Nhạc nềnShizima4

Đấu Trí Phòng Họp Và Bản Lĩnh Của Hội Trưởng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa rào mùa hạ vẫn rền rĩ quất liên hồi vào những khung cửa kính mái vòm của tòa nhà hội trường trường Shinka. Bên trong phòng tập kịch chính, bầu không khí ngột ngạt đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ tích tắc. Nguyễn Thục Anh – Erika – đang ngồi bất động trên chiếc ghế nhung, gương mặt lộng lẫy thường ngày giờ đây tái nhợt vì kinh ngạc và tức giận. Đôi mắt kẻ mascara sắc sảo của cô ta dán chặt vào Trịnh Khánh Mei, người đang đứng cạnh bàn của cô giáo phụ trách với phong thái vô cùng điềm tĩnh, bộ đồng phục phẳng phiu không một vết bẩn.


Erika siết chặt chiếc gương nạm pha lê trong tay, tiếng lòng của cô ta dội thẳng vào thính giác nhạy cảm của Mei, hỗn loạn và đầy ác ý:


*“Không thể nào! Con nhóc nghèo khổ đó đáng lẽ phải đi chân đất, khóc lóc thảm hại ở hành lang mới đúng! Vũ Khánh Huyền đã thề với mình là sẽ đổ nước bẩn vào giày của nó và giấu chìa khóa tủ đồ rồi cơ mà? Tại sao nó vẫn có giày dự phòng? Tại sao nó vẫn đến đúng giờ? Còn Khánh Huyền đâu? Sao mình gọi điện thoại liên tục mà không bắt máy? Điện thoại của nó bị tắt nguồn rồi sao? Thật là một lũ ăn hại!”*


Mei khẽ cụp mi mắt đằng sau gọng kính cận dự phòng. Cô không thèm nhìn về phía Erika, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác thỏa mãn thầm lặng. Vũ Khánh Huyền lúc này chắc chắn vẫn đang bị nhốt trong phòng vệ sinh nữ ở khu nhà cũ, gào thét bất lực sau cánh cửa gỗ dày bị chốt chặt bằng chính chiếc ghim cài tóc bằng bạc của cô. Đó là cái giá phải trả cho kẻ dám dùng trò bạo lực lạnh để chèn ép học sinh học bổng.


“Cảm ơn em, Mei. Hồ sơ phân bổ đạo cụ này rất chi tiết và ngăn nắp.” Cô Nguyễn Minh Thư gật đầu hài lòng, đặt tập tài liệu xuống bàn. “Từ hôm nay, em sẽ chính thức hỗ trợ ban hậu cần điều phối các buổi tập. Hãy cố gắng phát huy nhé.”


“Dạ, em cảm ơn cô. Em sẽ cố gắng hết sức ạ.” Mei cúi đầu lễ phép.


Ở góc phòng tập, Hanazono Haru vẫn đứng khoanh tay tựa lưng vào cột gỗ. Phong thái Hội trưởng lạnh lùng, xa cách của anh khiến không một học sinh nào dám lại gần. Thế nhưng, ngay khi Mei vừa quay người bước đi, tiếng lòng gào thét u mê quen thuộc của anh lại bùng nổ, vang dội bên tai cô như một bản nhạc piano cổ điển đầy phấn khích:


*“Trời ơi! Mei của anh ngầu quá đi mất! Nhìn cái cách em ấy phớt lờ con bé Erika kìa, vừa thông minh lại vừa có khí chất! Đôi mắt đen lánh sau gọng kính kia lúc nãy khẽ liếc qua một cái làm tim mình suýt ngừng đập luôn rồi! Nhưng mà... gọng kính này nhìn lạ quá, không phải chiếc kính gọng tròn dày cộm sáng nay. Em ấy đổi kính mới sao? Dù đeo kính nào thì em ấy vẫn là người dễ thương nhất thế giới! Muốn chạy lại xoa đầu em ấy quá, muốn khen em ấy quá! Haru ơi là Haru, mày phải nhịn lại, không được làm em ấy sợ trước mặt mọi người!”*


Mei cắn chặt môi để ngăn bản thân không bật cười. Cô vội vàng ôm lấy tập tài liệu, di chuyển nhanh chóng ra khỏi phòng tập kịch để tránh luồng suy nghĩ quá đỗi cuồng nhiệt của chàng Hội trưởng. Cô cần phải quay lại văn phòng Hội học sinh Shinka để hoàn thành nốt các báo cáo công việc còn dang dở.


