giữ khoảng cách lạnh lùng với cô trước mặt đám đông, vừa mới đánh đổi cả sự an toàn của bản thân để che chở cho một cô gái vô hình như cô.
Nhưng Mei biết, cô không thể đứng đây lâu hơn nữa. Tiếng bước chân dồn dập của Ban Kỷ luật học đường do Thu Thảo dẫn đầu đang vang lên từ phía sảnh chính. Nếu cô bị bắt gặp ở hiện trường vụ tai nạn này cùng với Hội trưởng, vỏ bọc “cô gái vô hình” mà cô dày công xây dựng suốt hai năm qua sẽ hoàn toàn sụp đổ. Hơn thế nữa, chiếc kính gọng tròn dày cộm – tấm khiên cách âm duy nhất của cô – đã bị vỡ từ trước. Hiện tại cô chỉ đeo chiếc kính dự phòng thường, không hề có màng lọc thấu thính đặc chế. Chỉ cần đám đông ập vào, hàng trăm luồng tiếng lòng hỗn loạn, đố kỵ và tò mò sẽ lập tức dội thẳng vào đại não cô, kéo theo cơn đau đầu dị biến kinh hoàng.
Quan trọng hơn cả, Mei đã nghe thấy tiếng lòng của Nguyễn Tiến Dũng trước khi giàn giáo sập. Cô biết rõ hắn là kẻ trực tiếp ra tay theo chỉ thị ngầm của Hội phó Kento – Phạm Minh Nhật.
*“Mình phải tìm bằng chứng. Nếu không, Kento sẽ dùng quyền lực của hắn để xóa sạch dữ liệu camera an ninh lúc năm giờ chiều như hắn đã hứa với Tiến Dũng.”* – Ý nghĩ dứt khoát lóe lên trong đầu Mei. Cô không thể để Haru phải chịu vết thương này một cách vô ích. Cô phải bảo vệ anh, giống như cái cách anh vừa che chở cho cô dưới đống đổ nát.
Lợi dụng lúc khói bụi còn mịt mù và sự chú ý của mọi người đang đổ dồn vào vết thương của Haru, Mei lùi dần vào bóng tối phía sau cánh màn nhung. Cô áp dụng triệt để kỹ năng "Tàng hình trong đám đông", điều hòa nhịp thở thật khẽ, thu nhỏ bờ vai và bước đi không phát ra một tiếng động nhỏ. Cô lách qua lối cửa ngách hậu cần, hướng thẳng về phía khu vực kỹ thuật cũ kỹ của nhà thể chất.
Khi vừa bước ra hành lang khu nhà B vắng vẻ, thính giác nhạy cảm của Mei khẽ giật nảy. Từ phía cuối hành lang tối tăm, tiếng bước chân dồn dập và tiếng thì thầm vội vã vang lên.
“Khốn kiếp! Tại sao thằng đó lại xuất hiện ở hậu trường vào giờ này chứ?” Giọng nói trầm đục, run rẩy của Nguyễn Tiến Dũng vang lên, tràn ngập sự hoảng loạn. “Nó còn ra lệnh phong tỏa toàn bộ khu nhà! Kento, mày đã hứa là mọi chuyện sẽ êm đẹp cơ mà!”
“Câm miệng lại! Mày muốn cả trường nghe thấy hả?” Giọng nói sắc lạnh, tràn đầy sự kiêu ngạo nhưng cũng không giấu nổi vẻ căng thẳng của Kento cắt ngang.
Mei giật mình. Chúng đang đi về phía này! Lối hành lang hẹp không có chỗ trốn, nếu chạy ngược lại cô sẽ đụng phải lực lượng bảo vệ đang phong tỏa. Trong giây phút sinh tử, mắt Mei quét nhanh qua góc tường. Ngay cạnh cô là cánh cửa gỗ cũ kỹ dẫn xuống gầm cầu thang bê tông của nhà thể chất – nơi vốn được dùng làm hốc chứa dụng cụ dọn dẹp hỏng hóc bỏ hoang từ lâu.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Mei khẽ đẩy cánh cửa gỗ gỉ sét, lách người vào trong rồi nhẹ nhàng khép hờ cửa lại.
Góc tối dưới chân cầu thang nhà thể chất ngột ngạt và ẩm thấp. Mùi gỗ mục, mùi nước tẩy rửa cũ kỹ và bụi bặm xộc thẳng vào mũi Mei khiến cô suýt chút nữa thì hắt hơi. Những sợi mạng nhện giăng chằng chịt bám đầy lên mái tóc đen cắt bằng và vai áo đồng phục của cô. Mei nín thở, ép chặt lưng vào bức tường bê tông lạnh ngắt, ngồi bó gối trong khoảng không gian chật hẹp chỉ chưa đầy một mét vuông. Cô nhắm chặt mắt, chịu đựng sự ngứa ngáy và ngột ngạt tột độ để giữ im lặng.
