Bão Âm Thanh Ở Sân Bóng Rổ Và Món Quà Thầm Lặng
Ánh nắng ban mai của ngày thứ Ba không thể làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm lấy hành lang khu giảng đường mới của Trường Trung học Tư thục Shinka. Đối với Trịnh Khánh Mei, mỗi bước đi lúc này đều giống như việc băng qua một bãi mìn vô hình. Chiếc kính cận gọng tròn dày cộm – tấm khiên bảo vệ duy nhất giúp cô cách âm khỏi những luồng suy nghĩ tạp nham của thế gian – đã bị vỡ nát từ hôm qua và vẫn chưa thể sửa chữa.
Không có kính, Mei cảm giác như mình đang khỏa thân đứng giữa một cơn bão. Chỉ cần đi ngang qua một nhóm học sinh đang tụ tập, hàng chục luồng suy nghĩ đố kỵ, kiêu ngạo, giả tạo của những cô cậu quý tộc Shinka lại tự động dội thẳng vào não cô dưới dạng những tiếng rít chói tai. Cô phải cúi gầm mặt, dồn hết sức lực áp dụng quy tắc "Tàng hình học đường", bước đi thật nhanh sát mép tường để giảm thiểu sự chú ý.
"Trợ lý Trịnh."
Một giọng nói dịu dàng nhưng chứa đựng sự nghiêm túc vang lên từ phía sau. Mei khựng lại, khẽ thở dài trước khi quay người. Đó là Nguyễn Hà My, thư ký văn phòng Hội học sinh. Trên tay cô bé là một tập hồ sơ mạ vàng dày cộm.
"Hội trưởng Hanazono đang ở khu liên hợp thể thao để giám sát buổi tập của đội bóng rổ. Anh ấy yêu cầu chị mang tập tài liệu ký duyệt này ra sân bóng rổ ngay lập tức. Đây là hồ sơ khẩn cấp về ngân sách hoạt động của các câu lạc bộ nghệ thuật."
Nghe đến ba chữ "sân bóng rổ", da đầu Mei lập tức tê dại. Sân bóng rổ trường Shinka là nơi tập trung đông học sinh nhất vào giờ giải lao, cũng là nơi có mức độ ô nhiễm tiếng ồn tâm trí kinh khủng nhất trường.
"Hà My..." Mei lí nhí, tay siết chặt quai cặp sách. "Liệu chị có thể gửi tập hồ sơ này ở văn phòng, đợi Hội trưởng quay lại ký được không?"
Hà My ái ngại lắc đầu: "Hội trưởng nói tài liệu này cần ký gấp trước giờ họp ban giám hiệu lúc mười giờ. Chị chịu khó mang ra ngoài đó một chuyến nhé. Em còn phải chuẩn bị biên bản cho cuộc họp tuần."
Mei mím môi nhận lấy tập tài liệu mạ vàng. Chiếc thẻ ra vào Hội học sinh đặc biệt bằng kim loại trong túi áo đồng phục khẽ chạm vào ngực cô lạnh ngắt, như một lời nhắc nhở về đặc quyền nhưng cũng là xiềng xích trói buộc cô vào thế giới đầy áp lực của Haru.
Cô cố gắng đi đường vòng qua góc vườn hoa cẩm tú cầu khuất sau căn tin để tránh đám đông, nhưng vận rủi dường như đã được sắp đặt sẵn. Ngay tại lối rẽ vào vườn hoa, bóng dáng nghiêm nghị của Trưởng ban kiểm tra kỷ luật Bùi Thu Thảo cùng hai tổ viên đã đứng sừng sững tự bao giờ.
"Học sinh lớp 11A2 Trịnh Khánh Mei." Thu Thảo lạnh lùng gọi tên cô, cuốn sổ biên bản kỷ luật trên tay đã mở sẵn. "Hôm nay cậu không đeo kính cận theo đúng tác phong đăng ký trong hồ sơ học sinh. Hơn nữa, cậu đang đi lang thang ngoài khu vực lớp học trong giờ chuẩn bị bài. Đề nghị cậu đứng lại để lập biên bản trừ điểm thi đua."
