Nhạc nềnShizima4

Bẫy Bạo Lực Lạnh Và Sự Phản Kháng Thầm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi mãn cuộc của trận đấu tập bóng rổ vang lên một hồi dài chói tai, nhưng đối với Trịnh Khánh Mei, âm thanh ấy chỉ như một tiếng thì thầm vô hại dội vào lớp đệm không khí dày đặc. Chiếc tai nghe chống ồn chuyên dụng màu đen nhám đang ôm khít lấy hai bên tai cô, phát ra những sóng âm triệt tiêu hoàn toàn mớ hỗn độn của thế giới bên ngoài. Đi kèm với đó là một bản sonata piano nhẹ nhàng, trong trẻo, từng nốt nhạc như những giọt nước mát lành xoa dịu các dây thần kinh đang căng thẳng của cô.


Nhưng sự bình yên ấy lập tức bị đe dọa khi Mei cảm nhận được một luồng áp khí từ phía đối diện.


Lê Quỳnh Anh – đội trưởng đội cổ vũ, đóa hồng kiêu kỳ của khối 11 – đang tiến lại gần. Mái tóc đuôi ngựa buộc cao bằng chiếc nơ đỏ rực của cô ta khẽ dao động theo từng bước đi uyển chuyển. Đôi mắt sắc sảo của Quỳnh Anh không nhìn vào tập tài liệu mạ vàng trên tay Mei, mà dán chặt vào chiếc tai nghe cô đang đeo.


"Học sinh học bổng Trịnh Khánh Mei," Quỳnh Anh khoanh tay trước ngực, giọng nói kiêu kỳ dù bị cản lại bởi lớp đệm chống ồn nhưng vẫn truyền qua khẩu hình miệng rõ ràng đến mức Mei có thể đọc được. "Chiếc tai nghe này... trông lạ mắt nhỉ? Trên gọng còn có ký hiệu công nghệ siêu nhỏ của Vũ Đức Duy. Theo tôi biết, Duy chưa từng bán bất kỳ thiết bị nào ra thị trường. Tại sao một học sinh nghèo như cậu lại có được món đồ đặc chế này?"


Sự nghi ngờ và ghen tị hằn rõ trong ánh mắt của Quỳnh Anh. Xung quanh cô ta, nhóm nữ sinh quý tộc cũng bắt đầu xì xào, những ánh nhìn dò xét dồn dập đổ về phía Mei như muốn lột trần cô ngay tại chỗ.


Mei siết chặt tập tài liệu trước ngực, nhịp tim khẽ tăng nhanh. Cô không thể giải thích rằng đây là món quà bảo hộ thầm lặng từ Hội trưởng. Nếu để lộ chuyện đó, cô sẽ lập tức trở thành kẻ thù số một của toàn bộ nữ sinh trong trường.


Giữa lúc tình thế đang căng thẳng, một bóng người cao lớn sừng sững bước đến, chắn ngang giữa Mei và Lê Quỳnh Anh.


Hanazono Haru đứng đó, bộ đồng phục Hội trưởng phẳng phiu không một nếp nhăn, gương mặt lạnh lùng như tượng tạc dưới ánh đèn pha của nhà thể chất. Anh không thèm liếc nhìn Quỳnh Anh lấy một cái, chỉ lạnh lùng đưa tay nhận lấy tập tài liệu từ Mei.


“Tài liệu ngân sách đã ký duyệt xong. Cậu có thể về phòng tập kịch để chuẩn bị đạo cụ.” Giọng nói của Haru trầm ấm, xa cách và đầy uy nghiêm.


Ngoài mặt, anh tỏ ra thờ ơ như thể Mei chỉ là một người giao việc vặt không hơn không kém. Thế nhưng, ngay khi bàn tay anh chạm nhẹ vào mép tập hồ sơ để nhận lấy, tần số tâm trí của anh – vốn được chiếc tai nghe đặc chế kết nối trực tiếp với thính giác của Mei – lập tức bùng nổ thành những tiếng gào thét u mê đầy hoảng hốt:


*“Trời ơi! Mei đeo chiếc tai nghe này trông đáng yêu quá đi mất! Đôi tai nhỏ nhắn bị che đi một nửa, gương mặt mộc mạc không kính nhìn rõ mồn một thế này làm tim mình muốn nhảy ra ngoài luôn rồi! Nhưng mà con bé Quỳnh Anh kia đang nhìn cái gì thế hả? Dám dùng ánh mắt dò xét đó để nhìn bảo bối của ta sao? Đáng ghét thật! Nếu không vì phải giữ hình tượng Hội trưởng lạnh lùng để bảo vệ em khỏi thị phi, anh đã lập tức kéo em ra sau lưng rồi! Đi mau đi Mei ơi, để anh xử lý tụi này cho, đừng để tụi nó làm em đau đầu!”*


Mei cắn chặt môi để ngăn bản thân không bật cười trước sự tương phản kinh khủng giữa gương mặt băng giá và tiếng lòng gào thét cuồng nhiệt của chàng Hội trưởng. Cô khẽ cúi đầu chào, xoay người bước nhanh ra khỏi sân bóng rổ, để lại sau lưng bóng dáng Haru đang lạnh lùng giải tán đám đông bằng những quy chế nghiêm khắc của Hội học sinh.


***


Bước ra khỏi nhà thể chất, Mei thở phào một hơi dài. Cơn mưa rào mùa hạ bất ngờ đổ xuống, biến khuôn viên trường Shinka thành một bức tranh mờ ảo dưới màn nước xám xịt. Cô di chuyển dọc theo hành lang khu nhà B, hướng về phía phòng thay đồ của Ban Kịch nghệ nằm ở tầng trệt tòa nhà hội trường.


Hôm nay là buổi tập kịch chung đầu tiên của câu lạc bộ. Với tư cách là trợ lý hậu đài riêng do Hội trưởng chỉ định, Mei phải có mặt sớm để chuẩn bị phục trang và kiểm tra danh sách đạo cụ cho nữ chính Erika. Cô biết rõ đây sẽ là một thử thách không dễ dàng, bởi Erika và vây cánh của cô ta luôn coi học sinh học bổng như cái gai trong mắt.


Khi Mei đẩy cánh cửa gỗ của phòng thay đồ nữ ra, một mùi ẩm mốc của những bộ phục trang cũ hòa cùng mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc sộc thẳng vào mũi. Căn phòng trống không, không có bóng người. Ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn tuýp trên trần khẽ chớp tắt, tạo nên những khoảng tối âm u ở các góc phòng.


Mei tiến về phía dãy tủ đồ cá nhân bằng sắt sơn xanh đã rỉ sét ở góc tường. Cô thọc tay vào túi áo đồng phục để tìm chìa khóa tủ số 14 của mình, nhưng chiếc túi trống rỗng.


Cô khựng lại. Rõ ràng sáng nay cô đã cất chìa khóa rất cẩn thận vào túi áo.


Đúng lúc đó, mắt Mei đổ dồn xuống sàn nhà, ngay trước hộc tủ của cô. Đôi giày vải đồng phục màu trắng của cô đang nằm chỏng chơ, bên trong chứa đầy thứ nước bùn đen ngòm, bẩn thỉu và bốc mùi hôi thối.


Một cái bẫy bạo lực lạnh điển hình của giới quý tộc Shinka.


Chúng không dùng nắm đấm, không dùng những lời chửi bới thô tục để tránh bị ban kỷ luật bắt lỗi. Chúng dùng sự cô lập, những trò phá hoại ngầm nhỏ nhặt nhưng có sức tàn phá tinh thần cực lớn đối với những học sinh nghèo. Chúng muốn Mei phải nhục nhã đi chân đất ra ngoài, hoặc trễ giờ tập kịch để Erika có lý do chính đáng yêu cầu sa thải cô trước mặt cô Thư.


Mei siết chặt nắm tay, lồng ngực phập phồng giận dữ. Điểm rèn luyện cá nhân của cô không thể bị bôi bẩn bởi những trò đùa dai ác ý này. Cô cần phải giữ được sự tỉnh táo để giải quyết rắc rối.


*Rào... Rào...*


Tiếng mưa rơi xối xả ngoài cửa sổ hòa cùng tiếng thì thầm to nhỏ và tiếng cười khúc khích phát ra từ phía sau dãy hành lang dẫn đến nhà vệ sinh nữ bên cạnh.


Mei mím môi. Cô quyết định tháo chiếc tai nghe chống ồn chuyên dụng xuống, cất cẩn thận vào cặp sách. Chiếc kính gọng tròn ngụy trang của cô đã bị hỏng, nghĩa là lúc này, thính giác của cô hoàn toàn trần trụi trước mọi tần số âm thanh tâm trí của thế gian.