*“Cộp. Cộp. Cộp.”*
Tiếng giày đinh thể thao của Tiến Dũng và tiếng giày da nện xuống sàn của Kento dừng lại ngay sát cánh cửa gỗ hờ của gầm cầu thang. Khoảng cách giữa Mei và hai kẻ thủ ác lúc này chỉ cách nhau một cánh cửa gỗ mỏng manh.
“Mày đã xóa dữ liệu camera chưa?” Tiến Dũng thở dốc, giọng nói run bần bật. “Hội trưởng đã gọi cho đội an ninh tư nhân của nhà Hanazono rồi. Nếu chúng kiểm tra hệ thống lưu trữ trước khi mày ra tay, tao và mày đều sẽ bị tống cổ khỏi cái trường này!”
Kento hừ lạnh một tiếng, tiếng lòng của hắn lập tức dội thẳng vào đại não của Mei đằng sau cánh cửa. Để nghe rõ hơn, Mei đưa tay tháo chiếc kính cận dự phòng thường đặt vào túi áo. Không còn vật cản, siêu năng lực thấu thính định hướng của cô lập tức được kích hoạt ở cường độ cao nhất. Cô nhắm mắt, áp dụng phương pháp thiền định tĩnh tâm để điều hòa khí huyết, cô lập mọi tiếng còi báo động bên ngoài, chỉ tập trung duy nhất vào luồng suy nghĩ của kẻ đứng đối diện.
*“Hừ, một lũ ăn hại! Con nhỏ học bổng rách nát đó đáng lẽ phải bị đè bẹp dí dưới đống sắt đó rồi! Tại sao Haru lại lao vào cứu nó chứ? Lại còn tự làm mình bị thương! Thằng khốn đó lúc nào cũng muốn tỏ ra hoàn hảo, đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân sao? Nhưng mày không biết rằng, bẫy của tao không chỉ dừng lại ở đó đâu.”*
Tiếng lòng đầy đố kỵ, đen tối của Kento vang lên chói tai trong tâm trí Mei. Cô cắn chặt môi để không thốt ra tiếng động. Động cơ đố kỵ thực sự của Kento cuối cùng cũng lộ diện rõ ràng qua thấu thính tâm can. Hắn luôn ghen ghét với sự hoàn hảo không tì vết của Haru. Hắn muốn tìm ra bất kỳ điểm yếu nào của anh, cướp lấy chiếc ghế Chủ tịch Hội học sinh để lấy lòng bà nội độc đoán của Haru – Đại phu nhân Nguyễn Gia Tu Tuệ, hòng bước chân vào giới tài phiệt thượng lưu.
“Yên tâm đi,” Kento cất giọng nói bên ngoài, đầy vẻ tự tin giả tạo để trấn an Tiến Dũng. “Hệ thống máy chủ lưu trữ camera an ninh nằm ở phòng lưu trữ hồ sơ mật của trường. Tao đã dùng quyền Hội phó để yêu cầu bảo trì hệ thống từ chiều nay. Dữ liệu ghi hình từ bốn giờ rưỡi đến năm giờ rưỡi chiều nay đã bị tao cài mã độc ghi đè hoàn toàn. Cho dù an ninh của nhà Hanazono có đến, chúng cũng chỉ thấy một màn hình nhiễu sóng mà thôi.”
“Thật chứ?” Tiến Dũng thở phào một hơi nhẹ nhõm. “Nhưng còn vết tích ở bả vai giàn giáo thì sao? Chiếc kìm cắt mini của tao...”
“Mày đã vứt nó đi chưa?” Kento gặng hỏi, giọng nói trở nên sắc lẹm.
“Tao... tao vứt nó ở thùng rác phía sau nhà thể chất rồi. Không ai tìm ra được đâu.” Tiến Dũng lí nhí.
*“Thằng ngu này! Dấu vân tay của mày vẫn còn trên đó! Nếu tao không ra tay dọn dẹp, ban kỷ luật của Thu Thảo sẽ lần ra mất. Nhưng không sao, chỉ cần tao nắm giữ được bí mật này, mày sẽ mãi mãi là con chó trung thành chạy việc cho tao để đối phó với thằng Haru.”* – Tiếng lòng xảo quyệt của Kento tiếp tục vang lên, phơi bày toàn bộ sự tàn nhẫn của những kẻ thuộc giới thượng lưu tự phụ.
Mei nín thở, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn giận dữ và sự bất bình dâng lên trong lòng cô. Chúng đã lên kế hoạch tàn nhẫn như vậy để hại cô, và gián tiếp làm Haru bị thương chảy máu, vậy mà giờ đây vẫn có thể thản nhiên đứng đây bàn mưu tiêu hủy chứng cứ.