Tiếng lòng của Thu Thảo lập tức dội vào tai Mei, khô khan và đầy máy móc: *"Lại là con bé học bổng lầm lì này. Nghe nói Hội phó Kento đang tìm cách bắt lỗi nó để hạ bệ Hội trưởng Haru. Mình phải ghi thật nhiều lỗi của nó vào biên bản mới được."*
Mei siết chặt tập tài liệu trước ngực. Nếu bị lập biên bản kỷ luật lúc này, học bổng toàn phần của cô chắc chắn sẽ bị đe dọa. Cô không thể đôi co với ban kỷ luật khi không có kính bảo vệ, bởi luồng suy nghĩ ác ý của họ sẽ khiến cô phát điên.
"Tôi... tôi đang đi giao tài liệu khẩn cấp theo yêu cầu của Hội trưởng Hanazono." Mei run rẩy rút chiếc thẻ vàng đặc quyền ra, giơ trước mặt Thu Thảo. "Đây là thẻ thông hành trợ lý đặc biệt."
Nhìn thấy chiếc thẻ vàng lấp lánh biểu tượng vương miện của Hội học sinh tối cao, sắc mặt Thu Thảo khẽ biến đổi. Tiếng lòng cô ta chuyển sang sự ấm ức đầy ghen tị: *"Đáng ghét thật! Hội trưởng lại trao chiếc thẻ vàng đặc quyền duy nhất cho một đứa con gái bình dân thế này sao? Có chiếc thẻ này thì ban kỷ luật không có quyền phạt lỗi hành chính của nó nữa rồi. Thật bất công!"*
Ngoài mặt, Thu Thảo hậm hực gập sổ lại, lạnh lùng nói: "Nếu là công sự của Hội trưởng thì cậu đi đi. Nhưng lần sau nhớ chú ý trang phục."
Thoát khỏi ban kỷ luật, Mei không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến thẳng về phía nhà thể chất, nơi tiếng hò reo cổ vũ từ sân bóng rổ đã bắt đầu vọng lại như những tiếng sấm rền từ xa.
***
Bước qua cánh cửa sắt lớn của sân bóng rổ trường Shinka, Mei cảm giác như mình vừa bước thẳng vào một lò lửa khổng lồ.
Ánh đèn pha công suất lớn trên trần cao chiếu xuống sân gỗ bóng loáng, phản chiếu những bóng áo đấu màu đỏ rực đang di chuyển với tốc độ chóng mặt. Tiếng giày thể thao ma sát vào sàn gỗ rít lên từng đợt chói tai, tiếng bóng đập *bùm bụp* dồn dập hòa cùng tiếng hò reo cuồng nhiệt của hàng trăm nữ sinh trên khán đài tạo nên một thứ bão âm thanh vật lý kinh hoàng.
Nhưng đối với thính giác siêu nhạy cảm của Mei, thứ đáng sợ hơn gấp vạn lần là cơn bão tiếng lòng của đám đông đang nổ tung trong không gian kín này.
*"Kìa! Đàn anh Thế Kiệt ngầu quá! Cú úp rổ vừa rồi đẹp mắt xỉu!"*
*"Nhìn Hội trưởng Haru kìa, anh ấy chỉ đứng ngoài đường biên chỉ đạo thôi mà khí chất cũng áp đảo hoàn toàn!"*
*"Con bé học bổng Mei kia sao lại vác mặt ra đây? Tay nó cầm cái gì thế kia? Đừng nói là lại muốn tiếp cận Hội trưởng nhé? Đồ mặt dày!"*
Hàng trăm luồng suy nghĩ hỗn tạp, từ ngưỡng mộ cuồng nhiệt, đố kỵ nhỏ nhen cho đến những toan tính dơ bẩn của đám đông quý tộc đồng loạt dội thẳng vào đại não Mei. Không có chiếc kính ngụy trang làm màng lọc cách âm, đầu Mei đau như búa bổ. Cô lảo đảo bước đi, một tay ôm chặt lấy thái dương đang giật liên hồi, tay kia cố giữ chặt tập tài liệu mạ vàng.
