Nhạc nềnShizima4

Giàn Giáo Đổ Sập Và Vòng Ôm Phẫn Nộ Của Romeo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ ngoài trời vọng qua lớp cửa kính dày của nhà thể chất trường Shinka, báo hiệu một cơn giông bão lớn sắp đổ ập xuống Tokyo. Bên trong góc tối phía sau cánh gà sân khấu chính, ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn kỹ thuật chỉ đủ chiếu sáng một khoảng không gian nhỏ hẹp, đầy bụi bặm và mạng nhện. Mùi gỗ thông ẩm ướt của bối cảnh thành Verona cổ kính hòa lẫn với mùi sơn mới tạo nên một bầu không khí có phần ngột ngạt.


Trịnh Khánh Mei khẽ đẩy gọng kính cận dự phòng lên sống mũi. Chiếc kính này không có màng lọc thấu thính đặc chế như chiếc kính gọng tròn dày cộm đã hỏng của cha cô, khiến cô liên tục phải chịu đựng những luồng tạp âm nhỏ nhặt dội vào đại não từ xa. Cô đang cố gắng áp dụng phương pháp thiền định tĩnh tâm để điều hòa nhịp thở, tập trung hoàn thành "Quy tắc kiểm tra thiết bị sân khấu" trước khi buổi tập kịch chung ngày mai bắt đầu.


"Khớp nối bối cảnh ban công... ổn. Dây cáp kéo rèm... đã được tra dầu." Mei lầm bầm, tay cầm cuốn sổ ghi chép nhỏ.


Cô ngước mắt nhìn lên hệ thống giàn giáo sắt cao ngất ngưởng phía trên đầu, nơi treo những chùm đèn pha công suất lớn phục vụ cho đêm diễn thử. Theo quy trình an toàn, cô phải rà soát kỹ lưỡng các mối nối bả vai của giàn giáo sắt. Thế nhưng, trong thâm tâm cô lúc này vẫn đang bị phân tâm bởi một việc khác.


Chiếc ghim cài tóc hình hoa cẩm tú cầu bằng bạc – vật bảo mệnh tình cảm thầm lặng của cô – vẫn đang bị kẹt ở chốt khóa nhà vệ sinh nữ cạnh phòng thay đồ. Cô đã dùng nó để jam cửa nhốt Vũ Khánh Huyền vào chiều nay nhằm phản kháng lại trò bạo lực lạnh của cô ta. Mei tự nhủ lát nữa, khi hành lang hoàn toàn vắng người, cô phải lén qua đó để lấy lại vật chứng vật lý nguy hiểm này trước khi ban kỷ luật của Thu Thảo phát hiện ra.


*"Cộc. Cộc. Cạch."*


Tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng nhưng sắc gọn vang lên từ phía đỉnh giàn giáo treo đèn. Thính giác nhạy cảm của Mei khẽ giật nảy. Cô nín thở, tháo chiếc kính dự phòng ra để kích hoạt khả năng thấu thính định hướng. Ngay lập tức, một luồng tiếng lòng đầy hoang mang, run rẩy nhưng chứa đựng sự hung hãn tột độ dội thẳng vào tâm trí cô:


*“Khốn kiếp... cái ốc vít này chặt quá! Nhưng không sao, lỏng thế này là đủ rồi. Chỉ cần con nhỏ học bổng đó bước tới vị trí ban công Verona bên dưới, sức nặng của chùm đèn sẽ kéo sập cả thanh giàn giáo này xuống. Kento đã hứa sẽ xóa sạch dữ liệu camera an ninh khu vực này vào đúng năm giờ chiều. Đừng trách tao ác, Trịnh Khánh Mei... Trách mày là một đứa học bổng rách nát mà dám làm Hội phó Kento nhục nhã trước ban điều hành!”*


Mei bàng hoàng. Đó là tiếng lòng của Nguyễn Tiến Dũng – nam sinh vạm vỡ phe Kento, thành viên CLB Thể hình với gương mặt bặm trợn luôn mặc áo khoác thể thao đen. Hắn đang lén lút dùng chiếc kìm cắt kim loại mini để nới lỏng các ốc vít cố định giàn giáo treo đèn theo chỉ đạo ngầm của Kento!


"Dừng lại! Ai ở trên đó thế?" Mei hét lớn, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian trống trải của nhà thể chất.


Tiếng bước chân hoảng loạn của Tiến Dũng lập tức vang lên phía trên. Hắn vội vã thu dọn dụng cụ, lén lút di chuyển theo lối thang thoát hiểm phía sau để tẩu thoát. Mei định chạy theo để giữ hắn lại, nhưng chưa kịp bước đi thì một âm thanh kinh hoàng đã chặn đứng cô.


*"Rắc... Rắc... Rầm!"*


Thanh sắt giàn giáo treo hệ thống đèn chiếu nặng nề, sau khi bị Tiến Dũng cố tình nới lỏng toàn bộ ốc vít cố định bả vai, bắt đầu rung lắc dữ dội. Sức nặng của chùm đèn pha công suất lớn kéo sập khớp nối sắt đã rỉ sét. Cả khối kim loại khổng lồ đổ ập xuống góc tối phía sau cánh gà sân khấu chính – ngay vị trí Mei đang đứng!


Mei hoảng hốt lùi lại, nhưng không gian hậu trường quá chật hẹp. Những thùng gỗ đạo cụ lớn và dây cáp điện chằng chịt dưới đất đã khóa chặt lối thoát duy nhất của cô. Mei trượt chân ngã xuống sàn gỗ, đôi mắt đen lánh co rút lại khi nhìn thấy khối sắt đen ngòm đang lao xuống đỉnh đầu mình với tốc độ chóng mặt. Cô chỉ biết nhắm chặt mắt, đưa hai tay lên ôm đầu chịu đựng trong sự tuyệt vọng.