Thế nhưng, bình yên học đường chưa bao giờ kéo dài được lâu đối với một học sinh học bổng tại Shinka.


Ngay khi Mei vừa bước chân vào hành lang dẫn đến khu văn phòng Hội học sinh, cô đã cảm nhận được một bầu không khí căng thẳng bất thường. Nhóm nam sinh chạy việc vặt của Hội học sinh đang đứng tụ tập trước cửa phòng họp lớn, nét mặt ai nấy đều lộ vẻ lo lắng. Tiếng xì xào bàn tán của họ truyền qua tai cô, mang theo những luồng suy nghĩ đầy hoang mang:


*“Hội phó Kento đột ngột triệu tập cuộc họp khẩn cấp toàn ban điều hành sao? Nghe nói anh ấy muốn bãi miễn chức danh trợ lý của con bé học bổng mới vào.”*

*“Đúng vậy, Kento đang nắm trong tay đơn khiếu nại nặc danh của nhóm học sinh quý tộc khối 11. Lần này Hội trưởng Haru gặp rắc rối lớn rồi, Kento rõ ràng muốn dùng việc này để cáo buộc anh ấy lạm quyền tư lợi.”*


Mei khựng bước chân. Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.


Phạm Minh Nhật – biệt danh Kento – Hội phó Hội học sinh Shinka. Hắn là một kẻ luôn đeo chiếc mặt nạ tri thức với cặp kính gọng vuông đen và nụ cười giả tạo, nhưng thực chất bên trong lại đầy đố kỵ với sự hoàn hảo của Haru. Kento luôn tìm kiếm bất kỳ sơ hở nào của Haru để hạ bệ anh và chiếm lấy chiếc ghế Chủ tịch Hội học sinh nhằm lấy lòng gia tộc tài phiệt Hanazono.


Và lần này, hắn đã chọn Mei làm điểm yếu để tấn công.


*“Cộc, cộc.”*


Tiếng giày da nện xuống sàn hành lang vang lên từ phía sau. Mei quay đầu lại, bắt gặp gương mặt đắc ý của Kento đang tiến lại gần. Hắn khẽ đẩy gọng kính vuông, nở một nụ cười giả lả nhưng trong đầu lại đang tính toán những bước đi vô cùng tàn nhẫn:


*“Hừ, con nhóc học bổng rách nát này chính là vết nhơ duy nhất trong hồ sơ hoàn hảo của Hanazono Haru. Hôm nay, trước mặt toàn bộ ban điều hành, mình sẽ phơi bày sự thiên vị vô lý của Haru dành cho nó. Đơn khiếu nại của nhóm Erika đã chuẩn bị sẵn sàng, Haru sẽ không có cách nào để bảo vệ nó mà không tự hủy hoại danh tiếng của chính mình. Chiếc ghế Chủ tịch Hội học sinh sớm muộn gì cũng thuộc về ta!”*


“Chào em, trợ lý Mei.” Kento cất giọng ấm áp, ra vẻ thân thiện. “Thật may quá, cuộc họp khẩn cấp chuẩn bị bắt đầu rồi. Em cũng là nhân vật chính của ngày hôm nay đấy, mời em vào phòng họp cùng tôi nhé.”


Mei im lặng, cô khẽ cúi đầu chào rồi bước theo sau hắn vào Văn phòng Hội học sinh Shinka.


Bên trong phòng họp lớn, chiếc bàn tròn bằng gỗ sồi sang trọng đã chật kín người. Toàn bộ các ủy viên trưởng ban, thư ký và đại diện các khối lớp đều có mặt. Bầu không khí trang nghiêm và lạnh lẽo bao trùm lấy căn phòng dưới ánh đèn tuýp trắng sáng căn chỉnh chính xác.


Hanazono Haru ngồi ở vị trí trung tâm, phong thái đĩnh đạc, gương mặt không một chút biểu cảm như một vị hoàng tử băng giá ngự trị trên ngai vàng của mình. Ánh mắt sắc bén của anh khẽ lướt qua Mei khi cô bước vào, nhưng ngay lập tức quay đi để giữ vẻ thờ ơ trước mặt mọi người.