Giữa sân bóng, Trần Thế Kiệt – đội trưởng đội bóng rổ, nam thần vạn người mê của trường Shinka – vừa thực hiện một cú úp rổ đỉnh cao. Cậu ta vuốt ngược mái tóc undercut đẫm mồ hôi, nở một nụ cười nửa miệng đầy tự mãn hướng về phía khán đài, khiến tiếng hò reo lại bùng lên một đợt mới.
Thế nhưng, khi Mei đi ngang qua đường biên gần vị trí của Thế Kiệt, tiếng lòng thật sự của chàng nam thần này dội vào tai cô lại khiến cô dở khóc dở cười vì sự tương phản cực hạn:
*"Hộc... hộc... mệt chết ông đây rồi! Trông mình ném rổ thế này chắc ngầu lắm, tí nữa phải bảo thằng Huy chụp cho mấy kiểu ảnh để đăng lên trang cá nhân mới được. Á chết! Tối nay không biết có ma dưới hầm gửi xe không ta? Hôm qua xem phim kinh dị xong giờ vẫn sợ... Mà thôi, đừng nghĩ nữa, lo mà chạy đi, không mai kiểm tra Toán lại rớt môn thì mẹ cắt tiền tiêu vặt mất!"*
Sự ngốc nghếch và nhút nhát đằng sau vẻ ngoài đô con, lạnh lùng của Thế Kiệt khiến Mei thoáng chút nhẹ lòng, nhưng cảm giác dễ chịu đó nhanh chóng bị dập tắt bởi một luồng sóng âm thanh chói tai khác.
Từ phía khu vực đội cổ vũ, Lê Quỳnh Anh – đội trưởng đội cổ vũ kiêu kỳ – đang cầm loa cầm tay dẫn dắt đám đông hô vang tên Haru. Tiếng lòng của cô ta sắc nhọn và đầy tham vọng dội thẳng vào tâm trí Mei:
*"Haru... anh chỉ được phép nhìn về phía em thôi! Hôm nay em đã trang điểm rất kỹ, bộ đồ cổ vũ này cũng tôn dáng nhất. Con bé học bổng Mei kia là cái thá gì chứ? Một kẻ nhạt nhòa, vô hình đằng sau cái kính dày cộm mà dám làm trợ lý riêng cho anh sao? Mình phải tìm cách đuổi nó khỏi Hội học sinh mới được!"*
Cơn đau đầu của Mei đạt đến đỉnh điểm. Những tiếng lòng đố kỵ và ác ý của Quỳnh Anh cùng đám đông xung quanh giống như hàng ngàn cây kim nhọn đâm liên tục vào các dây thần kinh não bộ của cô. Mei lảo đảo, bước chân cô loạng choạng suýt chút nữa là vấp vào đường biên dọc. Đất trời xung quanh như quay cuồng, ánh đèn pha trên trần nhà nhòe đi thành những vệt sáng hỗn loạn.
Cô cố gắng nhắm mắt lại, nín thở và áp dụng phương pháp thiền định tĩnh tâm mà ông ngoại từng dạy để điều hòa nhịp thở. Cô hít vào thật sâu, cố gắng thiết lập một màng lọc tinh thần khẩn cấp để cô lập các luồng âm thanh.
Nhưng không có chiếc kính ngụy trang – vật cách âm thính giác tự nhiên duy nhất của cô, mọi nỗ lực thiền định đều trở nên vô nghĩa trước cơn bão suy nghĩ dồn dập của hàng trăm con người. Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán Mei, đôi môi cô mím chặt đến rỉ máu, hai tay ôm lấy đầu đầy đau đớn. Cô cảm giác như mình sắp ngã quỵ ngay trên sàn gỗ sân bóng rổ.
Đúng lúc tầm nhìn của Mei hoàn toàn mờ mịt và cô chuẩn bị đổ gục xuống sàn, một bóng người nhỏ nhắn, tròn trịa lướt nhanh qua đám đông và tiếp cận cô từ phía sau cánh gà.