Ngay lập tức, một luồng tạp âm hỗn loạn dội thẳng vào não cô. Mei nhắm mắt lại, nín thở nhẹ, hướng sự tập trung thính giác về phía bức tường ngăn cách giữa phòng thay đồ và hành lang vệ sinh. Cô kích hoạt kỹ năng "Đọc vị mưu đồ" – chủ động lọc bỏ những tiếng sấm rền ngoài trời để tập trung vào suy nghĩ của những kẻ đang ẩn nấp.


Tiếng lòng của Vũ Khánh Huyền – tay chân đắc lực của Erika – vang lên rõ mồn một trong tâm trí Mei, đầy vẻ đắc ý và ngạo mạn:


*"Ha ha, con nhóc nghèo khổ đó chắc chắn đang khóc ròng trong phòng thay đồ khi thấy đôi giày của mình đầy nước cống. Chiếc chìa khóa tủ của nó đã bị mình ném thẳng vào sọt rác dưới chân cầu thang khu nhà cũ rồi. Để xem tí nữa nó lấy đâu ra trang phục hậu đài mà thay. Đáng đời kẻ dám trèo cao, làm trợ lý cho Hội trưởng Haru cơ đấy!"*


Ngay sau đó là luồng suy nghĩ chua ngoa, đầy tính toán của Trần Mỹ Lệ – bạn thân của Erika:


*"Khánh Huyền làm tốt lắm. Erika đang đợi ở phòng tập chính rồi. Chỉ cần con bé Mei đó đi chân đất ra ngoài hoặc đi muộn, mình sẽ bảo mấy đứa trong ban truyền thông chụp ảnh lại rồi đăng lên confession trường cho nó nhục nhã luôn. Để xem Hội trưởng có còn bảo vệ được một đứa lập dị bẩn thỉu như nó không."*


Mei mở mắt ra, đôi mắt đen lánh không còn vẻ rụt rè thường ngày mà lấp lánh một tia sáng kiên định, sắc sảo. Cô đã có được thông tin mình cần: chìa khóa đang ở sọt rác dưới chân cầu thang khu nhà cũ, và kẻ chủ mưu trực tiếp chính là Vũ Khánh Huyền.


Cô không hề hoảng loạn. Mei biết rõ khu nhà cũ cách đây không xa, và với kỹ năng "Tàng hình trong đám đông", cô có thể di chuyển nhanh chóng mà không ai chú ý. Nhưng trước hết, cô cần giải quyết vấn đề đôi giày bị bẩn.


Mei bước đến bồn rửa mặt, bình tĩnh dùng vòi nước xả sạch vết bùn đất trên đôi giày vải, sau đó dùng khăn giấy lau khô tạm thời. Cô không thể đi đôi giày ẩm ướt này suốt buổi tập, cô cần phải mở được tủ đồ cá nhân để lấy đôi giày dự phòng bên trong.


Nhưng chìa khóa đã bị giấu đi, và thời gian đến giờ tập kịch chỉ còn chưa đầy mười phút. Đi sang khu nhà cũ tìm chìa khóa rồi quay lại sẽ khiến cô bị muộn.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Mei nhớ lại những lời chỉ dẫn của Lê Hoàng Nam (Ren) – trưởng ban ánh sáng, người bạn bình dân khéo tay của cô ở hậu trường kịch nghệ. Ren từng dạy cô cách cảm nhận các lẫy khóa bên trong ổ khóa đồng thau bằng một chiếc ghim cài tóc bạc để phòng thân khi bị kẹt ở kho đạo cụ.


Mei rút chiếc ghim cài tóc bằng bạc đơn giản trên mái tóc đen của mình ra. Ngón tay thon dài của cô tập trung cao độ, luồn chiếc ghim uốn cong vào khe hở của ổ khóa tủ số 14.


Cô nhắm mắt lại, dùng thính giác nhạy cảm để lắng nghe chuyển động siêu nhỏ của các lẫy sắt bên trong.


*Cạch... Tạch.*


Một tiếng động nhỏ giòn giã vang lên. Chiếc khóa sắt cũ kỹ bật mở dưới sự kinh ngạc của chính Mei. Kỹ năng "Phá khóa khẩn cấp" đã hoạt động hoàn hảo. Cô nhanh chóng mở tủ, lấy ra đôi giày vải trắng dự phòng sạch sẽ, phẳng phiu cùng bộ đồng phục hậu trường gọn gàng.