Thế nhưng, tiếng lòng của anh lại gầm rú đầy lo lắng và phẫn nộ:


*“Khốn kiếp! Thằng nhóc Kento dám dùng cuộc họp này để làm khó Mei sao? Nhìn gương mặt nhỏ nhắn của em ấy kìa, chắc chắn là đang sợ hãi lắm! Đáng ghét thật, nếu không vì quy chế của Hội đồng Trị sự bắt buộc phải giải quyết đơn khiếu nại công khai, mình đã dùng quyền phủ quyết để đuổi thằng Nhật ra ngoài từ lâu rồi! Mei ơi, đừng sợ, có anh ở đây, anh thề sẽ không để bất kỳ kẻ nào chạm vào một sợi tóc của em!”*


Mei khẽ thở sâu, cô chọn một vị trí đứng ở góc phòng họp cạnh tủ hồ sơ, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình xuống mức tối thiểu bằng kỹ năng “Tàng hình trong đám đông”. Cô biết rõ Kento đang nhắm vào tính quy trình của việc bổ nhiệm trợ lý, vì vậy cô đã âm thầm chuẩn bị sẵn một bài tẩy đằng sau.


Kento bước lên bục phát biểu ở đầu bàn tròn. Hắn hắng giọng, dùng điều khiển kích hoạt máy chiếu chiếu thẳng lên màn hình lớn phía sau. Trên màn hình hiện lên dòng chữ đỏ chói: *“Đơn khiếu nại nặc danh về việc bổ nhiệm trợ lý đặc biệt Hội học sinh Shinka.”*


“Kính thưa Hội trưởng và toàn thể các thành viên ban điều hành.” Kento cất giọng dõng dạc, đầy vẻ chính trực giả tạo. “Hôm nay, tôi đại diện cho ban điều hành nhận được một đơn khiếu nại nặc danh từ tập thể học sinh khối 11. Đơn khiếu nại cáo buộc rằng quyết định bổ nhiệm học sinh học bổng Trịnh Khánh Mei vào vị trí trợ lý đặc biệt của Hội trưởng là hoàn toàn không minh bạch, bypass qua toàn bộ các quy trình tuyển dụng và phỏng vấn thông thường của trường Shinka.”


Hắn dừng lại một nhịp, liếc nhìn về phía Mei với ánh mắt đầy khinh miệt đằng sau tròng kính vuông, rồi tiếp tục:


“Trường Shinka của chúng ta từ trước đến nay luôn đề cao tính công bằng và giai tầng chuẩn mực. Việc bổ nhiệm một học sinh có điểm rèn luyện cá nhân trung bình, tính cách lầm lì lập dị như em Mei vào vị trí nắm giữ nhiều tài liệu mật của Hội học sinh là một mối đe dọa lớn đối với an ninh thông tin. Vì vậy, tôi yêu cầu ban điều hành tiến hành bỏ phiếu bãi miễn chức danh trợ lý của em Mei lập tức để bảo vệ uy tín của Hội học sinh.”


Tiếng xì xào bàn tán lập tức bùng lên khắp phòng họp. Nhiều ủy viên quý tộc khẽ gật đầu đồng tình với lập luận của Kento.


*“Đúng vậy, con bé đó nhìn nhạt nhòa thế kia làm sao xứng đáng đứng cạnh Hội trưởng.”*

*“Kento nói đúng đấy, quy trình bổ nhiệm này quá mờ ám, chắc chắn là có sự thiên vị cá nhân ở đây.”*


Những luồng suy nghĩ đố kỵ, coi thường từ đám đông dồn dập dội vào thính giác nhạy cảm của Mei. Cơn đau đầu thấu thính bắt đầu nhen nhóm đằng sau sống mũi cô. Mei mím chặt môi, cô tháo chiếc tai nghe chống ồn đang đeo quanh cổ ra, cất vào cặp sách. Cô cần phải hoàn toàn trần trụi đối diện với cuộc đấu trí này.