Đó là Phạm Minh Đức, nam sinh chạy việc lớp 10 của Hội học sinh, người luôn mang theo túi đồ ăn vặt bên người. Cậu bé nhìn Mei với ánh mắt vô cùng lo lắng, nhưng hành động lại cực kỳ nhanh nhẹn và kín kẽ.
Minh Đức khéo léo dùng thân hình tròn trịa của mình để che chắn cho Mei khỏi tầm mắt của đám đông trên khán đài. Cậu lướt qua cô như một cái bóng, và trong một cái chạm nhẹ đầy tinh tế, cậu lén nhét một chiếc hộp quà nhỏ bọc giấy lụa màu xanh navy sang trọng vào sâu trong túi áo đồng phục rộng thùng thình của cô.
"Chị Mei!" Minh Đức thì thầm sát tai cô, giọng nói vô cùng nhỏ nhưng đầy khẩn cấp. "Hội trưởng bảo chị đeo cái này vào ngay lập tức! Đừng tháo ra!"
Nói rồi, không đợi Mei kịp phản ứng, Minh Đức nhanh chóng lùi lại, hòa vào đám đông học sinh đang hò reo như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Mei run rẩy thọc tay vào túi áo đồng phục. Ngón tay cô chạm vào bề mặt mềm mại của chiếc hộp quà. Cô dùng chút sức lực cuối cùng để rút chiếc hộp ra, mở lớp giấy lụa bọc ngoài.
Bên trong chiếc hộp nhung sang trọng là một thiết bị công nghệ vô cùng tinh xảo.
Đó là Chiếc tai nghe chống ồn chuyên dụng – một thiết bị chống ồn chủ động cao cấp màu đen nhám, được thiết kế vô cùng nhỏ gọn và thanh lịch. Mei nhận ra đây không phải là loại tai nghe thông thường bán trên thị trường. Trên gọng tai nghe có khắc chìm một ký hiệu công nghệ siêu nhỏ của Vũ Đức Duy – thần đồng công nghệ của trường Shinka.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Mei vội vàng đeo chiếc tai nghe lên tai và bật công tắc chống ồn chủ động ở cạnh bên.
*Tạch.*
Một tiếng động nhỏ vang lên, và ngay sau đó, một phép màu thực sự đã xảy ra.
Toàn bộ thế giới xung quanh Mei đột ngột rơi vào một sự im lặng tuyệt đối.
Tiếng giày thể thao rít trên sàn gỗ, tiếng bóng đập dồn dập, tiếng hò reo inh ỏi của đội cổ vũ Lê Quỳnh Anh, và kinh ngạc hơn cả – toàn bộ hàng trăm luồng tiếng lòng hỗn tạp, đố kỵ, ác ý của đám đông quý tộc Shinka đều biến mất không một dấu vết. Thiết bị đặc chế của thần đồng công nghệ Vũ Đức Duy, được thiết kế riêng theo yêu cầu mật của Haru, đã phát ra những sóng âm triệt tiêu hoàn toàn mọi tạp âm vật lý lẫn tần số thính giác ngoại cảnh.
Cơn đau đầu dữ dội của Mei lập tức dịu đi. Cảm giác ngột ngạt, đau đớn như bị bóp nghẹt suốt từ sáng đến giờ biến mất, trả lại cho cô một không gian im lặng và bình yên đến mức không tưởng.
Nhưng sự im lặng đó không kéo dài lâu.
Từ trong chiếc tai nghe chống ồn chuyên dụng, một giai điệu piano cổ điển vô cùng trong trẻo, êm dịu bắt đầu vang lên. Đó là bản nhạc piano cổ điển mà Haru yêu thích nhất, một giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng giúp xoa dịu mọi dây thần kinh đang căng như dây đàn của Mei.
Và rồi, hòa cùng giai điệu piano êm ái ấy, một tần số tâm trí vô cùng quen thuộc, mạnh mẽ và ấm áp dội thẳng vào tai cô.
Đó là tiếng lòng của Hanazono Haru.