*"Mei!!!"*


Một tiếng gầm phẫn nộ, lo lắng đến xé lòng vang lên lấn át cả tiếng sấm sét ngoài trời.


Trước khi khối sắt chạm vào người cô, một bóng người với tốc độ kinh hoàng đã lao thẳng vào góc tối hậu trường. Một vòng tay vạm vỡ, mạnh mẽ ôm chặt lấy eo Mei, dứt khoát kéo cô vào lòng và xoay người che chắn hoàn toàn cho cô.


*ẦM!!!*


Tiếng kim loại đổ sập xuống sàn gỗ tạo nên một chấn động kinh hoàng, bụi gỗ và mạng nhện bay mù mịt trong không gian. Một góc cạnh sắc nhọn của khung giàn giáo sắt quẹt mạnh qua bả vai của bóng người đang ôm chặt lấy Mei, rạch rách vai áo sơ mi trắng phẳng phiu và găm sâu vào da thịt anh.


Mùi máu tươi nồng nặc lập tức lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi hương thảo mộc thanh khiết quen thuộc.


Mei run rẩy mở mắt. Gương mặt hoàn hảo không tì vết của Hanazono Haru đang ở cự ly cực gần với cô. Đôi mắt thâm trầm thường ngày lạnh lùng như băng của anh giờ đây hằn lên những tia máu đỏ rực vì lo sợ. Đôi môi anh mím chặt, bả vai phải của anh đang run rẩy kịch liệt, máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ cả một mảng lớn vai áo sơ mi trắng, nhỏ từng giọt xuống sàn gỗ.


Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt im lặng chịu đựng đau đớn bên ngoài, tiếng lòng của Haru lúc này lại nổ tung phẫn nộ, gào thét điên cuồng bên tai Mei như một cơn bão quét qua đại dương:


*“Mei! Mei của anh! Em có sao không? Trả lời anh đi! Làm ơn nói một lời cho anh biết em không bị thương đi! Khốn kiếp! Tim mình như ngừng đập hoàn toàn rồi! Khoảnh khắc nhìn thấy giàn giáo đổ xuống đầu em, anh thề là linh hồn anh đã chết đi một nửa! Kẻ nào... kẻ nào dám làm tổn thương cô ấy? Ta thề sẽ bắt kẻ đó phải trả giá bằng cả mạng sống! Ta sẽ bắt chúng biến mất hoàn toàn khỏi trường Shinka này! Vai đau quá... máu chảy nhiều quá... nhưng không bằng một phần mười nỗi sợ hãi mất đi em! Mei ơi, em là mạng sống của anh, xin em đừng có chuyện gì!”*


Nước mắt Mei đột ngột trào ra, làm nhòe đi tầm nhìn đằng sau gọng kính dự phòng. Trái tim cô đập loạn nhịp kinh khủng trước luồng tình cảm cuồng nhiệt, sâu đậm và đầy đau đớn của chàng Hội trưởng. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được một sự bảo vệ bất chấp tính mạng từ một người con trai. Vết thương sâu chảy máu trên vai Haru chính là minh chứng vật lý đầu tiên, một vết sẹo sẽ mãi khắc ghi tình yêu thầm kín của anh dành cho cô.


“Hội trưởng... vai của anh... máu chảy nhiều quá...” Mei run rẩy đưa bàn tay nhỏ nhắn lên, muốn chạm vào bả vai anh nhưng lại sợ làm anh đau thêm.


Haru khẽ hít một hơi thật sâu để nén cơn đau buốt thấu xương ở bả vai. Anh chậm rãi buông Mei ra, nhưng vẫn giữ chặt hai bả vai cô để kiểm tra một lượt từ đầu đến chân. Khi xác nhận cô hoàn toàn không có một vết trầy xước nào, vẻ lo lắng trong mắt anh mới dịu đi một chút, thay vào đó là một sự lạnh lùng, nghiêm nghị đáng sợ.


“Tôi không sao.” Haru cất giọng trầm ấm, lạnh lẽo đến thấu xương, gương mặt anh lại trở về chiếc mặt nạ băng giá thường ngày trước đám đông. “Cậu đứng ở đây, không được di chuyển đi đâu cả.”


Anh chậm rãi đứng dậy, bả vai phải vẫn rỉ máu nhưng vóc dáng cao lớn của anh vẫn đứng sừng sững đầy uy nghiêm giữa đống đổ nát của giàn giáo sắt. Đôi mắt anh rực lửa phẫn nộ chưa từng có, quét qua hiện trường xơ xác của câu lạc bộ kịch.


Tiếng lòng của Haru gầm rú đầy quyết đoán:


*“Kento! Nguyễn Tiến Dũng! Tụi mày dám dùng đến thủ đoạn mưu sát học đường này sao? Được lắm! Hanazono Haru này nếu không lột sạch lớp da mặt nạ giả tạo của tụi mày trước toàn trường Shinka, ta thề sẽ từ bỏ chiếc ghế Chủ tịch Hội học sinh này!”*


Haru rút điện thoại ra khỏi túi quần bằng tay trái, dứt khoát bấm số gọi trực tiếp cho Đội trưởng bảo vệ gia tộc – Anh Vũ Hoàng Long:


“Anh Long, lập tức mang toàn bộ lực lượng an ninh đến phong tỏa toàn bộ nhà thể chất và khu vực hội trường Shinka cho tôi. Không cho phép bất kỳ một học sinh hay nhân sự nào được rời khỏi đây. Kiểm tra toàn bộ hệ thống camera dự phòng của khu vực nhà thể chất ngay lập tức!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!