Cô nín thở nhẹ, sử dụng “Phương pháp thiền định tĩnh tâm” để cô lập các tạp âm xung quanh, chỉ tập trung thấu thính định hướng vào luồng suy nghĩ của Kento để tìm kiếm kẽ hở trong lời nói của hắn.


Tiếng lòng của Kento vang lên đầy đắc ý trong đầu Mei:


*“Ha ha! Đám ủy viên ngu ngốc này đã hoàn toàn bị mình định hướng dư luận rồi. Hanazono Haru, để xem mày giải thích thế nào về việc tự ý ký giấy bổ nhiệm cho con nhóc này mà không thông qua cuộc họp ban điều hành. Chỉ cần mày do dự, tao sẽ lập tức báo cáo lên Thầy Hiệu phó để tước học bổng của nó vì tội gây mất trật tự học đường!”*


Kento quay sang nhìn Haru với nụ cười giả tạo: “Hội trưởng Hanazono, anh nghĩ sao về đơn khiếu nại này? Anh có thể giải thích cho toàn thể ban điều hành biết lý do tại sao anh lại tự ý đưa em Mei vào văn phòng làm việc của mình không?”


Bầu không khí trong phòng họp đóng băng hoàn toàn. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Haru, chờ đợi một sự bối rối hoặc một lời biện hộ yếu ớt từ vị Hội trưởng băng giá.


Thế nhưng, Hanazono Haru không hề biểu lộ một chút dao động nào. Anh chậm rãi đứng dậy, vóc dáng cao lớn sừng sững lấn át toàn bộ phòng họp. Ánh mắt sắc bén như dao cạo của anh quét qua một lượt, khiến những tiếng xì xào bàn tán lập tức tắt lịm.


Anh mở tập hồ sơ mạ vàng trước mặt, giọng nói trầm ấm, lạnh lùng vang lên đầy uy lực của Hạng S: Bá chủ Hội học sinh:


“Hội phó Phạm Minh Nhật, cậu đang chất vấn quyết định của tôi dựa trên một đơn khiếu nại nặc danh không có chứng cứ pháp lý rõ ràng sao?”


Kento khẽ khựng lại trước thái độ cứng rắn của Haru, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại sự tự tin: “Hội trưởng, đây là tiếng nói của tập thể học sinh. Chúng ta cần phải tôn trọng sự minh bạch của quy trình tuyển dụng.”


“Minh bạch?” Haru nhếch môi cười lạnh, một nụ cười đầy châm biếm. “Vậy thì để tôi nhắc cho cậu nhớ về hiến chương tối cao của Hội học sinh Shinka, Điều 4, Khoản 2: Chủ tịch Hội học sinh có toàn quyền bổ nhiệm trực tiếp tối đa hai trợ lý đặc biệt phục vụ cho các công việc bảo mật quốc gia và đối ngoại học đường mà không cần thông qua sự phê duyệt của ban điều hành.”


Hắn thong thả gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ sồi:


“Quyết định bổ nhiệm Trịnh Khánh Mei hoàn toàn nằm trong phạm vi quyền hạn hợp pháp của tôi. Việc cậu tự ý triệu tập cuộc họp khẩn cấp để bãi miễn trợ lý của tôi mà không có sự đồng ý của Chủ tịch mới chính là hành vi vi phạm quy chế hành chính nghiêm trọng nhất.”


Tiếng lòng của Haru lúc này lại đang gào thét u mê cuồng nhiệt đầy phẫn nộ trong tâm trí Mei:


*“Chết tiệt! Thằng nhóc Kento kia dám dùng từ 'nhạt nhòa' và 'lập dị' để nói về Mei của ta sao? Đôi mắt của em ấy trong trẻo như bầu trời sao, trí tuệ của em ấy vượt trội hơn tất cả lũ quý tộc ăn hại tụi mày cộng lại! Nếu không vì giữ thể diện trường học, ta đã lập tức dùng quyền lực bá chủ để phế truất chức danh Hội phó của mày ngay tại chỗ rồi! Mei ơi, nhìn anh đi, anh đang bảo vệ em đây này! Đừng sợ lũ người xấu xa này!”*


Mei khẽ đỏ mặt trước tiếng lòng quá đỗi ngọt ngào và cuồng nhiệt của Haru. Nhưng cô biết, chỉ dùng hiến chương để áp chế Kento là chưa đủ. Kento là kẻ xảo quyệt, hắn sẽ bám vào cái cớ “an ninh thông tin” và “năng lực làm việc” của cô để tiếp tục quấy rối.