Mei bàng hoàng ngước mắt lên nhìn về phía đường biên dọc đối diện.
Haru đang đứng sừng sững ở đó dưới ánh đèn pha rực rỡ của sân bóng rổ. Anh mặc bộ đồng phục Hội trưởng phẳng phiu, khoanh tay trước ngực, gương mặt lạnh lùng như băng tuyết không một chút cảm xúc. Anh đang nhìn về phía đội bóng rổ với vẻ mặt nghiêm nghị, xa cách như một vị hoàng tử không thể chạm tới.
Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài thờ ơ, lãnh đạm đến đáng sợ ấy, tiếng lòng của anh trong tâm trí Mei lại đang gào thét u mê đầy hoảng hốt và lo lắng tột độ:
*“Mei! Em đeo vào rồi... May quá, cuối cùng em cũng đeo chiếc tai nghe đó vào rồi! Nhìn em lảo đảo ôm đầu giữa đám đông rác rưởi kia mà tim anh như bị bóp nghẹt lại vậy! Đáng chết thật, anh hận không thể lập tức lao đến ôm em vào lòng, che tai em lại để em không phải nghe bất kỳ tiếng ồn bẩn thỉu nào của thế gian này! Nhưng anh không thể làm vậy trước mặt đám đông, anh sợ sẽ khiến em bị vây vào vòng xoáy thị phi lớn hơn... Mei ơi, em có nghe thấy bản nhạc piano này không? Anh đã bảo thằng Duy thiết kế bộ lọc tần số thính giác riêng cho em đó. Từ nay về sau, bất cứ khi nào thế giới ngoài kia quá ồn ào, em hãy đeo nó vào nhé. Anh sẽ luôn dùng bản nhạc này để bảo vệ sự bình yên cho em... Anh yêu em, Juliet của lòng anh!”*
Mei đứng chết lặng giữa sân bóng rổ đông đúc.
Thế giới xung quanh cô vẫn đang chuyển động hỗn loạn, những học sinh quý tộc vẫn đang hò reo cổ vũ, nhưng trong thế giới im lặng tuyệt đối của cô, chỉ có giai điệu piano cổ điển dịu dàng và tiếng lòng u mê cuồng nhiệt, chân thành vô điều kiện của Haru đang ngân vang.
Một luồng điện ấm áp từ chiếc tai nghe chạy dọc khắp cơ thể Mei, xua tan đi mọi sự mệt mỏi và tổn thương tinh thần. Trái tim cô khẽ thắt lại, rồi bắt đầu đập loạn nhịp kinh khủng đằng sau lồng ngực. Cô ngơ ngác nhìn chàng trai lạnh lùng đứng đằng xa, người ngoài mặt không hề liếc nhìn cô lấy một cái, nhưng tâm trí lại đang gầm rú tình cảm ấm áp bao trùm lấy cô.
Haru khẽ xoay người, ánh mắt thâm trầm của anh lướt qua đám đông và dừng lại trên khuôn mặt mộc mạc, không kính của Mei trong đúng một giây.
Trong một giây ngắn ngủi ấy, Mei không cần dùng đến siêu năng lực thấu thính vẫn có thể đọc vị được sự lo lắng và nhẹ nhõm tột cùng trong đôi mắt thâm trầm của anh.
Cô siết chặt tập tài liệu mạ vàng trước ngực, khẽ mỉm cười đằng sau làn tóc mái rối nhẹ.
Cảm giác bình yên và sự rung động sâu sắc chưa từng có vỡ òa trong tâm hồn cô học sinh vô hình. Cô biết, dù thế giới ngoài kia có tàn nhẫn và ồn ào đến đâu, cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên duy nhất của đời mình đằng sau cánh gà của chàng hoàng tử băng giá này.
Mei ôm tập tài liệu, chậm rãi bước về phía Haru để hoàn thành nhiệm vụ ký duyệt, trong khi chiếc tai nghe chống ồn vẫn đang phát ra giai điệu piano ngọt ngào che chở cho cô trước giông bão học đường sắp tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!