Nhạc nềnShizima4

Cuộc Săn Tìm Danh Tính Và Chiếc Mặt Nạ Bị Giấu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối nhập nhoạng của buổi hoàng hôn ngày thứ Hai đổ dài trên những hàng ghế khán giả trống không, nhuộm đỏ cả một góc phòng tập kịch chính của trường Trung học Tư thục Shinka. Tiếng xì xào bàn tán của các thành viên ban hậu cần xa dần ngoài hành lang, trả lại cho không gian rộng lớn này một vẻ tĩnh mịch đến ngột ngạt.


Mei đứng một mình đằng sau giá treo trang phục diễn bằng gỗ sồi cổ kính. Đôi bả vai cô mỏi nhừ, từng thớ cơ lưng khẽ run lên sau một buổi chiều dài bưng bê những hòm đạo cụ nặng nề. Cô khẽ đẩy gọng kính cận dự phòng lên sống mũi. Kể từ khi chiếc kính ngụy trang đặc chế của cha cô bị hỏng gọng, Mei buộc phải dùng chiếc kính thường này. Không có màng lọc tần số âm thanh tự nhiên của cha để lại, siêu năng lực Thấu thính sơ cấp của cô hoạt động nhạy cảm đến mức đáng sợ. Để giữ được sự tỉnh táo, Mei phải liên tục áp dụng bài tập thở thiền định tĩnh tâm mà ông ngoại từng dạy, cố gắng điều hòa nhịp thở theo từng nhịp tim đập chậm rãi.


Nhưng ngay cả khi cô đã cố gắng cô lập bản thân, một luồng sóng âm thanh dồn dập, sắc nhọn và đầy ác ý từ phía góc phòng đối diện vẫn dội thẳng vào đại não cô.


Mei khựng lại, ngón tay đang xếp lại tà váy lụa Juliet khẽ siết chặt. Cô nín thở, tập trung tinh thần kích hoạt kỹ năng Thấu thính định hướng (Lọc âm) để đọc vị mưu đồ thực sự đang nhen nhóm ở phía xa. Trong bán kính ba mét, luồng tiếng lòng hỗn loạn của Lê Thùy Trang – thành viên cốt cán thuộc phe cánh của Erika – bỗng chốc trở nên rõ nét, vang lên đầy đắc ý:


*“Chắc chắn là nó! Nét chữ trong cuốn sổ tay phân tích kịch bản kia trùng khớp hoàn toàn với những ghi chú trên mảnh giấy kịch bản của nàng Juliet đeo mặt nạ bạc... Con nhỏ học bổng nghèo hèn Trịnh Khánh Mei này chính là kẻ đã cướp đi hào quang của Erika! Mình phải tìm bằng chứng. Chiếc mặt nạ bạc chắc chắn đang ở trong giỏ xách hoặc tủ đồ cá nhân của nó tại phòng tập kịch chính này. Mình đã rủ thêm mấy đứa bạn thân của Erika để lục soát tủ đồ của nó dưới danh nghĩa kiểm tra vệ sinh đột xuất. Lần này, tao sẽ lột trần bộ mặt giả tạo của mày trước toàn trường, để xem Haru còn bảo vệ mày được thế nào!”*


Trái tim Mei bỗng chốc rơi rụng một nhịp. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô.


Chiếc mặt nạ nửa mặt màu bạc – vật chứng tối cao chứng minh cô chính là nàng Juliet thế vai bí ẩn – hiện tại đang được cô giấu kỹ dưới đáy chiếc giỏ xách vải bố, cất trong tủ đồ cá nhân số 12 ở góc phòng tập. Nếu Thùy Trang và nhóm nữ sinh quý tộc kia tìm thấy chiếc mặt nạ đó, danh tính thật của cô sẽ hoàn toàn bị phơi bày trước ánh sáng. Sự yên bình mỏng manh của một học sinh học bổng vô hình mà cô luôn cố gắng bảo vệ suốt hai năm qua sẽ sụp đổ hoàn toàn. Tệ hơn nữa, cô sẽ trở thành mục tiêu công kích trực diện của toàn bộ Phe Quý tộc Độc quyền và gia tộc tài phiệt đứng sau Erika.


Mei biết mình phải hành động ngay lập tức. Cô cần phải lấy chiếc mặt nạ ra khỏi tủ đồ và cất giấu nó ở một nơi an toàn hơn trước khi chúng tiếp cận.


Thế nhưng, khi cô vừa định bước ra khỏi giá treo trang phục, cô bỗng nhận ra một rào cản vật lý đáng sợ. Phòng tập kịch chính lúc này tuy vắng vẻ nhưng vẫn còn rải rác những thành viên ban kỹ thuật đang thu dọn dây cáp điện và giàn đèn sân khấu. Lê Thùy Trang cùng ba nữ sinh quý tộc kiêu kỳ khác – những kẻ luôn đi sau nịnh bợ Erika – đang đứng chắn ngay lối đi duy nhất dẫn về phía dãy tủ đồ sắt.