Đã đến lúc cô phải tự mình tung ra bài tẩy chuyên môn.


Mei bình tĩnh bước ra khỏi góc tối hành lang, tiến về phía bàn tròn lớn trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ ban điều hành. Trên tay cô là một tập hồ sơ màu xanh lục được sắp xếp vô cùng gọn gàng, phẳng phiu.


“Kính thưa Hội trưởng, Hội phó và toàn thể ban điều hành.” Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vô cùng điềm tĩnh, rõ ràng của Mei vang lên trong phòng họp vắng lặng. “Với tư cách là trợ lý đặc biệt của Hội trưởng, em xin phép được trình bày báo cáo năng lực làm việc thực tế của mình trong tuần qua để làm sáng tỏ những nghi ngờ của Hội phó Kento.”


Kento nhíu mày lạnh lùng: “Em Mei, đây là cuộc họp ban điều hành, em không có quyền tự ý phát biểu khi chưa được cho phép.”


“Hội phó Nhật.” Haru lạnh lùng ngắt lời hắn, ánh mắt sắc lẹm như băng. “Trợ lý của tôi có toàn quyền phát biểu để giải trình công việc. Hãy để em ấy nói.”


Mei gật đầu cảm ơn Haru, cô mở tập hồ sơ và bắt đầu phân phát các tài liệu báo cáo công việc chi tiết cho từng ủy viên trưởng ban.


“Trong tuần qua, em đã áp dụng Quy tắc bảo mật trợ lý Hội học sinh để xử lý và phân loại toàn bộ 120 bộ hồ sơ ngân sách hoạt động của các câu lạc bộ nghệ thuật trường Shinka.” Mei thong thả trình bày, ngón tay thon dài lật giở từng trang tài liệu khoa học. “Tất cả các báo cáo thu chi đều được em đối chiếu chéo với hóa đơn thực tế, phát hiện và sửa chữa kịp thời 15 lỗi sai lệch số liệu tài chính từ phía ban kỹ thuật, giúp tiết kiệm cho ngân sách nhà trường hơn 200 triệu đồng.”


Cô dừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào mắt Kento đằng sau gọng kính cận:


“Bên cạnh đó, toàn bộ lịch trình làm việc và tài liệu mật của Hội trưởng đều được em mã hóa và lưu trữ theo đúng quy trình bảo mật hành chính 3S, không hề xảy ra bất kỳ sự cố rò rỉ thông tin nào. Đây là bảng đánh giá hiệu suất công việc có chữ ký xác nhận của Thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản và cô Nguyễn Minh Thư từ Ban Kịch nghệ.”


Toàn bộ phòng họp lập tức rơi vào trạng thái im lặng phăng phắc.


Các ủy viên trưởng ban cúi đầu xem xét tập hồ sơ trên tay. Từng trang báo cáo được trình bày vô cùng khoa học, các biểu đồ số liệu rõ ràng, chính xác đến từng con số nhỏ nhất. Không một vết tì vết. Không một lỗi chính tả. Đây là một sản phẩm làm việc chuyên nghiệp vượt xa tiêu chuẩn của một học sinh trung học thông thường.


*“Trời ơi, con bé này làm việc đáng sợ thật đấy. Sắp xếp hồ sơ khoa học thế này thì ngay cả thư ký lâu năm cũng chưa chắc làm được.”*

*“Nhìn bảng đánh giá năng lực của Thầy Hiệu phó kìa, thầy ấy khen ngợi hết lời luôn. Kento lần này hoàn toàn bị bẻ gãy luận điểm rồi.”*


Những tiếng lòng nể phục thầm lặng từ các ủy viên quý tộc vang lên bên tai Mei, chứng minh thực lực chuyên môn tuyệt đối của cô đã thu phục hoàn tâm trí của họ.


Gương mặt Kento dần biến sắc, nụ cười giả tạo trên môi hắn nứt vỡ hoàn toàn. Hắn run rẩy lật xem tập hồ sơ, cố tìm kiếm một lỗi sai nhỏ nhặt nào đó để bắt bẻ nhưng hoàn toàn bất lực trước sự chuẩn bị hoàn hảo của Mei.