*“Mình phải ghi âm lại. Đây là cơ hội duy nhất!”*
Mei run rẩy đưa tay vào túi váy đồng phục, lén lút rút chiếc điện thoại màn hình đã nứt nhẹ ra. Ngón tay cô dính đầy bụi bẩn và mạng nhện, run bần bật khi chạm vào màn hình cảm ứng. Trong không gian tối tăm chật hẹp, ánh sáng xanh le lói từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt mộc mạc, thanh tú đang căng thẳng tột độ của cô. Mei nhanh chóng bấm vào ứng dụng ghi âm, đưa sát microphone của điện thoại vào khe hở nhỏ của cánh cửa gỗ.
“Nghe đây,” Kento tiếp tục thì thầm dặn dò Tiến Dũng. “Sáng mai, khi ban giám hiệu bắt đầu điều tra vụ tai nạn, tao sẽ chủ động đổ tội cho ban hậu cần của con nhỏ Mei chuẩn bị sân khấu cẩu thả, không tuân thủ quy trình an toàn thiết bị. Với việc camera bị nhiễu sóng và không có chứng cứ ngoại phạm, con nhỏ đó chắc chắn sẽ bị lập biên bản kỷ luật nặng. Chỉ cần một lỗi kỷ luật này, học bổng toàn phần của nó tại trường Shinka sẽ lập tức bị tước đoạt. Để xem lúc đó, thằng Haru có còn bảo vệ nổi trợ lý riêng của nó nữa không.”
“Đúng thế! Cho nó chừa cái tội nghèo rách mướt mà dám trèo cao!” Tiến Dũng cười khẩy, giọng điệu đầy sự khinh miệt.
Toàn bộ cuộc đối thoại tội lỗi, lời thừa nhận nới lỏng ốc vít giàn giáo và âm mưu đổ tội tàn nhẫn của Kento đã được thu trọn vào file ghi âm trong điện thoại của Mei. Thiết bị ghi âm nhỏ bé này, sau này sẽ được lưu trữ vào "Thẻ nhớ chứa file âm thanh hú loa" – vũ khí phản đòn tối cao mà cô và Haru sẽ dùng để đập tan quyền lực học đường của Kento trước hội đồng kỷ luật.
Mei thở phào một hơi nhẹ nhõm, khẽ bấm nút lưu file ghi âm. Nhưng ngay trong khoảnh khắc cô vừa thở phào, sự mệt mỏi thể chất do phải tập trung thấu thính cường độ cao trong không gian kín đã khiến cô mất cảnh giác.
Khuỷu tay Mei khẽ dịch chuyển, vô tình quẹt trúng một chiếc cán chổi lau nhà bằng gỗ cũ kỹ đang dựng ở góc tường gầm cầu thang.
*“Cạch.”*
Tiếng động kim loại và gỗ va chạm nhẹ nhàng vang lên trong không gian yên tĩnh của hành lang khu nhà B.
Âm thanh cực nhỏ đó lập tức chặn đứng cuộc đối thoại của hai kẻ ngoài cửa.
“Tiếng gì thế?” Giọng Tiến Dũng đột ngột đanh lại, chứa đựng sự nghi ngờ tột độ.
Tim Mei như ngừng đập hoàn toàn. Toàn thân cô cứng đờ, hai tay ôm chặt lấy chiếc điện thoại trước ngực như muốn khảm nó vào da thịt mình. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ thái dương xuống cằm cô, làm nhòe đi cả đôi mắt đen lánh không kính.
“Có tiếng động phát ra từ gầm cầu thang.” Kento thì thầm, tiếng lòng của hắn lúc này trở nên vô cùng nhạy bén và hung hãn: *“Có kẻ nghe trộm? Khốn kiếp! Nếu bí mật này bị lộ ra ngoài, mình sẽ tiêu đời! Phải bắt bằng được kẻ đó!”*
*“Cộp... Cộp... Cộp...”*
Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Tiến Dũng bắt đầu di chuyển, hướng thẳng về phía cánh cửa gỗ hờ nơi Mei đang ẩn nấp.
Ánh sáng đỏ rực từ hệ thống cảnh báo khẩn cấp ngoài hành lang hắt qua khe cửa gỗ, chiếu lên những bước chân đang tiến lại gần. Mei nín thở đến mức lồng ngực đau nhói. Cô ép chặt người vào góc tường tối tăm nhất, nhắm chặt mắt cầu nguyện, sử dụng kỹ năng "Tàng hình trong đám đông" đến mức cực hạn của bản năng sinh tồn.
Bàn tay thô bạo của Tiến Dũng đã chạm vào tay nắm cửa gỗ gỉ sét.
*“Két...”*
Cánh cửa gỗ từ từ được đẩy ra, luồng ánh sáng đỏ rực từ hành lang ùa vào, rọi thẳng vào đống đổ nát đầy mạng nhện dưới gầm cầu thang bê tông tối tăm...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!