Thay đồ xong xuôi, Mei nhìn chiếc ghim cài tóc bằng bạc trong tay, rồi nhìn về phía bức tường ngăn cách với nhà vệ sinh nữ. Đôi mắt cô khẽ nheo lại đầy tinh quái.


*"Vũ Khánh Huyền, cậu muốn chơi trò bạo lực lạnh sao? Vậy thì để tôi cho cậu nếm thử cảm giác bị cô lập thực sự."*


***


Tại hành lang nhà vệ sinh nữ bên cạnh phòng thay đồ, Vũ Khánh Huyền đang đứng trước gương lớn, dặm lại lớp phấn trang điểm đầy kiêu kỳ. Tiếng sấm rền ngoài trời che đi tiếng bước chân nhẹ nhàng của Mei đang tiến lại gần.


Tiếng lòng của Khánh Huyền vẫn đang nhảy múa đầy phấn khích:


*"Erika hứa nếu mình làm nhục được con bé Mei đó, cậu ấy sẽ tặng cho mình chiếc túi xách hàng hiệu phiên bản giới hạn. Ôi, sắp được cầm chiếc túi đó rồi, thích quá đi mất! Để mình vào phòng vệ sinh chỉnh lại đầu tóc chút nữa rồi ra xem kịch hay."*


Khánh Huyền bước vào phòng vệ sinh nữ, đẩy cánh cửa gỗ dày của phòng vệ sinh chung vào bên trong.


Ngay khi cánh cửa gỗ vừa khép lại, Mei từ góc khuất hành lang bước ra nhanh như một tia chớp. Cô áp sát cánh cửa gỗ dày của nhà vệ sinh. Cánh cửa này sử dụng loại chốt khóa đồng cổ kính từ bên ngoài – một thiết kế cũ kỹ của khu nhà học này.


Mei dùng chiếc ghim cài tóc bằng bạc của mình, khéo léo bẻ cong và tra vào khe hở của chốt khóa ngoài, cố định chặt chẽ lẫy khóa khiến nó không thể bị xoay từ bên trong. Cô dồn lực tay, đẩy chốt sắt khóa ngoài vào vị trí khóa chặt.


*Rắc.*


Tiếng khóa sắt kêu lên một tiếng khô khốc, hoàn toàn bị jam cứng bởi chiếc ghim bạc đặc chế của Mei.


Bên trong phòng vệ sinh, Vũ Khánh Huyền nghe thấy tiếng động lạ, vội vàng lao ra giật mạnh tay nắm cửa từ bên trong. Nhưng cánh cửa gỗ dày cộp không hề nhúc nhích dù chỉ một milimet.


"Ơ kìa! Ai ở ngoài đó thế? Mở cửa ra cho tôi!" Giọng Khánh Huyền bắt đầu lộ vẻ hoảng hốt, cô ta đập cửa rầm rầm. "Cửa bị kẹt rồi sao? Có ai không, mở cửa ra!"


Mei đứng ngoài cửa, bình tĩnh đeo lại chiếc tai nghe chống ồn chuyên dụng lên tai. Bản nhạc piano cổ điển của Haru lại vang lên dịu dàng, hoàn toàn triệt tiêu tiếng đập cửa và những tiếng la hét hoảng loạn của Khánh Huyền bên trong.


Cô thản nhiên phủi sạch bụi bẩn trên tà áo đồng phục hậu trường phẳng phiu, chỉnh lại mái tóc đen cắt bằng mộc mạc rồi quay người bước đi với những bước chân nhẹ nhàng, kiêu hãnh.


***


Tại phòng tập kịch chính của Ban Kịch nghệ Shinka, bầu không khí đang vô cùng căng thẳng.


Erika ngồi trên chiếc ghế nhung lộng lẫy ở trung tâm sân khấu như một vị nữ hoàng thực thụ. Cô ta mặc chiếc váy Juliet tập dượt bằng vải thô nhưng vẫn toát lên vẻ kiêu sa, tay cầm chiếc gương nạm pha lê lấp lánh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường với nụ cười nửa miệng đầy đắc ý.


Xung quanh cô ta, Trần Mỹ Lệ cùng nhóm nữ sinh quý tộc đang đứng thì thầm, chuẩn bị sẵn điện thoại trên tay để chụp lại khoảnh khắc thảm hại của cô gái học bổng nghèo khó.