“Này, Trịnh Khánh Mei!” Giọng nói chua ngoa của Thùy Trang bất ngờ vang lên từ phía xa, đôi mắt uốn lọn bồng bềnh của cô ta quét qua bóng tối hậu trường, khóa chặt vào vị trí của Mei. “Cậu còn đứng lầm lì ở đó làm gì? Mau ra đây phụ chúng tôi kiểm tra vệ sinh và dọn dẹp dãy tủ đồ cá nhân đi chứ. Trợ lý đạo diễn mới nhậm chức mà lại lười biếng thế sao?”


Tiếng lòng của Thùy Trang dội vào tai Mei đầy mỉa mai:


*“Nó đang lo lắng sao? Nhìn gương mặt nhợt nhạt của nó kìa. Chắc chắn chiếc mặt nạ bạc đang nằm trong cái tủ đồ rách nát kia rồi. Để xem mày chạy đường nào!”*


Mei siết chặt hai nắm tay dưới tà áo đồng phục rộng. Cô cố gắng giữ cho nét mặt của mình điềm tĩnh không bộc lộ bất kỳ sự dao động nào đằng sau gọng kính cận thường. Đầu óc cô xoay chuyển liên tục, phân tích các phương án thoát thân.


*“Nếu mình từ chối và bỏ chạy ngay bây giờ, chúng sẽ lập tức nghi ngờ và tự ý phá khóa tủ đồ. Nếu mình tiến lại gần, chúng sẽ vây quanh và ép mình phải tự tay mở tủ đồ trước mặt mọi người. Có cách nào để lén vứt chiếc mặt nạ đi không? Không được... hành lang bên ngoài quá đông người, hệ thống camera an ninh vẫn đang hoạt động, bất kỳ hành động vứt đồ nào cũng sẽ bị ghi lại.”*


Lâm vào thế bí, Mei chỉ có thể chọn cách trì hoãn thời gian. Cô hít một hơi thật sâu, điều hòa nhịp thở dứt khoát rồi bước ra khỏi bóng tối của giá treo trang phục, chậm rãi tiến về phía dãy tủ đồ sắt.


“Chị Thùy Trang,” Mei cất giọng nhỏ nhẹ, đều đều thường ngày. “Quy chế của ban kịch không có điều khoản cho phép thành viên tự ý lục soát tủ đồ cá nhân của người khác khi chưa có sự đồng ý của giáo viên phụ trách hoặc Hội trưởng. Các chị đang vi phạm nội quy đấy.”


“Nội quy?” Một nữ sinh quý tộc trong nhóm Thùy Trang cười khẩy, bước lên một bước đầy kiêu ngạo. “Một đứa học bổng nghèo hèn như cậu mà cũng dám dùng nội quy để dạy bảo chúng tôi sao? Chúng tôi chỉ đang thực hiện cuộc kiểm tra vệ sinh đột xuất theo yêu cầu của ban kỷ luật để tìm kiếm các đạo cụ bị thất lạc. Cậu có gì mờ ám trong tủ đồ mà không dám mở ra cho chúng tôi xem?”


Tiếng lòng của cả nhóm nữ sinh quý tộc dồn dập dội vào tai Mei như một mớ tạp âm chói tai:


*“Con nhỏ này đang sợ hãi! Nó đang cố viện cớ để kéo dài thời gian!”*

*“Lục soát tủ đồ của nó đi! Đuổi cổ con nhỏ lập dị này ra khỏi ban kịch để Erika quay lại!”*


Mei cảm thấy thái dương mình giật nảy lên một cơn đau buốt dữ dội do phải tiếp nhận luồng suy nghĩ ác ý cự ly gần. Cô lùi lại một bước, lưng chạm vào mép tủ sắt lạnh ngắt.


Thùy Trang không thèm để ý đến lời cảnh báo của Mei. Cô ta rút từ trong túi áo đồng phục ra một chiếc chìa khóa vạn năng tự chế – thứ công cụ mà cô ta thường dùng để cạy khóa tủ đồ của các học sinh nghèo hèn nhằm bắt nạt vật lý.


“Không mở đúng không? Vậy để tôi giúp cậu mở!” Thùy Trang đắc ý nói, tay tra chiếc chìa khóa vạn năng vào ổ khóa tủ số 12 của Mei.


*Cạch.*


Tiếng lẫy khóa sắt khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng của phòng tập kịch chính. Cánh cửa tủ sắt từ từ mở ra, để lộ chiếc giỏ xách vải bố sờn màu của Mei nằm im lìm bên trong.


Tim Mei đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đôi mắt cô co rút lại đằng sau gọng kính cận. Cô muốn lao tới giật lấy chiếc giỏ xách, nhưng ba nữ sinh quý tộc kia đã nhanh chóng lách người chặn đứng mọi đường lui của cô.


Thùy Trang nở một nụ cười đầy nham hiểm, ngón tay thon dài của cô ta vươn ra, chạm vào dây khóa kéo của chiếc giỏ xách vải bố. Chỉ cần một cái kéo nhẹ, chiếc mặt nạ nửa mặt màu bạc lấp lánh dưới đáy giỏ sẽ hiện ra trước mắt tất cả mọi người.