*“Khốn kiếp! Con nhóc này làm sao có thể chuẩn bị được một tập báo cáo năng lực kinh khủng thế này chứ? Cả chữ ký bảo lãnh của Thầy Hiệu phó nữa... Thầy Toản thường ngày cực kỳ khắt khe cơ mà? Tại sao thầy ấy lại ký duyệt cho nó? Kế hoạch bãi miễn của mình hoàn toàn sụp đổ rồi! Thật là nhục nhã!”*


Haru đứng thẳng người dậy, phong thái bá chủ Hội học sinh của anh tỏa ra một uy áp nghẹt thở đè nặng lên vai Kento. Anh cầm chiếc bút ký tên mạ bạc, dứt khoát đóng dấu đỏ phê duyệt văn bản Sự bảo lãnh của Hội trưởng lên tập hồ sơ của Mei.


“Hội phó Phạm Minh Nhật.” Giọng nói trầm ấm, lạnh lùng của Haru vang lên, khóa chặt mọi ý kiến phản đối. “Năng lực làm việc và tính bảo mật của trợ lý Trịnh Khánh Mei đã được chứng thực bằng kết quả thực tế và sự phê duyệt của Thầy Hiệu phó. Lời cáo buộc lạm quyền tư lợi của cậu hoàn toàn vô căn cứ.”


Anh nhìn thẳng vào mắt Kento, tuyên bố phán quyết dứt khoát:


“Tôi chính thức bác bỏ đơn khiếu nại nặc danh này và ký quyết định bảo lãnh tuyệt đối cho vị trí trợ lý đặc biệt của Trịnh Khánh Mei. Cuộc họp kết thúc tại đây. Cậu hãy tự mình viết bản kiểm điểm vì tội triệu tập họp khẩn cấp vô lý làm lãng phí thời gian của ban điều hành.”


*“Rầm!”*


Haru đóng mạnh tập hồ sơ lại, xoay người bước ra khỏi phòng họp trước sự chứng kiến đầy nể sợ của toàn thể ban điều hành.


Mei khẽ thở phào một hơi dài, cô nhanh chóng thu dọn tài liệu rồi bước theo sau anh. Tiếng lòng của Haru lúc này lại đang gào thét u mê đầy hạnh phúc vang dội trong đầu cô:


*“Mei ơi! Em giỏi quá, ngầu quá đi mất! Nhìn cái cách em tung ra xấp tài liệu báo cáo làm thằng nhóc Kento cứng họng kìa! Anh muốn bế em lên xoay vòng vòng quá! Nhưng không được, phải giữ phong thái Hội trưởng ngầu lòi... Cảm ơn em đã bảo vệ uy tín cho anh nhé, bảo bối của lòng anh!”*


Mei cắn môi để ngăn nụ cười hạnh phúc bộc phát trên môi. Cuộc đấu trí phòng họp đã kết thúc với thắng lợi thuyết phục thuộc về cô và Haru.


Thế nhưng, đằng sau cánh cửa phòng họp đóng kín, Phạm Minh Nhật đứng trơ trọi một mình dưới ánh đèn tuýp lạnh lẽo. Hắn siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc, đôi mắt đằng sau gọng kính vuông đen hằn lên những tia máu đầy phẫn nộ và điên tiết.


*“Hanazono Haru... Trịnh Khánh Mei... Tụi mày dám làm tao nhục nhã trước mặt toàn bộ ban điều hành sao? Được lắm! Thất bại hành chính này tao sẽ bắt tụi mày phải trả một cái giá cực kỳ đắt bằng xương máu! Con nhóc nghèo khổ đó thích làm trợ lý hậu đài cho Ban Kịch nghệ đúng không? Để xem nó có gánh vác nổi một tai nạn sập giàn giáo sắt đè nát cơ thể của nó trên sân khấu chính không!”*


Hắn điên cuồng rút điện thoại ra, lén lút nhắn tin liên minh mật với Erika (Nguyễn Thục Anh) để chuẩn bị một âm mưu phá hoại vật lý vô cùng nguy hiểm nhắm thẳng vào sự an toàn tính mạng của Mei tại buổi tập kịch sắp tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!