Cô Nguyễn Minh Thư – giáo viên phụ trách câu lạc bộ – đang đứng bên cạnh bàn đạo diễn, nét mặt có chút sốt ruột: "Đã gần đến giờ tổng dượt rồi, trợ lý Mei đâu rồi nhỉ? Thường ngày em ấy luôn là người đến sớm nhất cơ mà."


Erika đặt chiếc gương xuống, cất giọng mỉa mai, đầy ác ý: "Cô Thư ơi, em đã bảo rồi mà. Học sinh học bổng bình dân làm sao có tác phong chuyên nghiệp được. Chắc con bé đó lại trốn việc ở góc nào đó rồi. Loại người vô trách nhiệm như vậy không xứng đáng làm trợ lý cho câu lạc bộ của chúng ta đâu."


*Cạch.*


Cánh cửa lớn của phòng tập kịch đột ngột đẩy ra.


Toàn bộ căn phòng lập tức rơi vào sự im lặng phăng phắc. Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cửa chính.


Trịnh Khánh Mei bước vào phòng tập kịch chính với phong thái vô cùng điềm tĩnh và phẳng phiu. Bộ đồng phục hậu trường màu đen gọn gàng của cô sạch sẽ không một tì vết, đôi giày vải trắng tinh không hề dính một hạt bụi, mái tóc đen mộc mạc được cài gọn gàng bằng một chiếc kẹp tóc đơn giản. Trên tay cô là cuốn sổ tay phân tích kịch bản và danh sách đạo cụ được sắp xếp vô cùng ngăn nắp.


Cô bước đi nhẹ nhàng, tự tin tiến về phía bàn của cô giáo phụ trách.


"Em xin lỗi vì đã vào muộn một phút ạ. Em vừa phải kiểm tra lại sơ đồ phân bổ đạo cụ ở kho phụ." Mei cúi đầu chào cô Thư đầy lễ phép, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vô cùng rõ ràng.


Nụ cười đắc ý trên gương mặt Erika lập tức đông cứng lại. Chiếc gương nạm pha lê trong tay cô ta suýt chút nữa rơi xuống sàn gỗ. Đôi mắt cô ta trợn tròn kinh ngạc, không thể tin vào những gì mình đang nhìn thấy.


*"Cái gì?! Sao con nhóc đó lại có thể sạch sẽ và tươm tất thế kia? Đôi giày của nó... không phải đã bị đổ đầy bùn bẩn rồi sao? Còn chiếc chìa khóa tủ đồ nữa? Vũ Khánh Huyền làm ăn kiểu gì thế này?!"*


Tiếng lòng hoang mang, tức giận tột độ của Erika dội thẳng vào tai Mei đằng sau lớp kính ngụy trang (dù cô đã đeo lại kính dự phòng từ hộc bàn lớp học trước đó). Mei không thèm liếc nhìn Erika, chỉ khẽ mỉm cười điềm tĩnh đầy ẩn ý.


Trần Mỹ Lệ đứng bên cạnh cũng tái mặt, vội vàng rút điện thoại ra lén nhắn tin cho Khánh Huyền nhưng không hề có phản hồi.


Lúc này, ở cuối phòng tập, Hanazono Haru đang đứng khoanh tay tựa lưng vào cột gỗ. Anh nhìn thấy Mei bước vào với diện mạo hoàn hảo, sạch sẽ, đôi mắt thâm trầm của anh khẽ dao động.


Ngoài mặt, anh vẫn giữ gương mặt băng giá không một chút cảm xúc, nhưng trong tâm trí anh, tiếng lòng gào thét u mê đầy nhẹ nhõm và tự hào lại vang dội khắp thính giác của Mei:


*“Trời ơi! Bảo bối của tôi giỏi quá! Em ấy không hề bị tổn thương, quần áo vẫn phẳng phiu, giày dép sạch sẽ tinh tươm thế kia! Nhìn gương mặt tái mét của con bé Erika kìa, đáng đời chưa! Mei của anh thông minh quá, tự mình giải quyết được bẫy rập của tụi nó mà không cần anh phải ra tay ra mặt luôn! Anh tự hào về em quá, Juliet của lòng anh! Muốn chạy lại ôm em quá đi mất!”*


Mei khẽ điều hòa nhịp thở, cúi đầu lật giở trang kịch bản đầu tiên để bắt đầu công việc điều phối hậu đài, hoàn toàn làm chủ thế trận thầm lặng trước sự bất lực, hoang mang tột độ của phe phản diện quý tộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!