*“Juliet đeo mặt nạ bạc... Hôm nay tao sẽ vạch trần mày trước toàn trường!”* – Tiếng lòng đắc ý tột độ của Thùy Trang gào thét vang dội trong đầu Mei.


Ngay trong tích tắc chí mạng ấy, khi Mei tưởng chừng như mọi thứ đã hoàn toàn sụp đổ, một bóng đen cao lớn đột ngột đổ sập xuống từ phía cửa chính của phòng tập kịch.


Một bàn tay thon dài, vô cùng kiên định và mạnh mẽ bất ngờ quét qua không trung, giật phắt chiếc giỏ xách vải bố của Mei ngay trước khi ngón tay của Thùy Trang kịp chạm vào dây kéo.


Thùy Trang giật bắn mình, loạng choạng lùi lại một bước do lực quán tính. Cô ta giận dữ ngước mắt lên định mắng mỏ kẻ phá đám, nhưng ngay khi nhìn thấy gương mặt của người đàn ông đứng trước mặt, toàn bộ lời nói của cô ta bỗng chốc nghẹn ứ lại nơi cổ họng.


Hanazono Haru đứng sừng sững bên cạnh Mei, bả vai phải của anh hơi nhói nhẹ dưới lớp áo đồng phục phẳng phiu sau vết thương chưa lành hẳn. Gương mặt anh lạnh lùng như tạc từ một khối băng tuyết ngàn năm, đôi mắt đen thâm trầm tỏa ra một luồng uy lực áp bức kinh người khiến cả khán phòng bỗng chốc rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối.


Thế nhưng, ngay trong tích tắc tiếp xúc gần ấy, tần số Đồng điệu tần số tâm trí của Mei vang lên một chuỗi âm thanh gào thét u mê đầy hoảng hốt, phẫn nộ và lo lắng tột độ của anh dội thẳng vào thính giác cô:


*“Chết tiệt! May quá! Suýt chút nữa bảo bối của mình bị phát hiện rồi! Con nhỏ Thùy Trang đáng ghét kia, dám tự ý cạy khóa tủ đồ của Mei, dám chạm vào đồ dùng của em ấy! Mình muốn bẻ gãy tay nó ngay lập tức! Nhìn Mei của mình kìa, em ấy đang run rẩy vì sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu... Đáng thương quá, muốn ôm em ấy vào lòng quá! Nhưng không được, Haru ơi, mày phải giữ vẻ mặt lạnh lùng của một Hội trưởng tối cao trước mặt đám người này để bảo vệ em ấy!”*


Mei khẽ cắn chặt môi dưới để ngăn bản thân không bật khóc vì xúc động trước sự tương phản cực hạn này. Bản nhạc piano cổ điển dịu êm, trong trẻo vốn là tiếng lòng của anh lập tức xoa dịu đi cơn đau đầu thấu thính dữ dội của cô, mang lại một cảm giác an toàn tuyệt đối.


Haru thong thả giắt quai chiếc giỏ xách của Mei vào bả vai trái của mình, phong thái đĩnh đạc đứng chắn trước mặt cô như một bức tường thành kiên cố. Giọng nói trầm ấm, lạnh lẽo của anh vang lên, gõ nhịp đều đặn vào không gian ngột ngạt:


“Lê Thùy Trang. Cậu đang làm cái trò gì trong phòng tập kịch chính vào giờ tự học thế này?”


Thùy Trang khẽ run rẩy trước uy áp của Hội trưởng, nhưng lòng đố kỵ và sự hậu thuẫn của Erika đã tiếp thêm cho cô ta sự dũng cảm liều lĩnh. Cô ta mím chặt môi, cố gắng lấy lại phong thái kiêu kỳ của một nữ sinh quý tộc, chỉ tay về phía chiếc giỏ xách đang nằm trên vai Haru:


“Hội trưởng Hanazono! Chúng em chỉ đang thực hiện cuộc kiểm tra vệ sinh đột xuất để tìm kiếm đạo cụ bị thất lạc theo yêu cầu của ban kỷ luật. Nhưng tại sao... tại sao anh lại đột ngột xuất hiện và giật lấy giỏ xách của một học sinh học bổng nghèo hèn như Trịnh Khánh Mei? Anh đang bao che cho cậu ta sao? Hay là... giữa Hội trưởng tối cao và con nhỏ lập dị này có mối quan hệ mờ ám nào đó mà không muốn cho toàn trường biết? Chẳng lẽ anh sợ chúng em tìm thấy thứ gì đó bí mật trong giỏ của cậu ta sao?”


Lời chất vấn đầy ác ý của Thùy Trang vang lên, kéo theo những ánh mắt tò mò, nghi ngờ của nhóm nữ sinh quý tộc xung quanh lập tức đổ dồn về phía Haru và Mei, tạo nên một bầu không khí căng thẳng tột độ như một sợi dây đàn sắp đứt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!